Nhạc nềnHarvest

Kiếm Pháp Có Thể Sai, Bàn Tính Thì Tuyệt Đối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mắt lạnh lùng của Vân Dao Tiên Tử quét qua Tạ Vô Danh, thanh kiếm Băng Phách tỏa ra hàn khí thấu xương khiến cả khoảng sân trước Phòng Thủ Quỹ Thanh Vân Tông như bị đóng băng trong tích tắc. Tạ Vô Danh run rẩy, thanh đại đao rỉ sét trên tay lão không ngừng phát ra tiếng va chạm lạch cạch với lớp băng mỏng vừa mới ngưng tụ dưới đất. Lão là trưởng lão đòi nợ của Thiết Kiếm Phái, tu vi Luyện Khí tầng 4 đỉnh phong, nhưng trước mặt một nữ tu Trúc Cơ Kỳ tầng 3 chính tông như Vân Dao, lão chỉ là một con kiến không hơn không kém.


"Tạ trưởng lão," Diệp Thu Thuế từ sau lưng Vân Dao Tiên Tử chậm rãi bước ra, tay khẽ đẩy gọng kính tròn chống ánh sáng xanh, giọng nói đều đều như một cái máy đọc báo cáo tài chính. "Chiếc bàn làm việc bằng gỗ thông mới tinh trị giá năm viên linh thạch hạ phẩm của phòng thủ quỹ đã bị ông chém đôi. Theo Quy chế bảo toàn tài sản cố định của Thanh Vân Tông, hành vi cố ý phá hoại tài sản công vụ của bên thứ ba sẽ bị xử phạt đền bù gấp đôi giá trị thực tế. Ông nợ chúng ta mười viên linh thạch hạ phẩm sạch. Thêm vào đó, tờ khế ước nợ gốc mười ngàn linh thạch mười năm trước của các người đã bị vô hiệu hóa do vi phạm trần lãi suất kép của triều đình. Nếu ông không muốn ta báo cáo vụ việc cho Vạn Bảo Thương Hội phong tỏa hạn mức tín dụng của Thiết Kiếm Phái, hãy ký vào biên bản hòa giải giãn nợ này và nộp phạt ngay lập tức."


Tạ Vô Danh mặt mũi đỏ gay, lồng ngực phập phồng vì uất ức nhưng không dám bộc phát chân khí. Lão nhìn thanh kiếm Băng Phách đang lơ lửng sát cổ mình, lại nhìn gã phàm nhân đeo kính gọng tròn đang gõ bàn tính bôm bốp tính toán chi phí khấu hao chiếc bàn gỗ hỏng. Đám đệ tử Thiết Kiếm Phái phía sau đã hoàn toàn mất đi nhuệ khí, liên tục truyền âm cầu xin lão thỏa hiệp để tránh bị triều đình sờ gáy tội cho vay nặng lãi.


"Được... Được lắm! Thanh Vân Tông các ngươi hôm nay có quý nhân bảo hộ!" Tạ Vô Danh nghiến răng ken két, thò tay vào túi trữ vật lấy ra mười viên linh thạch hạ phẩm ném mạnh xuống đất, rồi giật lấy chiếc bút lông sói trên tay Diệp Thu Thuế, ký xoẹt một cái vào biên bản hòa giải giãn nợ vô thời hạn. "Khoản nợ này Thiết Kiếm Phái chúng ta tạm thời ghi lại! Chúng ta đi!"


Dứt lời, Tạ Vô Danh vung tay dẫn theo đám đệ tử kiếm tu hung hãn rút lui hớt hải ra khỏi cổng tông môn, không dám ngoảnh đầu lại lấy một lần.


