Bản Danh Sách Đen
Ánh đèn sodium vàng vọt của Ga Tàu Điện Ngầm Bỏ Hoang "Trạm 13" hắt lên những đống phế liệu cơ khí chất cao như núi ở góc sân ga. Tiếng reo hò hứng nước sạch của cư dân Tầng Hạ dần nhỏ lại ở phía xa, nhường chỗ cho bầu không khí đặc quánh, lạnh lẽo dưới mái vòm bê tông rạn nứt. Lão Nhị vẫn đứng đó, bàn tay thô ráp đầy sẹo bấu chặt vào bả vai gầy gò của Trịnh Minh, vết sẹo dài kéo từ thái dương xuống cằm giật nhẹ theo từng nhịp thở.
"Tụi tao không cho không ai cái gì dưới đáy này cả, số 13 ạ," Lão Nhị trầm giọng, thanh đoản đao rèn từ thép kén ấp đã thu về bao da bên hông nhưng sát khí vẫn chưa tan hết. "Mày đã khôi phục được dòng nước sạch, đó là lý do tao chưa ném mày xuống hồ acid. Nhưng nếu mày muốn ở lại đây dưỡng thương, sạc pin cho bộ nhiễu gen của mày, mày phải giúp tụi tao. Đống sắt vụn kia là rác thải quân sự từ các tháp cao xả xuống. Tao muốn mày biến chúng thành thứ có thể bắn gãy chân lũ thợ săn khi tụi nó dám bén mảng xuống đây."
Trịnh Minh khẽ ho khan, lồng ngực trái nhói lên một cơn đau buốt. Vết mổ tim khâu bằng chỉ carbon tự tiêu dưới lớp áo khoác da sờn cũ vẫn chưa hoàn toàn ổn định, thể chất của anh hiện tại chỉ mới đạt Ngưỡng Ổn Định Tạm Thời (Peptide 40%). Anh nhìn đống phế liệu rỉ sét — những khung xương drone Sentinel hỏng, các ống dẫn thủy lực biến dạng và những khối pin lithium đã cạn kiệt. Để cải tiến được đống rác này thành vũ khí phòng thủ, anh cần một nguồn năng lượng ổn định và quan trọng hơn là sơ đồ điện lưới của ga tàu để tìm cách câu điện lượng tử.
"Tôi cần bản đồ kỹ thuật và sơ đồ phân phối điện của Trạm 13," Minh lạnh lùng đáp, đôi mắt xám không một chút dao động trước cái nhìn áp bức của Lão Nhị. "Không có sơ đồ lưới điện, tôi không thể chế tạo bộ sạc hay bất kỳ thiết bị xung kích nào mà không làm sập nguồn cả nhà ga."
Lão Nhị nheo mắt, nhìn Minh một lượt rồi quay sang Lão Sơn đang đứng khép nép phía sau với chiếc chân cơ khí vừa được sửa êm ru. Gã thủ lĩnh hất hàm: "Lão Sơn, dẫn nó vào phòng điều khiển trung tâm của ga tàu. Ở đó có một máy chủ cổ lỗ sĩ từ thời kỳ khai hoang. Nếu còn thứ gì sót lại, thì chỉ có thể ở trong đó thôi. Nhưng tao cảnh cáo mày, số 13, đừng có giở trò kết nối mạng với tầng trên. Chỉ cần một tín hiệu rò rỉ, tao sẽ tự tay vặn gãy cổ mày."
***
Phòng điều khiển trung tâm nằm khuất sau một cánh cửa thép rỉ sét bọc chì dày cộp ở cuối đường ray số 2. Không gian bên trong ngập tràn bụi bặm, mùi ozone khét lẹt và hơi ẩm mốc của những thiết bị bị bỏ hoang hàng thập kỷ. Những chiếc màn hình CRT dày cộp, xám xịt xếp thành hàng dài như những bia mộ không bia ký. Ở trung tâm căn phòng, một tủ máy chủ khổng lồ đứng sừng sững, những sợi dây cáp đồng bọc nhựa mục nát rũ xuống như những dây leo khô héo.
