Nhạc nềnHarvest

Cải Tổ Phòng Thủ Quỹ Và Cơn Ác Mộng Chấm Công

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lời thú tội run rẩy của Chấp sự ngoại môn Vương Hắc vẫn còn ong oong bên tai Diệp Thu Thuế như một bản nhạc giao hưởng của sự minh bạch tài chính. Diệp Thu Thuế khẽ đẩy gọng kính tròn tự chế, cảm nhận khớp cổ tay phàm nhân của mình đang biểu tình dữ dội sau cú đỡ chưởng lực vừa rồi. Bảy kilôgam u kim của chiếc Bàn Tính Sắt Nặng 15 Cân quả thực không phải thứ mà một nhân viên văn phòng trói gà không chặt có thể vác đi chơi cả ngày.


"Dưới... dưới sàn nhà?" Diệp Thu Thuế lẩm nhẩm, ánh mắt quét qua vị trí gạch đá ngay dưới chân chiếc bàn làm việc bằng gỗ lim của Vương Hắc.


Anh không nói một lời, tiến lên hai bước, dùng chân đế nặng trịch của chiếc bàn tính sắt nện mạnh xuống khe gạch. Một tiếng "Bùng" trầm đục vang lên, phiến đá lỏng lẻo lập tức lún xuống, để lộ ra một cái hốc tối om. Bên trong là một chiếc hòm sắt u kim dày cộp, khóa ba lớp trận pháp thô sơ. Đối với các tu sĩ, trận pháp này có lẽ cần chân khí để phá, nhưng đối với một kẻ mang tư duy thực dụng như Diệp Thu Thuế, anh chỉ cần nhìn vào khe hở của bản lề sắt rỉ sét.


"Thạch Đầu!" Diệp Thu Thuế lớn tiếng gọi.


Từ trong đám đông đệ tử tạp dịch đang đứng xem náo nhiệt, một gã khổng lồ cao hai mét, đầu trọc lốc lấp lánh dưới nắng bước ra. Hắn gãi gãi cái đầu trọc, ngơ ngác nhìn Diệp Thu Thuế: "Thủ quỹ đại nhân gọi ta?"


"Vác cái hòm này lên, đập vỡ cái bản lề phía sau cho ta. Cuối tháng ta duyệt chi cho ngươi thêm hai viên linh thạch hạ phẩm sạch tiền công khuân vác." Diệp Thu Thuế điềm tĩnh ra lệnh.


Nghe đến hai từ "linh thạch", mắt Thạch Đầu lập tức sáng lên như hai đèn pha linh lực. Hắn là tạp dịch gánh nước của tông môn, quanh năm suốt tháng bị nợ lương, bữa đói bữa no. Việc Diệp Thu Thuế hứa trả lương sòng phẳng bằng Linh Thạch Hạ Phẩm Sạch đối với hắn chẳng khác nào ơn tái sinh. Thạch Đầu bước tới, nhục thân tương đương Luyện Khí tầng 4 bộc phát, hai tay bấu chặt lấy hòm sắt nhấc bổng lên, rồi nện mạnh góc hòm vào cạnh bàn đá.


"Rầm! Crack!"


Chiếc khóa trận pháp tinh vi chưa kịp kích hoạt thì bản lề sắt rỉ sét phía sau đã bị lực đạo ngàn cân của Thạch Đầu đập gãy đôi. Nắp hòm bật ra, để lộ hàng vạn viên linh thạch hạ phẩm tỏa ra hào quang xanh mờ ảo, lấp lánh cả một góc Ngoại Môn Đường. Đám đông đệ tử xung quanh đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh. Năm ngàn viên linh thạch hạ phẩm! Đây là số tiền học phí bị Vương Hắc bòn rút suốt mười năm qua, giờ đây phơi bày ra ánh sáng như một đống rác tài chính cần được dọn dẹp.


Diệp Thu Thuế nhìn đống linh thạch, trong lòng không hề có nửa điểm tham lam, chỉ có một nỗi ám ảnh cưỡng chế cực độ: "Toàn bộ số tiền này là nợ xấu đã được thu hồi. Lâm Kế Toán, ngươi qua đây!"


