Nhạc nềnFirmament3

Thủ Lĩnh Khu Ổ Chuột

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ba ngày trôi qua trong bóng tối chật hẹp của mật thất bọc chì phía sau tủ thuốc của Cô Nhã là một chuỗi những cơn ác mộng đứt quãng của Trịnh Minh. Dưới tác động của những sợi chỉ carbon tự tiêu và lớp gel kháng khuẩn màu vàng mà Bác sĩ Lâm đã khâu khép miệng vết mổ, cơ thể anh bắt đầu diễn ra một quá trình tái tổ hợp sinh học đau đớn nhưng kỳ diệu. Chuỗi peptide lỗi số 13 trong ADN của anh, dưới áp lực cận tử, đã tự động điều chỉnh cấu trúc tế bào để thích nghi với môi trường. Khi nồng độ Peptide-7 trong máu dần ổn định ở mức bốn mươi phần trăm, Trịnh Minh chính thức bước vào Ngưỡng Ổn Định Tạm Thời. Làn da anh không còn loét xanh, các mạch máu nổi phồng trên cổ nhạt dần, và quan trọng nhất, vết mổ tim ở ngực trái đã khép miệng hoàn toàn, cho phép anh vận động nhẹ mà không còn cảm giác lồng ngực bị xé toạc.


Nhưng phòng khám ngầm không còn là nơi trú ẩn an toàn. Ngoài đầu ngõ, chốt kiểm soát của Phong Độc Nhãn vẫn sừng sững với lưới laser quét hồng ngoại rà quét ngày đêm. Tiếng xì xào lo ngại của Bác sĩ Lâm và tiếng thở dài của Cô Nhã lọt qua vách chì mỏng dính khiến Minh hiểu rằng sự hiện diện của anh đang đặt mạng sống của những ân nhân này vào lồng súng của tập đoàn Vạn Niên.


Trước khi rời đi, Trịnh Minh quyết định thực hiện lời hứa với Lão Sơn. Trên chiếc bàn gỗ mục nát dưới ánh đèn dầu mỏ tù mù, lão thợ máy tàn phế ngồi im lặng, chiếc chân cơ khí phải gác lên bục gỗ. Khớp gối của chiếc chân giả rỉ ra từng giọt dầu thủy lực đen nhèm, bốc mùi khét của vòng cao su bị mài mòn quá hạn.


"Mày thực sự muốn sửa nó sao?" Lão Sơn lầm bầm, giọng đầy hoài nghi nhưng ánh mắt không giấu nổi vẻ mong chờ. "Khớp gối này là hàng phế thải của robot bảo trì thế hệ cũ, tao đã tự căn chỉnh mười lần nhưng cứ đi được vài trăm mét là nó lại lệch trục, kêu kẽo kẹt phát điên."


Minh không nói gì. Anh dùng bàn tay trái bị bỏng điện sém đen — giờ đã đóng vảy khô — cầm lấy chiếc tua-vít nano và bộ kìm kẹp thô sơ của lão Sơn. Anh nhắm mắt lại trong một giây, kích hoạt năng lực đặc thù Nhạy cảm điện từ (EM-Sense). Trong bóng tối của tâm thức, dòng chảy từ trường của viên pin lithium cũ kỹ bên trong chiếc chân cơ khí hiện lên như những sợi chỉ sáng màu xanh lam nhạt. Minh mở mắt, luồn tay vào khe hở của khớp gối thủy lực.


Ngón tay anh di chuyển cực nhanh và tỉ mỉ. Anh phát hiện ra piston thủy lực bên phải bị lệch chính xác ba độ so với trục chịu lực chính, gây ra một lực ma sát cưỡng bức làm rách gioăng cao su bảo vệ. Minh dùng mỏ hàn nhiệt nung nóng nhẹ phần vòng đệm, dùng kìm kẹp nắn thẳng lại trục piston bọc titan phế thải, rồi thay thế vòng gioăng hỏng bằng một miếng đệm sợi carbon cắt ra từ mảnh áo bảo hộ rách của mình. Khi anh siết chặt chiếc ốc vít cuối cùng và nhấn nút khởi động phụ trên hông chân giả, một tiếng "xì" áp lực thủy lực êm dịu vang lên. Khớp gối co duỗi mượt mà, hoàn toàn không còn một tiếng động kẽo kẹt hay một giọt dầu rò rỉ nào nữa.