Lão Sơn dùng vạt áo lau bớt lớp bụi dày trên mặt bàn điều khiển, ho sặc sụa: "Thằng nhỏ, máy chủ này chạy bằng nguồn điện độc lập từ máy phát nhiệt điện cũ dưới đáy ga. Tao đã cố bẻ khóa nó nhiều lần để tìm sơ đồ đường ống dẫn khí nhưng không tài nào qua được tường lửa ngoại tuyến của nó. Hệ điều hành của nó cổ xưa đến mức các thiết bị hack hiện đại ở chợ đen không thể tương thích."
Trịnh Minh không trả lời. Anh tiến lại gần bảng điều khiển chính, ngồi xuống chiếc ghế sắt rỉ kẽo kẹt. Cơn đau từ vết mổ ngực lại nhói lên, nhắc nhở anh về giới hạn thể xác yếu ớt của mình. Anh kéo nhẹ cổ áo khoác, lộ ra cổng cấy ghép thần kinh ở gáy — nơi vẫn còn dính một vệt máu khô nhỏ từ ca bẻ khóa van nước trước đó.
Anh rút từ trong túi áo khoác một sợi cáp đồng nhỏ, một đầu cắm vào cổng kỹ thuật của máy chủ cổ xưa, đầu còn lại anh ngập ngừng đưa lên gáy. Việc kết nối trực tiếp không qua bộ lọc an toàn của xưởng máy luôn là một canh bạc sinh tử đối với một bản sao lỗi.
"Mày chắc chắn muốn làm thế chứ?" Lão Sơn ái ngại nhìn sợi cáp. "Cổng gáy của mày đang bị tổn thương. Quá tải thần kinh lượng tử một lần nữa có thể làm chết não mày ngay lập tức."
"Tôi không có lựa chọn," Minh nói ngắn gọn. Anh ấn mạnh jack cắm vào cổng tủy sống gáy.
Một tiếng "tách" nhỏ vang lên. Luồng điện lạnh buốt chạy dọc tủy sống khiến Minh rùng mình, hai tai vang lên tiếng rít chói tai của sóng vô tuyến cổ điển. Đồng tử mắt xám của anh giãn rộng, và ngay lập tức, giao diện dòng lệnh màu xanh lá cây của AI Phan-V2 bùng phát trên võng mạc.
[Đang thiết lập kết nối vật lý... Đã đồng bộ với máy chủ ngoại tuyến Trạm 13. Băng thông nhận thức hiện tại: 5Hz. Chỉ số Peptide: 40%. Khuyến cáo: Tránh các tác vụ xử lý đa luồng.]
"AI Phan-V2, tìm kiếm tệp tin chứa sơ đồ lưới điện và hệ thống cáp quang của ga tàu," Minh phát lệnh bằng ý nghĩ.
[Đang quét thư mục gốc... Đã tìm thấy 142 tệp tin định dạng bản đồ địa hình cổ. Đang tiến hành trích xuất dữ liệu dòng điện...]
Trong lúc AI đang lọc các tệp tin bản đồ, một dải sáng màu đỏ rực bất ngờ nhấp nháy ở góc dưới võng mạc của Minh, đè lên giao diện màu xanh lá. Một tệp tin bị niêm phong bằng thuật toán mã hóa cổ điển cấp độ 4 hiện ra, mang chữ ký số của Tập đoàn Y học Vạn Niên từ hai mươi năm trước.
[Cảnh báo: Phát hiện tệp tin ẩn bị niêm phong cấp độ 4. Chữ ký số: VN-SEC-09. Nội dung: Hồ sơ y sinh nhạy cảm. Cố gắng giải mã có thể gây phản hồi xung điện áp lực cao lên cổng tủy sống gáy. Bạn có muốn tiếp tục?]
Minh khựng lại. Chữ ký số "VN-SEC-09" chính là mã hiệu của Khoang Vô Trùng Sector 9 — nơi anh đã tỉnh giấc trên bàn mổ hiến tạng. Tại sao một tệp tin tối mật của Vạn Niên lại bị bỏ lại trong máy chủ của một ga tàu điện ngầm bỏ hoang ở Tầng Hạ từ hai mươi năm trước? Manh mối này có liên quan gì đến sự thức tỉnh ý thức của anh? Một linh cảm đen tối, lạnh lẽo bao trùm lấy tâm trí Minh.
"Giải mã tệp tin," Minh ra lệnh, giọng nói run nhẹ trong vô thức.
