Nhạc nềnHarvest

Tiếng Bàn Tính Đòi Mạng Ở Ngoại Môn Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mặt trời buổi ban trưa chiếu xuống những bậc thềm đá dẫn đến Ngoại Môn Đường của Thanh Vân Tông, nhưng không thể xua tan nổi luồng khí tức lạnh lẽo, hắc ám đang bao trùm lấy tâm trí của Diệp Thu Thuế. Bước chân phàm nhân của anh nặng nề nện xuống mặt đất rêu phong. Trên vai anh là chiếc Bàn Tính Sắt Nặng 15 Cân – món vũ khí hành chính được Trương Thiết Đồ rèn đúc từ u kim phế liệu dày cộp. Trọng lượng bảy kilôgam đối với một nhục thân phàm nhân không có nửa điểm linh căn như anh quả thực là một cực hình vật lý. Vai trái anh mỏi nhừ, bả vai đau nhức như có hàng ngàn chiếc kim châm, nhưng tất cả những nỗi đau thể xác đó đều bị đè bẹp hoàn toàn bởi một ngọn lửa cuồng nộ đang bùng cháy dữ dội trong lồng ngực: ngọn lửa của một kiểm toán viên Big4 bị kích hoạt chứng bệnh ám ảnh cưỡng chế (OCD) tài chính ở mức độ nghiêm trọng nhất.


Trong vòng tay gầy gò của anh, Cuốn Sổ Cái Da Yêu Thú khẽ rung lên, lấp lóe những luồng hào quang xanh lục nhạt lơ lửng như một bảng tính Excel tâm linh. Những con số màu đỏ chói hiển thị lỗi sai phạm của vụ án mua chổi tre quét sân với đơn giá mười linh thạch hạ phẩm cứ liên tục nhấp nháy trước mắt anh, như một cái tát thẳng vào tôn nghiêm nghề nghiệp của một kẻ cả đời chỉ tin vào sự minh bạch số liệu.


"Mười linh thạch một chiếc chổi quét rác? Vương Hắc, ngươi quả thực coi ngân khố tông môn là cái túi rách của nhà ngươi!" Diệp Thu Thuế nghiến răng, khẽ đẩy gọng kính tròn tự chế sát vào sống mũi. Ánh mắt anh lạnh lùng, sắc lẹm như một lưỡi dao cạo chuẩn bị lột trần mọi lớp da giả dối của kẻ tham nhũng.


Ngoại Môn Đường hôm nay sầm uất và hỗn loạn hơn thường lệ. Đây là ngày nộp học phí định kỳ của hàng trăm đệ tử mới nhập môn. Tiếng chen lấn xô đẩy, tiếng cãi vã, tiếng linh thạch va chạm lạch cạch tạo nên một khung cảnh cực kỳ mất trật tự. Đứng ở trung tâm của sự hỗn loạn đó, sau một chiếc bàn gỗ lim lớn, là Chấp sự ngoại môn Vương Hắc. Hắn có một khuôn mặt chuột tai dơi điển hình, đôi mắt ti hí gian xảo liên tục liếc xéo khắp nơi, tay trái cầm một chiếc túi trữ vật bằng da thú, tay phải liên tục thu lấy những viên linh thạch hạ phẩm từ tay các đệ tử mới rồi ném thẳng vào túi mà không hề ghi chép vào bất kỳ cuốn sổ sách chính quy nào.


"Nộp tiền! Nộp tiền nhanh lên! Mỗi người ba mươi linh thạch hạ phẩm học phí tháng này! Không có tiền thì cút xuống núi làm tạp dịch!" Vương Hắc hống hách quát lớn, giọng nói chứa đựng chân khí của tu sĩ Luyện Khí tầng 3 khiến đám đệ tử mới nghèo khổ phải run rẩy sợ hãi.


Một thiếu niên gầy gò, rụt rè dâng lên mười lăm viên linh thạch vụn, giọng run run: "Báo cáo chấp sự... gia đình con tháng này mất mùa linh cấy, chỉ gom được chừng này... xin chấp sự cho con nợ lại nửa tháng sau nộp đủ..."