Lão Sơn đứng dậy, bước thử ba bước trên nền đất nện. Gương mặt già nua, nhăn nheo của lão thợ máy chợ đen giãn ra, hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ. Lão nhìn chiếc chân cơ khí chuyển động trơn tru như một phần cơ thể thật của mình, rồi nhìn sang Trịnh Minh với một sự kính trọng sâu sắc chưa từng có.


"Mày... mày thực sự là một con quái vật cơ khí, thằng quỷ con ạ," Lão Sơn thốt lên, giọng run rẩy. "Gioăng sợi carbon... tao chưa bao giờ nghĩ tới việc dùng vật liệu chịu nhiệt này để chắn dầu thủy lực. Mày đã cứu cái chân của tao."


"Tôi chỉ thực hiện đúng thỏa ước," Minh lạnh lùng đáp, kéo lại chiếc áo khoác da sờn cũ che đi vết sẹo mổ vẫn còn đỏ hỏn trên ngực. "Bây giờ, chúng ta phải đi. Phong Độc Nhãn sẽ sớm nhận ra sự bất thường của tủ thuốc phóng xạ."


Cô Nhã dẫn họ đến góc tối nhất của phòng khám trong, nơi có một nắp cống kỹ thuật cũ kỹ bằng thép đúc bọc chì. Bà trao cho Minh một chiếc đèn pin cầm tay và một túi nhu yếu phẩm nhỏ. "Dưới này là đường ống kỹ thuật dẫn thẳng xuống Ga Tàu Điện Ngầm Bỏ Hoang 'Trạm 13'. Đó là nơi ẩn náu của những kẻ không có căn cước, những bản sao lỗi bị xã hội ruồng bỏ. Hãy tìm Lão Nhị, ông ấy sẽ che chở cho con. Đi mau, cầu xin những linh hồn tự do bảo vệ con."


Minh gật đầu, không nói lời cảm ơn thừa thãi. Anh cùng Lão Sơn tụt xuống hố ga tối tăm, nắp thép bọc chì đóng sập lại phía trên, cắt đứt hoàn toàn ánh sáng vàng nhạt của phòng khám ngầm.


***


Hành trình dưới lòng đất là một thử thách khủng khiếp đối với thể chất vừa mới phục hồi của Trịnh Minh. Hệ Thống Cống Ngầm Vĩnh An ẩm ướt, tối tăm và ngập tràn mùi hóa chất công nghiệp nồng nặc. Nước thải acid từ các nhà máy Tầng Trung rò rỉ qua các khe nứt bê tông, sủi bọt trắng xóa dưới chân họ. Lão Sơn đi trước dẫn đường, chiếc chân cơ khí vừa được Minh sửa chữa bước đi êm ru, không hề phát ra một tiếng động nào trong không gian tĩnh mịch của cống ngầm. Minh đi sau, tay bám chặt vào vách đá lạnh buốt để giữ thăng bằng, lồng ngực trái thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau nhẹ do áp lực của độ ẩm cao tác động vào vết mổ mới khâu.


Sau gần hai giờ luồn lách qua những đường ống kỹ thuật chật hẹp, không gian trước mắt họ đột ngột mở rộng. Một luồng gió mang theo mùi rỉ sét, bụi than và hơi người ẩm ướt phả vào mặt Minh.


Họ đã đứng ở rìa của Ga Tàu Điện Ngầm Bỏ Hoang "Trạm 13".


