Mùi Tiền Thối Ở Dược Đường Luyện Đan Tháp
Chuôi kiếm gãy của Triệu Kiếm Thiên để lộ ra một lớp u kim pha tạp chất rẻ tiền, một mùi tiền thối bốc lên từ phía Dược Đường...
Diệp Thu Thuế ngồi trong căn phòng thủ quỹ nhỏ đầy bụi bặm, khẽ đẩy gọng kính tròn chống ánh sáng xanh tự chế sát vào sống mũi. Trên chiếc bàn gỗ thông mới tinh vừa được Thạch Đầu đóng tạm để thay thế cho chiếc bàn bị chém đôi hôm trước, những mảnh vụn từ thanh phi kiếm Thanh Phong của Triệu Kiếm Thiên đang nằm rải rác. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu linh thạch, lớp mạ vàng óng ánh bên ngoài đã bong tróc, lộ ra phần lõi u kim xám xịt, xốp rỗng và chứa đầy bọt khí cơ học.
"Lâm Kế Toán," Diệp Thu Thuế gõ ngón tay trỏ xuống mặt bàn, âm thanh phát ra đều đặn như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ đo deadline. "Nhìn vào đây đi. Ngươi thấy gì?"
Lâm Kế Toán – gã trợ lý gầy gò vừa được tuyển dụng từ phòng tạp dịch – vội vàng cúi đầu, nheo mắt nhìn kỹ mảnh kiếm gãy rồi rụt rè trả lời: "Thưa sư phụ, con thấy... kiếm gãy rất thảm?"
"Ngốc!" Diệp Thu Thuế gõ nhẹ chiếc thước gỗ vào đầu Lâm Kế Toán. "Đó không phải là kiếm gãy thảm, đó là một vụ gian lận chuỗi cung ứng vật tư quy mô lớn! U kim tinh thuần là tài sản cố định cấp một của tông môn, có đơn giá thị trường lên tới hai mươi linh thạch hạ phẩm một cân. Nhưng lớp lõi này thực chất là sắt phế liệu trộn lẫn với bột đá vôi, độ bền vật lý giảm tám mươi phần trăm, giá trị thực tế chưa đầy hai đồng xu phàm trần. Kẻ nào phụ trách thu mua vật tư đúc kiếm cho nội môn?"
Lâm Kế Toán giật mình nuốt nước bọt, run rẩy lật cuốn sổ nợ học phí và danh sách các phòng ban: "Dạ... là Dược Đường Luyện Đan Tháp. Trưởng lão dược đường Triệu Bản Thảo là người ký duyệt toàn bộ hóa đơn thu mua u kim và dược liệu quý của toàn tông môn. Lão... lão là đan sư trung cấp Luyện Khí tầng 4, lại là cánh tay phải tài chính của Đại trưởng lão Vương Tham Ô. Sư phụ, chúng ta... chúng ta thực sự muốn động vào Dược Đường sao? Nơi đó nồng nặc khói độc, đệ tử dược đường lại hống hách vô cùng."
"Khói độc của họ có độc bằng áp lực kiểm toán của Big4 không?" Diệp Thu Thuế lạnh lùng đứng dậy, tay ôm khư khư Cuốn Sổ Cái Da Yêu Thú lấp lánh hào quang Excel xanh lục nhạt. "Dòng tiền của Thanh Vân Tông đang thâm hụt nghiêm trọng. Kiếm pháp có thể sai, nhưng bảng cân đối kế toán của ta thì tuyệt đối phải khớp đến từng xu lẻ. Đi, chúng ta đến Dược Đường Luyện Đan Tháp làm một cuộc kiểm toán đột xuất!"
***
Dược Đường Luyện Đan Tháp là một tòa kiến trúc hình tròn khổng lồ, cao năm tầng, nằm sừng sững giữa làn sương mù nồng nặc mùi thuốc bắc pha lẫn mùi lưu huỳnh cháy khét. Ngay khi Diệp Thu Thuế và Lâm Kế Toán vừa bước chân đến ranh giới hành chính của tháp, một luồng khói xanh lè, bốc mùi hăng hắc đột ngột rò rỉ ra từ các khe thông gió ở tầng một, cuồn cuộn lao thẳng về phía hai người.
"Khụ khụ! Sư phụ, khói độc dược đường rò rỉ rồi! Chúng ta mau chạy thôi!" Lâm Kế Toán ho sặc sụa, mặt mũi xanh mét định quay đầu bỏ chạy.