"Nợ?" Vương Hắc đập mạnh tay xuống bàn, chân khí chấn động khiến xấp giấy tờ lộn xộn trên bàn bay tứ tung. "Ngoại Môn Đường của Thanh Vân Tông là tiệm cầm đồ từ thiện từ bao giờ thế hả? Không có đủ tiền thì biến! Còn nữa, mười lăm viên này coi như phí phạt nộp muộn, ta tịch thu!"


Thiếu niên kia mặt cắt không còn giọt máu, khóc không thành tiếng nhưng không dám phản kháng. Đám đông xung quanh chỉ biết cúi đầu im lặng, phẫn nộ nhưng bất lực. Ai cũng biết Vương Hắc là cháu ruột của Đại trưởng lão Vương Tham Ô, kẻ nắm giữ toàn bộ quyền lực hành chính ngoại môn. Đối đầu với hắn chẳng khác nào tự tìm đường chết.


"Cạch!"


Một âm thanh kim loại nặng nề, khô khốc và chói tai đột ngột vang lên từ phía cửa lớn Ngoại Môn Đường, cắt ngang tiếng khóc lóc của thiếu niên và tiếng quát tháo của Vương Hắc.


Toàn bộ đám đông đồng loạt quay đầu lại. Ở ngưỡng cửa, một thanh niên gầy gò mặc áo bào xám rách rưới của tạp dịch đang đứng sừng sững. Trên vai anh vác chiếc bàn tính sắt khổng lồ, tay ôm một cuốn sổ da cũ nát, đôi mắt sau cặp kính tròn tự chế lấp lóe một luồng hàn quang sắc lạnh đến đáng sợ. Diệp Thu Thuế không nói một lời, chậm rãi bước vào điện. Cứ sau mỗi bước đi, anh lại nện mạnh chân đế của chiếc bàn tính sắt xuống sàn đá, phát ra những tiếng "Cạch! Cạch!" vang dội, nặng trịch như tiếng gõ cửa của tử thần.


Vương Hắc nheo mắt nhìn, nhận ra kẻ vừa đến chỉ là gã phàm nhân phế vật mới được Chưởng môn bổ nhiệm làm thủ quỹ tạm thời. Hắn lập tức bật cười ha hả, điệu bộ cực kỳ khinh bỉ:


"Ta tưởng là vị đại năng nào đến thăm hỏi, hóa ra là gã phàm nhân điên khùng Diệp Thu Thuế! Ngươi vác cái đống sắt vụn kia đến đây làm cái trò gì? Định quét dọn rác rưởi cho Ngoại Môn Đường của ta sao?"


Đám tay sai của Vương Hắc cũng cười rộ lên đầy hùa theo. Nhưng Diệp Thu Thuế vẫn không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào. Anh dừng lại cách chiếc bàn của Vương Hắc đúng năm bước chân, đặt mạnh chiếc Bàn Tính Sắt Nặng 15 Cân xuống đất, tạo ra một tiếng "Rầm!" trầm đục khiến vách tường đá xung quanh cũng phải rung nhẹ.


"Vương Hắc chấp sự." Diệp Thu Thuế chậm rãi lên tiếng, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng một áp lực vô hình của một kiểm toán viên đang đứng trước đối tượng gian lận. "Theo quy chế tài chính hiện hành của Thanh Vân Tông, mọi khoản thu học phí từ đệ tử mới bắt buộc phải được ghi chép vào sổ cái gốc, phát hành Hóa Đơn Đỏ VAT (Linh Lực) có đóng dấu của phòng thủ quỹ và trích nộp 10% thuế tài nguyên về ngân khố trung ương. Ngươi thu tiền mặt trực tiếp, không biên lai, không chứng từ, bỏ túi riêng toàn bộ. Đây là hành vi trốn thuế, lập quỹ đen và chiếm đoạt tài sản công quỹ nghiêm trọng!"


Ngoại Môn Đường bỗng chốc trở nên im lặng như tờ. Đám đệ tử mới há hốc mồm nhìn Diệp Thu Thuế. Họ không thể tin nổi một phàm nhân không có tu vi lại dám đứng trước mặt một chấp sự Luyện Khí tầng 3 để giảng giải về luật thuế và quy chế tài chính.


