Chủ Nợ Gặp Phải Hung Thần Đòi Nợ
Mũi kiếm của Triệu Kiếm Thiên chỉ thẳng vào mặt Diệp Thu Thuế, nhưng chiếc bàn tính sắt vẫn kêu lạch cạch đều đặn không hề đứt quãng.
Gió sớm thổi qua sân Phòng Thủ Quỹ, mang theo mùi sương lạnh và cả sát khí lạnh buốt tỏa ra từ thanh phi kiếm Thanh Phong. Triệu Kiếm Thiên – thiên tài kiếm đạo đệ nhất nội môn Thanh Vân Tông – lúc này mặt mũi đỏ gay vì phẫn nộ. Hắn, một kẻ vốn được nuông chiều, ngậm thìa vàng tu luyện, hôm nay lại bị một gã phàm nhân thủ quỹ cắt sạch linh thạch tiêu chuẩn tháng chỉ vì lý do vô tri: "Đi muộn và không chấm công vân tay".
"Diệp Thu Thuế! Ngươi có tin chỉ cần một kiếm này, ta sẽ khiến cái đầu phàm nhân của ngươi lìa khỏi cổ không?" Triệu Kiếm Thiên nghiến răng, chân khí Luyện Khí tầng 5 dao động mạnh mẽ, khiến tà áo bào nội môn tung bay phần phật.
Diệp Thu Thuế khẽ đẩy gọng kính tròn tự chế bằng đồng phế liệu sát vào sống mũi, điềm tĩnh nhìn thẳng vào mũi kiếm đang rung lên bần bật cách mắt mình chỉ ba phân. Đạo tâm kế toán kiên định giúp anh hoàn toàn miễn nhiễm với luồng kiếm áp cuồng bạo kia. Trong đầu anh lúc này không có nỗi sợ hãi cái chết, mà chỉ có một dòng tính toán chạy qua: *"Thanh kiếm này chế tạo từ thép thường mạ linh thạch vụn, lực đâm thẳng tối đa không quá ba mươi cân lực phàm nhân nếu không có kiếm chiêu bộc phát. Nếu hắn đâm thật, Thạch Đầu đứng bên cạnh mất 0.5 giây để cản phá, tỷ lệ sống sót của ta là 99.8%. Nhưng nếu hắn làm hỏng chiếc kính lọc ánh sáng xanh này, chi phí mài lại pha lê tự nhiên sẽ tốn mất hai đồng linh thạch vụn. Không thể để thâm hụt ngân sách cá nhân được."*
"Đồng chí Triệu Kiếm Thiên," Diệp Thu Thuế chậm rãi lên tiếng, giọng nói đều đều như một cái máy đọc báo cáo tài chính. "Theo điều 4, khoản b của Quy chế chấm công nội bộ do Phòng Thủ Quỹ ban hành dưới sự phê duyệt của Chưởng môn: Đệ tử nội môn đi muộn quá ba khắc mà không có lý do bất khả kháng được xác nhận bằng văn bản có đóng dấu đỏ của Chưởng môn, sẽ bị khấu trừ 100% linh thạch phúc lợi bổ trợ của tháng đó. Quyết định đã được Lâm Kế Toán ghi vào Sổ Nợ Học Phí và áp dụng trực tiếp. Ngươi có vung kiếm thì số liệu trên sổ cái cũng không tự động thay đổi."
"Ngươi... cái đồ vô tri đáng chết!" Triệu Kiếm Thiên điên cuồng, chân khí dồn lên mũi kiếm, chuẩn bị vung chiêu chém bay gã phàm nhân bướng bỉnh này.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột vang lên từ phía cổng chính của Thanh Vân Tông.
"RẦM!!!"
Tiếng nổ lớn đến mức làm rung chuyển cả ngọn núi nghèo nàn của tông môn. Luồng sóng xung kích cuồng bạo từ xa quét tới, cuốn theo bụi đất mù mịt và gạch đá vụn bay tứ tung. Triệu Kiếm Thiên giật mình, kiếm chiêu đang tích tụ lập tức bị tán loạn, hắn vội vàng thối lui hai bước, phòng thủ theo bản năng.
Thạch Đầu đứng bên cạnh Diệp Thu Thuế lập tức tiến lên một bước, vác chiếc Bàn Tính Sắt Nặng 15 Cân chắn trước mặt anh như một tấm khiên khổng lồ, nhục thân Luyện Thể bộc phát luồng khí thế nặng nề để cản phá dư chấn bụi bặm.