"Quy trình kiểm toán không cho phép rút lui vì lý do thời tiết!" Diệp Thu Thuế điềm tĩnh ra lệnh. Anh không hề hoảng loạn, chậm rãi thò tay vào túi vải phàm nhân lấy ra hai chiếc khẩu trang tự chế tẩm nước gừng ấm – thiết bị bảo hộ an toàn lao động tiêu chuẩn mà anh đã chuẩn bị sẵn từ trước. Anh đeo một chiếc lên mặt, đưa chiếc còn lại cho Lâm Kế Toán, rồi điều chỉnh chiếc Kính Tròn Chống Ánh Sáng Xanh trên mắt.
Kỳ lạ thay, ngay khi đeo kính vào, luồng khói độc màu xanh lục nhạt dưới lăng kính pha lê tự chế bỗng chốc bị lọc sạch các vệt sáng linh lực gây ảo giác. Diệp Thu Thuế nhìn thấy rõ ràng các hạt bụi độc lơ lửng trong không khí chỉ là các hạt bụi than lò luyện đan bình thường được Triệu Bản Thảo cố ý phóng thích ra để xua đuổi những kẻ tò mò. Anh sải bước đi xuyên qua làn khói độc trước sự kinh ngạc tột độ của các đệ tử gác cổng Dược Đường.
"Đứng lại! Ai cho phép một phàm nhân tạp dịch bước vào Luyện Đan Tháp?" Một đệ tử dược đường mặc áo bào xanh đậm, hông đeo túi dược liệu bước ra chặn lối, khuôn mặt đầy kiêu ngạo. "Nơi này là cấm địa đan đạo, khói linh khí rò rỉ có thể khiến phàm nhân thối rữa kinh mạch trong ba nhịp thở!"
"Ta là Diệp Thu Thuế, Kế Toán Trưởng kiêm Thủ quỹ Thanh Vân Tông." Diệp Thu Thuế điềm tĩnh đưa ra tờ sắc lệnh hành chính có đóng dấu đỏ của Chưởng môn Lý Vô Tiền. "Theo đúng điều lệ tài chính mới, ta yêu cầu kiểm kho dược đường đột xuất ngay lập tức. Hãy mở kho thảo dược quý và xuất trình toàn bộ chứng từ thu chi mười năm qua cho ta."
"Kiểm kho? Hahaha!" Tên đệ tử dược đường cười lớn đầy khinh bỉ. Hắn ra hiệu cho đồng bọn xung quanh xông lên đẩy lùi đoàn kiểm toán. "Một gã phàm nhân vô tri không biết một chữ về đan đạo mà đòi kiểm kê thảo dược của tiên gia? Cút đi trước khi ta dùng hỏa pháp lò luyện đan thiêu rụi đống giấy lộn của ngươi!"
Trong lúc xô xát, một tên đệ tử dược đường cố ý búng tay, phóng ra một tàn lửa nhỏ từ lò luyện đan lân cận bay thẳng về phía Lâm Kế Toán. Lâm Kế Toán hoảng hốt né tránh, nhưng tàn lửa vẫn sượt qua làm cháy sém một mảng lớn trên tay áo xám, khiến cánh tay gầy gò của gã bị bỏng nhẹ đỏ rát.
"Sư phụ... con... con đau quá!" Lâm Kế Toán mếu máo, hòm tài liệu trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất làm lộn xộn toàn bộ đống hóa đơn đỏ.
Diệp Thu Thuế khẽ chau mày, ánh mắt dưới gọng kính tròn bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như băng tuyết. Anh tiến lên một bước, chắn trước mặt Lâm Kế Toán, tay phải vỗ mạnh chiếc Bàn Tính Sắt Nặng 15 Cân xuống mặt đất đá.
"ẦM!"
Một tiếng chấn động cơ học trầm đục vang lên, khiến mấy tên đệ tử dược đường đang hống hách phải giật mình lùi lại một bước. Diệp Thu Thuế không thèm liếc nhìn chúng, giọng nói đanh thép vang lên khắp sảnh lớn Luyện Đan Tháp: "Hành vi cố ý gây thương tích cho nhân viên phòng kế toán đang thi hành công vụ sẽ bị khép vào tội phá hoại tài sản nhân sự tông môn, mức phạt tối thiểu là ba mươi linh thạch hạ phẩm sạch và tịch thu toàn bộ linh thạch tiêu chuẩn tháng! Kẻ nào dám ra tay bước lên bước nữa?"
