Nhạc nềnFirmament3

Phòng Khám Trong Phố Ngách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù hóa chất của Tầng Hạ đậm đặc như một thứ dịch thể màu xám tro, len lỏi qua từng kẽ tôn rỉ sét, mang theo mùi lưu huỳnh và nhựa cháy từ những lò phản ứng phế thải phía bắc siêu đô thị Vĩnh An. Cơn mưa rào đêm muộn không làm sạch nổi bầu không khí, ngược lại chỉ khiến những hạt acid li ti bám chặt hơn vào da thịt, ăn mòn cả những tấm biển quảng cáo hologram rách nát treo lơ lửng ngoài phố ngách.


Lão Sơn thở dốc, bước chân cơ khí bên phải của lão nện xuống nền đất ẩm ướt phát ra những tiếng "kẽo kẹt, cạch" khô khốc. Khớp gối rỉ dầu thủy lực đen nhèm, bám đầy mạt sắt từ xưởng phế liệu, khiến mỗi bước đi của lão lệch hẳn sang bên trái. Trên vai lão, thân thể gầy gò của Trịnh Minh rũ xuống như một bao tải rách. Máu tươi từ vết mổ ngực trái rách hở của Minh đã thấm qua lớp băng gạc dã chiến, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống bả vai áo khoác da sờn của lão thợ máy.


"Ráng lên, thằng quỷ con... Đừng có chết trên lưng tao," Lão Sơn lầm bầm qua chiếc khẩu trang lọc độc đã mòn rách màng lọc than hoạt tính. Lão nghiến răng, dùng bàn tay thô ráp đầy dầu mỡ siết chặt lấy đùi Minh, kéo lê chiếc chân phế thải vượt qua một vũng nước thải sủi bọt acid.


Trịnh Minh không trả lời. Ý thức của anh đang chao đảo giữa những quầng sáng lập lòe của giao diện AI Phan-V2 hiển thị trên võng mạc xám. Nồng độ peptide trong máu anh đã chạm mức 12%, kích hoạt trạng thái Ngưỡng Cận Tử đầy đau đớn. Vết mổ tim dài năm cen-ti-mét ở ngực trái đang co thắt dữ dội, từng thớ thịt rách hở ra do cú quá tải pin lượng tử ở xưởng máy giờ đây đang bị sương hóa chất ăn mòn, mưng mủ vàng và tỏa ra thứ mùi tanh nồng của mô sinh học bị hoại tử.


Sau khi rẽ qua ba khúc quanh tối tăm của phố ngách Khu 4, tránh xa những con lộ lớn nơi drone Sentinel-X đang lùng sục, Lão Sơn dừng lại trước một tiệm giặt là tự động cũ kỹ. Tấm biển hiệu neon của tiệm đã rụng mất một nửa chữ, chỉ còn lại luồng sáng đỏ nhấp nháy đầy bệnh tật. Lão không gõ cửa chính, mà đi vòng ra phía hẻm sau, dùng gót chân cơ khí nện mạnh ba nhịp dài, hai nhịp ngắn vào cánh cửa sắt bọc chì.


"Cạch."


Cánh cửa hé mở. Một luồng ánh sáng ấm áp nhưng nồng nặc mùi thuốc sát trùng và hơi nước nóng phả ra. Gương mặt phúc hậu nhưng đầy cảnh giác của Cô Nhã hiện ra sau khe cửa. Nhìn thấy Lão Sơn bám đầy bụi than và thân thể đẫm máu của Trịnh Minh, đôi mắt dịu dàng của người phụ nữ bốn mươi tuổi khẽ co thắt lại.


"Sơn? Sao lại nông nỗi này? Vào mau!" Cô Nhã nhanh chóng né người sang một bên, đỡ lấy một phần trọng lượng của Minh khi Lão Sơn loạng choạng bước qua ngưỡng cửa. Cánh cửa sắt bọc chì đóng sập lại, chốt khóa cơ khí kêu lên một tiếng chắc nịch, cách biệt hoàn toàn tiếng gầm rú của trực thăng tuần tra ngoài phố lớn.


Bên trong, căn phòng khám ngầm tồi tàn núp bóng tiệm giặt là hiện ra dưới ánh đèn halogen vàng nhạt. Những dãy kệ gỗ xếp đầy các lọ kháng sinh hết hạn, những ống nghiệm bám bụi và một chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ hoen rỉ ở các góc nối.