Cậu thiếu niên gầy gò, rụt rè vừa nãy nộp thiếu học phí lóng ngóng bước ra, mặt mũi vẫn còn dính vệt nước mắt: "Dạ... đại nhân gọi con?"


"Ngươi tên gì?"


"Con... con tên là Lâm..."


"Từ hôm nay ngươi đổi tên thành Lâm Kế Toán. Ta tuyển dụng ngươi làm trợ lý đệ nhất của Phòng Thủ Quỹ Thanh Vân Tông. Công việc của ngươi là học bảng cửu chương, phân loại chứng từ và chép sổ sách. Thử việc một tháng, lương tháng năm viên linh thạch hạ phẩm sạch, bao ăn ngày ba bữa tại nhà bếp. Làm tốt cuối năm có thưởng KPI." Diệp Thu Thuế lạnh lùng tuyên bố, tay rút chiếc Bút Lông Sói Chống Độc dắt bên hông ra gõ nhẹ lên vai cậu thiếu niên.


Lâm Kế Toán nghe xong thì đờ người ra, tưởng mình đang nằm mơ. Năm viên linh thạch một tháng! Lại còn được học tri thức thần bí của "Thần toán Nhân Quả Nhãn"! Cậu lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục: "Sư phụ thượng tôn! Con thề chết trung thành với phòng kế toán!"


"Được rồi, đứng dậy dọn dẹp đống sổ sách này, rồi cùng Thạch Đầu khiêng hòm tiền này về Phòng Thủ Quỹ." Diệp Thu Thuế xua tay, xoay người vác bàn tính sắt đi trước. Đằng sau anh, Thạch Đầu vác hòm tiền nặng trịch chạy băng băng, Lâm Kế Toán ôm xấp giấy lộn hớt hải chạy theo, tạo thành một đội hình văn phòng kỳ dị nhất lịch sử Thanh Vân Tông.


Phòng Thủ Quỹ Thanh Vân Tông nằm ở một góc khuất, hẻo lánh nhất ngoại môn. Khi Diệp Thu Thuế đẩy cửa bước vào, một luồng bụi bặm tích tụ trăm năm xộc thẳng vào mũi khiến anh ho khan sặc sụa. Mạng nhện giăng đầy trên các giá gỗ, những cuốn sổ sách cũ nát dính đầy phân chuột nằm la liệt dưới sàn nhà ẩm ướt.


Chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn này, chứng bệnh OCD của Diệp Thu Thuế lập tức bùng phát ở mức độ đỏ cấp bách. Anh nghiến răng, chỉ tay ra lệnh:


"Thạch Đầu, Lâm Kế Toán! Áp dụng Quy Trình Làm Việc 5S ngay lập tức! Sàng lọc toàn bộ sổ sách rách nát sang một bên, sắp xếp các hòm tiền gọn gàng vào góc tường, lau chùi sạch sẽ không để lại một hạt bụi! Phòng làm việc không ngăn nắp thì số liệu tính toán thế nào cũng bị lệch!"


Suốt một buổi chiều, văn phòng thủ quỹ vang lên tiếng chổi quét rác, tiếng gõ búa sửa bàn ghế của Thạch Đầu và tiếng phân loại giấy tờ của Lâm Kế Toán. Đến khi mặt trời lặn, căn phòng nhỏ rách nát đã lột xác hoàn toàn. Sàn nhà sạch bóng, sổ sách được xếp theo thứ tự thời gian trên giá gỗ, và ở giữa phòng là chiếc bàn làm việc phẳng phiu của Diệp Thu Thuế, trên đặt chiếc bàn tính sắt và một hộp mực đỏ bảo mật.


"Tốt lắm." Diệp Thu Thuế gật đầu hài lòng, sắc mặt xanh xao của anh hơi giãn ra. "Bây giờ là bước thiết lập kỷ cương hành chính. Một tông môn muốn khỏe mạnh tài chính, trước hết đệ tử không được lười biếng trốn học trốn làm. Lâm Kế Toán, mang bảng gỗ chấm công ra đây!"