Từ trong làn khói bụi mù mịt phía cổng chính, một giọng nói ồm ồm, hung hãn và tràn đầy kiêu ngạo truyền khắp toàn bộ tông môn:
"Lý Vô Tiền! Mau nôn ra năm vạn linh thạch hạ phẩm nợ quá hạn cho Thiết Kiếm Phái ta! Bằng không hôm nay, Tạ Vô Danh ta sẽ dùng thanh đại đao này san bằng ngọn núi chính của Thanh Vân Tông, tịch thu toàn bộ đất đai để gán nợ!"
Nghe đến ba chữ "Thiết Kiếm Phái" và cái tên "Tạ Vô Danh", toàn bộ đệ tử ngoại môn đang đứng xem náo nhiệt xung quanh lập tức mặt cắt không còn một giọt máu, hoảng loạn chạy trốn như ong vỡ tổ. Thiết Kiếm Phái là tông môn kiếm tu hung hãn nổi tiếng khắp vùng Đông Vực, chuyên đi đòi nợ thuê và siết nợ bằng bạo lực. Trưởng lão đòi nợ Tạ Vô Danh của họ nổi tiếng là một kẻ tàn nhẫn, sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 4 đỉnh phong, ra tay cực kỳ thô bạo.
Lúc này, tại một góc khuất gần phòng thủ quỹ, Chưởng môn Lý Vô Tiền đang lén lút ôm một bình rượu rẻ tiền quan sát tình hình. Nghe thấy tiếng thét đòi nợ của Tạ Vô Danh, lão già lươn lẹo này lập tức biến sắc.
"Áo! Đạo tâm ta sụp đổ rồi! Ta bị trúng gió độc rồi!"
Lý Vô Tiền kêu lên một tiếng thảm thiết, mắt trợn ngược, lập tức lăn đùng ra đất, giả vờ sùi bọt mép và ngất xỉu ngay dưới gầm bàn đá ngoài sân, tay vẫn không quên ôm chặt bình rượu để tránh bị đổ. Chiêu thức "giả chết trốn nợ" này đã được lão luyện đến mức xuất thần nhập hóa, nhịp tim và hơi thở tự động ngừng lại như một xác chết thực sự.
Diệp Thu Thuế nhìn vị sếp trực tiếp của mình đang nằm co giật dưới gầm bàn, khóe mắt anh giật giật dữ dội. Anh lẩm nhẩm: *"Chưởng môn Trúc Cơ Kỳ mà lại đi trốn nợ bằng cách giả chết phàm nhân. Đúng là một vết nhơ hành chính không thể tẩy xóa."*
Chưa đầy mười nhịp thở, một nhóm tu sĩ mặc đạo bào màu xám thêu hình thanh kiếm sắt thô bạo đã hung hãn xông vào khoảng sân trước Phòng Thủ Quỹ. Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp, ánh mắt sắc lẹm đầy sát khí, tay lăm lăm một thanh đại đao rỉ sét dính đầy vết máu khô. Đó chính là Tạ Vô Danh.
"Lý Vô Tiền đâu? Mau ra đây cho lão phu!" Tạ Vô Danh gầm lên, ánh mắt quét qua sân, lập tức nhìn thấy Lý Vô Tiền đang nằm "chết" dưới gầm bàn đá. Lão tiến lại gần, dùng mũi đao chọc chọc vào hông Lý Vô Tiền, nhưng vị chưởng môn lươn lẹo vẫn nằm im phăng phắc, không hề có phản ứng.
"Hừ, lại giả chết!" Tạ Vô Danh khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt, rồi xoay người nhìn về phía Phòng Thủ Quỹ. Lão nhìn thấy Diệp Thu Thuế – một gã thanh niên gầy gò mặc áo bào xám tạp dịch, đeo chiếc kính tròn kỳ dị, đang điềm tĩnh ngồi sau bàn làm việc gỗ thông mới tinh.
"Ngươi là kẻ nào? Thủ quỹ mới của Thanh Vân Tông?" Tạ Vô Danh bước tới, uy áp Luyện Khí tầng 4 bộc phát đè nặng lên căn phòng.