"Lâm! Có ca khẩn cấp!" Cô Nhã gọi lớn hướng về phía phòng trong.


Một thanh niên hốc hác, râu ria lởm chởm, mặc chiếc áo sơ mi nhăn nhúm bước ra. Đó là Bác sĩ Lâm, gã y sĩ thực tập bị tước giấy phép hành nghề vì chữa trị lậu cho dân nghèo. Lâm nhìn vết thương trên ngực Minh, chân mày gã nhíu chặt lại, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ lóe lên tia nhìn chuyên nghiệp.


"Đặt nó lên bàn. Nhẹ tay thôi!" Lâm ra lệnh, nhanh chóng giật lấy bộ dụng cụ phẫu thuật cơ khí cầm tay từ khay khử trùng bằng tia cực tím.


Lão Sơn đặt Minh nằm ngửa lên mặt bàn thép lạnh ngắt. Thân thể Minh co giật nhẹ theo từng nhịp thở đứt quãng. Lâm dùng kéo y tế cắt phăng lớp áo bảo hộ đẫm máu, lộ ra vết mổ tim hở hoang tàn. Vết thương bị rách rộng thêm hai cen-ti-mét do cú va đập, các mép thịt tái xám, mưng mủ và bám đầy mạt sắt rỉ từ bãi rác.


"Mẹ kiếp, nhiễm trùng hóa chất sâu vào tận màng ngoài tim rồi," Lâm chửi thề một tiếng, ngón tay múp míp của gã ấn nhẹ quanh vết mổ, khiến một dòng dịch mủ lẫn máu sẫm màu trào ra. "Nồng độ acid trong sương mù đã bắt đầu hủy hoại các liên kết peptide tế bào. Nếu không khâu lại ngay, tim nó sẽ ngừng đập trong vòng một tiếng nữa."


Lâm quay sang tủ thuốc, rút ra một ống tiêm chứa dung dịch màu xanh nhạt. "Tao sẽ tiêm thuốc mê thế hệ cũ để làm sạch vết thương. Thằng này yếu quá, không chịu nổi cơn đau đâu."


"Khoan đã!" Trịnh Minh đột ngột mở mắt, bàn tay trái bị bỏng điện sém đen của anh gồng lên, bấu chặt lấy cổ tay Lâm. Giọng anh khàn đặc, yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiên định rợn người. "Không được... dùng thuốc mê..."


Lâm nhíu mày, gạt tay Minh ra. "Mày điên à? Tao phải dùng nạo y tế để khoét bỏ phần thịt hoại tử bám mạt sắt. Không có thuốc mê, mày sẽ chết vì sốc phản vệ do đau đớn trước khi tao kịp khâu mũi đầu tiên."


"Mã gen của tôi... không tương thích," Minh thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. AI Phan-V2 trên võng mạc đang hiển thị cảnh báo đỏ liên tục về sự đào thải hóa chất. "Hệ miễn dịch... sẽ phản ứng đào thải... tim sẽ ngừng đập."


Lâm khựng lại. Gã nhìn vào dải mã vạch "CN-13" phát sáng nhạt trên cổ Minh, rồi nhìn xuống vết sẹo mổ cũ. Là một bác sĩ, gã hiểu sự nguy hiểm của hiện tượng đào thải sinh học đối với các thực thể nhân bản lỗi. Gã nghiến răng, đặt ống tiêm thuốc mê xuống, cầm lấy chai cồn công nghiệp và một cây kim cong luồn sợi chỉ carbon tự tiêu.


"Được rồi, thằng lì lợm. Nếu mày muốn mổ sống, tao sẽ cho mày mổ sống. Sơn, Nhã, giữ chặt hai vai và chân nó!"


Lão Sơn đè chặt hai chân Minh, chiếc chân cơ khí của lão tì mạnh xuống sàn để lấy điểm tựa. Cô Nhã đứng ở đầu bàn, hai bàn tay ấm áp của bà áp chặt lấy hai bả vai gầy gò của anh. Bà nhìn thẳng vào đôi mắt xám lạnh lẽo của Minh, thì thầm: "Hãy cầu nguyện đi, đứa trẻ tội nghiệp. Giữ chặt lấy linh hồn của con."