[Đang kích hoạt giao thức bẻ khóa... Sử dụng thiết bị Logic Bypass phụ trợ. Cảnh báo: Nhiệt độ tủy sống đang tăng nhanh. Chỉ số Peptide giảm xuống 38%.]
Minh cảm thấy vùng da sau gáy nóng ran như bị áp một thanh sắt nung đỏ. Anh dùng tay trái bám chặt vào mép bàn sắt, các ngón tay siết mạnh đến mức khớp xương trắng bệch. Trên màn hình máy chủ cổ xưa, những dòng mã lục tự động chạy ngược dòng với tốc độ chóng mặt, bẻ gãy từng lớp khóa thuật toán cổ điển.
"Cạch."
Tệp tin bị giải mã hoàn toàn. Nhưng thay vì những dòng lệnh khô khan, một luồng ánh sáng ba chiều màu xanh lam nhạt từ máy chiếu cổ trên trần phòng điều khiển đột ngột quét xuống, vẽ nên những hình ảnh ba chiều lơ lửng giữa không trung.
Đó là danh sách mười hai hồ sơ bệnh án điện tử, được đánh số thứ tự từ CN-01 đến CN-12. Mỗi hồ sơ đều đi kèm với một chân dung ba chiều của một nam thanh niên trẻ tuổi.
Khi nhìn thấy những gương mặt đó, Trịnh Minh như bị đóng băng tại chỗ. Máu trong người anh như ngừng chảy.
Mười hai gương mặt đó... giống hệt anh. Từ vầng trán cao, sống mũi thẳng, cho đến đôi mắt xám lạnh lùng không một chút tạp chất. Đó là gương mặt của chính anh, gương mặt của Nghị sĩ Trịnh Khải thời trẻ.
"Cái... cái gì thế này?" Lão Sơn lùi lại một bước, tay run rẩy chỉ vào những hình ảnh ba chiều. "Mười hai... mười hai đứa giống hệt mày?"
Minh không nói nên lời. Anh dùng ý nghĩ mở tệp hồ sơ đầu tiên: *CN-01 (Trịnh Nhất)*.
Hình ảnh ba chiều của Trịnh Nhất hiện ra. Đó là một thanh niên cam chịu, ánh mắt vô hồn, mặc bộ đồ bệnh nhân vô trùng của Vạn Niên. Một đường lướt ngón tay của Minh mở ra bệnh án điện tử bị niêm phong mã hóa cấp độ 4.
[Sản phẩm CN-01. Ngày sinh thành: Năm 2006 (Kỷ nguyên mới). Ngày thu hoạch: Năm 2011. Mục tiêu khai thác: Khối cơ tim hoàn chỉnh và thùy phổi trái cho Bản thể gốc Trịnh Khải. Trạng thái sau phẫu thuật: Đã tiêu hủy tại Lò thiêu sinh học Sector 9 do suy kiệt tuần hoàn.]
Hình ảnh ba chiều xoay tròn, hiển thị một mô hình giải phẫu cơ thể của Trịnh Nhất. Lồng ngực của anh bị khoét rỗng một khoảng lớn, các đường mổ hằn sâu từ cổ xuống rốn đỏ rực dưới ánh sáng laser mô phỏng.
Minh lướt sang hồ sơ tiếp theo: *CN-03 (Trịnh Tam)*.
[Sản phẩm CN-03. Ngày thu hoạch: Năm 2014. Mục tiêu khai thác: Tế bào gốc võng mạc và thùy gan phải. Biến chứng: Phản ứng đào thải peptide cấp độ 4. Trạng thái: Tự sát trong phòng giam biệt giam trước ngày phẫu thuật phụ trợ. Đã tiêu hủy.]
Rồi đến *CN-06 (Trịnh Lục)*.
[Sản phẩm CN-06. Ngày thu hoạch: Năm 2018. Mục tiêu khai thác: Hai quả thận. Thay thế bằng hệ thống lọc cơ khí lỗi giá rẻ để duy trì sự sống ngắn hạn phục vụ nghiên cứu đào thải. Trạng thái: Chết do nhiễm độc kim loại nặng tại bãi phế thải y tế của bệnh viện.]