"Ta là Diệp Thu Thuế, Kế toán tạp dịch kiêm Thủ quỹ tạm thời của Thanh Vân Tông." Diệp Thu Thuế bình thản trả lời, tay vẫn cầm chiếc Bút Lông Sói Chống Độc ghi chép số liệu.
"Phàm nhân vô tri!" Tạ Vô Danh cười khẩy, vung đại đao chém mạnh xuống.
"RẦM!"
Một luồng kiếm khí thô bạo xé rách không khí, chém đôi chiếc bàn làm việc bằng gỗ thông phẳng phiu mà nhóm tạp dịch vừa mới mất công đóng ngày hôm qua. Đống giấy tờ bùa chú bay tứ tung, nghiên mực đỏ bị hất văng xuống đất.
Cảnh tượng chiếc bàn gỗ bị chém làm đôi như một mồi lửa châm ngòi cho ngọn núi lửa OCD trong lòng Diệp Thu Thuế bùng nổ dữ dội. Hai mắt anh đỏ ngầu, lồng ngực phập phồng thở dốc. Chiếc bàn gỗ mới tinh! Ngăn nắp tăm tắp! Vừa mới được căn chỉnh góc độ hoàn hảo! Giờ đây lại bị một gã thô bạo chém làm đôi lệch lạc!
Anh lập tức cầm bút lông, run rẩy viết vào cuốn sổ cái nhỏ đặt trên đùi:
"Ngày mùng 5 tháng Chạp, một chiếc bàn làm việc bằng gỗ thông nhóm tạp dịch mới đóng, nguyên giá 5 linh thạch hạ phẩm, khấu hao lũy kế 0%, giá trị còn lại 5 linh thạch. Ghi nhận: Thâm hụt tài sản cố định do bên thứ ba (Tạ Vô Danh - Thiết Kiếm Phái) phá hoại cố ý. Khoản nợ phải thu phát sinh từ hành vi phá hoại: 10 linh thạch hạ phẩm (phạt đền bù gấp đôi)."
Tạ Vô Danh ngơ ngác nhìn gã phàm nhân trước mặt không những không sợ hãi khóc lóc, mà lại lầm lỳ viết viết vẽ vẽ cái gì đó. Lão tức giận quát: "Ngươi lẩm bẩm cái gì đó? Mau giao nộp khế ước sở hữu ngọn núi chính ra đây để cấn trừ khoản nợ năm vạn linh thạch quá hạn! Bằng không, hôm nay ta sẽ giết sạch đệ tử Thanh Vân Tông các ngươi!"
Diệp Thu Thuế điềm tĩnh đeo chiếc Kính Tròn Chống Ánh Sáng Xanh lên mắt, khẽ đẩy gọng kính lấp lánh phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo. Anh thò tay vào hòm sắt u kim dưới chân, rút ra một tờ khế ước nợ cũ nát, dính đầy vết dầu mỡ và dấu tay của Lý Vô Tiền từ mười năm trước.
"Tạ trưởng lão," Diệp Thu Thuế lên tiếng, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến đám đệ tử Thiết Kiếm Phái đứng sau lưng Tạ Vô Danh phải rùng mình. "Chúng ta là những người làm việc chuyên nghiệp, hãy giải quyết tranh chấp bằng số liệu và pháp lý, đừng dùng bạo lực thô sơ vô ích."
"Pháp lý cái đầu ngươi! Khế ước nợ nần trắng đen rõ ràng, có dấu tay của Lý Vô Tiền! Hôm nay các ngươi không có tiền thì phải giao đất!" Tạ Vô Danh vỗ mạnh tay lên tờ khế ước cũ.
Diệp Thu Thuế không hề nao núng, đặt tờ khế ước lên nửa chiếc bàn còn sót lại, ngón tay phải bắt đầu gõ bôm bốp lên chiếc Bàn Tính Sắt Nặng 15 Cân đặt bên cạnh. Tiếng gõ sắt thép va chạm vang lên dồn dập, sắc bén, tạo ra một nhịp điệu toán học mechanical đầy áp lực tinh thần.
"Theo nội dung khế ước vay nợ ký ngày mùng 10 tháng Ba mười năm trước: Thanh Vân Tông vay của Thiết Kiếm Phái khoản gốc là mười ngàn viên linh thạch hạ phẩm. Thời hạn vay là một năm, lãi suất ban đầu thỏa thuận là 10% một năm. Điều này hoàn toàn hợp lệ." Diệp Thu Thuế đọc vanh vách số liệu.