Lâm Kế Toán hăm hở khênh ra một tấm bảng gỗ thông mới toanh do Thạch Đầu đẽo gọt. Trên bảng gỗ được Chu Trận Sư vẽ một trận pháp linh lực sơ cấp theo yêu cầu của Diệp Thu Thuế.


"Đây là Quy Trình Chấm Công Vân Tay Linh Lực." Diệp Thu Thuế giải thích, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sự lạnh lùng của một trưởng phòng nhân sự chuyên nghiệp. "Mỗi buổi sáng trước giờ Mão một khắc, toàn bộ đệ tử ngoại môn và nội môn phải đến đây, ấn vân tay chứa một tia linh lực của mình vào bảng gỗ này để ghi nhận chuyên cần. Đi muộn một khắc trừ một đồng linh thạch tiêu chuẩn tháng. Đi muộn nửa canh giờ trừ một nửa. Không đến chấm công coi như tự ý bỏ việc, phong tỏa toàn bộ quyền nhận đan dược tháng!"


Lâm Kế Toán nghe xong mà da đầu tê dại: "Sư phụ... quy định này... đám đệ tử kiêu ngạo nội môn làm sao chịu tuân thủ? Họ quen thói tự do, ngủ đến trưa mới dậy tu luyện rồi."


"Không tuân thủ?" Diệp Thu Thuế khẽ nhếch mép, ánh sáng phản chiếu từ kính tròn lấp lóe lạnh lẽo. "Không tuân thủ thì cắt giảm ngân sách phúc lợi. Kiếm pháp của họ có thể chém sắt như chém bùn, nhưng không có linh thạch tiêu chuẩn của phòng thủ quỹ, họ lấy cái gì để mua đan dược đột phá?"


Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa tan trên các ngọn núi, tấm bảng chấm công vân tay linh lực được treo uy nghiêm trước cửa phòng thủ quỹ. Thông báo phạt tiền được dán chói lọi ngay bên cạnh.


Cơn ác mộng chấm công của Thanh Vân Tông chính thức bắt đầu.


"Cái quái gì thế này? Chấm công vân tay?"


"Đi muộn một khắc trừ một linh thạch? Gã phàm nhân thủ quỹ điên rồi sao?"


Tiếng bàn tán xôn xao, phẫn nộ bùng lên khắp các đường khẩu ngoại môn. Đa số đệ tử đều coi thường quy định này, cho rằng đây chỉ là trò đùa của một kẻ phàm nhân không có tu vi.


Tống Vô Ưu – đệ tử lười biếng khét tiếng của ngoại môn, kẻ tu luyện Thụy Tiên Quyết với phương châm sống là nằm ngủ để đắc đạo – ngáp ngắn ngáp dài bước đến trước trạm chấm công khi giờ Mão đã qua ba khắc. Hắn liếc nhìn tấm bảng gỗ, bĩu môi khinh bỉ, rồi rút từ trong tay áo ra một tấm bùa chú ngủ gật sơ cấp, định yểm lên bảng gỗ để làm giả tín hiệu chấm công tự động.


"Tống Vô Ưu." Một giọng nói lạnh lùng, điềm tĩnh vang lên từ sau cánh cửa sổ phòng thủ quỹ.


Diệp Thu Thuế bước ra, đeo Kính Tròn Chống Ánh Sáng Xanh, tay cầm Cuốn Sổ Cái Da Yêu Thú. Anh chỉ thẳng vào bảng gỗ chấm công, nơi trận pháp linh lực đang nhấp nháy luồng sáng đỏ cảnh báo:


"Sử dụng bùa chú làm giả vân tay linh lực. Độ lệch tần số dao động linh lực là 12%. Lâm Kế Toán, ghi tên Tống Vô Ưu vào Sổ Nợ Học Phí, phạt tiền năm viên linh thạch hạ phẩm vì tội gian lận hành chính, khấu trừ trực tiếp vào tiêu chuẩn tháng này!"


"Dạ có con!" Lâm Kế Toán đứng bên cạnh lập tức cầm bút lông sói múa máy liên tục, ghi vanh vách tên Tống Vô Ưu vào cuốn sổ nợ dày cộp.


