Xưởng Máy Dưới Lòng Đất
Chúng đang nhe những chiếc răng nanh bọc thép titan, từ từ khép vòng vây tiến lại gần nơi Minh đang nằm bất động.
Trong bóng tối đặc quánh của bãi rác y sinh, tiếng rít thủy lực từ khớp chân của bầy chó hoang cơ khí vang lên đều đặn như những nhịp gõ của thần chết. Ánh sáng vàng nhạt từ những mắt quét quang học của chúng cắt qua làn sương mù hóa chất, quét những vệt dài lạnh lẽo lên cơ thể đầy bùn đất của Trịnh Minh. Mùi máu tươi tinh khiết rỉ ra từ vết mổ ngực rách hở của anh đang kích thích mạnh mẽ bộ cảm biến sinh học của lũ quái vật sắt thép này. Chúng gầm gừ, những chiếc răng cưa bọc titan cọ sát vào nhau phát ra tiếng ken két chói tai.
Chú Bảy dọn rác đứng chết trân bên cạnh chiếc xe đẩy. Chiếc mặt nạ phòng độc tự chế làm bằng vỏ chai nhựa của chú phập phồng theo từng nhịp thở hỗn loạn. Chú biết rất rõ sức tàn phá của loài chó săn này; chúng được lập trình để xé xác bất kỳ thực thể hữu cơ nào không có thẻ định danh hợp pháp dưới đáy thành phố.
"Chạy... hay cứu nó?" câu hỏi giằng xé đại não Chú Bảy trong một phần mười giây.
Nhìn đứa trẻ gầy gò, da dẻ nhợt nhạt đang nằm thoi thóp dưới rãnh bùn, Chú Bảy nghiến răng. Lương tri của một con người từng chứng kiến quá nhiều cái chết oan uổng dưới đáy xã hội không cho phép chú quay lưng. Chú vội vàng cúi xuống, dùng chiếc gậy sắt có móc móc chặt vào đai lưng rách nát của Minh, dùng hết sức bình sinh lôi mạnh anh vào lòng chiếc xe đẩy chở rác.
Ngay lập tức, Chú Bảy vớ lấy những bao tải rác y tế bọc chì — loại rác thải nguy hại dùng để che chắn bức xạ từ các phòng thí nghiệm tầng trên — phủ kín lên người Minh. Lớp chì dày cộp này chính là lá chắn hoàn hảo để ngăn chặn các bước sóng quét nhiệt và cảm biến hồng ngoại của bầy chó hoang.
"Gừ... Grrr!"
Con chó đi đầu, một khối cơ khí nặng gần một tạ với lớp vỏ thép hoen gỉ, lao vọt qua đống phế liệu. Nó dừng lại ngay sát chiếc xe đẩy của Chú Bảy, chiếc mũi kim loại liên tục hít ngửi. Bộ cảm biến của nó bị nhiễu loạn bởi mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc phát ra từ đống bao tải rác y tế và lớp bùn acid lạnh ngắt mà Minh đã bôi lên người trước khi ngất xỉu. Con robot Rác-V4 cạnh đó thỉnh thoảng lại phát ra tiếng tít tít vô hại, khiến bầy chó hoang mất tập trung.
Chú Bảy đứng im như một bức tượng, tay nắm chặt cán gậy sắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trong lớp mặt nạ phòng độc. Chú chủ động ném một mảnh thịt tổng hợp nhiễm độc nhặt được từ đống phế phẩm y tế ra xa. Mùi hữu cơ phân hủy cực mạnh của miếng thịt đánh lạc hướng bộ cảm biến khứu giác nhân tạo của con thú máy. Nó quay đầu, phát ra tiếng rít cơ khí rồi cùng đồng bọn lao về phía thung lũng rác thải tối tăm.
Chờ cho tiếng xích sắt của bầy thú khuất hẳn sau những ngọn núi phế liệu, Chú Bảy mới thở phào một tiếng run rẩy. Chú không dám chậm trễ, vội vã đẩy chiếc xe chở rác vượt qua những lối mòn gập ghềnh, hướng thẳng về phía rìa khu ổ chuột. Chiếc xe đẩy bằng sắt phát ra những tiếng kẽo kẹt nặng nề trong đêm đông lạnh giá, chở theo một sinh mệnh đang cận kề cái chết và một mảnh chip nhiễu gen lượng tử hỏng đang được nắm chặt trong bàn tay phải rớm máu của Trịnh Minh.
