Nhạc nềnHarvest

Bẫy Lao Động Của Chưởng Môn Lươn Lẹo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Diệp Thu Thuế tỉnh dậy bởi một mùi ẩm mốc nồng nặc xộc thẳng vào cánh mũi. Anh ho khan vài tiếng, cố gắng chống tay ngồi dậy nhưng lập tức cảm nhận được một cơn đau vai gáy quen thuộc truyền đến từ các đốt sống cổ. Đây là di chứng của những đêm thức trắng chạy deadline quyết toán tài chính thời còn làm ở Big4, thứ bệnh nghề nghiệp bám dai dẳng như âm hồn không tán. Thế nhưng, khi anh mở mắt ra, đập vào mắt không phải là màn hình máy tính sáng choang với hàng ngàn dòng Excel xanh đỏ, mà là một trần nhà bằng tre nứt nẻ, lợp tranh xơ xác đang rỉ nước ròng ròng xuống góc sàn đất nện.


Anh đang nằm trên một chiếc giường tre ọp ẹp trong một gian phòng rách nát rộng chưa đầy mười mét vuông. Nơi này chính là Tạp Dịch Phòng Dormitory của Thanh Vân Tông – một tông môn tu tiên hạng bét nằm ở vùng biên cương hẻo lánh của Đông Vực. Đầu óc Diệp Thu Thuế nổ tung bởi những mảnh ký ức xa lạ. Anh đã xuyên không. Nhục thân này cũng tên là Diệp Thu Thuế, một phàm nhân hoàn toàn không có linh căn, chỉ vì muốn kiếm miếng cơm ăn mà chấp nhận lên núi làm tạp dịch quét dọn.


"Không có linh căn? Không thể tu tiên?" Diệp Thu Thuế lẩm bẩm, đưa tay lên xoa thái dương. Đối với một kẻ khác, đây có lẽ là tấn bi kịch. Nhưng đối với một kiểm toán viên đã bị vắt kiệt sức lực đến đột quỵ như anh, việc không phải tu luyện, không phải chém chém giết giết thực ra lại là một sự giải thoát. Anh chỉ muốn làm một phàm nhân an phận thủ thường, mỗi tháng nhận vài đồng tiền đồng lẻ, sống qua ngày đoạn tháng.


Thế nhưng, khi ánh mắt anh vô tình quét qua chiếc bàn gỗ sứt góc ở giữa phòng, chứng bệnh ám ảnh cưỡng chế (OCD) cực độ của một kế toán viên chuyên nghiệp lập tức bùng phát. Trên bàn là một đống giấy lộn xộn, vài cuốn sổ da dê cũ nát nằm nghiêng ngả, nghiên mực khô khốc không nắp đậy, và ba chiếc ghế tre cao thấp không đều nhau xếp lệch lạc. Sự mất đối xứng và hỗn loạn này khiến lồng ngực Diệp Thu Thuế nghẹn lại, hô hấp trở nên dồn dập. Anh không thể chịu đựng được!


Anh lập tức bật dậy khỏi giường, lao đến chiếc bàn như một con thiêu thân. Bằng những động tác thành thục đến đáng sợ, anh bắt đầu phân loại giấy tờ theo kích thước, xếp các cuốn sổ da dê thẳng hàng tăm tắp, đậy nắp nghiên mực, và căn chỉnh ba chiếc ghế tre sao cho khoảng cách giữa chúng chính xác đến từng milimet. Sau khi mọi thứ đã ngăn nắp, anh mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, lồng ngực bằng phẳng trở lại.


Lúc này, anh mới chú ý đến một vật phẩm nằm trang trọng ở đầu giường. Đó là Diệp Gia Bài Vị – tấm bài vị tổ tiên bằng gỗ lim đen bóng khắc chữ đỏ 'Diệp Thị Lịch Đại Gia Tiên Chi Vị' mà nhục thân này luôn mang theo bên mình. Tấm bài vị hơi nứt ở góc dưới do thời gian dãi dầu. Diệp Thu Thuế cung kính nâng bài vị lên, đặt ngay ngắn ở vị trí trung tâm của chiếc bàn gỗ, rồi lầm rầm khấn vái:


"Tổ tiên chứng giám, con cháu Diệp Thu Thuế vô tình lạc vào chốn này. Con không cầu đại phú đại quý, không cầu trường sinh bất tử, chỉ cầu xin tổ tiên phù hộ cho số liệu của con sau này không bị lệch một xu lẻ. Debit và Credit phải luôn cân bằng, bảng cân đối kế toán phải khớp hoàn hảo. Nếu được như vậy, con nguyện thắp hương dâng lễ mỗi ngày."


