Nhạc nềnFirmament3

Giao Dịch Chợ Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi lạnh ẩm ướt của hệ thống cống ngầm Tầng Hạ bò qua lớp đế giày cao su mỏng nát của Trịnh Minh, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và thứ dung dịch hóa chất thải loại sủi bọt xám xịt. Mỗi bước đi của anh dưới lòng đất siêu đô thị Vĩnh An giờ đây đều là một cuộc tra tấn vật lý. Quả tim cấy ghép của Nghị sĩ Trịnh Khải nằm trong lồng ngực trái của anh đang đập những nhịp hỗn loạn, rít lên từng cơn đau nhói âm ỉ như thể muốn xé toạc lớp chỉ carbon tự tiêu mà Bác sĩ Lâm đã khâu dã chiến.


Sau khi tự tay xóa bỏ tệp ký ức giả lập về Mẹ ảo Mai Hương ở phòng điều khiển trung tâm Trạm 13, tâm trí của Trịnh Minh rơi vào một trạng thái trống rỗng đến lạnh người. Không còn những ảo ảnh ấm áp về mùi hương hoa nhài hay giọng nói dịu dàng xoa dịu nỗi đau. Giờ đây, trong đầu anh chỉ còn lại những dòng lệnh nhị phân khô khốc của AI Phan-V2 và một thực tế tàn nhẫn: anh là bản sao thứ mười ba, một món hàng dự phòng đang bị săn đuổi ráo riết bởi cả hệ thống chính quyền con rối lẫn tập đoàn y tế Vạn Niên.


[Cảnh báo: Chỉ số Peptide hiện tại: 38%. Tốc độ đào thải sinh học của cơ tim cấy ghép đang tăng nhẹ do thiếu hụt hoạt chất ức chế miễn dịch. Khuyến cáo: Hạn chế vận động mạnh và nhanh chóng bổ sung dược phẩm ổn định.]


Dòng chữ cảnh báo màu đỏ nhấp nháy liên tục ở góc dưới võng mạc xám của Minh. Anh siết chặt vạt chiếc áo khoác da sờn rách nhặt được từ bãi phế liệu, kéo cao cổ áo để che đi dải mã vạch phát sáng nhạt "CN-13" cùng vết sẹo mổ tim còn rớm máu dưới gáy.


Đi bên cạnh anh, Lão Sơn bước đi với nhịp điệu đều đặn hơn hẳn. Chiếc chân cơ khí của lão thợ máy, vốn luôn phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt khô khốc và rỉ dầu thủy lực đen nhèm, giờ đây đã vận hành êm ái sau khi được Minh căn chỉnh lại piston chịu lực.


"Thằng nhỏ, lối này," Lão Sơn thì thầm, giọng khàn đặc vì khói công nghiệp. Lão chỉ tay về phía một đường ống kỹ thuật bọc chì rỉ sét dẫn thẳng lên bề mặt. "Vượt qua trạm gác rác thải y tế phía trước là chúng ta sẽ tới Chợ Đêm Cầu Sắt. Nhưng tao cảnh cáo mày, nơi đó không dành cho những kẻ sơ sẩy. Lũ thợ săn tiền thưởng rình rập ở đó đông như ruồi ngửi thấy mùi xác chết."


Minh khẽ gật đầu, bàn tay phải đút trong túi áo khoác nắm chặt lấy cán chiếc dao mổ rung siêu âm — thứ vũ khí cận chiến duy nhất anh mang theo. Hai người khom lưng luồn qua đường ống xả thải hẹp, bước chân nhẹ nhàng áp sát vách thép lạnh để triệt tiêu tiếng động theo đúng kỹ thuật Bước chân không nhiệt mà Lão Quỳ đã truyền thụ.


Khi họ tiếp cận cửa xả thải sát rìa Chợ Đêm, ánh sáng neon đỏ quạch và xanh lục từ những bảng hiệu quảng cáo lậu phía trên hắt xuống, phản chiếu trên mặt nước kênh thải lấp loáng những vệt dầu loang lổ. Chợ Đêm Cầu Sắt hiện ra trước mắt họ như một con quái vật sắt thép khổng lồ, nằm vắt vẻo trên cây cầu sắt rỉ sét bắc ngang qua dòng kênh nước thải hóa chất sủi bọt trắng xóa.


