Tổ Ong Ngầm
Bóng tối dưới rãnh nứt ngầm của Vùng 4 không mang lại sự mát mẻ, nó chỉ cô đặc sự ngột ngạt của sương muối và khí lưu huỳnh thành một thứ dịch thể vô hình bóp nghẹt phế quản. Phan Lâm bước đi trong trạng thái gần như vô thức. Bả vai phải của anh, nơi vết rách cơ từ trận chiến trước vẫn chưa khép miệng, liên tục truyền về những cơn nhói buốt buốt lạnh dọc theo hệ thần kinh. Nhưng nỗi đau đó chẳng thấm vào đâu so với lồng ngực trái. Nơi ấy, dưới lớp áo khoác dã ngoại sờn rách bám đầy bùn xám, kén ký sinh trùng Xenogloss-X đang đập những nhịp cơ học nặng nề, lạnh ngắt. Lớp vảy chitin màu đen nhám đã lan rộng từ cổ xuống hết bắp tay trái của anh, cướp đi hoàn toàn hai mươi phần trăm xúc giác da thịt thông thường. Mỗi lần tim kén co thắt, Lâm chỉ cảm thấy một mảng giáp sừng buốt giá như thép nguội bọc lấy lồng ngực.
Trên lưng anh, thợ săn Đỗ Hoàng Long vẫn nằm ngất lịm, hơi thở khò khè yếu ớt. Khớp bả vai trái bọc khung titan chịu lực của Long phát ra những tiếng cọ xát khô khốc, rỗ chằng chịt do bị axit đầm lầy ăn mòn hoàn toàn lớp da cá sấu bảo vệ bên ngoài. Đi bên cạnh, Lâm Vy bước từng bước loạng choạng. Đôi bàn tay mười chín tuổi của cô bé được băng bó sơ sài bằng dải vải thô bám đầy phấn nấm phát quang, rỉ máu và muội than đen kịt từ vụ nổ thiết bị gây nhiễu trước đó. Vy mím chặt môi, cố không để tiếng rên rỉ thoát ra ngoài vách đá hẹp.
“Anh Lâm... lối này,” Vy thì thầm, ngón tay run rẩy chỉ vào một khe nứt khuất sau những bụi rễ nấm khổng lồ bám đầy bùn axit. “Lão Trương nói lối này sẽ dẫn thẳng vào tầng đệm của Tổ Ong. Trương Lực và robot Reaper-V1 sẽ không thể quét nhiệt xuống độ sâu này.”
Lâm không trả lời, anh chỉ siết chặt tay trái bọc vảy chitin bạc mờ nhạt để giữ chặt thân hình nặng nề của Long. Trong đầu anh, chiếc đồng hồ đếm ngược lượng tử của Phan An nhấp nháy liên tục màu đỏ thẫm. Sáu mươi tám giờ. Tập đoàn Neo-Genesis đã phong tỏa toàn bộ nguồn y tế lậu hướng về Vùng 4. Nếu anh không tìm được nơi trú ẩn để ổn định kén và chế tạo dịch ức chế miễn dịch mới, An sẽ chết trong trạng thái một khối đá hoại tử vô cơ tại Đô thị Thép.
Khi họ bước qua khúc quanh cuối cùng của khe nứt, một luồng ánh sáng màu tím dịu nhẹ của nấm phát quang ập vào mắt. Trước mặt họ là cổng vào Căn cứ Kẻ Đào Tẩu, thường được gọi là Tổ Ong. Đó là một vòm hang tự nhiên khổng lồ, được gia cố bằng những tấm thép titan rỉ sét rách nát trục vớt từ các bãi phế liệu công nghiệp. Hàng trăm người lai gen gián nghèo khổ đang sinh sống trong những hốc đá san sát nhau như những tổ ong thực sự.
“Dừng lại!”
Một tiếng quát vang lên cắt ngang tiếng vo vo của hệ thống lọc khí dã chiến. Từ sau một khối dầm thép đổ nát, Út Đực bước ra chắn ngang lối đi. Gã thanh niên lai bắp thịt cuồn cuộn, ngực trần bọc những mảng giáp chitin đen bóng dày cộm. Trên tay gã là một chiếc gậy điện tự chế khổng lồ, đầu gậy liên tục phóng ra những tia lửa điện màu xanh lam áp thế năm trăm vôn phát ra tiếng rít chói tai.