Khi bóng dáng nhóm người Thiết Kiếm Phái vừa khuất sau rặng tre ngoại môn, Chưởng môn Lý Vô Tiền – kẻ nãy giờ vẫn đang nằm "giả chết" co giật sùi bọt mép dưới gầm bàn đá – đột ngột mở bừng hai mắt. Lão bật dậy nhanh như một con sóc, phủi phủi bụi đất trên đạo bào rách nát, tay vẫn ôm khư khư bình rượu rẻ tiền, cười hớn hở: "Ôi chao! Đạo tâm của ta bỗng nhiên hồi phục rồi! Đúng là trời xanh có mắt, Thanh Vân Tông ta thoát nạn rồi! Vân Dao tiên tử, cô nương quả thực là cứu tinh của bản tông!"


Vân Dao Tiên Tử lạnh lùng thu hồi kiếm Băng Phách vào bao, không thèm liếc mắt nhìn vị chưởng môn lươn lẹo lấy một cái. Cô quay sang nhìn Diệp Thu Thuế, ánh mắt lộ ra vẻ tò mò sâu sắc: "Diệp đạo hữu, ngươi quả thực chỉ là một phàm nhân không có linh căn? Những điều khoản luật thuế vương triều và quy tắc tín dụng của thương hội mà ngươi vừa đọc... ngay cả tu sĩ chúng ta cũng chưa từng nghe qua."


"Đó chỉ là nghiệp vụ kế toán và kiến thức pháp lý cơ bản để bảo toàn dòng tiền thôi, tiên tử quá khen rồi." Diệp Thu Thuế điềm tĩnh cúi người nhặt mười viên linh thạch hạ phẩm dưới đất lên, thổi bụi rồi xếp ngăn nắp vào hòm sắt u kim. Anh không quên ghi chép vào sổ cái: *"Thu hồi chi phí hao mòn tài sản cố định do phá hoại: 10 linh thạch sạch. Ngân sách hành chính thặng dư 5 linh thạch."*


Thế nhưng, sự bình yên chưa kịp kéo dài quá ba nhịp thở thì một luồng sát khí khác lại bùng lên từ phía sau. Triệu Kiếm Thiên – đại đệ tử nội môn – nãy giờ bị gạt ra rìa cuộc chiến, lúc này đằng đằng sát khí bước tới. Thanh phi kiếm Thanh Phong trên tay hắn run lên bần bật, kiếm quang màu xanh lam tỏa ra đầy hống hách.


"Diệp Thu Thuế! Ngươi bớt dùng dăm ba cái trò lừa bịp luật lệ đó để lòe thiên hạ đi!" Triệu Kiếm Thiên quát lớn, chỉ thẳng mũi kiếm vào mặt Diệp Thu Thuế. "Tạ Vô Danh sợ triều đình nên mới bị ngươi dọa dẫm, nhưng ta thì không! Ngươi là cái thá gì mà dám dùng cái bảng gỗ chấm công rách nát kia để trừ sạch linh thạch tiêu chuẩn tháng của ta? Ta là thiên tài kiếm đạo đệ nhất nội môn Thanh Vân Tông, là tương lai của tông môn này! Hôm nay, ta thách đấu ngươi trên Phong Lôi Đài! Nếu ngươi thua, ngươi phải trả lại toàn bộ linh thạch cho ta, tự tay đập nát bảng chấm công và cút khỏi Thanh Vân Tông!"


Đám đệ tử ngoại môn vừa mới định giải tán nghe thấy lời thách đấu này liền dừng bước, phấn khích vây quanh xem náo nhiệt. Một đệ tử nội môn thách đấu một phàm nhân thủ quỹ? Đây quả thực là chuyện khôi hài nhất lịch sử tu tiên giới.