Minh không cầu nguyện. Anh không tin vào thần linh. Anh chỉ nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào cổng cấy ghép tủy sống dưới gáy, kích hoạt năng lực đặc thù *Chịu đau cực hạn (Pain Suppression)*.


[Đang cô lập tạm thời các dây thần kinh cảm giác vùng ngực trái... Hiệu suất ức chế đau: 45%. Cảnh báo: Áp lực thần kinh tăng cao, nguy cơ tổn thương não bộ nếu duy trì quá 10 phút.]


"Bắt đầu đây," Lâm lạnh lùng nói.


Gã dội thẳng nửa chai cồn công nghiệp vào vết mổ hở.


"Xẹt..."


Một luồng khói trắng cực nhỏ bốc lên từ vết thương khi cồn sát trùng tiếp xúc với các mô bị nhiễm trùng. Toàn bộ cơ thể Trịnh Minh cứng đờ lại như một khúc gỗ bị nung trên lửa đỏ. Dù đã kích hoạt năng lực ức chế đau, nhưng cơn đau rát bỏng tột cùng vẫn như một mũi khoan điện xoáy thẳng vào đại não anh. Các mạch máu trên cổ và thái dương của Minh nổi gân xanh giật liên tục, da mặt anh chuyển sang màu tái xám tạm thời.


Minh không thét lên. Anh nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra từ kẽ lợi, thấm qua khóe môi. Tiếng xương hàm anh nghiền vào nhau phát ra những âm thanh "ken két" rợn người trong không gian chật hẹp của phòng khám.


Lâm hành động cực nhanh. Gã dùng nạo y tế khoét từng mảng thịt hoại tử dính mạt sắt rỉ. Mỗi nhát nạo của Lâm là một lần cơ thể Minh giật mạnh lên, hai bàn tay anh bấu chặt vào mép bàn thép đến mức các đầu ngón tay bỏng điện bật máu, để lại những vệt đỏ sẫm trên mặt kim loại.


"Khép mép vết thương! Chỉ carbon!" Lâm hét lớn.


Cô Nhã nhanh chóng chuyển cây kim cong cho Lâm. Lâm đâm mũi kim đầu tiên xuyên qua lớp da ngực trái tái nhợt của Minh. Sợi chỉ carbon màu đen nhám được kéo căng, siết chặt hai mép thịt rách hở lại với nhau.


Một mũi. Hai mũi. Ba mũi.


Trịnh Minh cảm nhận rõ rệt từng đường kim đi qua da thịt mình, giống như có một con rết bằng sắt đang bò và khâu vá lại lồng ngực anh. Mồ hôi lạnh chảy thành dòng trên trán, hòa cùng máu tươi từ khóe môi nhỏ xuống bàn mổ. AI Phan-V2 liên tục cảnh báo về sự quá tải thần kinh, nhưng Minh vẫn giữ vững mỏ neo ý thức, không cho phép mình ngất đi. Anh biết, nếu anh mất đi ý thức lúc này, hệ tuần hoàn đang suy kiệt của anh sẽ sụp đổ hoàn toàn.


"Mũi cuối cùng... Xong!" Lâm cắt đứt sợi chỉ carbon, thở hắt ra một hơi đầy căng thẳng. Gã nhanh chóng xịt một lớp gel kháng khuẩn màu vàng lên vết khâu phẳng mịn nhưng thô ráp. Vết sẹo mổ cũ giờ đây đã biến thành một đường sẹo lồi xù xì, sẫm màu, hằn sâu trên ngực trái của Minh như một ấn ký của sự sinh tồn tàn bạo.


Đúng lúc Lâm vừa đặt cây kéo xuống khay y tế, một tiếng động trầm đục từ phía tiệm giặt là phía trước dội lại.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng đập cửa dữ dội làm rung chuyển cả những bức tường bê tông của phòng khám ngầm. Ánh sáng đỏ nhấp nháy từ các đèn pha của trực thăng tuần tra ngoài phố lớn lọt qua khe thông gió, quét những vệt sáng đầy đe dọa lên trần nhà.