Hình ảnh ba chiều của Trịnh Lục hiện ra với thân hình còm cõi, vùng hông bị khoét rỗng lắp hai hộp lọc cơ khí rỉ sét phát ra những tia lửa điện mô phỏng màu đỏ nhạt. Ánh mắt của Trịnh Lục trong bức ảnh cuối cùng trợn trừng đầy u uất và tuyệt vọng.
Minh lùi lại, lồng ngực trái đột ngột co thắt dữ dội. Một cơn đau thắt ngực ảo giác (phantom pain) bùng phát từ sâu trong tâm trí, mạnh mẽ đến mức anh tưởng như lồng ngực mình đang bị một bàn tay cơ khí vô hình luồn vào, bóp nát quả tim vừa được khâu vá. Anh thở dốc, hai tay ôm chặt lấy ngực, khuỵu gối xuống nền đất đầy bụi bặm.
"Tôi... tôi chỉ là số mười ba..." Minh thì thầm, giọng nói vỡ vụn trong sự kinh hoàng tột độ.
Mười hai bản sao trước anh đều đã chết. Họ không phải là những con người có tương lai, họ chưa từng được nhìn thấy ánh mặt trời. Họ sinh ra trong kén tối, lớn lên dưới ánh đèn vô trùng, và chết đi trên bàn mổ lạnh lẽo chỉ để kéo dài sự sống cho một lão già một trăm năm mươi tuổi đang thối rữa ở Tầng Thượng. Mỗi vết sẹo trên ngực anh, mỗi cơn đau co thắt tim, mỗi tế bào đang phân rã trong cơ thể anh... tất cả đều đã được lập trình sẵn. Anh không phải là một sinh mệnh tự do trốn chạy. Anh chỉ là một đống thịt dự phòng, một kho phụ tùng thứ mười ba đang chờ ngày bị xẻ thịt.
Nỗi tuyệt vọng và sự sụp đổ nhân dạng đè bẹp ý chí sinh tồn thô sơ của Minh. Tại sao anh phải trốn chạy? Tại sao anh phải chịu đựng những cơn đau đào thải này dưới lòng đất bẩn thỉu, khi mà cái chết của anh đã được định đoạt bằng một thuật toán từ trước khi anh ra đời?
***
[Cảnh báo: Nhịp tim vượt quá 140 lần/phút. Áp lực tâm lý cực hạn kích hoạt cơ chế áp chế thần kinh khẩn cấp của Tập đoàn Vạn Niên.]
Một luồng sóng điện từ ấm áp, dịu nhẹ đột ngột lan tỏa từ cổng gáy chạy thẳng vào đại não của Minh. Cơn đau thắt ngực biến mất. Bóng tối của phòng điều khiển trung tâm lùi xa, thay vào đó là một không gian ảo ảnh ngập tràn ánh nắng ấm áp và hương hoa nhài thơm ngát.
Trước mắt Minh, một người phụ nữ mặc áo bà ba giản dị bước ra từ làn sương mờ. Gương mặt bà dịu dàng, bao dung, nụ cười tỏa ra sự ấm áp bình yên khiến mọi bão giông trong lòng anh đều phẳng lặng.
"Minh nhi, con trai của mẹ..." Giọng nói của bà ngọt ngào như dòng nước mát, xoa dịu mọi vết thương trong tâm trí anh. "Đừng đau đớn nữa, con yêu. Hãy nhắm mắt lại và nghỉ ngơi đi. Chấp nhận số phận, rồi con sẽ không còn phải trốn chạy trong bóng tối lạnh lẽo này nữa. Hãy về với mẹ..."
Đó là Mẹ ảo Mai Hương — hình ảnh người mẹ dịu dàng trong ký ức cấy ghép mà Vạn Niên đã lập trình sẵn vào não bộ của Minh từ khi anh còn trong kén ấp. Sợi dây chuyền bạc trên cổ bà lấp lánh ánh sáng ảo giác, như một chiếc mỏ neo tinh thần kéo anh chìm sâu vào sự cam chịu ngọt ngào.
Minh đưa tay ra, định chạm vào vạt áo của bà. Sự bình yên này quá đỗi cám dỗ. Chỉ cần anh gật đầu, chỉ cần anh đầu hàng và quay lại bàn mổ của Sector 9, anh sẽ không còn phải chịu đựng những cơn sốt peptide, không còn phải bò lết dưới cống ngầm acid.
