Cuộc Săn Đỏ Bắt Đầu
Khói lưu huỳnh khét lẹt cuộn vào hang đá ẩm ướt như những con rắn độc màu xám tro, mang theo cái nóng hừng hực của những họng súng phun lửa đang gầm rú ngoài rìa rừng bào tử. Phan Lâm tựa lưng vào vách đá, lồng ngực anh phập phồng yếu ớt dưới lớp áo khoác dã ngoại sờn rách bám đầy muội than. Mỗi nhịp thở lúc này đều đau nhói như có hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé trong phế quản.
Bên dưới xương sườn ngực trái, kén ký sinh trùng Xenogloss-X đang đập những nhịp cơ học thô bạo, rung lên từng đợt vo vo tần số thấp dọc theo tủy sống của anh. Sau cơn sốt đột biến tàn phá thể xác lên tới 42 độ C ở đêm trước, cơ thể Lâm đã gầy rộc đi trông thấy. Theo Luật bảo toàn năng lượng sinh học, thực thể ký sinh cổ đại đã vắt kiệt toàn bộ sinh khối và calo dự trữ của anh để duy trì quá trình đồng hóa tủy sống. Làn da anh xám ngoét, dính sát vào khung xương nhô ra ở bả vai phải bị rách cơ chưa lành. Cánh tay trái và vùng cổ của anh giờ đây bám đầy những đường vân vảy chitin màu đen nhám, phát ra ánh sáng bạc lượng tử mờ nhạt mỗi khi tim kén co thắt. Lồng ngực trái hoàn toàn mất đi 20% xúc giác da thịt thông thường, lạnh ngắt và vô cảm như một mảng giáp sừng.
“Kẻ dọn dẹp... lửa... đang đến...”
Tiếng thì thầm bằng tần số rung động xương tai của Xenogloss-X rít lên buốt nhói trong đại não Lâm, lạnh lùng và tàn nhẫn. Đây là lần đầu tiên ý thức sơ khai của ký sinh trùng thiết lập mối liên kết thần kinh trực tiếp với anh, cảnh báo về mối đe dọa sát sườn bên ngoài.
Lâm Vy ngồi thụp bên cạnh anh, đôi bàn tay mười chín tuổi vốn nhanh nhẹn giờ đây bị băng bó chằng chịt bằng những dải vải thô bám đầy phấn nấm phát quang. Đôi bàn tay rộp đỏ, rỉ máu do bị bỏng axit nồng độ cao khi cô mạo hiểm leo lên thân nấm chúa để lấy nhựa cứu mạng anh trong đêm bão. Sát góc hang tối, thợ săn Đỗ Hoàng Long vẫn nằm liệt giường, ngất lịm hoàn toàn. Chân phải của Long bọc trong nẹp gỗ dã chiến bám bùn, còn bả vai trái bị axit ăn mòn rách nát lớp da cá sấu bọc ngoài, để lộ phần khớp titan chịu lực rỉ sét rỗ chằng chịt, phát ra tiếng cọ xát khô khốc yếu ớt theo nhịp thở.
“Lâm Vy,” Lâm khàn giọng nói, giọng nói của anh khô khốc như sỏi đá mài vào nhau. Anh với tay lấy ống tre chứa phần nhựa nấm phát quang sương mù tươi còn sót lại từ lò chưng cất dã chiến của Dược sư Trương. “Đưa tay đây.”
Cô bé nhặt rác lắc đầu, mím chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ vì đau đớn: “Anh Lâm, súng phun lửa của chấp pháp viên Tạ Minh đang liếm sát vào cửa hang rồi. Chúng ta phải đi ngay, Lão Trương đã lén dọn đồ chạy trước để dẫn đường ngầm rồi!”
“Đưa tay đây,” Lâm lặp lại, ánh mắt hổ phách phát sáng lục mờ của anh mang một áp lực kiên định không thể chối từ. Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Vy, cẩn thận gỡ lớp băng gạc dính máu ra. Nhìn những vết bỏng axit rộp đỏ trên làn da non nớt của cô bé, tim Lâm thắt lại. Anh dùng ngón tay bọc vảy chitin đen nhám múc từng muỗng nhựa nấm mát lạnh bôi đều lên vết thương của Vy. Chất kiềm sinh học tự nhiên của nhựa nấm lập tức sủi bọt nhỏ, trung hòa lượng axit dư thừa, làm dịu cơn đau rát tột độ của cô bé trong chớp mắt. Vy thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt lục bảo nhìn Lâm đầy biết ơn.
