Nhạc nềnFirmament3

Mục Tiêu Tối Thượng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong lòng chiếc container bọc chì trên Đảo Rác Thải Hóa Chất như đông đặc lại, lạnh lẽo và nồng nặc mùi hoại tử sinh học. Tiếng rên rỉ yếu ớt của những bản sao lỗi nằm la liệt trên những tấm bạt rách nát va đập vào vách thép rỉ sét, tạo nên một bản nhạc tang tóc dưới đáy sâu đô thị Vĩnh An. Trên chiếc giường bạt xộc xệch ở góc phòng, Trịnh Minh siết chặt nắm tay gầy guộc. Đôi mắt xám tro của anh phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa từ chiếc máy quét sinh học cầm tay trên tay Bác sĩ Lâm. Dải mã vạch "CN-13" sau gáy anh khẽ giật giật, phát ra thứ ánh sáng xanh lam yếu ớt của một sinh mệnh đang cận kề ngưỡng sụp đổ.


Ngay bên cạnh anh, Bé Ba đang co rúm người lại. Vết loét sinh học màu tím đen trên cánh tay phải của đứa trẻ tám tuổi đang lan nhanh, những mạch máu lộ rõ dưới làn da mỏng manh như những sợi chỉ xanh độc hại. Mỗi hơi thở của cậu bé đều kèm theo tiếng rít kéo dài của buồng phổi đang bị tàn phá bởi tàn dư khí acid.


Bác sĩ Lâm buông một tiếng thở dài đầy bất lực, đặt chiếc máy quét xuống cạnh giường: "Nếu không có huyết thanh ổn định gen Peptide-7 nguyên chất trong vòng bốn mươi tám giờ tới, toàn bộ nhóm bản sao lỗi nhỏ tuổi ở đây, bao gồm cả Bé Ba, sẽ bị phân rã tế bào hoàn toàn và chết đau đớn. Tôi đã dùng hết mọi loại dung dịch nuôi cấy mô dã chiến, nhưng chúng chỉ là muối bỏ bể."


Minh chống tay xuống mép giường gỗ mục, cố gắng ngồi dậy. Cơn đau tàn bạo từ vết mổ ngực trái rách hở — nơi quả tim của Nghị sĩ Trịnh Khải vẫn đang đập những nhịp lạc điệu — dội thẳng lên đại não. Từng thớ cơ ngực khâu bằng chỉ carbon tự tiêu căng ra, rớm máu tươi thấm qua lớp băng gạc dã chiến. Anh nghiến răng, vận hành Giao thức Chịu đau cực hạn, cưỡng bức cô lập các tín hiệu thần kinh cảm giác vùng ngực. Gương mặt anh tái nhợt, nhưng ánh mắt xám lạnh lùng không một chút dao động.


"Lão Sơn," Minh khàn giọng gọi, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một uy lực vô hình. "Ống Peptide-7 thương mại cũ mà ông mang về từ chợ đen còn bao nhiêu?"


Lão Sơn từ trong góc tối bước ra, chiếc chân cơ khí đã được Minh căn chỉnh thủy lực bước đi êm ái không một tiếng động. Lão run rẩy rút từ trong túi áo khoác sờn rách ra một ống tiêm thủy tinh nhỏ chứa thứ dung dịch màu hồng nhạt: "Chỉ còn một liều này thôi, thằng nhỏ. Nhưng đây là hàng thải loại từ bệnh viện Tầng Trung, chứa đầy tạp chất."


"Tiêm cho tôi," Minh dứt khoát.


Bác sĩ Lâm lập tức ngăn lại: "Cậu điên rồi! Cơ thể lỗi của cậu vừa bị sốc phản vệ với kháng sinh cũ. Tiêm thứ này vào, phản ứng đào thải cơ tim sẽ giết chết cậu ngay lập tức!"


"Không tiêm, tôi cũng sẽ chết khi peptide suy sụp dưới mười lăm phần trăm," Minh lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Lâm. "Tôi cần một giờ tỉnh táo để vận hành khung xương. Tiêm đi."


