Cuốn Sổ Thần Kỳ Trong Đống Giấy Lộn
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan lớp sương mù dày đặc bao phủ các đỉnh núi của Thanh Vân Tông, Diệp Thu Thuế đã thức dậy với một cơn đau vai gáy dữ dội. Nhục thân phàm nhân này quả thực yếu ớt vô cùng, lại thêm di chứng của căn bệnh văn phòng từ kiếp trước khiến mỗi cử động khớp cổ của anh đều phát ra tiếng kêu rắc rắc khô khốc.
Anh thở dài, dùng tay bóp nhẹ bả vai mỏi nhừ, khẽ chỉnh lại chiếc kính gọng tròn tự chế bằng pha lê mài mỏng trên sống mũi. Hôm nay là ngày đầu tiên anh chính thức nhận chức Kế Toán Tạp Dịch (Cấp 1) – cái chức danh nghe thì oai phong nhưng thực chất chỉ là chân thủ quỹ tạm thời gánh nợ cho một tông môn đang bên bờ vực phá sản. Nếu trong vòng một tuần tới, anh không làm khớp được bảng cân đối kế toán để tìm ra nguồn tiền trả nợ cho Thiết Kiếm Phái, khế ước máu của Hợp Đồng Lao Động Trọn Đời sẽ kích hoạt, và linh hồn anh sẽ tan biến thành tro bụi.
"Muốn làm khớp sổ sách, trước hết phải có chứng từ gốc."
Diệp Thu Thuế lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng thực dụng của một kiểm toán viên dày dạn kinh nghiệm. Anh biết rõ, trong một tông môn thối nát từ gốc rễ như Thanh Vân Tông, nơi các trưởng lão tha hồ lập quỹ đen và làm khống hóa đơn, thì những chứng từ giao dịch thực tế chắc chắn không nằm ở những cuốn sổ da dê sạch sẽ trong thư phòng của Chưởng môn. Chúng phải nằm ở nơi bẩn thỉu nhất, hỗn loạn nhất và ít ai ngờ tới nhất: Kho Bách Hóa Cũ Thanh Vân Tông.
Bước chân phàm nhân của anh chậm rãi di chuyển qua những bậc thang đá rêu phong, hướng về phía góc khuất sâu nhất của ngoại môn. Kho bách hóa cũ hiện ra trước mắt anh là một tòa kiến trúc bằng gỗ lim mục nát, mái ngói xô lệch, tường vách bám đầy rêu xanh. Cánh cửa gỗ dày cộp khép hờ, để lộ một khe hở tối tăm tỏa ra mùi ẩm mốc nồng nặc của giấy bùa chú cũ và u kim rỉ sét.
Diệp Thu Thuế vừa đẩy cửa bước vào, một đám bụi khổng lồ tích tụ hàng trăm năm lập tức ập thẳng vào mặt. Anh ho sặc sụa, vội vàng rút chiếc khăn tay phàm nhân che mũi. Khi lớp bụi dần lắng xuống, cảnh tượng trước mắt khiến chứng bệnh ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực độ của anh lập tức bùng phát dữ dội.
Hàng vạn cuốn sổ sách cũ nát, khế ước nợ nần, pháp bảo hỏng hóc và giấy bùa chú phế thải bị vứt đống hỗn loạn trên sàn nhà như một bãi rác khổng lồ. Những chiếc giá gỗ mục nát nghiêng ngả bên vách tường, rương sắt rỉ sét mở toang nắp, để lộ đống giấy tờ dính đầy muội than và vết chân chuột. Sự mất trật tự và phi logic này khiến lồng ngực Diệp Thu Thuế nghẹn lại, tim đập nhanh liên hồi, bả vai càng thêm đau nhức.
"Hỗn loạn! Quá hỗn loạn! Cái đống này mà cũng gọi là kho lưu trữ sao? Đây rõ ràng là một sự xúc phạm tột cùng đối với ngành kế toán!"