Đây là một nhà ga khổng lồ nằm sâu hơn 50 mét dưới lòng đất, được xây dựng từ kỷ nguyên khai hoang của siêu đô thị Vĩnh An rồi bị bỏ hoang khi hệ thống tàu đệm từ Maglev ra đời. Dưới ánh sáng tù mù, vàng vọt của những bóng đèn sodium chập chờn treo trên trần vòm bê tông cao vút, Trạm 13 hiện ra như một nghĩa địa cơ khí khổng lồ. Những toa tàu điện ngầm rỉ sét, bám đầy rêu mốc và bụi than được xếp san sát nhau dọc theo các đường ray cũ, cải tạo thành những căn hộ container dã chiến của hàng trăm cư dân nghèo và bản sao lỗi. Tiếng trẻ con khóc, tiếng ho khan của người già nhiễm độc hóa chất và tiếng búa gõ kim loại vang vọng tạo nên một bầu không khí u uất, nghẹt thở dưới đáy thành phố.


Nhưng họ chưa kịp bước xuống bậc thềm ga thì những bóng đen từ trong các góc tối của đường ray đã nhanh chóng áp sát.


"Đứng im! Đứa nào cho tụi mày xuống đây?" Một giọng nói trầm đục, đầy sát khí vang lên.


Sáu thanh niên mặc áo khoác dã chiến sờn rách, tay lăm lăm những thanh đoản đao rèn từ mảnh thép kén ấp và súng điện tự chế, nhanh chóng khép vòng vây quanh Minh và Lão Sơn.


Từ trong bóng tối của toa tàu trung tâm, một gã đàn ông bước ra. Minh nheo mắt quan sát dưới ánh đèn sodium lập lòe. Gã đàn ông có thân hình vạm vỡ nhưng hơi còng, khoác chiếc áo choàng dã chiến sờn rách bám đầy dầu mỡ. Thứ khiến người ta chú ý nhất là một vết sẹo mổ khổng lồ kéo dài từ thái dương trái xuống tận cằm, khiến gương mặt gã trở nên vô cùng dữ tợn và thô ráp. Đôi mắt gã sắc lẹm như chim ưng, tay phải gã cầm một thanh đoản đao rèn từ thép kén ấp lấp lánh ánh kim lạnh lẽo.


Đó chính là Lão Nhị — thủ lĩnh nhóm tự vệ của Trạm 13.


Lão Nhị dừng bước cách Minh ba mét. Khi ánh đèn sodium rọi thẳng vào gương mặt gã thanh niên gầy gò đứng cạnh Lão Sơn, đôi mắt của Lão Nhị chợt co thắt lại dữ dội. Gương mặt gã chuyển từ cảnh giác sang một sự căm thù tột độ, hai hàm răng nghiến chặt đến mức cơ hàm nổi phồng lên.


"Trịnh Khải!" Lão Nhị gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ.


Nhanh như chớp, gã lướt tới, thanh đoản đao trong tay vạch ra một đường sáng lạnh buốt trong không khí, ép thẳng lưỡi thép sắc lẹm vào sát da cổ bên phải của Trịnh Minh, ngay sát dải mã vạch "CN-13". Lực đè mạnh đến mức một vệt máu tươi nhỏ bắt đầu rỉ ra từ vết xước trên cổ Minh.


"Mày... thằng chó tài phiệt! Mày dám tự mình xuống tận lò sát sinh này sao?" Lão Nhị thở dốc, sát khí tỏa ra ngùn ngụt. "Tụi bay đâu! Trói thằng này lại! Hôm nay tao sẽ tế đầu nó cho hương hồn của Trịnh Nhất và Trịnh Tam!"


"Lão Nhị! Khoan đã! Ông nhìn lầm người rồi!" Lão Sơn hốt hoảng hét lớn, định bước lên can thiệp nhưng lập tức bị hai lính tự vệ chĩa súng điện khóa chặt bả vai.


Trịnh Minh không hề cử động. Dù lưỡi đao sắc bén đang kề sát động mạch cổ, đôi mắt xám của anh vẫn tĩnh lặng, lạnh lùng như hai giếng nước không đáy. Anh cảm nhận được nhịp tim điên cuồng của Lão Nhị và sự run rẩy nhẹ của bàn tay cầm đao của gã. Đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự kích động của một kẻ đối mặt với kẻ thù giai cấp lớn nhất đời mình.