Nơi đây là thánh địa của những giao dịch bất hợp pháp dưới đáy siêu đô thị. Tiếng động cơ drone tuần tra rống lên từ trên cao, tiếng búa nện chan chát từ các xưởng rèn phế liệu lậu, tiếng kỳ kèo ngã giá bằng thứ ngôn ngữ giang hồ hỗn tạp tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, điếc tai. Những container hàng hóa rỉ sét xếp chồng lên nhau như những bao diêm khổng lồ, treo lơ lửng bằng những sợi xích sắt hoen ố. Trên những lối đi chật hẹp bốc mùi acid, cư dân Tầng Hạ di chuyển lầm lũi dưới những tấm bạt che mưa bám đầy bụi than xám xịt.


Lão Sơn kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sờn rách, dẫn Minh luồn lách qua những quầy hàng bày bán đủ thứ linh kiện điện tử hỏng, chip định danh giả và những bình lọc nước ngưng tụ bám đầy rêu độc. Mục tiêu của họ nằm ở cuối dãy container số 4 — một gian hàng nhỏ bọc tôn chì kín mít, phía trước treo một bảng hiệu đèn neon nhấp nháy nửa tối nửa sáng: "Dược Phẩm Bà Tư".


Bước vào bên trong, không khí lập tức trở nên ngột ngạt bởi mùi thuốc sát trùng nồng nặc trộn lẫn với mùi ammoniac. Phía sau tủ kính cường lực rạn nứt là Bà Tư "Thuốc Tây". Bà lão ngoài sáu mươi tuổi, lưng còng rạp, mặc một bộ đồ bảo hộ chống hóa chất màu vàng cũ kỹ dính đầy những vệt ố xám. Một bên mắt của bà đeo chiếc kính lúp phóng đại khổng lồ được cố định bằng dây da, ngón tay gầy guộc như chân gà đang liên tục gõ nhịp trên chiếc máy tính bảng y tế cổ lỗ sĩ.


"Lão Sơn đấy à?" Bà Tư không thèm ngẩng đầu lên, giọng nói đanh đá rít qua kẽ răng sún. "Hôm nay mang rác thải gì đến đổi thuốc? Tao đã nói rồi, tiền điện tử thông thường tao không nhận nữa. Hệ thống mạng của tụi chính quy đang quét dữ liệu giao dịch gắt gao lắm. Muốn lấy hàng thì chỉ có Thẻ tín dụng vô danh hoặc linh kiện lượng tử quân sự."


Lão Sơn bước lên, khúm núm đặt lên bàn kính ba chiếc thẻ chip điện tử vô danh cũ kỹ: "Bà Tư, đây là toàn bộ số tín dụng vô danh tôi tích lũy được từ xưởng phế liệu. Tôi cần một vỉ thuốc kháng sinh sinh học hết hạn. Loại ức chế đào thải tim thế hệ cũ ấy."


Bà Tư liếc nhìn ba chiếc thẻ qua thấu kính phóng đại, rồi cười khẩy, ném trả lại hai chiếc: "Chừng này mà đòi đổi thuốc kháng sinh sinh học sao? Lão Sơn, mày sống dưới đáy này bao năm rồi mà vẫn ngây thơ thế à? Tập đoàn Vạn Niên vừa thắt chặt nguồn cung dược phẩm để chuẩn bị cho chiến dịch thanh trừng. Một vỉ thuốc kháng sinh hết hạn bây giờ giá trị ngang với một viên pin lượng tử nguyên bản đấy. Chỗ này của mày chỉ đủ mua ba viên thuốc giảm đau hóa chất thôi."


Lồng ngực Trịnh Minh chợt nhói lên một cơn co thắt dữ dội. Anh phải bấu chặt tay vào cạnh bàn kính để giữ cho cơ thể gầy gò không bị ngã khuỵu. Thiếu thuốc kháng sinh ức chế đào thải, quả tim trong ngực anh sẽ tự hủy hoại các mạch máu liên kết trong vòng hai mươi bốn giờ tới. Anh không thể chết lúc này, khi mà sự thật về mười hai bản sao tiền nhiệm vừa mới được phanh phui.


