Đêm Cắt Tủy
Tiếng vo vo tần số thấp từ những sợi cáp truyền tải năng lượng lượng tử khổng lồ vắt qua bầu trời Gầm Cầu Thép Vùng 1 chưa bao giờ dứt. Nó giống như một tiếng rì rầm vĩnh cửu của loài côn trùng khổng lồ, găm thẳng vào thái dương của hàng vạn người lai đang chen chúc dưới những dãy nhà hộp sắt rỉ sét. Ở góc tối nhất của khu ổ chuột, nơi ánh sáng ngọc bích từ các Dome kính vô trùng của giới thượng lưu không bao giờ chiếu tới, Phan Lâm đứng lặng người bên buồng cách ly áp suất thấp của em gái.
Phan An nằm đó, mỏng manh như một chiếc lá khô bị đông cứng. Làn da của cô bé mười sáu tuổi trắng bệch một cách bệnh tật, những đường gân xanh xám nổi rõ dưới lớp biểu bì mỏng, biểu hiện của hội chứng đóng băng tế bào di truyền đang đi vào giai đoạn phân rã. Đôi mắt to tròn đen láy của An nhìn anh trai qua lớp kính polycarbonate mờ đục. Cô bé không thể nói. An bị câm bẩm sinh, hậu quả từ hệ gen gián thích ứng bị lỗi mà cha họ đã cấy ghép vào cơ thể hai anh em trước khi ông bị tập đoàn Neo-Genesis thủ tiêu.
Trên cổ tay gầy guộc của An, chiếc Vòng định vị sinh học của Phan An liên tục phát tín hiệu nhấp nháy đỏ. Nhịp tim: 42 nhịp/phút. Chỉ số phân rã tế bào: 64%. Mỗi nhịp nhấp nháy như một chiếc búa gõ vào thần kinh của Lâm.
“Nồng độ dịch ổn định gen trong máu con bé đã xuống dưới mức tối thiểu,” bác sĩ Thục Quyên thở dài, đôi bàn tay đeo găng y tế bám đầy vết dầu máy vuốt nhẹ mái tóc khô xơ của An. Phòng khám ngầm của cô nằm sâu dưới lòng đất, chỉ có một máy phát điện lượng tử cũ kỹ đang chạy khò khè để duy trì áp suất cho buồng kính. “Lâm, nếu không có một liều dịch ổn định tinh khiết trong vòng bảy mươi hai giờ tới, các màng tế bào của con bé sẽ hoàn toàn đông cứng. Nó sẽ chết trong trạng thái một khối đá hữu cơ.”
Lâm siết chặt hai nắm tay. Vảy chitin mỏng màu đen xám ở cổ anh khẽ dựng lên dưới cơn giận dữ và bất lực. “Tôi đã gom đủ quặng thô để đổi thuốc. Chú Hải Đăng nói đêm nay chuyến hàng lậu từ Vùng 4 sẽ về.”
Đúng lúc đó, cánh cửa sắt của phòng cách ly bị đẩy mạnh ra. Bác ruột của Lâm, Phan Quốc Bảo, di chuyển khó nhọc vào phòng bằng chiếc nạng kim loại tự chế bám đầy rỉ sét. Khuôn mặt khắc khổ của ông xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt.
“Lâm... thằng Đăng... nó không về nữa rồi,” giọng bác Bảo run rẩy, chiếc nạng sắt nện xuống sàn bê tông một tiếng khô khốc. “An ninh của Cao Bằng đã phục kích chuyến xe đệm khí của nó ở Trạm gác số 4. Chúng nó... chúng nó bắn chết thằng Đăng ngay tại chỗ, rồi treo xác nó lên rào chắn từ trường để răn đe. Cao Bằng đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ khu ổ chuột Gầm Cầu Thép. Chúng nó cắt đứt hoàn toàn nguồn cung thuốc lậu.”
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm phòng khám ngầm. Phan An dường như hiểu được điều gì, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé áp vào mặt kính, những ngón tay run rẩy di chuyển theo thủ ngữ: *“Anh ơi, đừng khóc. An không đau.”*
Lâm không khóc. Mắt hổ phách của anh co thắt lại. Cái chết của chú Hải Đăng đã đẩy anh vào thế đường cùng. Không còn dịch ổn định gen từ chợ đen, nghĩa là Phan An chỉ còn chưa đầy ba ngày để sống. Neo-Genesis đã cố tình lập trình sẵn mã độc tuổi thọ trong gen gián của họ để giới hạn tuổi thọ lao động ở mức ba mươi, và bây giờ chúng đang dùng chính mạng sống của em gái để siết chặt gọng kìm cai trị.
“Bác Bảo, giữ lấy cái này,” Lâm tháo chiếc máy định vị cầm tay khỏi thắt lưng, ấn vào tay người bác cụt chân. “Bác sĩ Quyên, nhờ cô duy trì pin dự phòng cho buồng kính của An. Tôi phải đi.”
“Cháu đi đâu?” Bác Bảo hoảng hốt giữ vai Lâm. “Ngoài kia quân của Cao Bằng đang giăng lưới điện quét nhiệt khắp nơi!”