"Ông muốn giết tôi để trả thù cho những bản sao tiền nhiệm?" Minh lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng điềm tĩnh đến đáng sợ. "Nhưng ông có từng thấy Nghị sĩ Trịnh Khải nào lại có một cơ thể suy kiệt, bốc mùi cống ngầm và mặc bộ đồ rác thải y tế này không?"


Lão Nhị khựng lại, đôi mắt sắc lẹm nheo lại nghi ngờ. "Mày đừng có giở giọng lừa gạt tao. Gương mặt này, ADN này... chính là kẻ đã ra lệnh tiêu hủy hàng vạn bản sao lỗi tụi tao để giữ sạch dữ liệu nghiên cứu của tập đoàn Vạn Niên!"


"Nhìn cho kỹ đi," Minh nói, chậm rãi dùng bàn tay trái bị bỏng điện của mình nắm lấy cổ áo khoác da, giật phăng những chiếc cúc áo sờn cũ ra hai bên.


Lồng ngực trái gầy gò, nhợt nhạt của anh phơi bày hoàn toàn dưới ánh đèn sodium vàng vọt. Trên ngực anh, vết sẹo mổ mới khâu bằng những sợi chỉ carbon màu đen nhám hằn sâu như một con rết khổng lồ, rớm máu tươi và gel kháng khuẩn màu vàng. Vết sẹo lồi xù xì, biến dạng hoàn toàn, tương phản cực đoan với làn da trắng bệch lộ rõ những mạch máu màu xanh lam của một cơ thể nuôi cấy lỗi.


"Trịnh Khải là kẻ nằm trong kén thủy tinh vô trùng ở Tầng Thượng," Minh nhìn thẳng vào mắt Lão Nhị, từng chữ thốt ra như những nhát búa nện vào đá lạnh. "Còn tôi là bản sao thứ mười ba. Tôi tỉnh giấc trên bàn mổ của gã khi gã chuẩn bị hạ dao cắt lấy quả tim này của tôi để thay thế cho quả tim già cỗi một trăm năm mươi tuổi của gã. Nếu tôi là gã, tôi có cần phải khâu ngực bằng chỉ carbon rẻ tiền của một y sĩ chui dưới đáy xã hội này không?"


Lòng bàn tay Lão Nhị khẽ run lên. Gã nhìn vết sẹo mổ tim hằn học trên ngực Minh, rồi nhìn dải mã vạch "CN-13" đang rỉ máu trên cổ anh. Là một bản sao lỗi đã trốn thoát nhiều năm trước, Lão Nhị hiểu rõ hơn ai hết ý nghĩa của vết sẹo đó. Đó là dấu vết của sự bóc lột y tế tàn bạo nhất, là bằng chứng cho thấy thực thể đứng trước mặt gã chỉ là một kho phụ tùng sống bị tước đoạt tương lai.


Lão Nhị chậm rãi hạ thanh đoản đao xuống, nhưng sự cảnh giác trong mắt gã vẫn không hề giảm bớt. "Dù mày là bản sao số 13, nhưng mày mang ADN trùng khớp chín mươi chín phần trăm với Trịnh Khải. Mạng lưới giám sát Aegis-Eye của thành phố hoạt động dựa trên nhận diện ADN. Sự xuất hiện của mày tại Trạm 13 này sẽ kéo theo hạm đội drone Sentinel-X và thợ săn Phong Độc Nhãn san phẳng toàn bộ nhà ga này trong vòng một nốt nhạc. Tụi tao không thể chứa chấp một quả bom hẹn giờ di động như mày."


"Tôi có bộ làm nhiễu sóng gen lượng tử," Minh nói, đưa tay chỉ vào mảnh chip kim loại nhỏ đeo trước ngực. "Nó có thể che giấu nhận diện sinh trắc học trước Aegis-Eye."


"Nó đã bị hỏng mạch pin từ trận chiến ở Chợ Đêm rồi, thằng ngu ạ!" Lão Sơn hét lên từ phía sau. "Bây giờ nó chỉ là một miếng sắt rỉ không có nguồn sạc!"


Lão Nhị cười khẩy, cất thanh đoản đao vào bao da bên hông. "Nghe thấy chưa? Một miếng sắt rỉ. Tụi tao là dân nghèo, tụi tao phải tự bảo vệ mạng sống của mình trước. Đưa tụi nó ra ngoài!"