Tạ Vô Danh hếch cằm đắc ý: "Đúng vậy! Khoản gốc mười ngàn, cộng thêm lãi suất tích lũy mười năm qua, tính theo phương pháp của Thiết Kiếm Phái ta, tổng cộng là năm vạn linh thạch hạ phẩm! Mau trả tiền!"
"Nhưng," Diệp Thu Thuế đột ngột dừng tay gõ bàn tính, ngước mắt nhìn thẳng vào Tạ Vô Danh qua tròng kính tròn lạnh lẽo. "Theo điều khoản phụ ghi ở mặt sau khế ước bằng chữ viết cổ nhỏ li ti: 'Nếu quá hạn thanh toán, lãi suất sẽ tự động chuyển sang phương pháp cộng dồn lãi suất kép (lãi mẹ đẻ lãi con) với tỷ lệ 30% mỗi tháng'. Tạ trưởng lão, có đúng thế không?"
"Đúng thế thì sao? Lý Vô Tiền đã tự tay ấn dấu vân tay đồng ý!" Tạ Vô Danh quát.
"Thì sao ư?" Diệp Thu Thuế khẽ nhếch mép, nụ cười của anh chứa đựng sự châm biếm sâu sắc của một kiểm toán viên dạn dày sương gió. "Theo Luật Chống Bùng Nợ Đông Vực ban hành bởi Liên minh các môn phái vương triều Đại Nam, phối hợp với Luật Thuế Hoàng Gia Đại Nam (Trích Lục) điều 12 về hoạt động tín dụng: Nghiêm cấm mọi tổ chức, tông môn tự ý áp đặt mức lãi suất kép vượt quá trần quy định là 150% lãi suất gốc hàng năm đối với các khoản vay nội bộ giới tu tiên. Mọi điều khoản lãi suất kép vượt quá trần quy định này đều bị khép vào tội danh 'Cho vay nặng lãi bất hợp pháp' và 'Tống tiền cưỡng đoạt tài sản'."
Diệp Thu Thuế gõ mạnh một hạt bàn tính sắt phát ra tiếng "Cạch!" đanh thép:
"Với mức lãi suất kép 30% một tháng mà các người áp đặt, chỉ sau mười năm, tỷ lệ lãi suất thực tế đã vượt quá trần quy định của triều đình tới 1200%! Điều này có nghĩa là, toàn bộ khế ước vay nợ này của Thiết Kiếm Phái vi phạm nghiêm trọng luật pháp tài chính hoàng gia. Theo quy định pháp lý tối cao, khế ước này hoàn toàn bị vô hiệu hóa pháp lý tại chỗ! Các người không có quyền tịch thu một tấc đất nào của Thanh Vân Tông dựa trên tờ giấy lộn phạm pháp này!"
Lời nói của Diệp Thu Thuế như một luồng sấm sét vô hình giáng thẳng xuống sân Phòng Thủ Quỹ. Toàn bộ không gian bỗng chốc trở nên im lặng như tờ.
Tạ Vô Danh trợn tròn mắt, mồm há hốc ra như nuốt phải một con ruồi chết. Lão là một kiếm tu thô bạo, cả đời chỉ biết dùng kiếm để đòi nợ, chưa từng nghe đến những khái niệm như "trần lãi suất kép", "vô hiệu hóa pháp lý" hay "luật tài chính hoàng gia".
Đám đệ tử Thiết Kiếm Phái đứng sau lưng lão bắt đầu hoang mang cực độ. Họ xầm xì bàn tán đầy lo sợ:
"Trưởng lão... gã phàm nhân này nói đúng đấy... Triều đình Đại Nam gần đây đang thắt chặt kiểm soát thuế khóa và tín dụng đen..."
"Nếu phái ta bị khép vào tội cho vay nặng lãi phạm pháp, triều đình sẽ tước giấy phép hoạt động kinh doanh linh thạch của tông môn mất!"
"Nghe nói Vạn Bảo Thương Hội cũng sẽ từ chối giao dịch với các môn phái dính nợ xấu và án phạt triều đình..."