Vừa dứt lời khấn, cánh cửa tre rách nát của phòng tạp dịch đột ngột bị một lực lượng mạnh mẽ đẩy ra, phát ra tiếng 'váng' chói tai. Một luồng gió mang theo mùi rượu đế rẻ tiền và mùi thảo dược nồng nặc xộc vào phòng, suýt nữa làm lệch chiếc ghế tre mà Diệp Thu Thuế vừa mới căn chỉnh.


Một lão già râu tóc rối bù như tổ quạ, mặc chiếc đạo bào xám vá chằng vá đụp hơn ba mươi mảnh chắp vá bước vào. Tay lão cầm một bình rượu hồ lô bằng đồng rỉ sét, bước chân lảo đảo, ánh mắt lấm lét nhưng thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng tinh ranh của một kẻ chuyên đi lừa đảo. Người này không ai khác chính là Lý Vô Tiền – Chưởng môn của Thanh Vân Tông. Dù mang danh là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tầng 1, nhưng do nợ nần chồng chất khắp Đông Vực, đạo tâm của lão đã sụp đổ hoàn toàn, tu vi thụt lùi nghiêm trọng, giờ đây chỉ còn giỏi khinh công chạy trốn chủ nợ.


"Tiểu Diệp à! Ta nghe đám tạp dịch nói ngươi có tài tính nhẩm siêu đẳng, chỉ cần nhìn qua đống củi là biết có bao nhiêu khúc, đúng không?" Lý Vô Tiền cười híp mắt, lộ ra hàm răng vàng khè, tiến lại gần Diệp Thu Thuế và vỗ mạnh vào vai anh một cái khiến anh lảo đảo.


Diệp Thu Thuế nhíu mày, lùi lại một bước để giữ khoảng cách an toàn, điềm tĩnh trả lời: "Báo cáo Chưởng môn, đó chỉ là kỹ năng thống kê cơ bản của người làm kế toán. Không có gì đáng nói."


"Kế toán? Thống kê?" Lý Vô Tiền gãi gãi cái đầu rối bù, hoàn toàn không hiểu những thuật ngữ hiện đại này là gì. Nhưng lão không quan tâm. Lão đặt mạnh bình rượu hồ lô xuống bàn – ngay lập tức làm lệch cuốn sổ da dê mà Diệp Thu Thuế vừa xếp thẳng. Khóe mắt Diệp Thu Thuế giật giật, tay anh run lên vì muốn tiến lên xếp lại, nhưng anh cố gắng kiềm chế.


Lý Vô Tiền cười hắc hắc, từ trong tay áo rộng thùng thình rút ra một xấp khế ước bằng giấy da dê rách nát, dính đầy vết dầu mỡ và vết rượu, ném 'bạch' một cái lên bàn. Đống giấy tờ này bay tứ tung, đè lên cả tấm bài vị tổ tiên của Diệp Thu Thuế.


"Tiểu Diệp, Thanh Vân Tông ta đang gặp một chút... khó khăn tài chính nhỏ. Đây là sổ sách thu chi của tông môn trong mười năm qua. Ngươi giúp ta xem qua một chút, làm sao cho nó... trông có vẻ khớp một tí. Ta sẽ phong ngươi làm Thủ quỹ chính thức của tông môn, mỗi tháng được phát hai viên linh thạch hạ phẩm! Thế nào?" Lý Vô Tiền dùng giọng điệu đầy dụ dỗ, ánh mắt mong đợi nhìn anh.


Diệp Thu Thuế nhìn đống giấy tờ lộn xộn dính đầy dầu mỡ kia, máu trong người như đông cứng lại. Nỗi ám ảnh nghề nghiệp trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh không thể kiềm chế được nữa, lập tức cầm xấp khế ước lên và bắt đầu lật xem.