***
Nằm biệt lập ở rìa Khu Ổ Chuột Tầng Thấp, Xưởng Phế Liệu Lão Sơn hiện ra như một con quái vật kim loại khổng lồ đang ngủ say. Đó là một khu đất rộng lớn được bao quanh bởi những bức tường dựng bằng hàng chục chiếc container rách nát xếp chồng lên nhau, gia cố bằng những sợi dây cáp thép hoen gỉ. Khói hóa chất độc hại từ những viên pin lượng tử hỏng bị rò rỉ bốc lên nghi ngút, hòa cùng sương mù công nghiệp tạo nên một bầu không khí đặc quánh, có vị chát của đồng và lưu huỳnh.
Chú Bảy đẩy chiếc xe chở rác qua cánh cổng sắt xập xệ. Tiếng bánh xe ma sát trên nền đất đầy mảnh vụn kim loại lập tức đánh động đến chủ nhân của xưởng máy.
"Kẽo kẹt... kẽo kẹt..."
Tiếng bước chân cơ khí nặng nề vang lên từ bên trong một container lớn đang sáng đèn neon cam. Lão Sơn bước ra. Đó là một lão già ngoài năm mươi tuổi, gương mặt chằng chịt những nếp nhăn và vết sẹo do bỏng hàn. Một bên mắt của lão lim dim dưới cặp kính lúp phóng đại dùng cho thợ sửa mạch nano, và chân phải của lão hoàn toàn là một kết cấu cơ khí rỉ sét, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt khô khốc sau mỗi bước di chuyển. Những ngón tay thô ráp của lão bám đầy dầu mỡ đen kịt, một tay đang cầm khẩu mỏ hàn plasma cầm tay vẫn còn bốc khói xanh nghi ngút.
"Bảy! Đêm hôm thế này ông còn vác cái đống rác rưởi gì vào xưởng của tôi?" Lão Sơn càu nhàu, giọng khàn đặc vì hít khói hàn lâu năm. "Tôi đã bảo là không nhận thu mua linh kiện rác chưa qua phân loại rồi mà."
Chú Bảy không nói không rằng, vội vàng gạt những bao tải rác bọc chì ra, lộ ra thân hình gầy gò, nhợt nhạt của Trịnh Minh đang nằm bất động. Vết mổ ngực trái của anh đã ngừng chảy máu xối xả nhờ lớp bùn lạnh đông cứng, nhưng những vết loét sinh học màu xanh lam vẫn đang lan rộng quanh cổ, để lộ rõ mã vạch 'CN-13' dính đầy bùn đất.
Lão Sơn nhìn thấy vết mổ ngực và mã vạch trên cổ Minh, sắc mặt lập tức thay đổi. Lão lùi lại một bước, chiếc chân cơ khí rít lên một tiếng sắc lẹm. Lão chĩa thẳng đầu mỏ hàn plasma đang rực cháy tia lửa xanh vào Chú Bảy.
"Ông điên rồi, Bảy!" Lão Sơn gầm lên, giọng run rẩy vì giận dữ và sợ hãi. "Đây là một bản sao vô tính! Nhìn vết mổ ngực kia đi, nó là vật hiến tạng trốn chạy của tụi tháp cao! Ông có biết chứa chấp loại này là phạm tội chống lại liên bang không? Biệt đội Săn Nhận Dạng của Phong Độc Nhãn mà quét tới đây, cả cái xưởng này của tôi sẽ bị biến thành tro bụi! Đem nó đi ngay!"
"Sơn... giúp tôi một lần này thôi," Chú Bảy cầu xin, giọng khản đặc qua lớp mặt nạ. "Nó còn sống. Tôi nhặt được nó dưới rãnh bùn độc. Nó đã vượt qua bầy chó hoang cơ khí bằng cách tự bôi bùn lạnh để trốn cảm biến. Đứa trẻ này có ý chí sinh tồn cực kỳ mãnh liệt. Ông là thợ máy giỏi nhất vùng này, chỉ có ông mới cứu được nó."