*Uỳnh! Uỳnh!*
Những tiếng nổ lớn rung chuyển mặt đất vang lên từ phía cửa hang. Những cây nấm khổng lồ cao mười mét ngoài rừng bào tử đang bị thiêu rụi, nổ tung thành những đám mây bụi bào tử phát quang màu xanh lục bảo rực cháy. Ánh đèn pha của xe bọc thép tuần tra Neo-Genesis rọi quét qua màn khói lưu huỳnh đặc quánh, tạo thành những luồng sáng đỏ chói mắt cắt ngang bóng tối.
“Trương Lực đang xiết chặt vành đai,” Lâm Vy thì thầm, tay cô run rẩy rút từ thắt lưng ra một thiết bị gây nhiễu sóng tự chế ghép từ linh kiện phế liệu. “Em sẽ kích hoạt bộ phát sóng nhiễu từ tính để làm mù radar của chúng.”
“Khoan đã, Vy!” Lâm định ngăn cản nhưng đã muộn.
Ngay khi Vy bật công tắc, một dải tần số điện từ sinh học thô sơ phát ra từ thiết bị. Nhưng họ đã đánh giá thấp công nghệ truy quét của tập đoàn Neo-Genesis.
*Tít! Tít! Tít!*
Từ phía cửa hang, tiếng xích sắt nện xuống đá hộc rền vang. Đó không phải là lính tuần tra thông thường, mà là Reaper-V1 – robot săn mồi bốn chân bọc thép titan khổng lồ của tập đoàn. Bộ cảm biến quét nhiệt lượng tử đa phổ của Reaper-V1 lập tức phát hiện ra nguồn sóng nhiễu lạ.
*Oành!*
Tần số cực cao từ radar của robot nhện đè bẹp hoàn toàn thiết bị tự chế của Vy, khiến nó quá tải và nổ tung ngay trên tay cô bé. Vy hét lên một tiếng đau đớn, những ngón tay băng bó bị khói đen nhuộm sạm, thiết bị biến thành những mảnh vụn nhựa nung chảy.
“Khốn kiếp!” Lâm cắn răng, nhanh tay kéo Vy lùi lại phía sau một tảng đá thạch anh lượng tử nhô ra.
Bên ngoài, tiếng Trương Lực ra lệnh vang lên lạnh lùng qua loa phóng thanh bọc thép: “Xua bầy chó săn sinh học vào! Phun dịch định vị toàn bộ các hang ngầm dưới gốc nấm. Thằng Lâm mang kén ký sinh không thể chạy xa với thể trạng suy kiệt đó đâu!”
Tiếng móng vuốt kim loại cào vào đá hộc vang lên dồn dập. Bầy chó săn sinh học của tập đoàn – những quái thú lai cơ khí có hàm răng bọc thép titan – lao vào rừng nấm, phun ra những làn dịch định vị màu tím phát quang bám chặt vào vách đá để đánh dấu mục tiêu.
“Chúng ta không thể dùng thiết bị điện tử lúc này,” Lâm phân tích nhanh, đôi mắt hổ phách nhấp nháy liên tục khi anh quan sát hành vi của bầy chó săn qua khe đá. “Reaper-V1 quét nhiệt theo góc 120 độ từ trên xuống để tìm ký hiệu nhiệt cơ thể người ở mức 37 độ C. Chúng ta phải triệt tiêu nhiệt lượng.”
Lâm cúi xuống, dùng tay trái bọc vảy chitin múc từng mảng bùn axit nguội trộn lẫn bột thạch anh lượng tử dưới sàn hang đá ẩm ướt. Anh trét đều lớp bùn lạnh ngắt lên người Lâm Vy, lên bộ đồ bảo hộ sờn rách của mình, và phủ kín lên cả thân hình ngất lịm của Đỗ Hoàng Long. Bột thạch anh lượng tử trong bùn có khả năng hấp thụ hoàn toàn sóng radar quét nhiệt, trong khi độ lạnh của bùn axit triệt tiêu hoàn toàn ký hiệu hồng ngoại của cơ thể.
“Vy, phóng Trùng Quét 02 ra ngoài,” Lâm ra lệnh, giọng anh cực kỳ nhỏ nhưng dứt khoát.