Chỉ sau ba trang giấy, sắc mặt Diệp Thu Thuế đã chuyển từ xanh xao sang trắng bệch, rồi từ trắng bệch sang tím tái. Anh đập mạnh xấp giấy xuống bàn, lớn tiếng quát:


"Đây mà gọi là sổ sách thu chi sao? Đây là một hiện trường vụ án tài chính! Ai là người đã lập ra cái đống rác này? Nhìn xem, ngày mùng 5 tháng Ba năm ngoái, ghi nợ: 'Mua sắm phân bón yêu thú trị giá 300 linh thạch hạ phẩm'. Nhưng tại sao cột đối xứng Có lại để trống? Số tiền 300 linh thạch này lấy từ nguồn nào? Quỹ tiền mặt hay tài khoản thương hội? Không hề có chứng từ gốc đi kèm!"


Lý Vô Tiền ngơ ngác: "Nguồn nào là sao? Thì là rút từ kho bạc tông môn ra mua chứ sao..."


"Rút từ kho bạc?" Diệp Thu Thuế cười lạnh, lật tiếp một trang khác. "Vậy còn khoản này thì giải thích thế nào? Ngày mùng 10 tháng Sáu, ghi: 'Chi phí tiếp khách đan sư ngoại bang 500 linh thạch'. Nhưng hóa đơn đỏ đâu? Chứng từ chứng minh giao dịch hợp pháp đâu? Tại sao chỉ có một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc của Đại trưởng lão Vương Tham Ô? Đây rõ ràng là hành vi khai khống hóa đơn để biển thủ công quỹ!"


"Khai khống? Biển thủ?" Lý Vô Tiền toát mồ hôi hột, lão không ngờ gã tạp dịch phàm nhân này lại sắc bén đến thế, chỉ nhìn qua vài dòng đã chỉ ra ngay lỗ hổng mà Đại trưởng lão vẫn dùng để rút ruột tông môn suốt trăm năm qua.


"Chưa hết!" Diệp Thu Thuế càng nói càng hăng, bản năng của một kiểm toán viên Big4 từng đối đầu với các tập đoàn đa quốc gia bùng nổ hoàn toàn. Anh chỉ tay vào một điều khoản ghi nợ khổng lồ ở trang cuối cùng. "Khoản nợ 50.000 linh thạch hạ phẩm của Thiết Kiếm Phái từ mười năm trước, tại sao không hề trích lập dự phòng nợ phải trả khó đòi? Tại sao không tính khấu hao hao mòn tự nhiên đối với ngọn núi chính và các lò luyện đan của tông môn? Các người có biết là nếu không tính khấu hao tài sản cố định, giá trị ròng của Thanh Vân Tông thực chất đã âm từ lâu rồi không? Tông môn này trên pháp lý đã phá sản hoàn toàn!"


Lý Vô Tiền nghe đến hai chữ 'phá sản' thì giật nảy mình. Lão vội vàng xua tay, gương mặt lươn lẹo lộ ra vẻ đau khổ, giả vờ khóc lóc thảm thiết, bám lấy tay áo Diệp Thu Thuế:


"Tiểu Diệp à! Ngươi nói đúng lắm! Thanh Vân Tông ta khổ quá mà! Đám trưởng lão thì đút túi riêng, đệ tử thì lười biếng. Ta làm Chưởng môn nhưng thực chất chỉ là một con nợ bị cả Đông Vực truy đuổi. Nếu ngươi không giúp ta làm khớp cái bảng cân đối này, tuần sau Thiết Kiếm Phái sẽ dẫn người đến siết nợ, tịch thu toàn bộ ngọn núi chính này! Lúc đó, cả ta và ngươi, cùng hàng trăm đệ tử tạp dịch nghèo khổ khác sẽ bị đuổi xuống núi, làm nô lệ khai thác mỏ cho tà đạo! Ngươi có nỡ lòng nhìn thấy cảnh đó không?"