Diệp Thu Thuế khẽ nhe nhe mắt nhìn Triệu Kiếm Thiên. Trong đầu anh, chiếc máy tính kế toán lập tức chạy hết công suất để phân tích rủi ro và lợi nhuận: *"Triệu Kiếm Thiên, Luyện Khí tầng 5, tốc độ kiếm chiêu nhanh, lực sát thương vật lý cao. Nếu ta từ chối, hắn sẽ liên tục đến quấy rối văn phòng, làm gián đoạn tiến độ quyết toán cuối tháng, gây tổn hại nghiêm trọng đến hiệu suất lao động của phòng kế toán. Nhưng nếu ta đồng ý... Phong Lôi Đài là khu vực dịch vụ công cộng của tông môn, việc vận hành trận pháp bảo vệ yêu cầu chi phí bảo trì. Đúng lúc ngân quỹ đang cần thêm nguồn thu."*


"Triệu đồng chí," Diệp Thu Thuế chậm rãi lên tiếng, giọng nói không một chút gợn sóng. "Phong Lôi Đài là tài sản cố định của tông môn, việc tổ chức thách đấu cá nhân tại đó sẽ làm tiêu hao năng lượng trận pháp bảo vệ, gây hao mòn tự nhiên. Do đó, ta đồng ý nhận lời thách đấu của ngươi, nhưng dưới góc độ tài chính, chúng ta cần ký một hợp đồng kinh tế rõ ràng."


Triệu Kiếm Thiên hếch cằm kiêu ngạo: "Hợp đồng gì? Ngươi cứ nói!"


"Nếu ngươi thắng, ta sẽ hoàn trả toàn bộ linh thạch tiêu chuẩn tháng và từ chức thủ quỹ." Diệp Thu Thuế rút ra một tờ giấy bùa viết sổ cái, đặt bút lông sói viết nhanh. "Nhưng nếu ngươi thua, hành vi thách đấu vô lý của ngươi sẽ bị khép vào tội gây rối trật tự hành chính và cản trở người thi hành công vụ. Ngươi phải nộp phạt năm mươi viên linh thạch hạ phẩm sạch cho công quỹ, chịu thêm mười viên linh thạch phí khấu hao hao mòn Phong Lôi Đài, và phải chịu phạt lao động công ích dọn dẹp chuồng ngựa trong vòng một tháng. Ngươi có dám đóng dấu vân tay đồng ý không?"


"Hahaha! Một gã phàm nhân trói gà không chặt như ngươi mà đòi thắng ta? Được! Ta ký!" Triệu Kiếm Thiên cười lớn đầy khinh bỉ, vung tay ấn mạnh dấu vân tay đỏ chói chứa chân khí vào tờ giấy bùa. Hắn tin chắc rằng chỉ cần một chiêu kiếm khí sơ cấp, hắn đã có thể thổi bay gã thủ quỹ yếu ớt này ra khỏi đài đấu.


Lý Vô Tiền đứng bên cạnh định can ngăn: "Kiếm Thiên, đừng kích động..." nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc lẹm của Diệp Thu Thuế, lão lại rụt cổ im lặng. Lão biết, gã thủ quỹ phàm nhân này một khi đã tính toán đến tiền phạt thì chắc chắn đối thủ sắp sửa gặp đại họa.


***


Sáng hôm sau, Phong Lôi Đài lộng gió.


Đây là một quảng trường đá khổng lồ lơ lửng giữa sườn núi, xung quanh được bao bọc bởi các cột đá cổ xưa yểm trận pháp phòng thủ sấm sét. Hôm nay, Phong Lôi Đài chật kín người. Toàn bộ đệ tử nội môn, ngoại môn, thậm chí cả các chấp sự và trưởng lão trung lập cũng kéo đến xem trận đấu độc nhất vô nhị này.


Trong góc tối dưới khán đài, Tiêu Thần – thiên tài ngoại bang của Thiết Kiếm Phái đang ẩn thân thám thính – chăm chú quan sát. Hắn được môn phái cử đến để điều tra thực hư về gã phàm nhân sở hữu "Nhân Quả Nhãn" vừa mới dọa lui Trưởng lão Tạ Vô Danh ngày hôm qua. Tiêu Thần khẽ vuốt ve thanh thiết kiếm nặng màu đen sau lưng, ánh mắt tràn đầy sự đa nghi và cảnh giác.