Diệp Thu Thuế nghiến răng, máu trong người sôi lên. Anh lập tức xắn tay áo bào tạp dịch màu xám lên, quyết định áp dụng Quy Trình Làm Việc 5S – phương pháp quản lý văn phòng hiện đại mà anh đã thuộc nằm lòng từ kiếp trước: Sàng lọc (Seiri), Sắp xếp (Seiton), Sạch sẽ (Seiso), Săn sóc (Seiketsu), và Sẵn sàng (Shitsuke).
Anh bắt đầu bước thứ nhất: Sàng lọc. Những thứ rác thải không liên quan đến tài chính như mảnh vỡ pháp bảo, vũ khí rỉ sét cần phải được gom lại một góc để chuẩn bị thanh lý sắt vụn. Những xấp giấy bùa chú rách nát dính nước mốc cần phải được phân loại riêng.
"Này! Gã tạp dịch kia! Ngươi đang làm cái trò gì trong lãnh địa của ta thế hả?"
Một giọng nói già nua, khàn khàn và đầy cảnh giác đột ngột vang lên từ trong góc tối của nhà kho. Diệp Thu Thuế giật nảy mình, quay đầu lại nhìn. Bước ra từ sau một đống rương sắt cũ là một lão già gầy guộc, mặc chiếc áo dài xám cũ kỹ dính đầy bụi bẩn. Lão đeo một chiếc kính lão một mắt bằng thủy tinh tự chế thô sơ bên mắt trái, tay cầm một xấp chìa khóa sắt rỉ sét gõ nhịp lạch cạch đầy khó chịu.
Người này chính là Lão Lý – người gác kho lưu trữ hồ sơ phế liệu của Thanh Vân Tông. Là một phàm nhân hiếm hoi sống trên núi, lão đã giữ cái kho rác này suốt ba mươi năm qua. Lão Lý vốn là kẻ cẩn trọng, nguyên tắc, coi cái kho lộn xộn này là lãnh địa bất khả xâm phạm của mình vì lão sợ bất kỳ ai bước vào đây cũng sẽ làm xáo trộn "trật tự bí mật" mà lão tự bịa ra để che giấu những khoản nợ xấu cũ của tông môn.
"Báo cáo tiền bối, ta là thủ quỹ mới do Chưởng môn bổ nhiệm." Diệp Thu Thuế điềm tĩnh cúi đầu chào, nhưng tay vẫn không ngừng nhặt một cuốn sổ cũ lên phủi bụi. "Ta đến đây để thu thập chứng từ giao dịch cũ nhằm quyết toán tài chính."
Lão Lý nghe vậy liền trợn tròng mắt, chiếc kính một mắt suýt nữa rơi khỏi hốc mắt gầy gò. Lão vung xấp chìa khóa sắt lên, chặn trước mặt Diệp Thu Thuế, lớn tiếng quát:
"Thủ quỹ cái gì? Quyết toán cái gì? Cái kho này toàn là giấy lộn và phế liệu bỏ đi từ trăm năm trước! Chưởng môn lươn lẹo kia lại lừa phàm nhân lên đây chịu chết rồi! Ta nói cho ngươi biết, không có lệnh bài đóng dấu đỏ của Đại trưởng lão Vương Tham Ô, ngươi không được phép động vào một mảnh giấy nào ở đây! Đi ra ngoài ngay!"
Diệp Thu Thuế nhíu mày. Anh biết rõ, nếu bây giờ dùng danh nghĩa của Lý Vô Tiền để ép buộc, Lão Lý chắc chắn sẽ không hợp tác, thậm chí còn có thể lén lút tẩu tán hoặc tiêu hủy những chứng từ nhạy cảm vì sợ liên lụy. Đối với một người gác kho già nua và cố chấp, bạo lực hay quyền lực tông môn đều không hiệu quả bằng một giao dịch thực tế đánh trúng vào nỗi đau vật lý của lão.
Anh nhìn kỹ vào chiếc kính lão một mắt thô sơ của Lão Lý, thấy mắt lão liên tục nheo lại đầy mệt mỏi, xung quanh tròng mắt đỏ ngầu những tia máu do phải đọc những chữ viết cổ mờ nhạt dưới ánh sáng mờ tối của nhà kho suốt nhiều năm.