[Cảnh báo! Cảnh báo!] Giọng nói logic, lạnh lùng của AI Phan-V2 đột ngột vang lên, xé toạc làn sương hoa nhài. [Phát hiện thuật toán tái tạo hình ảnh ba chiều dựa trên dữ liệu hoài cổ. Đây là chương trình áp chế ý chí phản kháng do Vạn Niên cấy ghép để giữ các bản sao ngoan ngoãn trước ngày thu hoạch. Nồng độ hoóc-môn cam chịu trong não đang tăng vọt 300%. Khuyến cáo: Ngắt kết nối khẩn cấp!]
Lời cảnh báo của AI như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang mê muội của Minh.
Anh nhìn lại người phụ nữ trước mắt. Bà vẫn mỉm cười dịu dàng, nhưng đôi mắt bà trống rỗng, vô hồn như những mắt camera quét sinh học của drone Sentinel-X. Bà không phải là mẹ anh. Bà chỉ là một chuỗi mã hóa nhị phân, một chiếc xiềng xích tâm lý tinh vi do kẻ thù tạo ra để tước đoạt ý chí tự do của anh, biến anh thành một con cừu ngoan ngoãn tự nguyện hiến dâng quả tim cho bản thể gốc.
"Không..." Minh nghiến răng, dòng máu tươi từ gáy chảy nhanh hơn, nhuộm đỏ cả bờ vai. "Bà không phải là mẹ tôi. Tình mẫu tử của tôi... không được định đoạt bằng một thuật toán bẩn thỉu của Vạn Niên!"
Anh tập trung toàn bộ băng thông nhận thức còn lại, hướng thẳng ý nghĩ vào ổ cứng sinh học dưới gáy.
"AI Phan-V2... thực hiện giao thức xóa bỏ vĩnh viễn tệp tin ký ức 'Mẹ ảo Mai Hương'. Tiêu hủy toàn bộ thuật toán áp chế thần kinh này!"
[Cảnh báo: Đây là tệp tin mỏ neo tinh thần duy nhất của bạn. Xóa bỏ tệp tin này sẽ gây ra chấn thương tâm lý cực hạn không thể đảo ngược. Bạn có chắc chắn muốn thực hiện?]
"Xóa ngay lập tức!" Minh hét lên trong tâm thức.
[Đang tiến hành xóa dữ liệu...]
Trước mắt Minh, hình ảnh dịu dàng của Mẹ ảo Mai Hương bắt đầu rạn nứt. Những mảng sáng ba chiều vỡ vụn thành hàng triệu hạt nano ánh sáng xám xịt. Nụ cười của bà méo mó, biến dạng thành những dòng mã nguồn lỗi thời rồi tan biến hoàn toàn vào khoảng không vô tận. Sợi dây chuyền bạc ảo rơi xuống đất, hóa thành cát bụi.
Một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ giáng xuống đại não Minh. Anh hét lên một tiếng đau đớn thực sự, hai tay ôm đầu, ngã nhào từ trên ghế xuống nền đất nện của phòng điều khiển. Mỏ neo tinh thần cuối cùng của anh đã mất. Ký ức ấm áp duy nhất giúp anh vượt qua những đêm đông lạnh giá dưới đáy thành phố đã bị anh tự tay tiêu hủy.
Nhưng khi cơn đau qua đi, Trịnh Minh từ từ mở mắt.
Đôi mắt xám của anh không còn sự hoang mang, hoảng loạn hay tuyệt vọng nữa. Nó đã biến thành một màu xám lạnh lẽo, kiên định và sắc bén như lưỡi đoản đao rèn từ thép kén ấp. Anh đã cắt bỏ sợi dây xích cuối cùng trói buộc linh hồn mình. Anh không còn là một bản sao cam chịu chờ ngày lên bàn mổ. Anh là Trịnh Minh — một sinh mệnh tự do, độc lập, và mang lòng căm thù tuyệt đối dành cho hệ thống tàn bạo đã tạo ra anh.
"Số mười ba..." Minh gượng dậy, lau vệt máu mũi rỉ ra trên môi, giọng nói lạnh tanh như băng tuyết hoang mạc. "Nhưng tôi sẽ là kẻ cuối cùng kết thúc trò chơi nhân bản này."