"Tôi là thợ sửa drone, không phải bác sĩ y sinh!" Lão Sơn dứt khoát từ chối, tay vẫn giữ chặt mỏ hàn plasma. "Tôi không muốn chết vì một đống phụ tùng di động của giới thượng lưu. Đem nó ra ngoài trước khi tôi gọi cảnh sát tuần tra!"
Đúng lúc đó, Trịnh Minh từ từ mở mắt. Ý thức của anh, dù đang chao đảo trong cơn đau tột cùng của Ngưỡng Cận Tử, vẫn kịp ghi nhận toàn bộ cuộc đối thoại. Giao diện võng mạc của anh nhấp nháy liên tục những dòng cảnh báo màu đỏ của AI Phan-V2 về sự suy sụp của nồng độ peptide sinh học. Nhưng bản năng sinh tồn của một kẻ vừa thoát khỏi bàn mổ không cho phép anh gục ngã.
Minh dùng hết sức tàn, bấu chặt ngón tay vào thành xe đẩy bằng sắt. Anh nhìn thẳng vào mắt Lão Sơn bằng đôi mắt xám lạnh lùng, không hề có một chút sợ hãi hay van xin.
"Tôi... không phải là phụ tùng vô tri..." Minh thốt lên từng chữ khàn đặc, lồng ngực co thắt dữ dội.
Anh đảo mắt nhanh qua không gian xưởng máy của Lão Sơn. Bằng năng lực Nhạy cảm điện từ (EM-Sense) đang hoạt động yếu ớt, anh phát hiện ra hệ thống lọc bụi trung tâm của xưởng đang phát ra những xung từ trường hỗn loạn, quạt hút gió kêu ù ù nặng nề và thỉnh thoảng lại phun ra một luồng khói đen khiến Lão Sơn phải ho khan. Đồng thời, anh nhìn xuống chiếc chân cơ khí của Lão Sơn. Khớp nối thủy lực ở đầu gối cơ khí của lão đang bị rò rỉ một vệt dầu mỏng màu vàng sẫm.
Minh nhận ra đây là cơ hội duy nhất để đàm phán giành lấy sự sống.
"Hệ thống lọc bụi của ông... bị nghẹt màng lọc tĩnh điện nano ở khoang thứ ba," Minh nói chậm rãi, hơi thở đứt quãng nhưng cực kỳ chính xác. "Nếu không làm sạch điện cực trong vòng hai tiếng nữa, dòng điện ngược sẽ làm cháy toàn bộ máy biến áp lượng tử của xưởng."
Lão Sơn khựng lại, đầu mỏ hàn plasma hơi hạ xuống. Lão nhíu mày nhìn chàng thanh niên gầy gò: "Mày... mày nói cái gì?"
"Còn cái chân cơ khí của ông nữa," Minh tiếp tục, ánh mắt hướng về phía khớp gối rỉ dầu của lão. "Piston thủy lực bị lệch ba độ về phía khớp xoay trái. Mỗi lần ông bước đi, van dầu phụ phải chịu áp lực ngược gấp đôi, gây mài mòn gioăng cao su bảo vệ. Đó là lý do chân ông phát ra tiếng kêu kẽo kẹt và rò dầu. Nếu ông không chỉnh lại trục định vị, trong vòng ba ngày nữa, piston sẽ bị kẹt cứng hoàn toàn do mạt kim loại ăn mòn."
Sự im lặng bao trùm lấy xưởng máy, chỉ còn tiếng xì xì của mỏ hàn plasma và tiếng quạt gió kêu ù ù. Lão Sơn đứng chết trân. Lão tự phụ là thợ máy giỏi nhất khu ổ chuột này, nhưng lão đã mất cả tuần nay mà vẫn chưa tìm ra nguyên nhân tại sao hệ thống lọc bụi liên tục bị sụt áp, và lão cũng chấp nhận sống chung với tiếng kêu kẽo kẹt của chiếc chân giả suốt nửa năm qua vì nghĩ đó là do linh kiện cũ.
