Bẫy Phục Kích
Cơn mưa axit của Tầng Hạ đổ xuống Chợ Đêm Cầu Sắt, rít lên những tiếng xèo xèo buốt nhói khi chạm vào những mái tôn rỉ sét và các đường ống dẫn thải lộ thiên. Khói ozone từ các bảng hiệu neon lậu bốc lên thành từng làn sương mù màu quạch đỏ và xanh lục, bao phủ lấy những container rách nát xếp chồng lên nhau như những bao diêm khổng lồ.
Trịnh Minh siết chặt vạt chiếc áo khoác da sờn rách, kéo cao cổ áo để che đi dải mã vạch sinh trắc học "CN-13" đang tỏa ra luồng sáng xanh lam nhạt dưới gáy. Vết mổ ngực trái dài năm cen-ti-mét, dù đã được Bác sĩ Lâm khâu dã chiến bằng chỉ carbon tự tiêu, vẫn co thắt từng cơn đau nhói âm ỉ mỗi khi anh hít thở luồng không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh. Viên thuốc kháng sinh sinh học hết hạn nuốt khan khi nãy bắt đầu phát huy tác dụng, xoa dịu phản ứng đào thải của quả tim cấy ghép, đưa chỉ số Peptide ổn định tạm thời ở mức 40%. Nhưng Minh biết, sự bình yên này cực kỳ mong manh.
"Nhanh lên, thằng nhỏ," Lão Sơn thì thầm, bước chân cơ khí của lão nện xuống mặt đường sũng nước thải một nhịp điệu đều đặn, không còn phát ra tiếng kêu kẽo kẹt rỉ dầu như trước. "Tao có cảm giác không lành. Khu chợ đêm này đột nhiên im ắng một cách bất thường."
Minh khẽ gật đầu. Năng lực Nhạy cảm điện từ (EM-Sense) của anh đang hoạt động ở công suất tối thiểu để tiết kiệm năng lượng, nhưng đại não đã bắt đầu nhận thấy những dao động từ trường lạ. Sóng vô tuyến tần số ngắn chạy dọc theo các vách thép container xung quanh đang tăng vọt về mật độ.
Anh chợt nhớ lại gương mặt sứt sẹo của Tèo Sứt — gã môi giới thông tin chợ đen đã nhìn chằm chằm vào ngực anh lúc nãy khi vạt áo khoác bị tuột khóa. Sự nghi ngờ biến thành một luồng điện lạnh toát chạy dọc tủy sống Minh. Anh đã quá chủ quan khi nghĩ rằng Bộ nhiễu sóng gen lượng tử (CN-Jammer v1) đeo trên cổ có thể che giấu hoàn toàn nhận diện sinh học, mà quên mất rằng những vết sẹo vật lý và dải mã vạch phát sáng trên da thịt chính là bằng chứng thép tố cáo thân phận của một bản sao vô tính bị truy nã đỏ.
"Lão Sơn, chúng ta bị chỉ điểm rồi," Minh trầm giọng, bước chân đột ngột tăng tốc.
Chưa kịp để Lão Sơn phản ứng, một tiếng còi hú chói tai của xe bọc thép đặc nhiệm vang lên từ phía đầu cầu sắt, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của đêm đông. Ánh đèn xoay chớp nháy màu đỏ và xanh quét dọc theo các lối đi hẹp của Chợ Đêm, phản chiếu trên những vũng nước thải loang lổ vết dầu.
"Đóng cửa ngõ! Phong tỏa toàn bộ Chợ Đêm Cầu Sắt! Không một ai được rời khỏi khu vực trước khi hoàn tất rà quét sinh trắc học!"
Giọng nói kim loại khuếch đại qua loa phát thanh của lực lượng an ninh chính quy vang dội, khiến cư dân Tầng Hạ nháo nhào chạy trốn như bầy chuột bị động tổ. Tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng la hét và tiếng sập cửa sắt của các gian hàng tạo nên một khung cảnh hỗn độn kinh hoàng.
"Mẹ kiếp! Tụi nó khóa chặt lối ra cống ngầm rồi!" Lão Sơn tái mét mặt, chiếc chân cơ khí run lên bần bật dưới áp lực tâm lý. "Làm sao tụi nó định vị được nhanh như vậy?"
"Tèo Sứt đã bán đứng chúng ta," Minh lạnh lùng đáp, đôi mắt xám co thắt lại đầy quyết đoán. "Không còn đường lui xuống cống ngầm nữa. Lối này!"