"Mở cửa! Kiểm tra hành chính khẩn cấp toàn khu vực!" Một giọng nói khàn đặc, được khuếch đại qua bộ đàm quân sự vang lên từ phía cửa chính của tiệm giặt là.


Lão Sơn giật nảy mình, khẩu mỏ hàn plasma cầm tay bên hông lão lập tức được rút ra. "Mẹ kiếp! Tụi tuần tra biên giới... Sao tụi nó lại tìm tới đây nhanh vậy?"


"Không phải tuần tra biên giới," Trịnh Minh thều thào, đôi mắt xám hé mở đầy cảnh giác. Nhờ năng lực *Nhạy cảm điện từ (EM-Sense)*, anh cảm nhận được một luồng dao động từ trường cực mạnh, lạnh lùng và tàn nhẫn đang đứng ngay ngoài cửa tiệm giặt là. Luồng từ trường đó phát ra từ một hệ thống cấy ghép thần kinh cao cấp kết nối trực tiếp với camera quét ADN thời gian thực. "Đó là... Phong 'Độc Nhãn'. Hắn dẫn quân tới rồi."


Gương mặt Bác sĩ Lâm cắt không còn một giọt máu. "Phong Độc Nhãn? Con chó săn của Vạn Niên? Nếu hắn phát hiện ra thằng này ở đây, tất cả chúng ta sẽ bị đưa vào lò thiêu sinh học để xóa dấu vết!"


"Bình tĩnh," Cô Nhã lên tiếng, giọng bà vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng dù hai bàn tay đang run nhẹ. Bà nhanh chóng tiến lại gần chiếc tủ thuốc gỗ lớn ở góc phòng. Chiếc tủ cao hơn hai mét, chứa đầy những lọ thuốc thủy tinh tối màu. Bà dùng tay ấn mạnh vào một nút gỗ ẩn dưới chân kệ thứ ba.


"Cạch."


Toàn bộ phần lưng của chiếc tủ thuốc từ từ trượt sang bên phải, lộ ra một khoảng không gian hẹp chỉ vừa đủ cho một người đứng thẳng. Đây chính là chiếc tủ thuốc hai đáy được bọc một lớp chì dày hai mi-li-mét — thiết bị bảo mệnh do chính Cô Nhã thiết kế để che giấu các bệnh nhân không có căn cước trước các đợt quét bức xạ sinh học của tập đoàn.


"Sơn, giúp tôi đỡ thằng bé vào trong mau!" Cô Nhã ra lệnh.


Lão Sơn và Bác sĩ Lâm nhanh chóng xốc hai nách Trịnh Minh, đẩy anh vào bên trong khoảng trống chật hẹp của chiếc tủ thuốc hai đáy. Lớp chì bọc bên trong vách tủ lạnh ngắt bấu chặt lấy tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Minh.


"Đừng phát ra tiếng động, đứa trẻ tội nghiệp. Dù có chuyện gì xảy ra," Cô Nhã thì thầm, ánh mắt bà nhìn Minh đầy thương cảm trước khi đóng sập cánh cửa bí mật lại.


Không gian bên trong tủ thuốc tối tăm và ngột ngạt tuyệt đối. Mùi chì xám xịt hòa cùng mùi cồn sát trùng bốc lên nồng nặc. Trịnh Minh đứng áp sát lưng vào vách chì, lồng ngực trái đau nhói theo từng nhịp tim đập chậm rãi. Anh nín thở, kích hoạt tối đa năng lực EM-Sense để lắng nghe và cảm nhận mọi chuyển động bên ngoài qua những dao động điện từ mỏng manh.


***


Bên ngoài phòng khám, tiếng đập cửa chính của tiệm giặt là càng lúc càng dữ dội hơn, kèm theo tiếng khóa cửa bị cắt đứt bằng tia laser.


"Rầm!"


Cánh cửa chính của tiệm giặt là đổ sập xuống nền đất. Tiếng bước chân nặng nề của những đôi bốt quân sự bọc thép nện xuống sàn nhà gạch men vang lên rợn người.


Cô Nhã nhanh chóng vuốt lại nếp váy dài màu lam nhạt, bước ra phía phòng ngoài với vẻ mặt bình thản của một nữ hộ sinh từ thiện. Bác sĩ Lâm vội vàng dùng khăn lau sạch vết máu trên bàn mổ thép, rồi đứng tựa lưng vào kệ thuốc, cố gắng giữ cho đôi bàn tay không bị run rẩy.