Vương Hắc mặt tối sầm lại, đôi mắt ti hí híp lại đầy sát khí: "Quy chế tài chính? Thuế tài nguyên? Ngươi là cái thá gì mà dám đến đây giáo huấn ta? Ta là chấp sự do Đại trưởng lão đích thân bổ nhiệm! Quy tắc ở cái Ngoại Môn Đường này là do ta viết ra! Ngươi muốn chết đúng không?"


Hắn lập tức vận hành Thanh Vân Tâm Pháp, phóng ra toàn bộ chân khí của tu sĩ Luyện Khí tầng 3. Một luồng uy áp vô hình, cuồng bạo như sóng triều tràn ra, thổi bay đống giấy tờ xung quanh, khiến những đệ tử mới đứng gần đó phải lùi lại vì lồng ngực nghẹn thắt. Vương Hắc tự tin rằng, chỉ cần một luồng uy áp này cũng đủ để ép gã phàm nhân gầy yếu kia phải quỳ sụp xuống đất, hộc máu tươi tại chỗ.


Thế nhưng, một cảnh tượng kỳ dị khiến toàn bộ điện đường phải rúng động diễn ra.


Diệp Thu Thuế vẫn đứng sừng sững như một ngọn núi đá. Luồng chân khí cuồng bạo của Vương Hắc thổi qua người anh, làm tà áo bào xám bay phần phật, mái tóc buộc cao tung bay, nhưng cơ thể anh không hề dịch chuyển dù chỉ một milimet. Gương mặt anh vẫn lạnh lùng, đôi mắt sau cặp kính tròn không có nửa điểm dao động.


Hiện tượng này chính là Kháng Áp Lực Tu Vi bộc phát. Với đạo tâm kế toán quá mức kiên định, trong đầu Diệp Thu Thuế lúc này chỉ toàn là những con số lệch và nỗi ám ảnh phải làm khớp bảng cân đối kế toán. Đối với anh, cái gọi là uy áp tu vi của tu sĩ chẳng qua chỉ là một luồng gió máy lạnh thổi hơi mạnh một chút trong văn phòng làm việc mà thôi. Anh hoàn toàn phớt lờ nó.


"Cái... cái gì?" Vương Hắc trợn tròn mắt, lòng bàn tay đổ mồ hôi hột. Hắn không thể hiểu nổi tại sao một phàm nhân lại có thể hoàn toàn miễn nhiễm trước chân khí của mình. *Chẳng lẽ tên này đang che giấu tu vi? Hắn là một vị đại năng giả heo ăn thịt hổ?*


Không để Vương Hắc kịp suy nghĩ thêm, Diệp Thu Thuế bắt đầu hành động. Tay phải anh đặt lên những hạt bàn tính bằng sắt đen nặng trịch, năm ngón tay thon dài bắt đầu lướt nhanh như gió.


"Cạch! Cạch! Cạch! Cạch!"


Kỹ năng Gõ Bàn Tính Dồn Dập được kích hoạt. Tiếng kim loại va chạm dồn dập, sắc bén vang lên với tốc độ chóng mặt, tạo thành một nhịp điệu Fibonacci toán học cực kỳ dồn nén, vang vọng khắp bốn bức tường đá của Ngoại Môn Đường. Âm thanh đó không chứa chân khí, nhưng lực cộng hưởng cơ học chuẩn xác đến từng milimet của các hạt bàn tính sắt đã tạo ra một luồng sóng âm áp lực tinh thần khổng lồ.


Đối với Vương Hắc, tiếng gõ bàn tính kia giống như tiếng gõ cửa của phán quan âm ty, cứ mỗi tiếng "Cạch" vang lên là tim hắn lại đập lệch một nhịp, chân khí trong đan điền tự động bị nhiễu loạn, đạo tâm tu luyện bắt đầu xuất hiện những vết nứt nẻ vì hoang tưởng âm thanh.


"Dừng... dừng lại! Ngươi đang niệm ma chú gì thế hả?" Vương Hắc ôm đầu quát lớn, gương mặt bắt đầu vặn vẹo vì áp lực tâm lý.