Minh kéo tay Lão Sơn lao thẳng về phía bóng tối của một nhà kho khổng lồ nằm biệt lập ở rìa Chợ Đêm — Nhà Kho Phế Liệu Số 7. Nơi đây từng là kho lưu trữ container của một công ty vận tải biển đã phá sản sau cuộc khủng hoảng kinh tế, giờ đây chỉ còn là một mê cung rỉ sét của những khối thép rỗng xếp chồng lên nhau cao đến ba, bốn tầng.
Bước vào bên trong nhà kho, không khí lập tức trở nên lạnh buốt và ngột ngạt bởi bụi bặm lưu niên cùng mùi dầu mỡ công nghiệp mục nát. Những container rỗng tạo nên những hành lang hẹp, tối tăm và chằng chịt như một trận đồ bát quái bằng sắt thép.
"Lão Sơn, tìm một container rỗng bọc chì ở góc khuất nấp đi," Minh đẩy lão thợ máy vào một khe hẹp giữa hai khối thép lớn. "Mục tiêu của chúng là tôi. Nếu lão đi cùng, cả hai sẽ cùng chết."
"Nhưng còn mày..."
"Tôi có khung xương trợ lực. Tôi sẽ dụ chúng đi hướng khác. Đi mau!" Minh gầm nhẹ, ánh mắt kiên định không cho phép thương lượng.
Lão Sơn nghiến răng, biết mình chỉ là gánh nặng thể xác lúc này, liền khom lưng bò sâu vào bóng tối của một container rỗng bọc chì chống quét bức xạ nhiệt.
Ngay khi Lão Sơn vừa khuất bóng, một tiếng rít xé gió vang lên trên mái nhà kho. Một dự án đạn điện từ cực mạnh bắn xuyên qua lớp mái tôn rạn nứt, găm thẳng vào stack container ngay cạnh vị trí Minh đang đứng.
*Bùm!*
Vụ nổ áp lực từ trường hất tung những tấm thép rỉ sét, tạo nên một cơn mưa mảnh kim loại sắc nhọn chém sượt qua vai áo Minh. Khói bụi bốc lên mù mịt.
"Trịnh Minh! Bản sao số mười ba!"
Một giọng nói trầm lạnh, mang theo âm hưởng kim loại ghê rợn vang lên từ lối vào nhà kho. Tiếng bước chân cơ khí nặng nề nện xuống nền bê tông nứt nẻ, phát ra những tiếng *cạch... cạch...* đều đặn và đầy áp lực áp đảo.
Phong "Độc Nhãn" bước ra từ màn khói bụi. Cơ thể gã đã được tập đoàn Vạn Niên tái cấu trúc một phần thành một cyborg chiến đấu dã chiến bọc giáp titan xám xịt. Con mắt trái của gã giờ đây hoàn toàn là một camera quét sinh học màu đỏ rực liên tục xoay tròn, phát ra những tia laser hồng ngoại rà quét khắp địa hình.
"Mày chạy trốn rất giỏi, số mười ba," Phong nâng khẩu súng trường điện từ bọc thép nặng nề lên, con mắt đỏ rực khóa chặt vào màn khói. "Nhưng hôm nay, cuộc chơi kết thúc ở đây. Quả tim của mày là tài sản của Nghị sĩ Trịnh Khải. Đừng để tao phải mang về một đống thịt vụn nát."
Minh không trả lời. Anh đứng yên trong bóng tối của một container rỗng, tập trung tinh thần tối đa. Nhịp tim anh tăng vọt lên 110 nhịp/phút, kích hoạt phản xạ adrenaline tự nhiên. Anh cúi xuống, gắn chặt các đai giữ của Khung xương trợ lực cơ khí (Exoskeleton-T3) vào đùi và bắp chân, cắm jack kết nối trực tiếp vào cổng thần kinh ở gáy.
Một luồng điện nhẹ chạy dọc tủy sống khiến Minh rùng mình. Đèn trạng thái trên khớp gối khung xương sáng lên màu xanh lam nhạt.
[Đã kết nối Exoskeleton-T3. Công suất hiện tại: 80%. Tốc độ tối đa cho phép: 30km/h. Cảnh báo: Vết mổ ngực chưa lành hoàn toàn, hạn chế gồng lực quá tải.]
"Tìm thấy mày rồi," Phong Độc Nhãn gầm lên. Con mắt đỏ của hắn đã phát hiện ra vệt nhiệt sinh học của Minh xuyên qua lớp khói bụi.