"Các ông là ai? Đây là phòng khám thai từ thiện, tại sao lại tự ý phá cửa?" Giọng Cô Nhã vang lên rõ ràng, đầy nghiêm nghị đối diện với những kẻ đột nhập.


Một gã đàn ông trung niên bước qua đống đổ nát của cánh cửa. Gã mặc chiếc áo khoác da dài màu đen bóng loáng, vạt áo khẽ bay theo làn gió lạnh từ phố ngách phả vào. Mắt phải của gã bình thường, nhưng mắt trái đã được thay thế bằng một camera quét sinh học màu đỏ rực, liên tục xoay tròn và phát ra những tiếng "tít... tít..." siêu nhỏ khi rà quét không gian. Trên tay gã cầm một cây gậy điện từ dài bọc thép titan, luồng điện xanh lam khẽ chạy dọc thân gậy.


Đó chính là Phong "Độc Nhãn" — thợ săn nhận dạng tàn bạo nhất của tập đoàn Vạn Niên.


Theo sau hắn là bốn lính đặc nhiệm bọc giáp xám sẫm, tay lăm lăm súng trường điện từ khóa mục tiêu.


"Phòng khám từ thiện?" Phong Độc Nhãn lên tiếng, giọng nói khàn đặc, vô cảm như tiếng kim loại cọ xát. Hắn dừng bước, con mắt cơ khí màu đỏ xoay tròn, quét qua gương mặt của Cô Nhã và Bác sĩ Lâm. "Aegis-Eye phát hiện một dấu vết máu sinh học lạ rò rỉ từ đường ống xả thải Sector 9 dẫn thẳng về khu vực phố ngách này. Một bản sao lỗi mang mã số CN-13 đã trốn thoát. Có kẻ đã chứa chấp nó."


"Chúng tôi chỉ chữa trị cho những sản phụ nghèo và trẻ em suy dinh dưỡng của khu ổ chuột," Cô Nhã điềm tĩnh đáp, bà tiến lại gần, đứng chắn giữa Phong và lối vào phòng khám trong. "Ở đây không có bản sao nào cả. Đức tin của tôi không cho phép chứa chấp những kẻ mang mầm bệnh nguy hiểm."


Phong Độc Nhãn không trả lời. Hắn chậm rãi bước quanh căn phòng ngoài, con mắt cơ khí đỏ rực liên tục quét dọc theo các góc tường. Hắn dừng lại trước chiếc bàn mổ thép mà Bác sĩ Lâm vừa lau dọn.


"Vết lau còn rất mới," Phong cúi xuống, ngón tay bọc găng da của hắn quẹt nhẹ lên mặt bàn thép, rồi đưa lên mũi ngửi. "Mùi cồn công nghiệp... và mùi máu tươi của mô sinh học vừa bị nạo bỏ. Các người vừa phẫu thuật cho ai?"


Bác sĩ Lâm nuốt nước bọt, bước lên một bước, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Một công nhân mỏ bị đá đè nát đùi trái. Vết thương bị nhiễm trùng hoại tử do nước thải acid dưới cống ngầm. Tôi vừa phải nạo bỏ phần thịt thối cho anh ta trước khi anh ta tự di chuyển về nhà."


"Tên ta là gì? Thẻ căn cước công dân đâu?" Phong Độc Nhãn xoay con mắt đỏ rực về phía Lâm, áp lực từ ánh nhìn cơ khí khiến gã y sĩ thực tập thót tim.


"Dân nghèo Tầng Hạ làm gì có căn cước," Lâm nghiến răng đáp.


Phong Độc Nhãn im lặng trong vài giây. Bất chợt, hắn vung mạnh cây gậy điện từ bọc thép titan, gạt phăng hàng chục lọ thuốc thủy tinh trên chiếc bàn gỗ bên cạnh xuống đất. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành vang lên chói tai, những giọt chất lỏng y tế bắn tung tóe dưới chân Cô Nhã.


"Lục soát bên trong!" Phong ra lệnh cho thuộc hạ.