"Đến rồi! Kế toán trưởng đến rồi!" Đám đệ tử ngoại môn xầm xì vang lên.


Diệp Thu Thuế chậm rãi bước lên các bậc thềm đá của Phong Lôi Đài. Anh mặc bộ áo bào xám giản dị của tạp dịch, tóc buộc cao gọn gàng, mắt đeo chiếc kính tròn tự chế lấp lánh dưới ánh mặt trời. Nhưng điều khiến tất cả mọi người phải trợn tròn mắt kinh ngạc chính là thứ anh đang ôm trong tay: một chiếc Bàn Tính Sắt Nặng Mười Lăm Cân, các hạt bàn tính bằng sắt đen trơn nhẵn, chuẩn xác đến từng milimet, phát ra những tiếng va chạm kim loại lạnh lẽo theo mỗi bước đi.


Đối diện với anh, Triệu Kiếm Thiên đã đứng sẵn ở trung tâm đài đấu. Hắn mặc đạo bào nội môn màu xanh lam thêu hoa văn kiếm khí vô cùng lộng lẫy, tay cầm thanh phi kiếm Thanh Phong sắc bén, phong thái hiên ngang của một thiên tài kiếm đạo thực thụ.


"Diệp Thu Thuế, ngươi quả thực mang cái bàn tính sắt vụn kia lên đài đấu sao?" Triệu Kiếm Thiên cười khẩy, mũi kiếm chỉ xuống đất. "Ta cho ngươi cơ hội nhận thua ngay bây giờ, tránh để kiếm khí của ta làm tổn thương nhục thân phàm nhân của ngươi."


"Thời gian là tiền bạc, Triệu đồng chí." Diệp Thu Thuế điềm tĩnh đứng sừng sững, hai chân đứng vững trên mặt đá. Kháng Áp Lực Tu Vi trong người anh tự động kích hoạt, giúp anh hoàn toàn phớt lờ luồng kiếm áp cuồng bạo đang cuộn xoáy xung quanh Triệu Kiếm Thiên. "Chúng ta bắt đầu quyết toán đi."


"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Thanh Phong Tảo Lạc Diệp!"


Triệu Kiếm Thiên gầm lên, chân khí Luyện Khí tầng 5 bộc phát cực hạn. Thanh phi kiếm Thanh Phong hóa thành một luồng sáng xanh lam xé gió lao tới, tốc độ nhanh đến mức mắt thường của phàm nhân không thể bắt kịp. Kiếm chiêu mang theo nhịp điệu hít thở hoàn hảo của Thanh Vân Kiếm Quyết – hít vào ba khắc để tích tụ chân khí, thở ra hai khắc để phóng kiếm quang, tạo nên một vòng tuần hoàn năng lượng cực kỳ ổn định.


Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc Triệu Kiếm Thiên vừa mới lao ra được nửa trượng, Diệp Thu Thuế đột ngột nâng chiếc Bàn Tính Sắt Nặng 15 Cân lên bằng tay phải, ngón tay trỏ và ngón giữa bắt đầu gõ mạnh vào các hạt bàn tính sắt đen.


"CẠCH!"


Tiếng gõ sắt thép va chạm đanh thép, vang dội vang lên giữa khoảng không lộng gió của Phong Lôi Đài. Nhịp điệu của tiếng gõ không phải là nhịp điệu âm nhạc thông thường, mà tuân theo một thuật toán toán học Fibonacci nghiêm ngặt: 1, 1, 2, 3, 5, 8, 13, 21...


"Cạch! Cạch! Cạch cạch! Cạch cạch cạch! Cạch cạch cạch cạch cạch!"


Tiếng gõ dồn dập, phi tuần hoàn nhưng lại mang một tính quy luật toán học cực hạn, tạo ra một luồng sóng âm cơ học đặc biệt lan tỏa khắp đài đấu.