*Hưu!*
Một phát đạn điện từ nữa bắn quét qua vị trí của Minh. Anh kích hoạt khung xương chân, dùng lực đẩy thủy lực thực hiện một cú nhảy bứt phá bạt mạng sang bên phải, lách qua đường đạn trong gang tấc. Phát đạn găm vào container phía sau, nổ tung lớp vỏ thép dày thành một hố lớn bốc khói khét lẹt.
Minh lao đi với tốc độ 30km/h trong mê cung container. Tiếng động cơ servo của Exoskeleton-T3 rít lên từng hồi dưới áp lực vận động mạnh. Vết mổ tim hở ở ngực trái của anh bắt đầu rách nhẹ dưới lớp băng gạc, máu tươi thấm đỏ áo da sờn rách, mang theo cơn đau buốt nhói đến tận xương tủy. Nhưng Minh không dừng lại. Anh cắn chặt môi, dùng kỹ năng Chịu đau cực hạn để cô lập các xung thần kinh cảm giác đau, giữ cho đôi chân di chuyển chính xác tuyệt đối.
*Vù... vù...*
Một tiếng động cơ bay vo vo chói tai xuất hiện ngay trên đỉnh đầu Minh. Một drone Sentinel-X trinh sát thế hệ mới lao xuống từ khoảng trống mái nhà kho bị vỡ. Camera nhận dạng khuôn mặt 3D của nó nhấp nháy liên tục, lập tức khóa mục tiêu ADN của Minh.
*Phụt!*
Con drone phóng ra một tấm lưới điện từ cường độ cao bọc sợi carbon siêu bền. Tấm lưới bung rộng trên không trung, lao thẳng xuống đầu Minh.
Minh cố gắng nhảy tránh, nhưng khớp gối trái của Exoskeleton-T3 bị lệch trục ba độ từ trước gây cản trở lực đẩy. Tấm lưới điện từ chụp trúng chân trái của anh, quấn chặt lấy piston chịu lực của khung xương.
*Xẹt... xẹt... xẹt...*
Dòng điện cao thế từ tấm lưới phóng ra, chạy dọc theo khung thép dẫn thẳng vào hệ thần kinh chân của Minh. Cơn co giật cơ đùi dữ dội khiến anh mất đà, ngã nhào xuống nền bê tông bụi bặm, trượt dài một đoạn năm mét.
"Cảnh báo! Quá tải dòng điện hệ vận động! Khung xương chân bị khóa cứng tạm thời!" AI Phan-V2 réo vang cảnh báo đỏ trong võng mạc.
Phong Độc Nhãn đang tiến lại gần, tiếng bước chân cơ khí nặng nề vang lên từ phía hành lang thép bên cạnh. Chỉ còn chưa đầy mười lăm giây trước khi gã thợ săn áp sát.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Minh không hề hoảng loạn. Anh nín thở, tay phải rút nhanh chiếc Dao mổ rung siêu âm dắt bên hông, nhấn nút khởi động cảm ứng trên cán dao. Lưỡi dao mỏng dính bắt đầu rung động với tần số siêu âm cực cao, phát ra tiếng vo vo nhỏ sắc lẹm.
Minh vung dao cắt mạnh vào các sợi cáp carbon của tấm lưới điện đang quấn chặt chân mình. Lưỡi dao siêu âm cắt ngọt các sợi cáp siêu bền như cắt một tờ giấy mỏng.
*Một giây. Hai giây. Ba giây.*
Tấm lưới điện từ bị cắt đứt hoàn toàn, các tia lửa điện chập mạch tắt lịm. Minh gạt mạnh đống dây nhợ rách nát, gượng đứng dậy. Chân trái của anh bị bỏng nhẹ do dòng điện phóng qua da, Exoskeleton-T3 báo công suất pin lượng tử sụt giảm xuống còn 55%.
Ngay khi Minh vừa đứng thẳng dậy, bóng đen khổng lồ của Phong Độc Nhãn đã chắn ngang lối thoát duy nhất của hành lang container. Con mắt cơ khí màu đỏ của gã xoay tròn đầy khát máu.
"Hết đường chạy rồi, số mười ba," Phong lạnh lùng nâng khẩu súng trường điện từ lên, nhắm thẳng vào ngực Minh.
Minh nghiến răng, rút khẩu súng điện tự chế từ cuộn cảm biến máy X-quang hỏng dắt bên hông ra, bóp cò trực diện vào ngực Phong. Một luồng xung điện plasma màu xanh lam bắn ra.