"Đợi đã!" Một giọng nói yếu ớt, rụt rè vang lên từ phía sau đám đông tự vệ.


A Sâm — chàng trai trẻ gầy gò ngồi trên chiếc xe lăn tự chế lắp động cơ drone cũ — từ từ lăn bánh ra ngoài. Gương mặt cậu bé nhợt nhạt, mồ hôi nhễ nhại, hai bàn tay bám đầy mạt đồng và dầu mỡ đen.


"Lão Nhị... Hệ thống lọc nước ngầm trung tâm lại bị khóa rồi," A Sâm nói, giọng đầy tuyệt vọng. "Chốt kiểm soát điện lực của thành phố vừa nâng cấp mã hóa lượng tử cho van nước chính của Tầng Hạ. Em đã cố gắng đấu nối dây điện van nước bằng phương pháp thô sơ nhưng... nhưng bảng mạch phụ đã bị chập cháy hoàn toàn. Cư dân trong ga... đặc biệt là bọn trẻ bản sao lỗi nhỏ tuổi... tụi nó đã nhịn khát hai ngày rồi. Nếu uống nước thải acid ngoài kênh, tụi nó sẽ bị phân rã peptide tế bào mất!"


Bầu không khí trong nhà ga đột ngột chìm vào một sự im lặng chết chóc. Nhiều cư dân nghèo ló đầu ra khỏi các toa tàu rỉ sét, ánh mắt họ đầy vẻ tuyệt vọng và cầu xin nhìn về phía Lão Nhị. Lão Nhị nắm chặt nắm đấm, vết sẹo trên mặt gã giật mạnh liên tục. Gã là một chiến binh dũng cảm, nhưng gã bất lực trước những rào cản công nghệ lượng tử của tầng trên.


Trịnh Minh quan sát bảng điều khiển van nước ngầm đặt ở góc vách đá cách đó mười mét. Đó là một hộp kim loại bọc thép dày, đèn tín hiệu trên bảng điều khiển đang nhấp nháy ánh sáng đỏ rực, hiển thị dòng chữ cảnh báo bảo mật lượng tử cấp độ 3 của liên bang.


"Để tôi sửa nó," Minh đột ngột lên tiếng.


Lão Nhị quay ngoắt lại, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực. "Mày? A Sâm là kỹ thuật viên giỏi nhất của tụi tao còn bất lực. Bảng mạch đã bị cháy lõi silicon, mày lấy cái gì để sửa?"


"Tôi có công cụ phù hợp," Minh bình thản đáp, anh rút từ trong túi áo khoác ra một thiết bị nhỏ cỡ lòng bàn tay, có nhiều chân cắm dẹt bằng đồng. Đó chính là *Bộ bẻ khóa cổng logic (Logic Bypass)* mà anh đã mang theo từ xưởng phế liệu. "Và tôi có tri thức mà các người không có."


Lão Nhị nhìn Minh trong vài giây, rồi nhìn sang A Sâm đang gật đầu nhẹ đầy cầu khẩn. Gã nghiến răng, chỉ tay về phía bảng điều khiển: "Được rồi. Tao cho mày một cơ hội. Nhưng nếu mày làm cháy mạch chính và cắt đứt vĩnh viễn nguồn nước... tao sẽ tự tay ném mày vào hồ acid thải ngoài kia."


Minh chậm rãi bước lại gần bảng điều khiển van nước. Anh quỳ xuống bên cạnh chiếc hộp kim loại bọc thép, dùng tua-vít nano nhanh chóng tháo dỡ lớp vỏ bảo vệ bên ngoài. Đúng như A Sâm nói, bảng mạch phụ điều khiển dòng điện của van nước đã bị cháy sém đen thui, tỏa ra mùi khét lẹt của nhựa thông và silicon bị nung chảy.


[Hệ thống khóa cơ điện lượng tử đang ở trạng thái đóng cưỡng bức. Yêu cầu mã khóa lượng tử thay đổi theo thời gian thực để kích hoạt rơ-le van nước.]