Bốn lính đặc nhiệm lập tức tràn vào phòng khám trong. Tiếng tủ gỗ bị kéo mạnh, tiếng khay y tế rơi sầm sập dội lại.


Bên trong chiếc tủ thuốc hai đáy tối tăm, Trịnh Minh đứng bất động như một bức tượng đá. Mồ hôi lạnh chảy thành dòng dọc theo vết sẹo mổ ngực trái vừa được khâu chặt. Anh cảm nhận được luồng dao động điện từ của những khẩu súng trường laser đang rà quét cách mình chỉ qua một bức vách chì mỏng dính. Nhịp tim anh đập cực kỳ chậm rãi nhờ kỹ năng *Chịu đau cực hạn* đang duy trì ở mức tối thiểu để tiết kiệm năng lượng.


"Báo cáo chỉ huy! Phòng trong không có bóng người. Nhưng có một chiếc tủ thuốc gỗ lớn chứa nhiều hóa chất," Tiếng một tên lính đặc nhiệm báo cáo vọng lại.


Pong Độc Nhãn chậm rãi bước vào phòng trong. Tiếng bốt bọc thép của hắn nện xuống nền đất mỗi lúc một gần chiếc tủ thuốc nơi Minh đang trốn chạy.


Hắn dừng chân ngay trước chiếc tủ thuốc hai đáy bọc chì.


Con mắt cơ khí màu đỏ của Phong bắt đầu xoay tròn với tốc độ cực nhanh, phát ra những tiếng "tít... tít... tít..." dồn dập. Hắn đang kích hoạt bộ quét bức xạ sinh học tầm gần tích hợp trong hệ thần kinh thị giác để dò tìm bất kỳ dấu vết ADN hay nhiệt độ cơ thể nào ẩn giấu sau lớp gỗ.


Trong bóng tối của chiếc tủ, Trịnh Minh nín thở hoàn toàn. Anh biết, lớp chì dày hai mi-li-mét có thể chặn đứng máy quét hồng ngoại thông thường, nhưng nếu Phong sử dụng máy quét ADN cầm tay quét trực tiếp vào các khe hở của tủ, anh chắc chắn sẽ bị lộ.


"Có gì sau chiếc tủ này?" Giọng Phong Độc Nhãn vang lên ngay sát vách tủ, lạnh lùng và đầy nghi ngờ.


Cô Nhã bước lại gần, đứng ngay bên cạnh Phong. Gương mặt bà không hề lộ một chút sợ hãi, giọng bà vẫn dịu dàng nhưng chứa đựng một sự đe dọa thầm lặng: "Đó là tủ chứa chất thải phóng xạ y tế nguy hại của phòng khám. Những ống nghiệm chứa mẫu máu nhiễm độc tố phóng xạ nồng độ cao từ khu lò phản ứng cổ phía bắc. Tôi chưa kịp vận chuyển đến bãi rác y sinh để tiêu hủy."


Pong Độc Nhãn khựng lại. Con mắt cơ khí của hắn khẽ giật nhẹ.


Là một kẻ đã cấy ghép hơn 60% cơ thể thành cyborg cơ khí hóa, Phong hiểu rõ nhất sự nguy hiểm của bức xạ hạt nhân nồng độ cao. Các hạt phóng xạ có thể dễ dàng xuyên qua lớp giáp titan, phá hủy các vi mạch nano nhạy cảm trong hệ thần kinh nhân tạo của hắn, gây ra hiện tượng đoản mạch tủy sống và liệt cơ vĩnh viễn. Con mắt cơ khí quét ADN của hắn, dù tối tân, cũng cực kỳ nhạy cảm với các nguồn bức xạ tự do.


"Chất thải phóng xạ?" Phong hỏi lại, giọng có một chút chần chừ.


"Phải," Cô Nhã bình thản đáp, bà đưa tay chỉ vào biểu tượng cảnh báo bức xạ màu vàng hình tam giác đã mờ rách dán ở góc tủ. "Nếu ông muốn dùng máy quét ADN quét trực tiếp vào bên trong, tôi khuyên ông nên tắt bộ lọc bảo mật của con mắt cơ khí trước. Luồng bức xạ phản hồi có thể làm cháy bo mạch thùy trán của ông trong vòng năm giây."