Làm thế nào mà một bản sao vô tính, một kẻ sắp chết vừa được nhặt về từ bãi rác, lại có thể đọc vị chính xác những lỗi kỹ thuật vi mô đó chỉ bằng một ánh nhìn?
Lão Sơn tắt mỏ hàn plasma, ánh sáng xanh vụt tắt, để lại không gian mờ tối của xưởng máy. Lão tiến lại gần chiếc xe đẩy, cúi đầu nhìn Minh đầy nghi ngại nhưng cũng đầy sự tò mò của một kẻ cuồng kỹ thuật.
"Mày là cái thứ gì thế này?" Lão Sơn hỏi, giọng bớt đi vài phần gay gắt. "Bản sao vô tính của Trịnh Khải chỉ được nuôi cấy để lấy tạng, làm sao mày lại có kiến thức cơ khí lượng tử tinh vi như vậy?"
"Giáo sư Phan... đã lập trình lại ý thức cho tôi trước khi ông ấy bị thủ tiêu," Minh nói dối một nửa sự thật để bảo vệ bí mật về ổ cứng sinh học dưới gáy. "Tôi có thể sửa chữa mọi thiết bị cơ khí hỏng của ông... để đổi lại một nơi ẩn náu tạm thời và một liều thuốc giảm đau."
Lão Sơn khoanh tay trước ngực, chiếc chân cơ khí kêu kẽo kẹt khi lão dồn trọng tâm sang chân trái. Lão nhìn con drone bảo trì Sentinel-X cũ nát đang nằm chỏng chơ trên bàn làm việc, các dây cáp nano của nó bị đứt tung tóe và bo mạch chủ bị cháy xém do trúng đạn điện từ của cảnh sát tuần tra.
"Được rồi, tao sẽ cho mày một cơ hội," Lão Sơn nói, nụ cười đầy vẻ thực dụng và thách thức. "Sửa con drone kia đi. Tao đã thử đấu nối lại ba lần nhưng tường lửa bảo mật của tập đoàn liên tục khóa cổng logic. Nếu mày làm cho nó bay lên được, tao sẽ cho mày tá túc trong cái container phế liệu phía sau xưởng một đêm. Nếu không, tự lết thân ra ngoài đường mà chờ thợ săn tới xẻ thịt."
Chú Bảy lo lắng nhìn Minh: "Sơn, nó đang yếu lắm, vết thương ngực..."
"Để tôi làm," Minh ngắt lời Chú Bảy. Anh dùng hai tay bám vào thành xe, cố gắng lết thân thể yếu ớt xuống đất.
Cơn đau từ vết mổ ngực trái bùng lên dữ dội như một nhát dao đâm xuyên qua tim. Nhịp tim của anh tăng vọt, lồng ngực co thắt khiến anh suýt ngã quỵ. Nhưng Minh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi ở khóe môi, dùng ý chí sắt đá ép cơ thể phải đứng vững trên đôi chân run rẩy. Anh lết từng bước nặng nề đến bên bàn làm việc của Lão Sơn, nơi con drone hỏng đang nằm im lìm.
Minh hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp thở. Anh cầm chiếc tua-vít đa năng và mỏ hàn nhiệt cầm tay của Lão Sơn lên. Ngay khi chạm vào những dụng cụ cơ khí quen thuộc, một sự thay đổi kỳ lạ diễn ra bên trong Trịnh Minh. Đôi mắt xám của anh trở nên cực kỳ tập trung, mọi sự đau đớn thể xác như bị cô lập hoàn toàn khỏi hệ thần kinh trung ương nhờ kỹ năng Chịu đau cực hạn.
Ngón tay anh di chuyển cực nhanh, mượt mà và chính xác đến mức kinh ngạc — đó là biểu hiện của kỹ năng *Sửa chữa cơ khí nhanh (Rapid Fix)* được hỗ trợ bởi các thuật toán phân tích từ ổ cứng sinh học dưới gáy.
Minh tháo dỡ lớp vỏ bọc titan của con drone hỏng. Anh dùng nhíp gắp siêu vi để bóc tách các sợi cáp nano bị cháy, nhúng chúng vào dung dịch acid loãng để tẩy sạch lớp rỉ sét rồi hàn lại vào các chân chip bảo mật.