Tống Vô Ưu nghe xong, cơn buồn ngủ lập tức bay biến sạch sẽ. Hắn trợn tròn mắt, mặt đỏ tía tai quát lớn: "Diệp Thu Thuế! Ngươi dám phạt tiền ta? Ta tu luyện Thụy Tiên Quyết là công pháp do trưởng lão ban tặng! Ngủ gật là đang tu luyện! Ngươi lấy quyền gì mà bắt lỗi ta?"


"Quy chế lao động của tông môn không có điều khoản nào chấp nhận việc ngủ gật là hành vi lao động hợp pháp." Diệp Thu Thuế điềm tĩnh gõ bàn tính bôm bốp. "Ngươi ngủ mười tiếng một ngày, hiệu suất đóng góp cho vườn thảo dược bằng không, nhưng vẫn nhận đủ mười viên linh thạch tiêu chuẩn mỗi tháng. Đây là hành vi lãng phí ngân sách nghiêm trọng. Phạt tiền là đúng quy trình!"


"Ngươi... gã phàm nhân đáng chết! Anh em đâu, đập nát cái bảng gỗ rách nát này cho ta!" Tống Vô Ưu tức giận gầm lên, quay sang vẫy tay gọi đám đệ tử lười biếng đứng sau lưng.


Hàng chục đệ tử ngoại môn phẫn nộ, cậy thế có chút tu vi Luyện Khí, đồng loạt rút kiếm khí, hung hãn lao lên định đập phá bảng chấm công và san bằng phòng thủ quỹ.


"Thạch Đầu." Diệp Thu Thuế khẽ gọi, giọng nói không có nửa điểm hoảng sợ.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ phòng thủ quỹ bị đẩy mạnh ra. Gã khổng lồ Thạch Đầu bước lên một bước, nhục thân cao hai mét sừng sững như một bức tường đồng vách sắt chắn ngay trước bảng chấm công. Hắn bẻ khớp tay phát ra những tiếng "Răng rắc! Răng rắc!" giòn giã, vang dội khắp khoảng sân nhỏ. Trên vai hắn, chiếc bàn tính u kim nặng mười lăm cân tỏa ra một luồng sát khí vật lý nặng nề, thô bạo.


"Ai dám động vào bảng chấm công của thủ quỹ đại nhân, ta sẽ dùng bàn tính này đập nát đầu kẻ đó!" Thạch Đầu gầm nhẹ, luồng khí thế Luyện Thể tương đương Luyện Khí tầng 4 bộc phát, khiến đám đệ tử hung hãn lập tức khựng lại, mặt cắt không còn giọt máu.


Họ nhớ ra Thạch Đầu là gã tạp dịch cơ bắp khỏe nhất tông môn, ai dại gì mà đi đọ sức mạnh vật lý với gã khổng lồ này chỉ vì một cái bảng gỗ. Tống Vô Ưu run rẩy lùi lại, ấm ức nhưng không dám ho he nửa lời, đành ấm ức ấn vân tay thật vào bảng gỗ để chịu phạt.


Cục diện bạo lực sơ cấp bị dẹp loạn trong nháy mắt nhờ sự phối hợp hoàn hảo giữa đầu óc tài chính của Diệp Thu Thuế và sức mạnh cơ bắp của Thạch Đầu.


Thế nhưng, sự yên bình ngắn ngủi chưa duy trì được bao lâu thì từ phía xa, một luồng kiếm khí sắc lẹm, cuồng bạo đột ngột xé rách màn sương mù, lao vút về phía phòng thủ quỹ.


"Cút ngay! Kẻ nào dám cắt xén linh thạch tiêu chuẩn của ta?"


Một giọng nói kiêu ngạo, đầy phẫn nộ vang lên. Thiên tài kiếm đạo đệ nhất nội môn – Triệu Kiếm Thiên đằng đằng sát khí bước tới, tay lăm lăm thanh phi kiếm lấp lánh quang mang, ánh mắt sắc lẹm nhắm thẳng vào đầu Diệp Thu Thuế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!