Minh bước lên một bước, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn thẳng vào thấu kính khổng lồ của bà Tư. Anh quan sát nhanh xung quanh gian hàng. Ở góc phòng, chiếc máy lọc oxy dã chiến của bà lão — thiết bị duy nhất giúp bà sống sót trong môi trường ngập khí độc của Chợ Đêm — đang phát ra những tiếng rít kèn kẹt nặng nề. Đèn cảnh báo màng lọc của máy liên tục nhấp nháy màu đỏ quạch, luồng khí thổi ra yếu ớt và mang theo mùi rỉ sét.


"Máy lọc oxy của bà bị nghẹt màng lọc nano do bụi mịn công nghiệp," Minh trầm giọng nói, âm điệu bình thản đến mức đáng sợ. "Piston nén khí đã bị lệch trục hai độ, nếu chạy thêm ba tiếng nữa, cuộn cảm biến lượng tử bên trong sẽ bị chập cháy hoàn toàn. Lúc đó, bà sẽ ngạt thở trước khi kịp bán hết đống thuốc này."


Bà Tư khựng lại, chiếc kính lúp trên mắt hướng về phía Minh, dò xét: "Thằng nhóc ranh, mày biết gì về công nghệ lọc khí lượng tử mà dám phán?"


"Tôi có thể sửa nó trong vòng năm phút," Minh nói, bàn tay lướt nhẹ trên túi áo khoác. "Không cần linh kiện thay thế. Tôi chỉ cần một ít dung dịch acid loãng từ kênh thải ngoài kia để thông rửa màng lọc nano, và một chiếc tua-vít đa năng để căn chỉnh lại trục piston. Đổi lại, bà phải đưa cho tôi vỉ thuốc kháng sinh sinh học hết hạn và một đoạn Sợi Carbon dẫn điện dự phòng trong tủ đông của bà."


Bà Tư nheo mắt nhìn Minh, lòng hoài nghi hiện rõ trên gương mặt nhăn nheo. Nhưng tiếng rít kèn kẹt ngày một lớn của chiếc máy lọc oxy như một lời cảnh báo tử thần cận kề. Bà lão nghiến răng, đẩy chiếc tua-vít đa năng về phía anh: "Được, nếu mày làm hỏng, tao sẽ xua lũ tự vệ băm vằm mày ra làm mồi cho cá kênh thải. Nhưng nếu mày sửa được... tao sẽ cho mày thứ mày muốn."


Minh nhanh chóng bắt tay vào việc. Anh dùng tua-vít tháo dỡ lớp vỏ thép rỉ sét của máy lọc oxy với những động tác chuẩn xác, nhanh gọn của một kỹ thuật viên lành nghề. Nhờ năng lực Nhạy cảm điện từ (EM-Sense), anh cảm nhận rõ ràng từng dao động từ trường cực nhỏ bên trong bo mạch của máy. Anh hướng dẫn Lão Sơn chạy ra bờ kênh múc một ít nước acid loãng đã qua bộ lọc thô.


Minh dùng dao mổ siêu âm cẩn thận bóc tách lớp màng lọc nano bám đầy muội than đen kịt, ngâm vào dung dịch acid loãng để hòa tan các liên kết carbon nghẹt. Tiếp đó, anh dùng tua-vít căn chỉnh lại trục piston nén khí lệch góc, cố định lại rơ-le cảm biến bằng một đoạn dây đồng nhỏ.


Chưa đầy bốn phút, Minh lắp ráp lại toàn bộ thiết bị và nhấn nút khởi động.


"Vù..."


Chiếc máy lọc oxy dã chiến lập tức vận hành êm ái, tiếng rít kèn kẹt biến mất hoàn toàn. Một luồng khí oxy tinh khiết, mát rượi thổi ra từ họng gió, đẩy lùi mùi hóa chất độc hại trong gian hàng container. Đèn tín hiệu trên bảng điều khiển chuyển sang màu xanh lục ổn định.