Diệp Thu Thuế lạnh lùng gạt tay lão ra, thái độ cực kỳ kiên quyết: "Tôi nỡ. Tôi chỉ là một phàm nhân, không có linh căn, không có tu vi. Các người là tu sĩ bay lượn trên trời, chém giết nhau như cơm bữa. Tôi mà dây vào đống sổ sách ngập tràn quỹ đen này của Đại trưởng lão, ngày mai xác tôi chắc chắn sẽ bị ném xuống vực sâu làm phân bón cho linh dược. Tôi từ chối. Tôi xin resign! Tôi sẽ dọn đồ xuống núi ngay lập tức!"


Nói xong, Diệp Thu Thuế quay người lại, bắt đầu thu dọn chiếc hòm gỗ nhỏ của mình, nhét tấm Diệp Gia Bài Vị vào bên trong, quyết tâm rời khỏi cái nơi thị phi này.


Thấy Diệp Thu Thuế kiên quyết từ chối, ánh mắt Lý Vô Tiền khẽ lóe lên một tia tinh quái đặc trưng của kẻ lươn lẹo. Lão không hề tức giận, ngược lại còn cười hắc hắc đầy thâm hiểm. Lão từ trong ngực áo rút ra một tờ giấy bùa chú tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt mờ ảo, trên đó khắc hình một chiếc cán cân công lý của tổ sư lập phái.


"Tiểu Diệp à, ngươi muốn rời đi? Nhưng ngươi quên mất quy định của tông môn rồi sao? Hôm qua, khi ngươi lên núi nhận việc tạp dịch, ngươi đã ký tên vào tờ giấy đăng ký lao động này rồi."


Diệp Thu Thuế khựng lại, quay đầu nhìn tờ giấy bùa chú: "Đó chỉ là hợp đồng dọn dẹp vệ sinh tạm thời thôi mà?"


"Đúng thế, ban đầu là vậy." Lý Vô Tiền cười gian trá. Lão lén vận hành một luồng chân khí nhỏ xíu, búng nhẹ một cái. Một tia sáng đỏ từ tờ giấy bùa chú bay ra, lướt qua ngón tay của Diệp Thu Thuế. Anh chỉ cảm thấy đầu ngón tay hơi nhói một cái như bị kim châm, một giọt máu nhỏ xíu bay ra, rơi thẳng vào vị trí ký tên trên tờ giấy bùa chú.


Ngay lập tức, tờ giấy bùa chú bùng phát hào quang đỏ chói lọi, các dòng chữ cổ tự động biến đổi, hiện lên năm chữ lớn lấp lánh: Hợp Đồng Lao Động Trọn Đời. Một luồng lực lượng nhân quả vô hình từ tờ giấy bay thẳng vào trán Diệp Thu Thuế, kết nối linh hồn anh với Thanh Vân Tông.


"Ngươi... ngươi làm cái gì vậy?" Diệp Thu Thuế kinh hoàng hét lên, anh cảm nhận được một sợi dây ràng buộc vô hình cực kỳ mạnh mẽ vừa mới khóa chặt lấy sinh mệnh của mình.


Lý Vô Tiền đắc ý thu tờ giấy bùa chú vào lại ngực áo, cười lớn nói: "Hắc hắc! Đây chính là Hợp Đồng Lao Động Trọn Đời có bảo chứng nhân quả của tổ sư lập phái! Giờ đây, sinh mệnh và đạo tâm của ngươi đã trói buộc chặt chẽ với sự tồn vong tài chính của Thanh Vân Tông. Nếu tông môn phá sản, ngọn núi chính bị tịch thu, sợi dây nhân quả này sẽ tự động phản phệ, khiến linh hồn ngươi tan biến tức thì! Ngươi không thể trốn thoát được đâu, Tiểu Diệp à!"


Diệp Thu Thuế đứng hình tại chỗ. Anh – một kiểm toán viên kỳ cựu từng lách qua hàng trăm kẽ hở pháp lý của các tập đoàn lớn, hôm nay lại bị một lão già tu sĩ lươn lẹo dùng bẫy hợp đồng máu trói buộc sinh mệnh! Nỗi phẫn nộ và bất lực trào dâng trong lòng anh.


Không cam lòng chịu khuất phục, ngay trong đêm hôm đó, khi bóng tối bao phủ toàn bộ Thanh Vân Tông, Diệp Thu Thuế lén lút vác chiếc hòm gỗ nhỏ, lẻn ra khỏi Tạp Dịch Phòng Dormitory, men theo con đường mòn dốc đứng dẫn xuống cổng núi hòng trốn chạy.