"Lão Lý tiền bối, mắt của ngài dạo này chắc hẳn thường xuyên bị khô rát, mỏi mệt và nhìn mờ vào ban đêm đúng không?" Diệp Thu Thuế chậm rãi lên tiếng, giọng điệu đầy sự thấu hiểu của một kẻ đồng bệnh tương lân.
Lão Lý khựng lại, xấp chìa khóa sắt ngừng gõ lạch cạch. Lão nghi ngờ nhìn anh: "Ngươi... sao ngươi biết?"
Diệp Thu Thuế mỉm cười, từ trong túi áo rộng của mình rút ra một vật phẩm nhỏ. Đó là chiếc Kính Tròn Chống Ánh Sáng Xanh do anh tự tay mài giũa từ pha lê tự nhiên và lắp ráp bằng gọng đồng phế liệu trong những ngày đầu xuyên không để bảo vệ thị lực phàm nhân của mình. Chiếc kính này không có linh lực, nhưng lớp tráng pha lê đặc biệt có khả năng lọc sạch những luồng sáng tạp nham rò rỉ từ các pháp bảo hỏng hóc trong kho – thứ ánh sáng xanh tâm linh vốn là nguyên nhân chính tàn phá thị lực của Lão Lý.
"Đây là kính lọc quang bảo nhãn do ta tự chế." Diệp Thu Thuế nhẹ nhàng đưa chiếc kính về phía Lão Lý. "Ngài chỉ cần đeo thử nó lên, nếu không giảm mỏi mắt, ta sẽ lập tức rời đi và không bao giờ quay lại nữa."
Lão Lý nhìn chiếc kính tròn gọng đồng phẳng phiu, ngăn nắp đến mức hoàn mỹ kia, trong lòng không khỏi dấy lên sự tò mò. Lão ngập ngừng nhận lấy chiếc kính, tháo chiếc kính một mắt cũ kỹ ra và đeo chiếc kính tròn của Diệp Thu Thuế lên.
Ngay khi chiếc kính vừa yên vị trên sống mũi, Lão Lý hoàn toàn sững sờ. Toàn bộ thế giới mờ ảo, đầy những luồng sáng tạp nham lấp lánh khó chịu trong kho bỗng chốc trở nên rõ nét, dịu nhẹ và dịu mát lạ thường. Những dòng chữ cổ mờ nhạt trên các cuộn giấy cũ rách nát bỗng hiện lên rõ ràng như mực mới viết. Cơn đau nhức âm ỉ sau hốc mắt của lão suốt mười năm qua dường như tan biến trong nháy mắt.
"Trời đất ơi... đây... đây là thần thông gì?" Lão Lý run rẩy chạm vào gọng kính, đôi mắt gầy gò mở to đầy kinh ngạc. Lão nhìn Diệp Thu Thuế như nhìn một vị đại năng tiên nhân ẩn cư dưới lốt tạp dịch.
"Không có thần thông nào cả, thưa tiền bối. Chỉ là quy chuẩn quang học cơ bản thôi." Diệp Thu Thuế điềm tĩnh chỉnh lại kính của mình. "Nếu ngài đồng ý cho ta dọn dẹp và phân loại cái kho này theo Quy Trình Làm Việc 5S, chiếc kính này sẽ thuộc về ngài. Hơn nữa, ta hứa sau khi sắp xếp xong, ngài sẽ không bao giờ phải mất hàng giờ đồng hồ để tìm kiếm một chiếc chìa khóa hay một cuộn giấy cũ nữa."
Lão Lý hoàn toàn bị thu phục. Lão vuốt ve gọng kính đồng một cách trìu mến, vội vàng gật đầu cái rụp, thái độ quay ngoắt một trăm tám mươi độ:
"Được! Được chứ! Tiểu Diệp... à không, Diệp thủ quỹ! Ngươi cứ tự nhiên dọn dẹp! Cần chìa khóa hòm nào cứ bảo ta, ta sẽ tìm cho ngươi ngay! Ai dám ngăn cản ngươi chính là kẻ thù của Lão Lý này!"