"Ồ? Khẩu khí của một phàm nhân thủ quỹ quả thực không nhỏ!"
Từ trên cầu thang xoắn ốc của tháp, một giọng nói già nua, đầy kiêu ngạo và chứa đựng chân khí Luyện Khí tầng 4 vang lên. Triệu Bản Thảo – Trưởng lão dược đường – chậm rãi bước xuống. Lão mặc đạo bào màu lục đậm bốc mùi thảo dược nồng nặc, mặt mũi nghiêm nghị, đôi mắt ti hí chứa đầy sự lo âu ẩn giấu nhưng bên ngoài lại tỏ ra vô cùng hống hách.
"Triệu trưởng lão!" Các đệ tử dược đường vội vàng cúi đầu cung kính.
Triệu Bản Thảo vuốt râu khinh bỉ nhìn Diệp Thu Thuế: "Diệp Thu Thuế, ngươi dùng dăm ba cái trò lừa bịp luật lệ để dọa dẫm Thiết Kiếm Phái, nhưng ở Luyện Đan Tháp này, đan đạo là tối cao! Ngươi biết gì về đan dược mà đòi kiểm kê? Ngươi có biết một viên Trúc Cơ Đan cần bao nhiêu loại thảo dược phối hợp không? Ngươi có biết tỷ lệ hao hụt tự nhiên trong lò luyện đan là quy luật của trời đất không?"
"Ta không cần biết đan đạo của ông cao siêu thế nào, Triệu trưởng lão," Diệp Thu Thuế điềm tĩnh mở Cuốn Sổ Cái Da Yêu Thú ra, bảng tính Excel linh lực lấp lánh phản chiếu lên mắt kính tròn của anh. "Nhưng ta biết toán học định lượng và Công Thức Khấu Hao Hao Mòn Tự Nhiên. Theo sổ sách mua sắm mười năm qua, Dược Đường của ông đã duyệt chi mua năm trăm củ Nhân Sâm Ngàn Năm với đơn giá năm trăm linh thạch một củ để luyện chế Trúc Cơ Đan. Nhưng sản lượng Trúc Cơ Đan thu về thực tế chỉ có mười viên. Ông giải thích thế nào về tỷ lệ hao hụt lên tới chín mươi tám phần trăm này?"
Triệu Bản Thảo cười lạnh, hất tay áo đầy tự tin: "Hao hụt tự nhiên! Luyện đan là nghệ thuật nghịch thiên, tỷ lệ thất bại cực cao, thảo dược bị thiêu rụi thành tro trong lò là chuyện thường tình của tạo hóa! Phàm nhân vô tri như ngươi làm sao hiểu được sự tiêu hao của linh khí?"
"Hao hụt tự nhiên?" Diệp Thu Thuế nhếch mép cười, một nụ cười đầy châm biếm khiến Triệu Bản Thảo bỗng chốc cảm thấy sống lưng lạnh toát. "Triệu trưởng lão, ông dùng khái niệm mơ hồ 'tỷ lệ luyện đan thất bại' để lấp liếm thâm hụt nguyên liệu suốt hàng chục năm qua, nhưng ông lại quên mất một định luật vật lý cơ bản: Linh khí tiêu hao có thể mất đi, nhưng khối lượng vật chất của tro thảo dược thì không thể tự nhiên bốc hơi. Theo công thức tính toán lượng tro tàn thực tế của lò luyện đan bằng đồng mạ vàng của ông, nếu năm trăm củ nhân sâm thực sự bị thiêu rụi, lượng tro tích tụ trong ngăn bí mật của lò phải nặng tới ba mươi cân. Nhưng đợt kiểm tra khí thải tuần trước chỉ thu được chưa đầy hai lạng tro cỏ dại!"
Triệu Bản Thảo mặt mũi bỗng chốc cứng đờ, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán: "Ngươi... ngươi nói nhảm cái gì đó?!"