"Nó đang bẻ khóa cổng logic bằng tay trần sao?" Lão Sơn lẩm bẩm đầy kinh ngạc khi nhìn thấy ngón tay của Minh đấu tắt các điểm mạch điện cực nhanh mà không cần thông qua máy tính bẻ khóa chuyên dụng. Minh sử dụng một sợi dây đồng nhỏ, luồn lách qua các cổng rơ-le để tạo ra một đường truyền dữ liệu phụ, bỏ qua hoàn toàn tường lửa bảo mật của tập đoàn Vạn Niên.
Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, Minh đặt mỏ hàn xuống. Anh gạt nhẹ công tắc nguồn trên thân drone.
"Vút..."
Bốn cánh quạt siêu nhỏ của con drone Sentinel-X hỏng đột ngột quay tít, phát ra tiếng vo vo êm ái. Mắt quét hồng ngoại của nó sáng lên ánh sáng vàng nhạt ổn định. Con drone từ từ bay lên khỏi mặt bàn, lơ lửng im lặng ở độ cao một mét trước mặt Lão Sơn, hoàn toàn tuân thủ lệnh điều khiển từ bảng mạch phụ mà Minh vừa chế tạo.
Lão Sơn há hốc mồm, cặp kính lúp trên mắt lão suýt rơi xuống đất. Lão nhìn con drone đang bay, rồi lại nhìn chàng thanh niên gầy gò đang đứng tựa lưng vào mép bàn, hơi thở dồn dập và gương mặt vã đầy mồ hôi lạnh.
"Mày... mày thực sự làm được," Lão Sơn thốt lên đầy thán phục. Lão tắt con drone bằng điều khiển cầm tay, đỡ lấy nó rồi quay sang nhìn Minh với một thái độ hoàn toàn khác. Không còn sự khinh miệt hay cảnh giác ban đầu, giờ đây trong mắt lão thợ máy là sự kính trọng tuyệt đối dành cho một thiên tài kỹ thuật.
"Được rồi, tao giữ lời hứa," Lão Sơn dứt khoát nói. Lão quay sang Chú Bảy: "Bảy, ông về đi. Để nó ở đây với tôi. Nhưng tuyệt đối không được hé răng với bất kỳ ai về việc này."
Chú Bảy gật đầu đầy nhẹ nhõm, nhìn Minh một lần cuối đầy trìu mến rồi đẩy chiếc xe chở rác không ra khỏi xưởng, biến mất vào làn sương mù đêm đông.
Lão Sơn dẫn Minh đi sâu vào phía sau xưởng phế liệu, mở cánh cửa sắt của một chiếc container bỏ hoang chứa đầy các linh kiện drone rỉ sét và các thùng phuy hóa chất rỗng.
"Mày có thể ở đây tạm thời," Lão Sơn nói, ném cho Minh một vỉ thuốc kháng sinh hết hạn và một bình nước cất vô trùng y tế. "Uống cái này đi để vết mổ không bị loét thêm. Tao sẽ đi chuẩn bị một ít dầu bôi trơn để mày chỉnh lại cái chân cơ khí cho tao vào ngày mai."
Khi Lão Sơn rời đi và đóng cửa container lại, Minh ngã quỵ xuống nền thép lạnh ngắt. Cơn sốt đào thải gen bùng phát khiến toàn thân anh nóng ran như lửa đốt, trong khi vết mổ ngực trái lại rỉ máu tươi thấm đẫm lớp áo rách.
Nhưng Minh không cho phép mình nghỉ ngơi. Anh biết thời gian của mình không còn nhiều. Anh mở lòng bàn tay phải ra, nhìn mảnh chip nhiễu sóng gen lượng tử hỏng dính bùn acid mà anh đã nhặt được dưới bãi rác.
"Phải kích hoạt nó... trước khi quân tuần tra quét tới đây," Minh tự nhủ.