Sự tự tin và hung hãn của Tạ Vô Danh bỗng chốc bị lung lay dữ dội. Lão mặt đỏ tía tai, cố đấm ăn xôi quát lớn: "Lảm nhảm! Triều đình ở tận kinh thành xa xôi, làm sao quản được chuyện đòi nợ ở Đông Vực biên cương này! Hôm nay ta cứ dùng bạo lực siết nợ đấy, ngươi làm gì được ta?"
Diệp Thu Thuế điềm tĩnh lật trang sổ cái da yêu thú lấp lánh hào quang Excel xanh lục, ngước nhìn Tạ Vô Danh với ánh mắt sắc lẹm của một hung thần thu thuế thực sự:
"Tạ trưởng lão, ngươi có thể dùng bạo lực để cướp đất hôm nay. Nhưng ta cảnh cáo ngươi, Phòng Thủ Quỹ Thanh Vân Tông hiện đang hợp tác chiến lược với Vạn Bảo Thương Hội chi nhánh Trấn Thanh Vân dưới sự điều hành của Tiền Đa Đa. Chỉ cần ta gửi một bản báo cáo nợ xấu phạm luật của Thiết Kiếm Phái lên hệ thống tín dụng của thương hội, toàn bộ tài khoản linh thạch giao dịch của các người tại Đông Vực sẽ bị đóng băng vĩnh viễn vì lý do rủi ro pháp lý. Lúc đó, Thiết Kiếm Phái các người chuẩn bị phá sản vì không thể đổi tiền mặt linh thạch sạch đi!"
"Ngươi... ngươi dám đe dọa đóng băng tín dụng của phái ta?!" Tạ Vô Danh run rẩy, đạo tâm kiếm tu của lão lúc này bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt sụp đổ tinh thần trước đòn tấn công tài chính vĩ mô của một phàm nhân.
Lý Vô Tiền đang nằm giả chết dưới gầm bàn đá lén mở một mắt ra nhìn, trong lòng kinh hãi tột cùng: *"Mẹ kiếp! Gã phàm nhân này lợi hại thật! Chỉ bằng vài câu bắt lỗi lãi suất mà đã dồn trưởng lão đòi nợ Thiết Kiếm Phái vào thế bí pháp lý! Đúng là hung thần đòi nợ gặp phải tổ sư kiểm toán rồi!"*
"Một gã phàm nhân vô tri không có linh căn như ngươi, dám hủy hoại tiền đồ của Thiết Kiếm Phái ta! Hôm nay lão phu sẽ chém chết ngươi trước, rồi tính tiếp!"
Tạ Vô Danh trong cơn điên cuồng và hoảng loạn tột độ đã mất hoàn toàn lý trí. Lão gầm lên, chân khí Luyện Khí tầng 4 bộc phát cực hạn, thanh đại đao rỉ sét tỏa ra luồng đao mang hung hãn, chém thẳng xuống đầu Diệp Thu Thuế với tốc độ nhanh như chớp.
"Đại nhân cẩn thận!" Thạch Đầu hét lớn, định vác bàn tính sắt lao lên chắn đòn, nhưng khoảng cách quá gần, lực đao quá mạnh khiến gã khổng lồ không kịp can thiệp vật lý.
Mũi đao sắc bén mang theo sát khí ngập trời chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Thu Thuế chưa đầy một gang tay.
Đúng vào khoảnh khắc sinh tử cận kề ấy, một luồng hàn khí buốt giá đột ngột từ trên trời giáng xuống, đóng băng toàn bộ bụi bặm xung quanh sân.
"KENG!!!"
Một tiếng va chạm kim loại thanh thúy, chói tai vang lên rúng động cả khoảng sân. Một thanh trường kiếm lấp lánh hàn quang băng giá từ trên hư không lao xuống, đánh bạt thanh đại đao của Tạ Vô Danh ra ngoài, khiến lão bị lực phản chấn cực mạnh lùi lại năm bước, mặt mũi tái mét.
Thanh trường kiếm cắm thẳng xuống mặt đất đá ngay trước bàn làm việc của Diệp Thu Thuế, tỏa ra luồng sương băng lạnh lẽo cô độc. Trên thân kiếm khắc hai chữ cổ: "Băng Phách".
Từ trên bầu trời, một bóng dáng nữ tu xinh đẹp lạnh lùng, mặc đạo bào trắng tinh thêu hoa văn mây xanh chậm rãi đáp xuống, phong thái tiêu sái như tiên tử hạ phàm.
Vân Dao Tiên Tử đã xuất hiện!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!