“Cháu sẽ thâm nhập Vùng 4,” Lâm lạnh lùng nói, giọng nói trầm thấp đầy quyết đoán. “Tiến sĩ Trịnh Hoài đã để lại tài liệu. Dưới lòng đầm lầy Vùng 4 có một xác tàu thăm dò cổ đại chứa kén ký sinh trùng Xenogloss-X. Đó là thứ duy nhất có thể bẻ gãy mã độc di truyền của Neo-Genesis, cứu mạng An và tất cả chúng ta.”
Một tiếng còi báo động lượng tử chói tai đột ngột vang lên từ phía trên mặt đất, xuyên qua các lớp bê tông của cống ngầm. Tiếng loa phóng thanh của lực lượng an ninh Neo-Genesis dội xuống gầm cầu thép:
*“Toàn bộ cư dân Gầm Cầu Thép chú ý. Đội tuần tra nội đô đang thiết lập lưới điện quét nhiệt vòng ngoài. Nghiêm cấm mọi hành vi di chuyển ngoài khu vực cư xá. Kẻ vi phạm sẽ bị thanh lọc sinh học lập tức.”*
Cửa phòng khám lại mở ra, Phan Thu Trang lao vào, hơi thở dồn dập, đồng phục quét dọn màu xanh xám bám đầy bụi than lượng tử. Cô lén nhét một mảnh chip nhớ vào tay Lâm. “Anh Lâm! Cao Bằng đang dẫn quân tiến vào khu ổ chuột từ phía nam. Em đã nghe lén được lịch trình tuần tra biên giới của chúng nó. Lưới điện quét nhiệt có một điểm mù ở đường ống thoát nước thải số 12 dẫn vào Mạng lưới ngầm Đô thị Thép. Anh phải đi ngay, chúng nó sắp khóa hoàn toàn khu vực này rồi!”
Lâm nhìn em gái lần cuối qua lớp kính. An nhìn anh, đôi mắt không có sự sợ hãi, chỉ có niềm tin tuyệt đối. Anh quay lưng, khoác lên vai chiếc balo nặng trịch chứa đầy các thiết bị nghiên cứu thô sơ: chiếc kính hiển vi lượng tử dã ngoại của Giáo sư Thế tặng trước khi bị trục xuất, bộ ly tâm tự chế từ cánh quạt drone phế liệu, và vài ống nghiệm vô trùng.
Lâm lao ra khỏi phòng khám ngầm, chui thẳng vào bóng tối của Mạng lưới ngầm Đô thị Thép.
Đường hầm thoát nước thải khổng lồ ngập sương axit nhẹ bốc lên từ dòng nước đen kịt, ăn mòn lớp vảy chitin mỏng ở cổ Lâm khiến anh đau nhói. Tiếng vo vo của lưới điện quét nhiệt từ phía trên dội xuống liên tục. Lâm biết thiết bị quét nhiệt lượng tử của Cao Bằng hoạt động theo chu kỳ tần số quét: cứ sau ba mươi giây phát sóng quét nhiệt, hệ thống sẽ có một khoảng lặng ba giây để hiệu chuẩn lại cảm biến lượng tử.
*Một, hai, ba...* Lâm đếm nhẩm trong đầu, cơ thể gầy gò của anh ép sát vào vách cống ngầm ẩm ướt bám đầy rêu độc. Đúng giây thứ ba mươi, anh lao vút đi qua khoảng trống hẹp giữa hai luồng sáng quét nhiệt màu xanh lam đang rà soát mặt đất. Đống linh kiện nặng nề trong balo nện vào lưng anh đau buốt, nhưng anh không dám thở mạnh.
Đột ngột, một tiếng rít lớn vang lên từ phía đầu nguồn cống ngầm. Một luồng nước thải axit sulfuric đậm đặc rò rỉ từ nhà máy lọc dịch ổn định gen phía trên bất ngờ đổ về, tạo thành một cơn lũ nhỏ cuồn cuộn dâng cao.
“Khốn kiếp!” Lâm nghiến răng. Nếu bị dòng nước thải này cuốn trôi, cơ thể anh sẽ bị phân rã tế bào ở cấp độ nguyên tử trong vòng ba phút. Anh không có bộ đồ bảo hộ chống axit cực hạn.
Lâm dùng kỹ năng quan sát sinh học dã ngoại, nhận diện một khe nứt ngầm trên vách đá cống ngầm nơi dòng nước chảy lệch hướng. Anh nín thở, hai tay bám chặt vào một khe nứt ngầm ẩm ướt, treo ngược cơ thể lên trần cống. Dòng lũ axit đen kịt quét qua ngay dưới chân anh, hơi axit bốc lên nồng nặc.
Một giọt nước thải axit bắn trúng bả vai trái của Lâm. Da thịt anh lập tức xèo xèo bốc khói khét lẹt, cơn đau rát buốt thấu xương tủy khiến mắt anh mờ đi. Lâm cắn chặt môi đến chảy máu để không phát ra tiếng động. Hệ gen gián thích ứng trong người anh kích hoạt nhẹ, các vảy chitin mỏng ở vai khẽ co thắt để cô lập vết bỏng, ngăn không cho axit ăn sâu vào cơ bắp.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ cánh quạt vo vo của drone tuần tra tự động vang lên ngay phía ngoài đường ống. Hai luồng ánh sáng đỏ của camera hồng ngoại quét ngang qua dòng nước lũ axit.