Giao diện hiển thị của AI Phan-V2 trên võng mạc của Minh liên tục phân tích cấu trúc mạch điện. Minh biết, anh không thể bẻ khóa phần mềm của hệ thống này từ xa vì nó được mã hóa độc lập. Cách duy nhất là thực hiện một cuộc tấn công vật lý vào cổng logic của rơ-le cơ điện, ép rơ-le nhả chốt khóa bằng một dòng xung điện từ định hướng.


Minh cắm thiết bị Logic Bypass trực tiếp vào cổng kỹ thuật của bảng điều khiển. Anh dùng ngón tay bóc tách hai sợi cáp sợi carbon dẫn điện từ khung xương Exoskeleton hỏng trên chân mình, đấu nối trực tiếp vào hai điểm nút mạch điện của rơ-le khóa.


Để đồng bộ hóa tần số xung điện với nhịp mở của rơ-le lượng tử, Minh buộc phải thực hiện một quyết định mạo hiểm: kết nối trực tiếp cổng thần kinh dưới gáy của mình với thiết bị Logic Bypass thông qua một sợi cáp đồng nhỏ.


"Minh! Đừng làm vậy!" Lão Sơn hét lên cảnh báo. "Kết nối trực tiếp không qua bộ lọc sẽ làm quá tải sóng não của mày!"


Minh không dừng lại. Anh cắm jack kết nối vào cổng cấy ghép tủy sống dưới gáy.


[Đang kích hoạt giao thức đồng bộ thần kinh lượng tử... Băng thông nhận thức tăng vọt lên mức tối đa... Cảnh báo: Áp lực xử lý dữ liệu vượt quá giới hạn an toàn 5Hz của cơ thể lỗi. Nguy cơ tổn thương tế bào não bộ.]


Một luồng đau nhói như kim châm bùng phát từ gáy, chạy dọc theo tủy sống xuống tận thắt lưng Minh. Đôi mắt xám của anh dại đi trong một giây, đồng tử co thắt mạnh, xuất hiện hàng triệu dòng lệnh nhị phân màu xanh lá chạy dọc võng mạc với tốc độ chóng mặt. Cơ thể gầy gò của anh run lên bần bật dưới áp lực của dòng chảy dữ liệu lượng tử khổng lồ từ máy chủ thành phố dội ngược lại.


Từ cổng cấy ghép thần kinh ở gáy Minh, một dòng máu tươi nhỏ bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm cổ áo khoác da. Nhưng Minh vẫn cắn chặt răng, giữ vững ý thức, ngón tay trái của anh di chuyển cực nhanh trên bảng mạch, thực hiện bẻ khóa cổng logic bằng tay trần thông qua việc đấu tắt các cầu chì phụ.


"Cạch... Cạch..."


Tiếng rơ-le cơ điện bên trong bảng điều khiển bắt đầu nhảy nhịp liên tục. Đèn tín hiệu bảo mật màu đỏ rực trên bảng điều khiển khựng lại, nhấp nháy liên hồi rồi đột ngột chuyển sang màu xanh ổn định.


"Ầm... Ầm..."


Tiếng động cơ của máy bơm nước ngầm trung tâm nằm sâu trong vách đá rống lên đầy mạnh mẽ. Những đường ống dẫn nước rỉ sét chạy dọc trần ga tàu điện ngầm bắt đầu rung chuyển dữ dội, phát ra tiếng nước chảy rào rào bên trong.


Từ chiếc vòi nước công cộng bằng đồng rỉ sét ở trung tâm sân ga, một dòng nước trong vắt, không còn sủi bọt acid hay bốc mùi hóa chất công nghiệp, gạt phăng lớp rỉ đồng và phun ra xối xả xuống chiếc bể chứa bằng xi măng.


"Nước sạch! Có nước sạch rồi!" Tiếng reo hò vui sướng của hàng chục bản sao lỗi nhỏ tuổi và cư dân nghèo vang lên khắp nhà ga. Bọn trẻ ùa ra khỏi các toa tàu, dùng những chiếc ca nhựa rách nát để hứng lấy dòng nước trong lành trong sự xúc động nghẹn ngào.