Diệp Thu Thuế đột ngột dừng tay, một hạt bàn tính sắt đứng khựng lại ở vị trí quyết toán. Anh mở Cuốn Sổ Cái Da Yêu Thú ra, luồng hào quang xanh lục từ trang giấy phản chiếu lên cặp kính tròn tự chế của anh, hiển thị những con số lấp lánh lơ lửng trên không trung. Anh kích hoạt Nhân Quả Nhãn Giả Định, nhìn thẳng vào mắt Vương Hắc với ánh mắt sâu thẳm, lạnh lẽo như nhìn thấu mọi tội lỗi nghiệp chướng.


"Vương Hắc." Diệp Thu Thuế cất giọng đều đều, nhưng mỗi lời nói ra đều nặng tựa ngàn cân. "Ngày mùng 8 tháng Tư năm ngoái, lúc giờ Tỵ ba khắc. Ngươi đã ký phê duyệt hóa đơn mua sắm vật tư ngoại môn số 0482. Nội dung: Mua một chiếc chổi tre quét sân ngoại môn với đơn giá 10 Linh Thạch Hạ Phẩm từ tiệm tạp hóa phàm trần của Trương Đại Phụ. Ngươi có thừa nhận không?"


Vương Hắc nghe thấy mốc thời gian và con số chính xác đến từng chi tiết nhỏ nhất, da đầu lập tức tê dại. *Hắn... làm sao hắn biết được ngày giờ và số hóa đơn? Chuyện này chỉ có ta và thủ hạ thân tín biết! Chẳng lẽ hắn thực sự sở hữu 'Nhân Quả Nhãn' nhìn thấu quá khứ tương lai như lời đồn?*


"Ta... ta không biết ngươi đang nói cái gì!" Vương Hắc lắp bắp, cố giữ vẻ hống hách cuối cùng. "Hóa đơn đó đã bị thất lạc từ lâu rồi! Ngươi không có bằng chứng!"


"Bằng chứng?" Diệp Thu Thuế khẽ nhếch mép. Từ trong túi áo rộng, anh rút ra một tờ giấy bùa chú có vân nước bảo mật lấp lánh linh lực màu đỏ chói. Đó chính là tờ Hóa Đơn Đỏ VAT (Linh Lực) chính quy được Tiền Đa Đa cung cấp để đối chiếu chéo. "Đây là hóa đơn giao dịch gốc của tiệm tạp hóa Trương Đại Phụ tại Vạn Bảo Thương Hội. Trên này ghi rõ, ngày hôm đó ngươi chỉ thanh toán đúng 10 đồng tiền đồng phàm trần cho chiếc chổi tre, nhưng lại viết giấy biên nhận khống gửi về tông môn đòi quyết toán 10 linh thạch. Chênh lệch một vạn lần đã đi đâu?"


Đám đông đệ tử mới lập tức xôn xao bàn tán dữ dội. Những ánh mắt phẫn nộ đổ dồn về phía Vương Hắc. Sự thật đã phơi bày quá rõ ràng, không thể chối cãi.


"Ngươi... gã phàm nhân đáng chết này!" Vương Hắc thẹn quá hóa giận. Hắn biết nếu để chuyện này truyền đến tai Chưởng môn và toàn tông môn, chức chấp sự của hắn sẽ bị tước bỏ, thậm chí còn bị lôi kiếp hành chính phạt vì tội tham nhũng. Trong cơn điên cuồng, hắn quyết định diệt khẩu.


Hắn rút từ trong ngực ra một tấm bùa chú hỏa pháp sơ cấp, dồn chân khí kích hoạt rồi ném thẳng về phía tờ hóa đơn đỏ trên tay Diệp Thu Thuế: "Đốt sạch cho ta!"


Một quầng lửa đỏ rực bùng phát, lao vút tới. Đám đông kinh hoàng hét lên. Nhưng Diệp Thu Thuế vẫn đứng yên không nhúc nhích. Khi ngọn lửa chạm vào tờ Hóa Đơn Đỏ VAT (Linh Lực), một tầng vân nước bảo mật chống cháy sơ cấp trên giấy bùa tự động kích hoạt, tỏa ra một luồng hơi nước mát lạnh dập tắt hoàn toàn ngọn lửa trong nháy mắt. Tờ hóa đơn vẫn nguyên vẹn, không hề dính một vệt muội than.