*Bùm!*
Luồng điện đánh trúng ngực Phong Độc Nhãn, nhưng những tia lửa điện chỉ chạy loang lổ rồi biến mất hoàn toàn trên bề mặt lớp giáp titan bọc ngực của gã. Lưới đồng tiếp đất tích hợp trong giáp của Phong đã hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn xung điện tự chế.
Gương mặt cyborg của Phong không hề biến đổi, gã cười khẩy đầy khinh bỉ: "Vũ khí của rác rưởi."
Nhận thấy đòn tấn công vật lý vô hại, Minh lập tức thay đổi chiến thuật. Anh ném mạnh quả lựu đạn khói điện từ tự chế xuống đất ngay dưới chân Phong.
*Bùm!*
Quả lựu đạn nổ tung, giải phóng một làn khói đen dày đặc chứa hàng triệu hạt carbon siêu mịn dẫn điện. Màn khói carbon không chỉ làm mù mắt thường mà còn hấp thụ hoàn toàn các tia quét nhiệt và hồng ngoại của con mắt cơ khí của Phong.
"Khốn kiếp!" Phong gầm lên trong màn khói đen, liên tục nổ súng trường điện từ bắn mù quáng vào các container xung quanh để áp chế đường chạy của Minh. Tiếng đạn xé rách các vách thép vang lên chói tai.
Lợi dụng màn khói đen, Minh áp sát lưng vào vách tôn rỉ sét của một container rỗng ở góc khuất, cố gắng nín thở để triệt tiêu tiếng động theo đúng kỹ thuật Bước chân không nhiệt. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, máu tươi từ vết mổ ngực trái rỉ ra thấm đẫm lớp vải áo khoác da, nhỏ từng giọt xuống mặt đất cát bụi.
Minh nhìn xuống khẩu Súng xung kích EMP cầm tay tự chế bám đầy bụi than. Đây là bài tẩy duy nhất còn lại của anh. Nhưng để kích hoạt một luồng sóng EMP đủ mạnh vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống cơ khí của Phong ở cự ly gần thế này, anh buộc phải thực hiện một hành động liều mạng: chủ động làm đoản mạch viên Pin Lượng Tử Thô của khung xương Exoskeleton-T3 đeo ở chân để tạo dòng điện sạc quá tải đột ngột vào tụ điện của súng.
Cái giá phải trả là bo mạch của khung xương chân sẽ bị cháy sạch hoàn toàn, và dòng điện ngược có thể gây liệt chân trái của anh vĩnh viễn, kèm theo những cơn bỏng nhiệt nghiêm trọng.
Minh siết chặt cán súng EMP, ngón tay đặt sẵn lên cần gạt đoản mạch vật lý trên hông khung xương. Anh tập trung tinh thần tối đa, vận hành năng lực Nhạy cảm điện từ để theo dõi chuyển động của Phong qua vách thép.
Tiếng bước chân cơ khí nặng nề của Phong Độc Nhãn đang tiến sát lại gần. Gã đang đi dọc theo vách ngoài của container nơi Minh đang ẩn nấp. Chỉ cách nhau một lớp thép mỏng rỉ sét dày chưa đầy hai milimét.
"Mày nghĩ màn khói rác rưởi này có thể cứu được mày sao, số mười ba?" Phong cười lạnh, tiếng rít của hệ thống lọc khí trên mặt nạ cyborg của gã vang lên rợn người.
Đột nhiên, Phong Độc Nhãn dừng bước ngay sát bức tường container nơi Minh đang áp lưng vào.
Con mắt cơ khí màu đỏ rực của gã thợ săn bắt đầu xoay tròn với tốc độ cực nhanh, phát ra tiếng vo vo chói tai của động cơ servo lượng tử. Phong kích hoạt chế độ quét ADN xuyên thấu cường độ cao — một công nghệ quân sự tối tân cho phép lấy mẫu và rà quét các hạt tế bào biểu bì và vết máu rò rỉ trong không khí xuyên qua các bề mặt mỏng.
Một tia laser màu đỏ rực, sắc lẹm như một lưỡi dao ánh sáng từ con mắt cơ khí của Phong phóng ra, xuyên thẳng qua những lỗ rỉ sét li ti trên bức tường container mỏng, rà quét dọc theo cơ thể Trịnh Minh.
Tia sáng đỏ quét qua vai, rồi dừng lại khóa chặt ngay dải mã vạch sinh trắc học "CN-13" trên cổ của Minh.
Màn hình hiển thị trên võng mạc của Phong Độc Nhãn lập tức nhấp nháy dòng chữ cảnh báo màu đỏ rực kèm theo tiếng bíp bíp dồn dập báo hiệu mục tiêu đã bị khóa cứng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!