Lưới điện quét nhiệt đang bị nhiễu bởi sương axit nồng độ thấp bốc lên từ dòng nước thải, buộc lực lượng an ninh của Cao Bằng phải triển khai drone tuần tra thủ công dọc theo các nhánh cống ngầm. Lâm treo mình trên vách đá ngầm, nín thở hoàn toàn để triệt tiêu mọi bức xạ nhiệt cơ thể. Nhịp tim anh đập dồn dập, nhưng anh cố gắng điều hòa hơi thở theo nhịp chậm nhất có thể.
Chiếc drone tuần tra lướt qua ngay dưới chân Lâm, chỉ cách gót giày anh chưa đầy nửa mét. Ánh sáng đỏ rà soát vách đá rồi di chuyển đi nơi khác. Lâm buông tay, rơi nhẹ xuống thềm đá ẩm ướt bên cạnh dòng nước thải đã rút bớt.
Vai trái anh đau nhói, máu đỏ trộn lẫn dịch sinh học màu bạc rỉ ra dọc theo lớp vảy chitin bị bỏng. Lâm mở balo, lấy ra chiếc chip nhớ mà em họ Gia Huy đã lén tuồn cho trước đó. Đây là một chip bẻ khóa lượng tử tự chế từ phế liệu. Lâm định cắm trực tiếp chip vào trạm phát sóng an ninh ngầm gần đó để hack hệ thống liên lạc, đánh lạc hướng bầy drone tuần tra nhằm mở rộng đường thoát.
Anh tiếp cận hộp cáp lượng tử của trạm gác biên giới ngầm, cắm chip bẻ khóa vào cổng cảm biến sinh học. “Mạnh, kết nối được không?” anh thì thầm vào bộ đàm liên lạc với bác Bảo.
Nhưng ngay khi chip vừa đồng bộ, hệ thống bảo mật tối tân của Neo-Genesis lập tức phát hiện ra sự bất thường. Tường lửa lượng tử của tập đoàn phản pháo ngược dòng điện áp cao trực tiếp vào cổng kết nối tủy sống của chip.
Một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc theo cánh tay Lâm, phóng thẳng vào hệ thần kinh trung ương. Lâm thét lên một tiếng không ra hơi, toàn thân co giật dữ dội. Đầu anh đau như bị nứt sọ, máu tươi trào ra từ hai lỗ mũi. Xung lượng tử phản pháo suýt chút nữa đã thiêu rụi hoàn toàn đại não của anh.
*“Tín hiệu liên lạc bị ngắt! Lâm! Chạy ngay đi!”* Tiếng thét đứt quãng của bác Bảo vang lên từ bộ đàm trước khi thiết bị liên lạc hoàn toàn chập mạch, bốc khói đen khét lẹt.
Lâm ngã quỵ xuống bãi bùn thải, đầu óc quay cuồng, tai nghe thấy tiếng vo vo chói tai vĩnh viễn của rào chắn từ trường biên giới đang ở ngay phía trước. Anh đã mất hoàn toàn liên lạc với gia đình tại Vùng 1. Bả vai trái bị bỏng axit rỉ dịch nhầy, đại não bị chấn thương lượng tử nghiêm trọng khiến bước đi của anh lảo đảo.
Anh bò đi bằng chút sức tàn cuối cùng, trườn qua đoạn đường ống thoát nước thải số 12 đổ nát hướng về phía biên giới Vùng 4. Sương mù tím đặc trưng của Đầm Lầy Độc đã bắt đầu tràn vào qua các khe nứt đá.
Lâm thoát ra được ranh giới cống ngầm, ngã nhào xuống bãi bùn xám của Vùng 4. Anh lảo đảo gượng dậy, run rẩy rút chiếc máy định vị cầm tay bọc vỏ titan rỉ sét ra để xác định hướng đi đến trạm dã ngoại dã chiến.
Nhưng ngay khi màn hình định vị vừa khởi động, một dải ánh sáng đỏ chói mắt đột ngột khóa chặt màn hình. Trên giao diện holographic hiện lên dòng chữ lạnh lùng bọc trong logo vô trùng của Neo-Genesis:
*“HỆ THỐNG ĐỊNH VỊ ĐÃ BỊ KHÓA TỪ XA. TỌA ĐỘ VẬT CHỦ ĐÃ ĐƯỢC THIẾT LẬP BỞI AN NINH NỘI ĐÔ VÙNG 1 - ĐỘI TRƯỞNG CAO BẰNG.”*
Lâm bàng hoàng nhìn màn hình nhấp nháy đỏ. Thiết bị định vị của anh đã bị Cao Bằng cài mã theo dõi từ trước khi anh trốn chạy. Anh không thể tìm đường trong sương mù axit Vùng 4, và truy binh của tập đoàn đang lần theo vết rò rỉ sóng lượng tử này để tiến sát sau lưng anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!