"Làm giả hóa đơn, giờ lại thêm tội tiêu hủy chứng cứ tài chính công." Diệp Thu Thuế lạnh lùng tuyên bố. "Hành vi của ngươi đã đủ điều kiện để khởi tố hình sự theo luật thuế vương triều."


"Chết đi!" Vương Hắc hoàn toàn mất trí. Hắn nhảy vọt qua chiếc bàn gỗ, vận hành toàn bộ chân khí Luyện Khí tầng 3 vào lòng bàn tay phải, hóa thành một luồng ánh sáng xanh mờ ảo, đập mạnh một chưởng thẳng vào đầu Diệp Thu Thuế hòng đánh chết gã phàm nhân này tại chỗ.


Diệp Thu Thuế không hề lùi bước. Bằng một phản xạ cơ học cực kỳ chuẩn xác của dân văn phòng, anh dùng cả hai tay nâng chiếc Bàn Tính Sắt Nặng 15 Cân lên chắn trước ngực làm lá chắn phòng thủ.


"Bùm!"


Lòng bàn tay chứa chân khí của Vương Hắc đập thẳng vào khung u kim dày cộp của chiếc bàn tính sắt. Lực chấn động của tu sĩ Luyện Khí tầng 3 cực mạnh, nhưng chiếc bàn tính sắt nặng 15 cân làm bằng u kim phế liệu có khả năng hấp thụ và phân tán lực chấn động vật lý cực tốt. Luồng chân khí bị đánh tán loạn, lực phản chấn cơ học cực mạnh dội ngược trở lại kinh mạch của Vương Hắc, khiến hắn cảm thấy toàn bộ cánh tay phải tê dại, xương cốt kêu răng rắc đau nhức dữ dội.


"Rắc!"


Vương Hắc ôm cánh tay phải đau đớn lùi lại vài bước, mặt mũi vặn vẹo vì đau đớn và kinh hoàng. Hắn nhìn chiếc bàn tính sắt vẫn nguyên vẹn không một vết xước trên tay Diệp Thu Thuế, rồi nhìn ánh mắt sắc lẹm như thần linh phán xét của anh sau cặp kính tròn.


Trong tâm trí hoang tưởng của Vương Hắc lúc này, Diệp Thu Thuế không còn là một phàm nhân phế vật nữa. Anh là một vị đại năng ẩn thế, người sở hữu 'Nhân Quả Nhãn' nhìn thấu mọi tội lỗi nghiệp chướng, và chiếc bàn tính sắt kia chính là một món pháp bảo nhân quả tối cao có khả năng phản phệ mọi đòn tấn công của kẻ có tội.


"Ta... ta sai rồi! Thần toán đại nhân tha mạng!" Đạo tâm của Vương Hắc hoàn toàn sụp đổ. Nỗi sợ hãi lôi kiếp hành chính và sự trừng phạt nhân quả đè bẹp hoàn toàn ý chí phản kháng của hắn. Hắn quỳ sụp xuống đất trước mặt Diệp Thu Thuế, đầu dập mạnh xuống sàn đá rêu phong, khóc lóc thảm thiết: "Ta nhận tội! Ta nhận tội tham ô công quỹ! Xin đại nhân đừng dùng nhân quả nhãn tiêu hủy tu vi của ta!"


Diệp Thu Thuế điềm tĩnh bước tới một bước, cúi đầu nhìn kẻ đang run rẩy dưới chân mình, chiếc Bút Lông Sói Chống Độc trên tay khẽ gõ nhẹ vào vai Vương Hắc:


"Muốn xin tha? Được thôi. Hãy giải trình rõ ràng: số linh thạch tham nhũng từ học phí của đệ tử mới và tiền bảo kê ngoại môn suốt mười năm qua hiện đang được cất giấu ở đâu?"


Vương Hắc run rẩy như cầy sấy, không dám giấu diếm nửa lời, lập tức khai ra bí mật lớn nhất của mình hòng giữ lại mạng sống phàm trần:


"Dưới... dưới sàn nhà Ngoại Môn Đường... ngay dưới chân chiếc bàn làm việc của ta... có một mật thất giấu toàn bộ Quỹ Đen Ngoại Môn... Có khoảng năm ngàn viên linh thạch hạ phẩm... Xin đại nhân nương tay!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!