Bà Tư "Thuốc Tây" há hốc mồm kinh ngạc. Bà lão hít một hơi thật sâu luồng khí sạch, rồi nhìn Minh như thể nhìn thấy một con quái vật công nghệ bước ra từ tháp cao. Không một lời phàn nàn, bà quay người mở chiếc tủ đông bảo mật thế hệ cũ, rút ra một vỉ Thuốc kháng sinh sinh học hết hạn gồm sáu viên nén màu vàng nhạt và một đoạn Sợi Carbon dẫn điện bọc trong túi vô trùng.


"Mày khá đấy, thằng nhỏ," bà Tư ném vỉ thuốc và đoạn sợi carbon lên bàn, ánh mắt lóe lên sự kiêng dè thực dụng. "Giao dịch sòng phẳng. Giờ thì biến đi trước khi tao đổi ý."


Minh nhanh chóng thu hồi vỉ thuốc và đoạn sợi carbon dẫn điện vào túi áo. Anh bóc ngay một viên nén kháng sinh, nuốt khan không cần nước. Luồng hoạt chất đắng ngắt trôi xuống cổ họng, và chỉ vài phút sau, cơn đau co thắt ở lồng ngực trái bắt đầu dịu lại, nhịp tim của anh dần ổn định trở lại mức 70 nhịp/phút.


[Đồng bộ hóa hoạt chất thành công. Chỉ số Peptide phục hồi tạm thời ở mức 40%. Tốc độ đào thải cơ tim đã được kiểm soát trong vòng 12 giờ tới.]


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Đúng lúc họ chuẩn bị bước ra khỏi gian hàng của bà Tư, một luồng sóng điện từ cực mạnh bất ngờ quét qua khu vực, khiến cổng cấy ghép gáy của Minh giật mạnh, phát ra những tiếng o o chói tai trong đại não.


"Cảnh báo!" AI Phan-V2 réo lên trong võng mạc. [Phát hiện luồng quét sinh trắc học tầm gần cường độ cao. Tần số sóng quét: 450MHz. Nguồn phát cách vị trí hiện tại: 15 mét. Đây là thiết bị quét ADN di động của thợ săn tiền thưởng.]


Qua khe hở của cánh cửa tôn chì, Minh nhìn thấy một bóng người đang chậm rãi tiến lại gần dãy container số 4. Đó là Huy Hoang — gã thợ săn tiền thưởng trẻ tuổi khét tiếng ở khu ổ chuột. Hắn khoác chiếc áo khoác da báo rách rưới, thắt lưng đeo đầy những lựu đạn khói và dây xích điện từ. Trên tay phải của hắn là một khẩu súng phóng xích điện từ tích hợp bộ quét sinh học hồng ngoại liên tục phát ra những tia laser đỏ quạch quét dọc theo mặt đất ẩm ướt.


"Mẹ kiếp, là Huy Hoang!" Lão Sơn tái mét mặt, chiếc chân cơ khí run lên bần bật. "Hắn đang theo dấu vết của mày đấy, thằng nhỏ! Nếu hắn quét trúng ADN của mày, cả cái chợ này sẽ bị phong tỏa!"


Minh giữ bình tĩnh tuyệt đối. Anh rút từ trong túi ra chiếc Kính lọc bức xạ phổ quang tự chế, đeo nhanh lên mắt. Qua tròng kính màu hổ phách, lưới laser quét hồng ngoại vô hình của Huy Hoang hiện rõ mồn một như một tấm lưới nhện đỏ rực đang giăng khắp lối đi hẹp ngoài container.


Lưới quét đang tiến sát đến cửa gian hàng của bà Tư. Chỉ còn ba mét.


"Lão Sơn, đứng yên," Minh ra lệnh bằng giọng thì thầm lạnh gáy. Anh thò tay lên cổ, bấm nút khởi động Bộ nhiễu sóng gen lượng tử (CN-Jammer v1) cầm tay bám trên da gáy.


Thiết bị rít lên một tiếng siêu âm cực nhỏ. Minh chủ động điều chỉnh công suất phát sóng ở mức tối thiểu để tránh gây sụt áp dòng tải điện lưới của chợ, điều này có thể làm lộ vị trí của anh trước thợ săn mạng Nhện Đỏ. Trường điện từ tần số thấp bùng phát quanh cơ thể Minh, bóp méo luồng quét sinh học hồng ngoại.