Trịnh Minh giật phăng jack kết nối sau gáy, ngã quỵ xuống nền đất lạnh, thở dốc liên tục. Máu tươi từ gáy nhỏ từng giọt xuống vai áo anh. AI Phan-V2 hiển thị cảnh báo đỏ về sự suy kiệt năng lượng thần kinh, giảm băng thông nhận thức tạm thời.


Lão Nhị bước lại gần bể chứa nước. Gã nhìn dòng nước trong vắt đang phun ra xối xả, gương mặt dữ tợn của gã không hề có một chút biểu cảm nào. Bất chợt, gã cúi xuống, dùng bàn tay thô ráp đầy sẹo của mình múc một ngụm nước lớn định đưa lên miệng.


"Khoan đã!" Một tên lính tự vệ vội vàng giữ tay Lão Nhị lại. "Lão Nhị, coi chừng có độc! Thằng này là bản sao của Trịnh Khải, biết đâu nó đã hack hệ thống để dẫn nước độc của thành phố xuống tiêu diệt tụi mình!"


Bầu không khí hân hoan của nhà ga đột ngột bị dập tắt bởi một sự hoài nghi lạnh người. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía Trịnh Minh đang quỳ dưới đất.


Minh nhìn Lão Nhị, rồi nhìn dòng nước trong bể. Anh không tranh cãi, không giải thích dài dòng. Anh gượng dậy, dùng đôi chân khung xương cơ khí rỉ sét bước lại gần bể nước. Trước sự chứng kiến của hàng trăm cư dân, Minh cúi xuống, cup hai bàn tay bám đầy muội than và máu khô, múc một ngụm nước lớn và uống cạn không chút do dự.


Dòng nước mát lạnh, tinh khiết chảy qua cổ họng bỏng rát của anh, làm dịu đi cơn khát và cơn sốt peptide đang hành hạ thể xác. Minh lau vệt nước trên cằm, nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lẹm của Lão Nhị.


"Nước sạch," Minh lạnh lùng nói.


Lão Nhị nhìn Minh đăm đăm trong vài giây dài đằng đẵng. Sự hoài nghi trong mắt gã thủ lĩnh vạm vỡ cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn, thay thế bằng một sự thán phục thầm lặng. Gã cúi xuống, múc một ngụm nước lớn, uống cạn rồi lau miệng bằng vạt áo khoác dã chiến.


"Thả hai người tụi nó ra!" Lão Nhị ra lệnh cho thuộc hạ.


Gã tiến lại gần Minh, đặt bàn tay hộ pháp của mình lên bả vai gầy gò của anh. Vết sẹo trên mặt Lão Nhị khẽ giãn ra thành một nụ cười nhạt đầy phong trần.


"Mày thực sự là một thằng lì lợm, số 13 ạ. Mày đã bẻ gãy định kiến của tao bằng hành động, chứ không phải bằng những lời nói dối hoa mỹ của giới thượng lưu tháp cao. Từ hôm nay, Trạm 13 chấp nhận sự hiện diện của mày."


Minh thở hắt ra một hơi, lồng ngực trái khẽ co thắt nhẹ do vết mổ bị chấn động. "Tôi không cần sự thương hại. Tôi chỉ cần một nơi ẩn náu để hồi phục thể chất."


"Mày có thể ở lại đây bao lâu tùy thích," Lão Nhị thu nụ cười lại, gương mặt gã trở nên vô cùng nghiêm nghị, đôi mắt ánh lên tia nhìn sắc lạnh của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm. Gã siết chặt bả vai Minh, cúi xuống thì thầm sát tai anh: "Nhưng tụi tao không cho không ai cái gì dưới đáy xã hội này cả. Mày có thể ở lại Trạm 13... với một điều kiện tối hậu."


Minh nheo mắt nhìn gã. "Điều kiện gì?"


Lão Nhị chỉ tay về phía những đống phế liệu cơ khí khổng lồ bám đầy rỉ sét xếp ở góc ga tàu, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt xám lạnh lùng của Minh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!