Lâm Vy nén đau, dùng đôi tay băng bó kích hoạt thiết bị bay phế liệu Trùng Quét 02. Chiếc drone nhỏ bọc vỏ chitin mỏng cất cánh, phát ra một tín hiệu nhiệt giả mô phỏng nhịp tim của Lâm, bay vút ra ngoài cửa hang hướng về phía vách đá đối diện.
*Hưuuuu!*
Ngay lập tức, bộ cảm biến của Reaper-V1 khóa chặt vào Trùng Quét 02. Con robot nhện khổng lồ xoay trục thân bọc thép titan, lưỡi cưa plasma nung đỏ gắn ở càng trước rít lên chói tai.
*Xoẹt! Oành!*
Lưỡi cưa plasma nã một phát chém năng lượng cực mạnh, san phẳng hàng loạt cây nấm khổng lồ dọc đường bay của drone. Trùng Quét 02 bị chém làm đôi giữa không trung, nổ tung thành một quầng lửa xanh lục bảo rồi rơi rụng nát vụn xuống bãi bùn axit. Lâm Vy suýt nữa đã hét lên khi nhìn thấy chiếc drone yêu thích của mình bị hủy hoại trong chớp mắt.
Nhưng sự hy sinh của Trùng Quét 02 đã tạo ra một khoảng mù định vị ngắn ngủi.
“Đi! Men theo các rãnh đất sâu bám đầy rễ nấm!” Lâm rít lên. Anh dùng tay trái bọc chitin bạc nhẹ khoác chiếc Áo choàng chống bức xạ nhiệt sờn rách phủ kín lồng ngực phát quang của kén Xenogloss-X, một tay nâng bả vai Đỗ Hoàng Long bám chặt vào người mình, tay kia dắt Lâm Vy luồn lách qua những rãnh nứt địa chất ngầm.
*Rắc... Rắc... Rắc...*
Ngay phía sau gót chân của Lâm Vy, lưỡi cưa plasma của Reaper-V1 nã nát vách đá ngầm. Những mảnh đá hộc và rễ nấm cháy sém văng tung tóe, khói hóa học nóng bỏng phả sát vào lưng họ. Sức nóng của lưỡi cưa nung chảy cả mảng đá titan chịu lực sát sườn, ép cả nhóm phải nhảy xuống một rãnh nứt ngầm tối tăm dẫn sâu vào lòng đất.
Họ trượt dài xuống dốc đá trơn trượt, rơi vào một không gian hang động khổng lồ, ẩm ướt và ngập tràn những dải nấm phát quang màu tím dịu nhẹ. Tiếng vo vo của Reaper-V1 và tiếng sủa của bầy chó săn sinh học mờ nhạt dần phía trên đỉnh đầu. Họ đã thoát khỏi tầm quét nhiệt của robot nhện, nhưng Khu rừng Bào Tử phía sau đã hoàn toàn bị thiêu rụi thành một nghĩa địa tro tàn.
Lâm đặt Hoàng Long nằm xuống một thềm đá bằng phẳng, lồng ngực anh thở dốc dồn dập. Kén Xenogloss-X trong tim anh nhói buốt dữ dội, đòi hỏi sinh khối calo dự phòng mà anh không có. Anh Vy quỵ ngã bên cạnh, đôi tay bỏng rát run rẩy ôm lấy ngực.
Đột nhiên, thiết bị truyền tin lượng tử tự chế đeo bên tai Lâm phát ra những tiếng rè rè chói tai. Một tín hiệu khẩn cấp từ mạng lưới ngầm Vùng 1 dội về, mang theo giọng nói hốt hoảng của y tá Khánh Vân:
“Lâm... nghe thấy không? Tập đoàn Neo-Genesis vừa ban bố lệnh phong tỏa đỏ toàn bộ Vùng 4... Chúng đã cắt đứt hoàn toàn các nguồn tiếp tế y tế lậu và dịch ổn định gen hướng về biên giới... Phan An... con bé chỉ còn chưa đầy sáu mươi tám giờ...”
Tín hiệu bị cắt đứt bởi một tiếng rít điện từ dài. Lâm siết chặt nắm tay trái bọc vảy chitin bạc, ánh mắt hổ phách của anh nhìn sâu vào bóng tối vô tận của hang ngầm dẫn vào lòng căn cứ Tổ Ong. Cuộc đi săn đỏ của tập đoàn đã bắt đầu, và đồng hồ sinh mệnh của em gái anh đang trôi về những vạch đích cuối cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!