“Đất của Kẻ Đào Tẩu không chứa chấp chó săn của Neo-Genesis!” Út Đực gầm lên, ánh mắt đầy hoài nghi và giận dữ nhìn chằm chằm vào vảy chitin bạc phát sáng trên cánh tay trái của Lâm. “Mày mang theo vảy giáp của tập đoàn, bế theo một thợ săn tiền thưởng bọc thép. Mày muốn dẫn Trương Lực đến san phẳng căn cứ này sao?”
“Chúng tôi... không phải gián điệp,” Lâm Vy cố gắng bước lên che trước mặt Lâm, đôi bàn tay băng bó rỉ máu run rẩy giơ ra. “Anh Lâm đã cứu em ngoài rừng bào tử. Anh ấy tự tiêm kén để sống sót... Anh ấy đang bị thương!”
“Câm miệng, con nhặt rác!” Út Đực chĩa thẳng đầu gậy điện vào ngực Lâm, luồng điện áp cao khiến các sợi tơ thần kinh của Xenogloss-X trong tim anh co thắt dữ dội để phản kháng. “Tất cả những kẻ mang gen biến dị bạc của Neo-Genesis đều là những con rối bị cấy hạt định vị lượng tử. Bước thêm một bước, tao sẽ nện nát sọ mày!”
“Đủ rồi, Út Đực.”
Một giọng nói trầm ấm, mang theo tần số rung động kỳ lạ làm dịu đi tiếng rít của gậy điện. Từ trong bóng tối của vòm hang, Giáo sĩ Minh bước ra. Ông mặc một chiếc áo choàng dài màu xám thêu hình chuỗi ADN xoắn kép bọc trong những lá cây mục dã chiến. Đôi mắt ông sáng hiền từ nhưng chứa đựng sự sắc sảo của một kẻ đã sống sót qua ba đợt thanh lọc sinh học.
“Giáo sĩ!” Út Đực hạ gậy điện xuống nhưng vẫn không rời mắt khỏi Lâm. “Nó mang lệnh truy nã đỏ toàn vùng. Thiết bị định vị của nó chắc chắn đang rò rỉ sóng lượng tử chỉ đường cho Reaper-V1!”
Giáo sĩ Minh bước đến sát Phan Lâm, ông đưa bàn tay thô ráp chạm nhẹ vào mảng vảy chitin đen nhám trên cổ anh, cảm nhận nhịp đập đồng bộ kỳ lạ giữa kén tim và huyết quản của Lâm. Ông khẽ thở dài:
“Cậu là con trai của Phan Hoài Nam đúng không? Nhịp tim này... không phải của người thường. Nhưng Út Đực nói đúng. Làm sao cậu chứng minh được mình không mang theo hạt định vị lượng tử của tập đoàn?”
Lâm nén cơn đau buốt ở vai, khàn giọng trả lời: “Thiết bị định vị cầm tay của tôi đã bị bắn nát dưới đáy Hố sụt Genesis cùng với mũi tên điện từ. Tôi đã bọc bùn thạch anh lượng tử lên toàn bộ cơ thể để triệt tiêu bức xạ nhiệt trước khi trượt xuống đây. Nếu tập đoàn định vị được tôi, robot Reaper-V1 đã không phải dùng súng phun lửa thiêu rụi cả rừng bào tử bên ngoài để lùng sục.”
Giáo sĩ Minh nheo mắt nhìn chiếc Áo choàng chống bức xạ nhiệt sờn rách bám đầy bùn axit thạch anh trên vai Lâm, rồi khẽ gật đầu: “Tư duy dã ngoại rất nhạy bén. Được rồi, cậu có thể—”
“Cứu với! Nguồn nước... lũ trẻ đang co giật!”
Một tiếng hét thất thanh vang lên từ khu vực trung tâm căn cứ, cắt đứt cuộc đối thoại. Tiếng hỗn loạn bùng phát. Hàng chục người lai gián hốt hoảng chạy về phía bể nước ngầm khổng lồ đặt dưới lòng hang.
Lâm lập tức đặt Đỗ Hoàng Long xuống thềm đá phẳng, dứt khoát bảo Vy: “Trông chừng Long!” rồi lao thẳng về phía bể nước ngầm cùng Giáo sĩ Minh và Út Đực.