"Tách... Tách..."


Tia laser đỏ quạch của Huy Hoang quét sượt qua cơ thể Trịnh Minh xuyên qua khe cửa tôn. Trên bảng điều khiển cầm tay của gã thợ săn, tín hiệu nhận diện sinh trắc học của Minh bị bẻ cong hoàn toàn, hiển thị một dòng thông tin giả lập mà Minh đã cài đè từ trước:


[KẾT QUẢ QUÉT: Nguyễn Văn Tèo. Căn cước công dân Tầng Hạ: Đã chết do dịch bệnh phân rã gen cách đây 3 ngày. Trạng thái: Rác hữu cơ thải loại.]


Huy Hoang dừng bước ngay trước cửa container của bà Tư. Gã nhổ một bãi nước bọt xuống dòng kênh thải sủi bọt acid bên cạnh, gõ mạnh vào chiếc máy quét đang báo lỗi nhiễu sóng: "Mẹ kiếp, cái máy rác rưởi này lại bị nhiễu từ trường của đống phế liệu rồi. Toàn quét ra xác chết."


Gã thợ săn tiền thưởng hậm hực quay người, bỏ đi về phía khu chợ nổi trên kênh nước thải, tiếp tục tìm kiếm những con mồi khác.


Minh và Lão Sơn thở phào nhẹ nhõm. Nhưng áp lực vẫn chưa tan hết. Minh biết hành tung của mình tại Chợ Đêm Cầu Sắt đã bắt đầu để lại những dấu vết số mỏng manh trên mạng lưới của Nhện Đỏ.


"Chúng ta phải đi ngay," Minh nói, tay kéo lại chiếc áo khoác da để che chắn kỹ càng.


Anh bước nhanh ra khỏi container của bà Tư, hướng về phía lối thoát hiểm dẫn xuống hệ thống cống ngầm. Để kiểm tra sự tương thích của đoạn Sợi Carbon dẫn điện mới nhận được với Khung xương trợ lực Exoskeleton-T3 đeo ở chân, Minh khẽ gồng lực đùi, thực hiện một cú sải bước dài bứt phá qua đống đổ nát ở góc khuất của cầu sắt.


Cú gồng lực bất ngờ khiến các cơ ngực trái của anh căng mạnh. Vết mổ tim dã chiến khâu bằng chỉ carbon bị kéo căng, khiến chiếc khóa kéo của vạt áo khoác da sờn cũ bị tuột ra một khoảng nhỏ.


Dưới ánh đèn neon đỏ quạch chập chờn của Chợ Đêm, vạt áo khoác hé mở, lộ ra lồng ngực gầy gò của Minh. Ở đó, vết sẹo mổ tim khổng lồ, đỏ rực và ngoằn ngoèo như một con rết lớn chạy dọc từ cổ xuống ngực trái hiện rõ mồn một. Ngay bên cạnh vết sẹo, dải mã vạch sinh trắc học màu xanh lam "CN-13" phát ra luồng sáng nhạt sắc nét dưới làn da nhợt nhạt.


Minh nhanh chóng kéo lại khóa áo khoác, nhưng khoảnh khắc ngắn ngủi đó không lọt qua được một đôi mắt đang rình rập trong bóng tối.


Nấp sau một container rác rưởi rỉ sét cách đó ba mét, Tèo Sứt — gã môi giới thông tin chợ đen sứt môi với đôi mắt la lách liếm — đang ngồi bó gối rình mò. Gã nhìn thấy toàn bộ vết sẹo mổ tim khổng lồ và dải mã vạch CN-13 trên ngực Minh.


Gương mặt sứt sẹo của Tèo Sứt méo mó đi trong một nụ cười tham lam tột độ. Gã liếm môi, ngón tay run rẩy rút chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ từ trong túi rách ra, bắt đầu soạn một tin nhắn mã hóa gửi trực tiếp cho đầu số bảo mật của thợ săn Phong "Độc Nhãn".

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!