Triệu Kiếm Thiên đang lao tới với nhịp hít thở tuần hoàn hoàn hảo của kiếm quyết, đột ngột nghe thấy tiếng "Cạch" đầu tiên. Chân khí trong kinh mạch của hắn khựng lại một nhịp theo bản năng. Hắn cố gắng hít vào để duy trì kiếm chiêu, nhưng tiếng "Cạch cạch" dồn dập tiếp theo vang lên hoàn toàn lệch pha với nhịp thở của hắn.


Kinh mạch của Triệu Kiếm Thiên lập tức bị nghẽn lại giống như một đường ống nước bị tắc nghẽn đột ngột do áp suất thay đổi. Nhịp hít thở của hắn bị tiếng bàn tính bẻ gãy hoàn toàn. Hít vào nửa chừng thì bị tiếng gõ ngắt quãng, thở ra chưa hết thì bị tiếng va chạm kim loại dồn nén ngược trở lại đan điền.


"Áo!"


Triệu Kiếm Thiên hự lên một tiếng, khuôn mặt tuấn tú bỗng chốc đỏ bừng vì nghẹn khí. Kiếm chiêu "Thanh Phong Tảo Lạc Diệp" vốn dĩ cực kỳ sắc bén và thẳng tắp, nay do chân khí bị loạn nhịp, mũi kiếm lập tức bị lệch đi ba phân, đâm hụt vào khoảng không bên cạnh vai Diệp Thu Thuế, quét ra một luồng kiếm khí vô hại vào rào chắn trận pháp.


"Cái gì?! Kiếm Chiêu của Triệu sư huynh bị lệch?" Đám đệ tử nội môn dưới đài đồng loạt kinh hô, không thể tin vào mắt mình.


Tiêu Thần đứng trong góc tối co rụt đồng tử lại, tay nắm chặt chuôi kiếm: *"Không phải ma công âm thanh thông thường! Tiếng gõ bàn tính kia không chứa chân khí, nhưng nhịp điệu của nó lại có khả năng bẻ gãy tần số dao động chân khí của tu sĩ! Đây là loại bí pháp âm công tối cao gì thế này?"*


Triệu Kiếm Thiên tức giận tột cùng, hắn lùi lại ba bước, thở hổn hển để điều hòa lại chân khí đang hỗn loạn trong lồng ngực. Hắn trừng mắt nhìn Diệp Thu Thuế vẫn đang đứng điềm tĩnh gõ bàn tính cộc cộc, chiếc kính tròn phản chiếu ánh sáng lạnh lùng.


"Tà môn ngoại đạo! Ngươi dùng ma công âm thanh để nhiễu loạn tai ta!" Triệu Kiếm Thiên nghiến răng, lập tức vận hành chân khí dồn lên hai tai, phong tỏa hoàn toàn thính giác của bản thân. "Bây giờ ta đã bịt chặt tai bằng linh lực, tiếng bàn tính của ngươi vô dụng rồi! Chết đi!"


Hắn vung kiếm lao lên lần hai, kiếm quang bùng phát mạnh mẽ hơn.


Diệp Thu Thuế khẽ đẩy gọng kính tròn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thực dụng của dân văn phòng: *"Bịt tai bằng linh lực? Đúng là tư duy tu tiên thô sơ vô tri. Ngươi phong tỏa thính giác, nhưng làm sao phong tỏa được sự truyền dẫn rung động cơ học vật lý qua chất rắn?"*


Diệp Thu Thuế không hề dừng tay, anh nâng chiếc bàn tính sắt nặng 15 cân, vung mạnh tay gõ các hạt sắt va chạm liên tục, đồng thời nện mạnh cạnh dưới của bàn tính sắt xuống mặt sàn đá của Phong Lôi Đài.


"BÙM!"


Một tiếng nổ cơ học trầm đục vang lên. Rung động cơ học cực mạnh từ chiếc bàn tính sắt nặng trịch truyền trực tiếp xuống mặt sàn đá, tạo thành các gợn sóng địa chấn vật lý lan tỏa cực nhanh.