Anh nhặt một viên pin lithium cũ tháo ra từ xác drone bảo trì gần đó. Minh dùng mỏ hàn nhiệt cầm tay đấu nối trực tiếp cực âm và cực dương của viên pin vào các điểm nút nano trên mảnh chip hỏng, cố gắng kích hoạt hệ thống phát sóng nhiễu gen.
"Xẹt! Xẹt!"
Một luồng tia lửa điện màu xanh lam đột ngột bùng phát từ mảnh chip. Nhiệt độ của nó tăng vọt lên cực nhanh, lớp vỏ polymer bắt đầu nóng chảy và bốc lên một làn khói đen khét lẹt.
[Cảnh báo: Dòng điện không tương thích. Viên pin thông thường không thể chịu nổi điện trở lượng tử của chip nhiễu gen. Nguy cơ cháy mạch hoàn toàn: 95%. Yêu cầu nguồn sạc ổn định từ Pin Lượng Tử Thô.]
Minh giật mình, vội vàng ngắt dây dẫn điện ra khỏi chip ngay trước khi nó bị thiêu rụi hoàn toàn. Mảnh chip nóng bỏng tay rơi xuống đất. Minh ôm ngực trái co thắt đau đớn, nhận ra rằng anh không thể chế tạo thành công *Bộ nhiễu sóng gen lượng tử (CN-Jammer v1)* nếu không tìm được một viên Pin Lượng Tử Thô (Quantum Cell) thực sự từ các drone tuần tra cao cấp.
Cơn kiệt sức ập đến đè bẹp ý thức của Minh. Anh lết thân thể đầy vết thương lên một đống vải bạt rách ở góc container, đắp tấm chăn bẩn thỉu lên người rồi chìm vào giấc ngủ mê sảng do sốt cao.
Trong giấc mơ chập chờn, hình ảnh người mẹ ảo Mai Hương dịu dàng tỏa ra mùi hương hoa nhài ấm áp lại hiện về, khuyên bảo anh hãy cam chịu số phận. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh vết mổ ngực rách hở của Trịnh Nhất và Trịnh Lục trong hồ sơ bệnh án lại hiện ra, đè bẹp ảo ảnh ngọt ngào đó bằng thực tế tàn bạo.
"Tôi... phải sống..." Minh lẩm bẩm trong cơn mê sảng.
Sáng hôm sau, ánh sáng cam mờ nhạt của bầu trời ô nhiễm lọt qua khe nứt của cửa container, chiếu thẳng vào gương mặt hốc hác của Trịnh Minh. Cơn sốt đã giảm bớt phần nào nhờ vỉ thuốc kháng sinh hết hạn của Lão Sơn, nhưng cơ thể anh vẫn vô cùng yếu ớt.
Cánh cửa container đột ngột bị đẩy mạnh ra.
Lão Sơn bước vào, tay bưng một bát súp tổng hợp nóng hổi và một hộp dầu bôi trơn cơ khí. Nhưng ngay khi lão nhìn thấy Minh đang nằm co quắp trên đống vải bạt, chiếc chăn đắp trên người anh đã bị tuột ra do những cơn co giật ban đêm, để lộ hoàn toàn phần ngực trái trần trụi.
Lão Sơn đứng chết trân ngay cửa container. Bát súp nóng trên tay lão run rẩy dữ dội, thỉnh thoảng lại sánh nước ra ngoài.
Dưới ánh sáng ban mai chiếu rọi từ khe nứt, Lão Sơn nhìn thấy rõ mồn một:
1. Vết sẹo mổ tim hằn sâu, thô bạo chạy dọc từ cổ xuống ngực trái của Minh — vết tích của một ca phẫu thuật cấy ghép tạng lớn chưa lành hẳn.
2. Mã vạch sinh trắc học màu xanh lam phát sáng mờ nhạt được đóng dấu trực tiếp dưới da cổ bên phải của anh: "CN-13".
Chiếc chân cơ khí của Lão Sơn rít lên một tiếng sắc lẹm khi lão lùi lại một bước dài, đôi mắt co thắt lại đầy kinh hoàng.
"Mày... mày là bản sao số 13 của Nghị sĩ Trịnh Khải!" Lão Sơn thốt lên, giọng nói lạc hẳn đi vì sợ hãi tột độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!