Trước sự kiên định đến đáng sợ của Minh, Lâm nghiến răng găm mũi kim vào bả vai anh. Dung dịch màu hồng nhạt từ từ đi vào huyết quản. Ngay lập tức, một luồng nhiệt nóng rát như lửa đốt chạy dọc các mạch máu của Minh. AI Phan-V2 trên võng mạc lập tức nhấp nháy dải cảnh báo đỏ rực:


[Cảnh báo: Phát hiện hoạt chất Peptide-7 thương mại thế hệ 4. Chỉ số ổn định gen tăng tạm thời lên bốn mươi phần trăm. Thời gian hiệu dụng: hai mươi bốn giờ. Phát hiện mã độc lập trình tự hủy peptide ẩn. Hệ thống sinh học của vật chủ sẽ sụp đổ nhanh gấp đôi sau khi hết hiệu lực. Khuyến cáo: Đây là công cụ khống chế sinh học của tập đoàn Vạn Niên].


Minh khẽ thở hắt ra, cảm nhận nhịp tim dần ổn định lại ở mức bảy mươi nhịp mỗi phút. Anh cười nhạt trong lòng. Đúng như những gì Giáo sư Phan để lại trong ổ cứng tủy sống: tập đoàn Vạn Niên chưa bao giờ chế tạo huyết thanh để cứu người. Tác dụng phụ của Peptide-7 thương mại thực chất là một loại xiềng xích sinh học vô hình, biến các bản sao thành những kẻ nghiện thuốc, buộc phải phục tùng tập đoàn để đổi lấy từng liều duy trì sự sống ngắn ngủi.


"Thứ thuốc này là một cái bẫy," Minh đứng dậy, hai chân anh đã có thể tự đứng vững mà không cần tựa vào vách container. "Chúng ta không thể ngồi chờ chết bằng nguồn thuốc bố thí từ chợ đen. Mục tiêu duy nhất để tồn tại... là đột nhập Kho Lạnh Peptide-7 của Vạn Niên tại Tầng Hạ để cướp lấy Mẫu thử Peptide-7 nguyên chất."


Cửa container bị đẩy mạnh, Lão Nhị bước vào, vết sẹo dài kéo dài từ thái dương trái xuống cằm co rút lại dưới ánh sáng tù mù: "Đột nhập Kho Lạnh? Thằng nhỏ, mày có biết nơi đó được bảo vệ như thế nào không? Đó là phân khu vô trùng cấp bốn của Vạn Niên. Lưới quét laser nhận diện ADN hoạt động hai mươi bốn trên bảy. Chỉ cần một tế bào da của mày rơi xuống, tháp pháo tự động sẽ bắn nát người mày trong một phần mười giây."


"Tôi biết," Minh nhìn Lão Nhị. "Nhưng chúng ta có nội gián."


Đúng lúc đó, chiếc thiết bị truyền tin vô tuyến cổ điển lắp ghép từ linh kiện rác thải trên bàn bỗng phát ra những tiếng rè rè đanh tai. Một dải sóng xanh lam nhấp nháy, rồi hình ảnh ba chiều của một người đàn ông trung niên nghiêm nghị mặc giáp tuần tra màu xám đen hiện lên giữa căn phòng. Đó là Sĩ quan Hoàng Nam.


Gương mặt Hoàng Nam hằn sâu sự dằn vặt nội tâm dữ dội. Giọng ông trầm đục qua bộ lọc chống nhiễu: "Trịnh Minh, tôi vừa xóa sạch dấu vết ADN của cậu tại hệ thống cống ngầm Khu Năm. Nhưng Nhện Đỏ đang quét sâu dải tần số vô tuyến toàn Tầng Hạ. Tôi không thể giúp cậu che giấu lâu hơn nữa."


Minh bước tới trước luồng sáng hologram: "Hoàng Nam, tôi cần sơ đồ tuần tra và mã khóa cửa phụ của Kho Lạnh Peptide-7."


Hoàng Nam im lặng trong vài giây dài đằng đẵng. Đôi bàn tay bọc giáp của ông siết chặt báng súng trường điện từ. Quá khứ đau thương về người em trai bản sao lỗi mang mã số CN-08 bị thiêu sống trong lò dịch bệnh hiện về, đốt cháy chút lòng trung thành cuối cùng của ông dành cho tập đoàn Vạn Niên.