Triệu Kiếm Thiên đang lướt đi trên mặt đài, đột ngột cảm nhận được một luồng chấn động cơ học cực mạnh chạy dọc từ lòng bàn chân qua gót giày, xộc thẳng lên cột sống, rồi va đập trực tiếp vào đan điền đang tích tụ chân khí của hắn. Rung động cơ học này hoàn toàn đồng bộ với nhịp điệu Fibonacci của tiếng gõ bàn tính trước đó.


"Phụt!"


Đan điền của Triệu Kiếm Thiên bị chấn động vật lý làm cho rung chuyển dữ dội, chân khí đang vận hành lập tức bị tán loạn khắp các kinh mạch. Đạo tâm kiếm đạo của hắn bị chấn động cơ học chạy dọc cột sống làm cho lung lay kịch liệt, xuất hiện bóng ma tâm lý hoang tưởng tột độ. Hắn cảm giác như mỗi bước đi của mình đều bị gã phàm nhân kia tính toán chính xác đến từng bước chân, từng nhịp thở, không thể thoát khỏi bảng cân đối nhân quả khổng lồ đang lơ lửng trên đầu.


"Không thể nào! Tại sao tai ta đã bịt chặt mà đan điền vẫn bị chấn động?" Triệu Kiếm Thiên hoảng loạn tột độ, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn cảm thấy mình giống như một con số lẻ loi đang bị gã kế toán kia dùng bàn tính sắt nghiền nát dần dần.


Trong cơn điên cuồng và tuyệt vọng để bảo vệ tôn nghiêm của một thiên tài, Triệu Kiếm Thiên dồn toàn bộ chân khí còn sót lại vào thanh phi kiếm Thanh Phong, bộc phát chiêu thức mạnh nhất của Thanh Vân Kiếm Quyết: "Thanh Phong Vạn Diệp Trảm!"


Thanh kiếm hóa thành một luồng sáng xanh khổng lồ, mang theo toàn bộ sức mạnh vật lý và chân khí Luyện Khí tầng 5 đâm thẳng vào ngực Diệp Thu Thuế với ý định quyết tử.


Diệp Thu Thuế hoàn toàn không có chân khí để né tránh kiếm chiêu tốc độ cao này. Nhưng anh không hề hoảng sợ. Anh biết rõ, thanh kiếm Thanh Phong kia vốn dĩ là hàng mạ linh thạch chất lượng kém do Dược Đường và Vương Tham Ô bớt xén kinh phí đúc kiếm để lập quỹ đen, độ bền vật lý của nó đã bị khấu hao nghiêm trọng theo thời gian.


Anh vung hai tay, dùng toàn lực phàm nhân nâng chiếc Bàn Tính Sắt Nặng 15 Cân làm bằng hợp kim u kim đặc dày mười phân do Trương Thiết Đồ rèn đúc, chắn thẳng trước ngực như một tấm khiên sắt vững chắc.


"KENGGGGGG!!!"


Một tiếng va chạm kim loại kinh thiên động địa vang lên, tia lửa bắn tung tóe khắp Phong Lôi Đài.


Mũi kiếm Thanh Phong đâm trực diện vào khung sắt dày của chiếc bàn tính 15 cân. Lực phản chấn cơ học cực mạnh từ khối u kim nặng trịch bộc phát dữ dội. Thanh kiếm mạ linh thạch kém chất lượng của Triệu Kiếm Thiên lập tức xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt, rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn bay tứ tung trước sự ngơ ngác của toàn thể tông môn.


Lực phản chấn cơ học khổng lồ chạy dọc theo chuôi kiếm gãy truyền thẳng vào tay phải Triệu Kiếm Thiên, làm rách lòng bàn tay hắn, máu tươi chảy ròng ròng. Triệu Kiếm Thiên bị đẩy lùi liên tục mười bước, rồi ngã ngồi sụp xuống đất, đầu tóc rối bù, đôi mắt đờ đẫn nhìn chuôi kiếm gãy trên tay.