Tại khu vực bể chứa, cảnh tượng hỗn loạn diễn ra tàn khốc. Hơn mười đứa trẻ người lai gen gián thế hệ mới đang nằm co giật dữ dội trên nền đá ẩm ướt, miệng sủi bọt mép màu xám tím, đồng tử co rút lại thành một chấm nhỏ. Làn da non nớt của chúng nổi lên những đường vân mạch máu màu đen kịt như mạng nhện, lan nhanh từ cổ xuống ngực. Trong đám đông hỗn loạn, Vy Vy – cô gái trẻ đóng giả nạn nhân sương axit với vết bỏng giả trên mặt – đang ngồi thụp dưới đất, khóc lóc thảm thiết nhưng đôi mắt xảo quyệt lén lút quan sát phản ứng của mọi người.
“Chuyện gì đã xảy ra với bộ lọc nước?” Giáo sĩ Minh hỏi lớn, khuôn mặt điềm tĩnh thường ngày giờ đã hiện rõ sự lo lắng.
“Không biết nữa! Chúng tôi vừa dẫn nước từ bể ngầm qua máy lọc thô thì lũ trẻ uống vào liền bị như vậy!” Một người đàn ông tị nạn run rẩy trả lời.
Lâm bước đến sát bể nước ngầm. Mùi khí metan nồng nặc trộn lẫn một thứ mùi ngọt lịm kỳ lạ bốc lên từ dòng nước xám xịt. Anh quan sát hệ thống lọc nước cơ khí thô sơ của căn cứ – một bệ máy ly tâm cũ kỹ bọc màng lọc polymer tự chế. Lâm với tay lấy một ống nghiệm thô, múc một mẫu nước ngầm sủi bọt rồi đổ trực tiếp vào phễu lọc của máy.
*Xèo... xèo...*
Một tiếng rít ghê rợn vang lên. Ngay khi dòng nước tiếp xúc với màng lọc polymer, lớp màng lập tức bị nung chảy thành một thứ nhựa dẻo đen đặc, bốc lên làn khói khét lẹt mùi lưu huỳnh.
“Axit nồng độ cao!” Lâm rít lên qua kẽ răng. “Màng lọc thô bị axit hữu cơ yếu nung chảy tức thì. Đây không phải là nước đầm lầy thông thường, có kẻ đã cố tình đổ độc chất đậm đặc vào bể chứa!”
“Mày nói láo!” Út Đực gầm lên, chĩa gậy điện vào Lâm. “Chính mày! Mày vừa bước vào đây thì nguồn nước bị độc! Mày muốn đầu độc toàn bộ căn cứ để lập công với tập đoàn đúng không?”
“Câm miệng và nhìn cho kỹ đi!” Lâm quát lớn, áp lực từ vảy chitin bạc phát sáng trên cánh tay trái khiến Út Đực khựng lại trong giây lát.
Lâm nhanh tay rút Bộ giải mã gen dã ngoại cải tiến đeo trên bả vai phải xuống. Thiết bị bám đầy muội than lượng tử nhưng thấu kính quang phổ vẫn hoạt động. Anh cắm kim tiêm laser của bộ giải mã trực tiếp vào ống nghiệm chứa mẫu nước độc. Một luồng ánh sáng holographic màu lục nhạt bắn ra, quét nhanh qua cấu trúc phân tử của chất lỏng sủi bọt.
*Tít... Tít... Tít...*
Màn hình hiển thị các chuỗi hằng số hóa học biến dạng liên tục. Lâm nín thở quan sát các chỉ số phân tích phổ sinh học. Đúng lúc này, một bóng người gầy gò bọc trong lớp phấn nấm phát quang màu xanh lục bước ra từ góc tối. Đó là Dược sư Trương, lão già lập dị chuyên hái thuốc độc của Vùng 4. Lão ghé sát cặp mắt mờ đục vào màn hình holographic của Lâm, khịt mũi ngửi mùi khí bốc lên từ ống nghiệm:
“Mùi ngọt lịm... đường vân phân tử xoắn kép ngược... Đây là độc tính chiết xuất từ cây Bào Tử Độc biến dị dưới lòng thung lũng sâu! Thằng nhóc nói đúng, đây là một loại axit hữu cơ yếu cực độc hướng đối tượng người lai. Nó tấn công thẳng vào hệ miễn dịch gen gián, làm đông cứng màng tế bào trong vòng mười lăm phút!”