"Em trai tôi... nó cũng từng bị hoại tử peptide như đứa nhỏ kia," Hoàng Nam nhìn về phía Bé Ba đang nằm thở dốc, giọng ông run lên. "Vạn Niên coi chúng tôi là những con số thống kê tổn thất. Được, tôi sẽ giúp cậu. Nhưng đây là cơ hội duy nhất."


Hoàng Nam truyền một tệp dữ liệu mã hóa trực tiếp vào ổ cứng sinh học dưới gáy Minh thông qua cổng kết nối vô tuyến lậu của Cáo Đêm. Trên võng mạc xám của Minh, sơ đồ kiến trúc ba chiều của Kho Lạnh Peptide-7 hiện lên chi tiết đến từng đường ống thông gió và chu kỳ quét của camera.


"Cảm ơn ông, Hoàng Nam," Minh nói khẽ.


"Đừng cảm ơn tôi. Hãy sống sót để vạch trần bọn chúng," hình ảnh của Hoàng Nam vụt tắt, để lại căn phòng chìm vào tĩnh lặng.


Minh quay lại nhìn Lão Sơn và Út Nhỏ đang đứng đợi bên cạnh bộ Khung xương trợ lực cơ khí (Exoskeleton-T3). Bộ khung sắt bọc chân đã bị rỉ sét và móp méo nặng nề sau trận chiến với Búa Sắt dưới cống ngầm.


"Út Nhỏ, giúp tôi gia cố lại các khớp nối thủy lực bằng đống Hợp kim Titan phế thải mà chúng ta nhặt được," Minh ngồi xuống chiếc ghế thép. "Lão Sơn, kết nối trực tiếp các sợi cáp dẫn điện bằng sợi carbon vào cổng tủy sống sau gáy tôi. Tôi cần đồng bộ hóa thần kinh lượng tử ở mức tối đa."


Út Nhỏ nhanh nhẹn đeo găng tay bảo hộ quá khổ, tay cầm mỏ hàn nhiệt siêu nhỏ bắt đầu hàn ghép các mối nối nano. Những tia lửa điện màu cam bắn ra, chiếu sáng gương mặt lấm lem than xám của cô bé mười bốn tuổi. Lão Sơn tỉ mỉ luồn sợi cáp carbon siêu dẫn vào cổng cấy ghép gáy của Minh.


Khi sợi cáp kết nối vật lý được khóa chặt, một luồng xung kích tàn bạo dội thẳng vào tủy sống của Minh. Anh nghe thấy tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng mình. Cảm giác đau đớn như có hàng vạn luồng kim châm nung đỏ đâm xuyên qua hệ thần kinh chạy dọc hai chân. Cơ thể lỗi của anh run rẩy dữ dội, dải mã vạch sau cổ phát sáng rực rỡ.


[Cảnh báo: Kích hoạt đồng bộ hóa thần kinh lượng tử cấp độ hai. Tốc độ phản xạ cơ học tăng gấp đôi. Cái giá: Tuổi thọ tế bào giảm ba ngày sau mỗi mười lăm phút sử dụng quá tải. Vật chủ đạt cảnh giới: Thể trạng Chiến binh Kháng chiến].


Minh mở mắt ra, đôi mắt xám tro giờ đây đã chuyển sang màu bạc nhạt lấp lóa ánh sáng số. Anh đứng dậy, bước đi vững chãi, tiếng xì áp lực thủy lực từ bộ Exoskeleton-T3 vang lên đều đặn, mạnh mẽ. Anh đã chấp nhận cái giá tàn phá thể xác vĩnh viễn để đổi lấy sức mạnh bứt phá cho trận chiến sinh tử sắp tới.


"Kế hoạch của chúng ta sẽ chia làm hai mũi," Minh chỉ tay vào sơ đồ ba chiều hiển thị từ kính lọc. "Lão Nhị, ông sẽ dẫn đầu đội tự vệ Trạm Mười Ba tấn công nghi binh vào trạm biến áp phụ ngoài rìa đặc khu để thu hút hỏa lực và sự chú ý của lực lượng an ninh Vạn Niên. Tôi sẽ dùng mã khóa của Hoàng Nam, lách qua đường thông gió để thâm nhập trực tiếp vào trung tâm Kho Lạnh Peptide-7."