Đạo tâm thiên tài của hắn hoàn toàn sụp đổ tại chỗ.


"Kiếm... kiếm của Triệu sư huynh bị gãy rồi?" Đám đệ tử dưới đài im lặng như tờ, rồi bùng nổ tiếng bàn tán xôn xao kinh hoàng.


Tiêu Thần đứng dưới đài mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Hắn run rẩy lấy ra một tờ giấy truyền tin bùa chú, viết vội vàng bằng nét chữ nguệch ngoạc gửi về Thiết Kiếm Phái: *"Thanh Vân Tông xuất hiện một phàm nhân thủ quỹ sở hữu Nhân Quả Nhãn và một loại ma công âm thanh toán học cực kỳ tàn bạo! Hắn không cần dùng chân khí, chỉ dùng nhịp điệu bàn tính sắt đã có thể làm loạn kinh mạch, chấn vỡ đan điền và bẻ gãy phi kiếm của thiên tài Luyện Khí tầng 5! Tuyệt đối không thể dùng vũ lực đối đầu với hắn!"*


Trên Phong Lôi Đài, Diệp Thu Thuế khẽ rên nhẹ một tiếng, cổ tay phải của anh bị chấn động lực phản chấn phàm nhân làm cho tê rần, đau mỏi khớp nghiêm trọng. Anh thầm nghĩ: *"Mệt mỏi thật, đúng là cái giá của việc lao động chân tay cường độ cao. Tối nay phải bảo Tạ Đan Sư bốc cho vài lọ Bổ Não Hoàn và dầu nóng xoa bóp mới được."*


Tuy nhiên, bên ngoài anh vẫn giữ nguyên phong thái lạnh lùng, điềm tĩnh của một kế toán trưởng tối cao. Anh chậm rãi hạ bàn tính sắt xuống, khẽ đẩy gọng kính tròn, rồi rút cuốn sổ cái da yêu thú ra khỏi ngực áo, cầm bút lông sói chỉ thẳng vào Triệu Kiếm Thiên đang ngồi ngơ ngác dưới đất:


"Triệu đồng chí, thách đấu thất bại. Theo đúng điều khoản hợp đồng kinh tế đã ký kết: Ngươi nợ công quỹ năm mươi viên linh thạch hạ phẩm sạch tiền phạt gây rối trật tự hành chính, mười viên linh thạch phí khấu hao hao mòn Phong Lôi Đài, và mười viên linh thạch đền bù hao mòn phi kiếm do sử dụng quá hạn công suất. Tổng cộng là bảy mươi viên linh thạch hạ phẩm sạch. Lâm Kế Toán, lập tức ghi nợ xấu cá nhân của Triệu Kiếm Thiên vào Sổ Nợ Học Phí! Ngày mai bắt đầu áp dụng hình phạt lao động công ích dọn dẹp chuồng ngựa một tháng!"


Lâm Kế Toán đứng dưới đài phấn khích reo hò, lập tức cầm bút lông ghi chép vanh vách vào sổ nợ: "Rõ! Thưa sư phụ! Đã ghi nhận nợ xấu của Triệu Kiếm Thiên!"


Triệu Kiếm Thiên nghe đến hai từ "dọn chuồng ngựa", lồng ngực uất nghẹn, mắt trợn ngược rồi ngã ngửa ra đất ngất xỉu vì quá nhục nhã.


Diệp Thu Thuế bình thản quay lưng bước đi, tiếng bàn tính sắt nặng 15 cân trên tay anh lại tiếp tục kêu lạch cạch đều đặn, vang dội khắp Phong Lôi Đài, gieo rắc nỗi sợ hãi tài chính vô hình vào lòng toàn thể đệ tử Thanh Vân Tông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!