Pong Độc Nhãn nhìn chằm chằm vào biểu tượng cảnh báo bức xạ, rồi nhìn sang gương mặt không chút dao động của Cô Nhã. Sự kiên định và điềm tĩnh của người phụ nữ này khiến gã thợ săn đa nghi bắt đầu do dự. Hắn biết dân nghèo Tầng Hạ thường xuyên thu gom phế liệu phóng xạ từ lò phản ứng cổ để bán chợ đen, việc phòng khám này tàng trữ chất thải nguy hại là hoàn toàn có thể xảy ra.


Hắn chậm rãi hạ cây gậy điện từ xuống, lùi lại một bước cách xa chiếc tủ bọc chì.


"Thu quân," Phong Độc Nhãn ra lệnh qua bộ đàm.


Bốn lính đặc nhiệm lập tức hạ súng, bước ra ngoài phòng sảnh chính.


Pong xoay người bước đi, nhưng trước khi ra khỏi cửa phòng trong, hắn dừng lại, con mắt cơ khí màu đỏ rực khẽ xoay tròn một vòng cuối cùng hướng về phía Cô Nhã.


"Nếu tao phát hiện ra mụ lừa gạt tao... tao sẽ tự tay thiêu rụi cái tiệm giặt là này cùng với đức tin của mụ," Phong gầm ghè, rồi sải bước biến mất vào làn sương mù hóa chất ngoài phố ngách cùng thuộc hạ.


***


Tiếng động cơ trực thăng tuần tra nhỏ dần rồi tắt hẳn trong đêm tối.


Trong phòng khám ngầm, sự im lặng bao trùm trong vài phút dài đằng đẵng. Chỉ còn tiếng nước thải nhỏ giọt đều đặn từ đường ống trên trần nhà xuống nền đất hoen rỉ.


"Cạch."


Cô Nhã nhanh chóng ấn nút ẩn dưới chân kệ thuốc. Cánh cửa bí mật trượt mở.


Trịnh Minh loạng choạng bước ra khỏi khoảng trống chật hẹp, thân thể anh ướt đẫm mồ hôi lạnh, ngã quỵ xuống sàn nhà. Bác sĩ Lâm và Lão Sơn vội vàng đỡ lấy anh, đặt anh ngồi tựa lưng vào chân bàn mổ thép.


"Nó sống rồi... Mẹ kiếp, thằng lì lợm này thực sự sống sót qua ca mổ sống," Bác sĩ Lâm thở phào một hơi lớn, gã dùng vạt áo lau mồ hôi trên trán, ánh mắt nhìn Minh giờ đây đã có thêm một phần thán phục thực sự.


Lão Sơn quỳ xuống bên cạnh Minh, chiếc chân cơ khí kẽo kẹt rỉ dầu khẽ chạm vào nền gạch. Lão vỗ mạnh vào vai anh: "Mày giỏi lắm, thằng quỷ con. Nhưng Phong Độc Nhãn không phải là kẻ dễ bỏ cuộc đâu."


Đúng lúc đó, Cô Nhã bước lại gần cửa sổ phía trước tiệm giặt là, nhìn qua khe nứt của tấm tôn che chắn. Gương mặt bà chợt đanh lại, đôi mắt dịu dàng lộ rõ vẻ lo âu tột độ.


"Sơn... Lâm... Nhìn kìa," Cô Nhã nói, giọng bà run lên nhẹ.


Lão Sơn và Bác sĩ Lâm vội vàng tiến lại gần cửa sổ, nhìn theo hướng chỉ của Cô Nhã.


Ngoài đầu phố ngách tăm tối, dưới ánh đèn đường neon màu cam nhấp nháy, ba xe thiết giáp bọc thép của quân đội Vạn Niên đã thiết lập xong một chốt kiểm soát cố định. Những rào chắn điện từ màu xanh lam lấp lánh được kéo ngang qua lối thoát duy nhất của con phố. Hai robot Sentinel-X bay lơ lửng trên cao, liên tục quét những luồng ánh sáng laser đỏ rực xuống mặt đường.


Phong "Độc Nhãn" đứng cạnh chiếc xe thiết giáp đi đầu, con mắt cơ khí màu đỏ của hắn bắt đầu xoay tròn quét bức xạ hướng thẳng về phía phòng khám ngầm của Cô Nhã.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!