“Có thuốc giải không, Lão Trương?” Giáo sĩ Minh gấp gáp hỏi.
Lão Trương lắc đầu ngao ngán: “Tôi có thuốc hạ sốt, nhưng không có chất trung hòa loại axit đậm đặc này ở đây. Lồng hấp của tôi đã bị cháy sạch ngoài rừng nấm rồi!”
“Để tôi làm,” Lâm dứt khoát nói. Đầu óc của một nhà sinh vật học dã ngoại hoạt động với công suất tối đa. Anh quan sát thấy chỉ số pH của độc chất hiển thị trên Bộ giải mã là 3.2 – một axit hữu cơ yếu nhưng có hoạt tính liên kết tế bào cực mạnh. Để bẻ gãy liên kết này, anh cần một chất kiềm sinh học có nồng độ cao tương đương nhưng không gây độc tố phụ cho cơ thể người lai.
Anh nhớ lại đặc tính của Nhựa nấm phát quang sương mù tươi mà Lâm Vy vừa thu hoạch được. Nhựa nấm chúa mang tính kiềm sinh học cực mạnh (pH lên tới 9.5) do hấp thụ các muối amoniac tự nhiên dưới lòng đất đầm lầy.
Lâm lập tức mở balo, rút ra ống tre chứa phần Nhựa nấm phát quang sương mù còn sót lại. Nhưng nhựa nấm quá đặc, nếu đổ trực tiếp vào cơ thể lũ trẻ đang co giật, tính kiềm mạnh sẽ làm bỏng niêm mạc dạ dày của chúng trước khi kịp trung hòa độc chất.
“Tôi cần dung môi tinh khiết để pha loãng!” Lâm hét lớn. “Nước lọc của các người bám đầy tạp chất axit, không thể dùng được!”
“Căn cứ không có nước tinh khiết!” Út Đực nghiến răng bất lực.
Lâm nhìn xuống thắt lưng mình. Ở đó có ống dung môi cuối cùng – Nước cất vô trùng tuyệt đối Vùng 1, thứ tài sản xa xỉ phẩm mà anh đã chắt chiu từng giọt để dành pha chế thuốc cho em gái Phan An. Nhìn lũ trẻ người lai đang lịm dần dưới đất, khuôn mặt xám ngoét của chúng khiến anh liên tưởng đến Phan An trong phòng cách ly vô trùng.
*“Nếu sự sinh tồn đòi hỏi ta phải từ bỏ da thịt con người, liệu nhân tính có thể tồn tại dưới một hình dạng khác?”* Câu nói của cha ngày nào vang vọng trong tâm trí.
Lâm cắn răng, dứt khoát rút ống nước cất vô trùng Vùng 1 ra. Anh đổ toàn bộ nhựa nấm phát quang vào ống nước cất, lắc mạnh. Dung dịch chuyển sang màu xanh ngọc dịu nhẹ, phát sáng lân quang nhạt.
“Xenogloss-X... giúp tôi lọc sạch các hạt kim loại nặng còn sót lại,” Lâm lầm bẩm trong đầu, chủ động kích hoạt Giao thức đồng bộ sóng não Xenogloss-X.
Tim kén trong lồng ngực anh đột ngột nóng rực lên như một lò than nung đỏ. Một cơn đau nhói buốt chạy thẳng dọc tủy sống lên đại não, khiến Lâm lảo đảo suýt ngã. Ký sinh trùng cổ đại gầm rú phản đối việc vật chủ tiếp xúc với độc chất đầm lầy, nó cố gắng rút năng lượng từ cơ bắp anh để tự vệ, khiến lồng ngực trái của Lâm co thắt dữ dội. Anh cắn chặt môi đến chảy máu bạc lượng tử, ép tim kén phải phóng các sợi tơ thần kinh màu bạc bám dọc theo bắp tay trái, truyền một lượng dịch nhầy kháng độc tự nhiên vào ống dung dịch qua tuyến mồ hôi bàn tay bọc vảy chitin.
“Lão Trương! Giúp tôi tiêm dung dịch này trực tiếp vào ven cổ của lũ trẻ!” Lâm trao ống dung dịch phát sáng xanh cho Dược sư Trương.