Thế nhưng, khi anh vừa chạm chân đến cổng ngoại môn, một chiếc giáo sắt lạnh ngắt đã chắn ngang trước ngực anh. Lính gác cổng Hoàng Hải – một đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 2, đang tựa lưng vào cột cổng ngủ gật, giật mình tỉnh dậy, lớn tiếng quát:


"Ai đó? Đêm hôm khuya khoắt định trốn đi đâu? Có giấy thông hành hành chính đóng dấu đỏ của Phòng Thủ Quỹ không?"


Diệp Thu Thuế nghẹn họng: "Tôi... tôi chỉ xuống núi mua chút đồ dùng cá nhân."


"Không có giấy thông hành đóng dấu đỏ của thủ quỹ thì một con kiến cũng không được ra khỏi núi! Đó là quy định mới do Chưởng môn ban hành để chống trốn nợ! Đi về ngay!" Hoàng Hải hống hách vung giáo sắt đe dọa.


Diệp Thu Thuế cắn răng, nhìn chiếc giáo sắt tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, biết mình không thể đối đầu vật lý với một tu sĩ, đành phải ngậm ngùi vác hòm gỗ quay trở lại phòng.


Ngồi thẫn thờ bên chiếc bàn gỗ sứt góc, Diệp Thu Thuế nhìn tấm Diệp Gia Bài Vị lấp lánh dưới ánh trăng nhạt. Anh nhận ra một sự thật tàn khốc: Thế giới tu tiên này hoàn toàn mù tịt về quản lý dòng tiền và kế toán khoa học, nhưng lại sở hữu những quy luật nhân quả vật lý cực kỳ đáng sợ. Nếu anh không tự tay cải tổ, dọn sạch đống nợ nần và quỹ đen của cái tông môn rách nát này, Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ sụp đổ, và anh – một phàm nhân vô tội – cũng sẽ chết theo.


"Được... được lắm..." Diệp Thu Thuế nghiến răng, đôi mắt sau cặp kính gọng tròn lấp lóe tia sáng lạnh lùng của một sát thủ bàn giấy. "Nếu các người đã ép tôi làm kế toán, tôi sẽ cho các người biết thế nào là cơn ác mộng kiểm toán hiện đại!"


Sáng hôm sau, Diệp Thu Thuế hiên ngang bước vào phòng làm việc của Chưởng môn. Lý Vô Tiền đang ngồi gác chân lên bàn uống rượu, thấy anh vào liền cười hớn hở:


"Sao rồi Tiểu Diệp? Suy nghĩ kỹ chưa?"


Diệp Thu Thuế đập mạnh tay xuống bàn, điềm tĩnh đưa ra điều kiện: "Tôi chấp nhận làm thủ quỹ tạm thời để gánh vác đống nợ này. Nhưng tôi có một điều kiện tối cao: Chưởng môn phải cấp cho tôi toàn quyền kiểm tra sổ sách, đối chiếu chứng từ và đóng băng ngân sách của tất cả các đường khẩu trong tông môn, kể cả cá nhân các trưởng lão! Không có chữ ký và dấu đóng của tôi, một viên linh thạch vụn cũng không được phép xuất kho!"


Lý Vô Tiền nghe vậy thì hơi do dự, nhưng nghĩ đến khoản nợ khổng lồ sắp đến hạn của Thiết Kiếm Phái, lão liền gật đầu cái rụp: "Được! Thành giao! Ta phong ngươi làm Kế Toán Tạp Dịch (Cấp 1) nắm toàn quyền thủ quỹ!"


Lão chưởng môn lươn lẹo cười thầm trong bụng, cho rằng mình vừa tìm được một gã phàm nhân ngu ngốc gánh nợ thay. Lão hoàn toàn không biết rằng, quyết định này sẽ mở đầu cho một triều đại kinh hoàng, nơi chiếc bàn tính sắt của một phàm nhân sẽ khiến toàn bộ các đại lão tu tiên giới phải khóc thét xin hóa đơn đỏ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!