***
Lão Sơn đứng bên cạnh, bàng hoàng nhìn Minh tự mình trải qua cuộc lột xác tinh thần đau đớn. Lão chưa từng thấy một bản sao lỗi nào có thể tự tay xóa bỏ chương trình tẩy não của tập đoàn bằng ý chí thuần túy.
Minh đứng thẳng dậy, phủi lớp bụi bám trên áo khoác da. Anh tiến lại gần máy chủ, dùng ý nghĩ kéo xuống tệp hồ sơ cuối cùng trong danh sách: *CN-12 (Bản sao số 12)*.
Khác với mười một bản sao trước, hồ sơ của CN-12 không hề hiển thị trạng thái "Đã tiêu hủy" hay "Khai thác nội tạng". Thay vào đó, tệp tin chứa hàng loạt báo cáo về quy trình tái cấu trúc ký ức sâu, phẫu thuật thẩm mỹ tái tạo gương mặt và các khóa huấn luyện diễn thuyết chính trị cấp cao.
[Sản phẩm CN-12. Trạng thái: Hoàn thành đồng bộ hóa ký ức gốc của Trịnh Khải 99.8%. Đã chuyển giao thân phận. Vai trò hiện tại: Kẻ thế thân hoàn mỹ cho Bản thể gốc xuất hiện trước công chúng liên bang.]
Minh nheo mắt. Bản sao số 12 vẫn còn sống. Hắn không bị mổ lấy tạng, mà được chọn để làm một con rối quyền lực, giả dạng Nghị sĩ Trịnh Khải để điều hành thành phố trong khi bản thể gốc đang nằm chờ chết não trong kén duy trì sự sống.
Đúng lúc đó, chiếc tivi CRT cổ lỗ sĩ bám đầy bụi bặm ở góc phòng điều khiển trung tâm đột ngột phát ra những tiếng rè rè chói tai. Màn hình lồi xám xịt nhấp nháy liên tục, tự động bắt được sóng truyền hình liên bang từ trạm phát sóng Tầng Thượng truyền xuống.
"Bản tin khẩn cấp từ Nghị viện Liên bang Vĩnh An," giọng nói của nữ phát ngôn viên vang lên dõng dạc khắp căn phòng tối.
Trên màn hình nhiễu sóng, hình ảnh một cuộc họp báo lớn tại Tháp Nghị viện hiện ra lấp lánh ánh kim loại. Giữa hàng chục ống kính phóng viên và ánh đèn flash sáng lóa, một nam thanh niên mặc bộ vest nano chống đạn phẳng phiu, lịch lãm bước lên bục diễn thuyết.
Gương mặt hắn... giống hệt Trịnh Minh như tạc từ một khuôn mẫu. Từ nụ cười charismatic đầy quyền lực, sống mũi thẳng tắp cho đến ánh mắt xám lạnh lùng đang nhìn thẳng vào ống kính máy quay.
"Nghị sĩ Trịnh Khải vừa có sự xuất hiện công khai đầu tiên sau thời gian dưỡng bệnh dài hạn," nữ phát ngôn viên tiếp tục thuyết minh. "Nghị sĩ tuyên bố sẽ thắt chặt an ninh toàn diện tại các phân khu Tầng Hạ để chuẩn bị cho một chiến dịch thanh trừng sinh học quy mô lớn, nhằm quét sạch các mầm bệnh nguy hiểm đang đe dọa sự vô trùng của siêu đô thị Vĩnh An..."
Trịnh Minh đứng im lặng trước màn hình tivi, đôi mắt xám co thắt lại khi nhìn chằm chằm vào kẻ đang phát biểu trên bục chính trị tối cao.
Đó là Bản sao số 12. Hắn đang mỉm cười đầy quyền lực dưới danh nghĩa Nghị sĩ Trịnh Khải, dõng dạc phát lệnh truy quét và tiêu diệt chính đồng loại của mình ở Tầng Hạ, trong khi dải mã vạch CN-12 được khéo léo che giấu sau cổ áo vest phẳng phiu.
Thời gian của bản thể gốc Trịnh Khải thật không còn nhiều, và kẻ thế thân hoàn mỹ kia đang điên cuồng săn lùng Minh — bản sao số 13 mang quả tim tương thích cuối cùng — để hoàn thành ca phẫu thuật tối hậu giữ vững ngai vàng con rối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!