Lão Trương không chần chừ, dùng bộ xi-lanh áp suất thủy lực bằng thép không gỉ của mình, hút dịch xanh ngọc và nhanh nhẹn tiêm vào vùng cổ bọc vảy chitin mỏng của đứa trẻ đang co giật mạnh nhất.
*Xèo...*
Ngay khi dịch thuốc đi vào mạch máu, những đường vân đen kịt trên cổ đứa bé bắt đầu sủi bọt nhỏ dưới da, nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn. Đứa trẻ ngừng co giật, hơi thở dần ổn định trở lại, đôi mắt mở to nhìn xung quanh trong sự ngơ ngác.
“Hiệu quả rồi! Độc tính đã bị trung hòa!” Lão Trương hét lên đầy phấn khích. Lão nhanh chóng cùng Lâm Vy tiêm thuốc cho những đứa trẻ còn lại. Chỉ trong vòng năm phút, toàn bộ hơn mười đứa trẻ tị nạn đã vượt qua cơn nguy kịch, hồi phục lại nhịp thở bình thường.
Đám đông người lai xung quanh im lặng phăng phắc. Sự nghi ngờ, thù hằn trong mắt họ giờ đây đã biến thành sự kinh ngạc và kính trọng sâu sắc. Út Đực hạ hoàn toàn chiếc gậy điện xuống đất, khuôn mặt thô kệch hiện rõ vẻ dằn vặt và hổ thẹn. Gã bước đến trước mặt Lâm, cúi đầu thấp:
“Tôi... tôi đã sai. Cậu không phải là chó săn của tập đoàn. Cậu đã cứu mạng lũ trẻ của chúng tôi. Kẻ Đào Tẩu nợ cậu một mạng.”
Giáo sĩ Minh bước đến, đặt tay lên vai Lâm, ánh mắt ông rực sáng niềm hy vọng: “Cậu đã chứng minh được nhân tính của mình bằng hành động cứu rỗi này, Phan Lâm. Chào mừng cậu đến với Tổ Ong Ngầm.”
Lâm thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Tim kén trong ngực anh nguội dần nhưng vẫn để lại những cơn nhói buốt âm ỉ. Anh đã tiêu tốn ống nước cất vô trùng cuối cùng của Phan An, đồng nghĩa với việc áp lực thời gian cứu em gái càng trở nên nghẹt thở hơn bao giờ hết. Anh quay lại nhìn Đỗ Hoàng Long vẫn đang nằm ngất lịm, thầm nghĩ mình phải nhanh chóng tìm cách sạc lại năng lượng cho kén tim.
Trong lúc mọi người đang thu dọn hiện trường và chăm sóc lũ trẻ, Lâm Vy bỗng đi vòng quanh bệ máy lọc nước ngầm bị nung chảy. Cô bé đeo chiếc tai nghe tự chế, cúi sát mặt vào đường ống dẫn nước vào máy ly tâm. Nhờ thị giác nhạy bén của một kẻ nhặt rác biên giới, Vy phát hiện ra một chi tiết bất thường trên van đồng thau.
“Anh Lâm... qua đây nhìn cái này đi,” giọng Vy run rẩy, nhỏ đến mức chỉ đủ cho Lâm nghe thấy.
Lâm bước đến, cúi xuống nhìn theo hướng ngón tay băng bó của Vy. Trên đường ống dẫn nước làm bằng hợp kim đồng bọc nhựa chống axit, có một vết cắt ngọt lịm, sâu hoắm cắt đứt màng lọc sơ cấp. Vết cắt phẳng lỳ, không hề có dấu vết ăn mòn tự nhiên của axit đầm lầy hay sự rạn nứt do áp suất.
“Vết cắt này... được tạo ra bởi một lưỡi dao laser cầm tay siêu nhỏ,” Vy thì thầm, đôi mắt lục bảo hiện rõ sự hoảng sợ. “Có kẻ đã cố tình rạch màng lọc từ bên trong để độc chất trôi thẳng vào bể chứa nước uống của lũ trẻ. Kẻ đầu độc... hắn vẫn đang ở ngay trong căn cứ này, sát bên cạnh chúng ta.”
Lâm siết chặt nắm tay trái bọc vảy chitin bạc, ánh mắt hổ phách của anh quét qua đám đông tị nạn đang hân hoan xung quanh, dừng lại một nhịp ở bóng dáng Vy Vy đang lén lút lùi vào bóng tối của hang ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!