Lão Nhị gật đầu dứt khoát, bàn tay thô ráp đập mạnh lên bàn: "Mũi nghi binh cứ giao cho tôi. Tôi sẽ khiến lũ lính gác nghĩ rằng toàn bộ liên minh đang bạo động tại trạm điện."


"Nhưng còn bẫy nitơ lỏng tự động trong kho lạnh thì sao?" Bác sĩ Lâm lo lắng hỏi. "Hoàng Nam nói hệ thống an ninh ở đó có giao thức tự động xả khí nitơ lỏng nếu phát hiện áp suất phòng thay đổi. Cậu sẽ bị đóng băng hoàn toàn trong vòng ba mươi giây trước khi chạm được vào ống huyết thanh."


Minh khẽ nhấc khẩu Súng xung kích EMP cầm tay tự chế lên, ngón tay anh lướt qua cuộn cảm biến của máy chụp X-quang hỏng: "Tôi đã tính đến chuyện đó. Tôi sẽ dùng khẩu súng EMP này để phát xung điện từ định hướng từ xa, cưỡng bức đoản mạch van xả áp lực khẩn cấp của kho lạnh. Khi van áp lực bị khóa cứng ở chế độ mở, hệ thống nitơ lỏng sẽ bị vô hiệu hóa hoàn toàn trước khi kịp xả khí."


Sự phối hợp hoàn hảo giữa công nghệ bẻ khóa số và chiến thuật vật lý dã chiến của Minh khiến tất cả thành viên trong container bọc chì đều im lặng nể phục. Họ nhìn thấy ở gã thanh niên gầy gò mang thể chất lỗi này một ý chí sắt đá của một thủ lĩnh thực sự — kẻ không bao giờ đầu hàng định mệnh lập trình sẵn trong phòng thí nghiệm.


"Mọi người chuẩn bị xuất quân," Minh ra lệnh, kéo cao cổ áo khoác da để che đi dải mã vạch phát sáng.


*U u u u...*


Đột ngột, một tiếng rống trầm đục, kéo dài vang vọng từ phía bầu trời ngoài container. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển nhẹ. Ánh đèn chiếu sáng yếu ớt của container chớp nháy liên tục rồi chuyển sang màu đỏ cảnh báo khẩn cấp.


Năng lực Nhạy cảm điện từ (EM-Sense) của Minh lập tức bị kích hoạt, dội về đại não anh một luồng xung từ trường mạnh mẽ từ phía bầu trời. Anh nheo mắt nhìn qua kính lọc phổ quang. Qua vách container bọc chì, anh nhìn thấy hàng chục luồng quét hồng ngoại màu đỏ quạch đang xé toạc màn sương mù hóa chất của Đảo Rác Thải Hóa Chất.


"Còi báo động của trực thăng tuần tra Vạn Niên..." Lão Sơn run rẩy thốt lên.


Tiếng cánh quạt trực thăng gầm rú ngày càng gần, kèm theo tiếng loa phát thanh rống lên tàn bạo xé toạc đêm đông: "Cảnh báo! Phát hiện tọa độ rò rỉ của vật thể thí nghiệm mang mã số CN-13. Toàn bộ khu vực Đảo Rác Thải Hóa Chất đã bị phong tỏa toàn diện. Yêu cầu giao nộp vật thể ngay lập tức, nếu không lực lượng thiêu hủy sẽ san phẳng toàn bộ hòn đảo!"


Lão Nhị siết chặt thanh đoản đao rèn từ mảnh thép kén ấp cũ, ánh mắt bừng lên ngọn lửa giận dữ: "Chết tiệt! Sao tụi nó tìm ra đây nhanh vậy?"


Minh không trả lời, ánh mắt anh đóng băng trên gương mặt đang tái nhợt đi vì khói acid của Bé Ba. Anh biết, thời gian chuẩn bị của họ đã hoàn toàn cạn kiệt. Cuộc săn lùng tàn bạo của tập đoàn Vạn Niên đã áp sát chân tường, và họ chỉ còn một con đường duy nhất: bứt phá hoặc bị thiêu rụi thành tro bụi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!