"Ông không chỉ làm giả tỷ lệ hao hụt, mà toàn bộ số 'Nhân Sâm Ngàn Năm' trên hóa đơn thực chất chỉ là Thảo Dược Khai Khống!" Diệp Thu Thuế lật mạnh một trang của Cuốn Sổ Cái Da Yêu Thú. Luồng sáng vàng kim từ sổ cái bùng phát, hiển thị rõ ràng một biểu đồ phân tích dòng tiền giao dịch ẩn lơ lửng trên không trung. "Đây là lịch sử giao dịch gốc của Dược Đường tại Vạn Bảo Thương Hội. Toàn bộ số tiền năm vạn linh thạch mua sâm thực chất đã được chuyển vào một tài khoản ẩn giấu dưới tên Vương Tham Ô, còn thứ thực tế nhập kho Luyện Đan Tháp chỉ là Cỏ Ngưng Huyết giá rẻ – loại cỏ dại ven đường có giá trị chưa đầy ba đồng xu phàm trần một tạ!"
"Cái... cái gì?!" Toàn thể đệ tử dược đường xung quanh nghe thấy con số năm vạn linh thạch liền xôn xao kinh hoàng. Họ quanh năm suốt tháng lao động cực khổ, chịu đựng khói độc nhưng luôn bị nợ lương tiêu chuẩn, không ngờ trưởng lão của mình lại đút túi riêng một khoản tiền khổng lồ như vậy.
Triệu Bản Thảo hoảng loạn tột độ, lão không thể hiểu nổi tại sao một gã phàm nhân không có thần thức như Diệp Thu Thuế lại có thể đọc chính xác mã số giao dịch ẩn và lịch sử chuyển khoản bảo mật của Vạn Bảo Thương Hội – những thứ vốn được bảo vệ bằng trận pháp linh lực cấp cao. Trong mắt lão lúc này, chiếc kính gọng tròn của Diệp Thu Thuế lấp lánh một luồng hào quang thần bí, như thể một đôi 'Nhân Quả Nhãn' đang nhìn thấu suốt mọi tội lỗi tham nhũng trăm năm của lão.
"Ngươi... ngươi ngậm máu phun người! Chứng cứ đâu?!" Triệu Bản Thảo lớn tiếng quát tháo hòng che giấu sự sợ hãi đang dâng trào trong lòng.
Diệp Thu Thuế khẽ cúi người xuống góc chiếc bàn làm việc gỗ mun của Triệu Bản Thảo đặt ở sảnh tháp. Bằng kỹ năng đọc nhanh và sự tỉ mỉ của một kiểm toán viên dày dạn kinh nghiệm, anh nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ rách nát, dính đầy vết mực đen bị kẹt dưới chân bàn rỉ sét. Anh dùng chiếc kẹp sắt gắp mảnh giấy lên, thổi nhẹ bụi bẩn.
Đó là một mảnh hóa đơn đỏ rách nát, trên đó có đóng dấu đỏ của sòng bạc Hắc Hổ và chữ ký viết tay của Triệu Bản Thảo, ghi rõ nội dung giao dịch: *"Vận chuyển mười thùng linh thảo quý ra Chợ Đen Trấn Thanh Vân để quy đổi thành linh thạch sạch."*
"Triệu trưởng lão," Diệp Thu Thuế giơ mảnh hóa đơn rách nát lên trước mặt Triệu Bản Thảo, ánh mắt sắc lẹm như một phán quan đòi nợ. "Mảnh hóa đơn này chứng minh ông vừa lén lút vận chuyển một lô thảo dược quý của tông môn ra Chợ Đen Trấn Thanh Vân để bán kiếm lời riêng vào đêm hôm kia. Đây là bằng chứng thép không thể chối cãi!"
Triệu Bản Thảo nhìn thấy mảnh hóa đơn rách nát liền sụp đổ hoàn toàn về mặt tâm lý. Lão lùi lại vài bước, suýt chút nữa ngã nhào xuống cầu thang, đôi mắt trợn tròn đầy sự điên cuồng và sợ hãi. Lão nhận ra nếu cuộc kiểm toán này tiếp tục kéo dài đến đêm, toàn bộ số thảo dược quý lậu còn lại trong kho mật tháp trị giá hàng vạn linh thạch sạch của lão cũng sẽ bị tịch thu sạch sẽ.
*"Không được... tuyệt đối không thể để gã phàm nhân này tìm ra kho ngầm! Ngay trong đêm nay, ta phải tẩu tán toàn bộ số thảo dược lậu còn lại ra chợ đen để bảo toàn tài sản!"* Triệu Bản Thảo âm thầm siết chặt nắm tay trong tay áo bào xanh, sát khí trong mắt bùng lên đầy thâm độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!