Đạt được thỏa thuận, Diệp Thu Thuế lập tức bắt tay vào hành động. Với sự hợp tác của Lão Lý, quy trình 5S được triển khai với hiệu suất kinh ngạc. Anh bắt đầu bước thứ hai: Sắp xếp. Những chiếc hòm gỗ mục nát được xếp thẳng hàng theo thứ tự thời gian. Những cuộn giấy bùa chú cũ được Lão Lý dùng chổi lông gà quét sạch bụi bẩn (Sạch sẽ) rồi xếp gọn gàng vào các ngăn tủ có dán nhãn phân loại rõ ràng.
Trong lúc dọn dẹp đến đống giấy lộn rách nát ở sâu trong góc kho – nơi tích tụ nhiều muội than và mạng nhện nhất, Diệp Thu Thuế bất ngờ chạm tay vào một vật thể cứng ngắc, lạnh buốt ẩn giấu dưới đống giấy bùa chú phế thải.
Do sơ ý, cạnh sắc nhọn của một mảnh vỡ pháp bảo u kim rỉ sét bên cạnh đã quẹt qua ngón trỏ của anh, để lại một vết cắt nhỏ. Một giọt máu phàm nhân đỏ tươi rỉ ra, rơi thẳng xuống bề mặt của vật thể cứng ngắc kia.
Ngay lập tức, một luồng khí tức cổ xưa, mang theo uy áp nhân quả khổng lồ đột ngột bùng phát từ dưới đống giấy lộn. Luồng sáng vàng kim xen lẫn hắc khí mờ ảo tỏa ra, thổi bay đống giấy bùa chú xung quanh, khiến Lão Lý đứng bên cạnh phải kinh hoàng lùi lại vài bước, chiếc kính tròn suýt nữa rơi ra.
"Cái... cái gì thế kia?" Lão Lý lắp bắp.
Diệp Thu Thuế nheo mắt nhìn vào đống giấy vừa bị thổi bay. Hiện ra trước mắt anh là một cuốn sổ dày cộp, bọc bằng một lớp da yêu thú thô ráp, xám xịt và đầy những vết nứt nẻ của thời gian. Cuốn sổ này trông không có gì đặc biệt, nhưng giọt máu của anh khi rơi xuống bề mặt da yêu thú đã lập tức bị hút sạch không để lại dấu vết.
Cuốn sổ cái cổ xưa này chính là Cuốn Sổ Cái Da Yêu Thú – một bảo vật tối cao vốn là mảnh vỡ của thiên thư nhân quả rơi xuống nhân gian từ ngàn năm trước, bị các đời thủ quỹ trước của Thanh Vân Tông coi là giấy lộn vô giá trị và vứt xó ở đây.
Khi Diệp Thu Thuế tò mò đưa bàn tay phàm nhân run rẩy chạm vào bìa cuốn sổ, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Đầu óc anh bỗng chốc trở nên tỉnh táo lạ thường, cơn đau vai gáy biến mất, và trước mắt anh hiện lên một giao diện bán trong suốt lơ lửng bằng linh lực màu xanh lục nhạt – trông giống hệt như một bảng tính Excel hiện đại với hai cột Nợ (Debit) và Có (Credit) đối xứng hoàn hảo.
"Thiết bị hiển thị cơ sở dữ liệu nhân quả?" Diệp Thu Thuế lẩm bẩm, mắt anh sáng lên. Bản năng của một kế toán viên mách bảo anh rằng cuốn sổ này có khả năng tự động ghi chép và truy xuất mọi giao dịch ẩn trong phạm vi tông môn.
Anh tập trung tinh thần, suy nghĩ về danh từ "Ngoại Môn Đường".
Ngay lập tức, những trang giấy da yêu thú tự động lật mở với tốc độ chóng mặt, phát ra tiếng sột soạt dồn dập. Luồng hào quang xanh lục trên trang giấy ngưng tụ lại, hiển thị chi tiết hàng ngàn dòng giao dịch thu chi của Ngoại Môn Đường trong mười năm qua.
Diệp Thu Thuế điều chỉnh gọng kính tròn, bắt đầu sử dụng kỹ năng đọc nhanh của mình để rà soát các con số. Khi ánh mắt anh quét qua các khoản chi tiêu vật tư của năm ngoái, một dòng chữ đột ngột bùng phát hào quang màu đỏ chói lọi – dấu hiệu cảnh báo sai phạm tài chính cực kỳ nghiêm trọng của hệ thống.
Anh nhìn kỹ vào dòng chữ đỏ kia, và lồng ngực anh lập tức phập phồng vì phẫn nộ. Trên trang sổ ghi rõ:
*"Ngày mùng 8 tháng Tư năm ngoái. Chi phí mua sắm vật tư Ngoại Môn Đường: Mua 01 chiếc chổi tre quét sân ngoại môn. Đơn giá: 10 Linh Thạch Hạ Phẩm. Người phê duyệt: Chấp sự ngoại môn Vương Hắc."*
"Mười... mười viên linh thạch hạ phẩm cho một chiếc chổi tre quét sân?"
Diệp Thu Thuế suýt nữa thì hét lên giữa nhà kho trống trải. Giọng anh run lên vì phẫn nộ trước hành vi tham nhũng trắng trợn này. Là một phàm nhân từng sống dưới chân núi, anh thừa biết giá trị của tiền tệ giới này. Một viên linh thạch hạ phẩm có thể đổi được một ngàn đồng tiền đồng phàm trần. Mười viên linh thạch hạ phẩm tương đương với mười ngàn đồng tiền đồng!
Trong khi đó, một chiếc chổi tre quét sân phàm trần bình thường bán ở chợ Trấn Thanh Vân chỉ có giá tối đa là mười đồng tiền đồng!
Nói cách khác, gã Chấp sự ngoại môn Vương Hắc này đã khai khống giá trị chiếc chổi lên gấp một ngàn lần giá trị thực tế để đút túi riêng! Mười viên linh thạch hạ phẩm đủ để mua một viên đan dược cấp thấp cho đệ tử ngoại môn tu luyện, vậy mà chúng lại bị biến thành một chiếc chổi tre vô tri trên giấy tờ!
"Đây không phải là mua chổi! Đây rõ ràng là hành vi cướp bóc ngân khố tông môn trên danh nghĩa mua sắm vật tư!" Diệp Thu Thuế siết chặt nắm tay, chứng bệnh OCD tài chính khiến anh không thể chấp nhận nổi một khoản thâm hụt vô lý cực đại như thế này tồn tại trên sổ sách.
Anh lật tiếp trang sau để kiểm tra chứng từ gốc đi kèm. Quả nhiên, không hề có hóa đơn đỏ VAT hợp lệ của thương hội chính thống, chỉ có một tờ giấy bùa chú viết tay nguệch ngoạc dấu ký tên xác nhận của Vương Hắc.
"Vương Hắc... cháu ruột của Đại trưởng lão Vương Tham Ô." Diệp Thu Thuế khẽ nhếch mép cười, ánh mắt lạnh lùng sau cặp kính tròn lấp lóe sát khí tài chính. "Ngươi cậy thế cha chú để áp bức đệ tử ngoại môn, ăn bòn rút công quỹ tông môn. Được lắm, phát súng chống tham nhũng đầu tiên của ta tại Thanh Vân Tông này, sẽ bắt đầu từ chiếc chổi mười linh thạch của ngươi!"
Anh cẩn thận ôm cuốn sổ cái da yêu thú vào lòng, quay sang nhìn Lão Lý đang ngơ ngác đứng bên cạnh.
"Lão Lý tiền bối, ngài có biết hiện tại Vương Hắc đang ở đâu không?"
Lão Lý run rẩy chỉ tay ra phía cửa kho: "Giờ này... chắc hẳn hắn đang ở Ngoại Môn Đường để thu học phí đợt mới của đệ tử mới nhập môn... không biên lai..."
Diệp Thu Thuế khẽ gật đầu, bước chân điềm tĩnh nhưng kiên định bước ra khỏi nhà kho mục nát. Cơn đau vai gáy của anh dường như đã bị nỗi phẫn nộ kiểm toán thổi bay hoàn toàn. Một phàm nhân không linh căn, tay không tấc sắt, chuẩn bị vác cuốn sổ cái thiên đạo đi đòi nợ một tu sĩ Luyện Khí Kỳ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!