Nhạc nềnFirmament3

Rơi Vào Vực Thẳm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trịnh Minh nhắm mắt, buông mình lao thẳng vào bóng tối sâu hoắm của đường ống xả thải sinh học.


Cú rơi tự do bắt đầu bằng một tiếng rít xé tai của luồng khí áp lực âm hút tuột anh xuống dưới. Bóng tối đặc quánh nuốt chửng lấy thân thể gầy gò của bản sao số 13. Khác với sự vô trùng tuyệt đối của Khoang Vô Trùng Sector 9, bên trong Đường Ống Xả Thải Sinh Học là một địa ngục nhầy nhụa của những mảng bám hữu cơ phân hủy, mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc ăn mòn niêm mạc mũi, và hơi lạnh buốt xương của đêm đông siêu đô thị.


Minh va đập liên tục vào vách ống kim loại gỉ sét. Mỗi cú va chạm như một búa tạ nện thẳng vào khung xương vốn đã yếu ớt do quá trình nuôi cấy lỗi của anh. Cơn đau từ vết mổ ngực trái bùng lên dữ dội. Vết rách hở dài năm centimet bắt đầu bị dòng nước thải hóa chất xộc vào, gây nên một cảm giác bỏng rát kinh hoàng như có ai đó đang đổ acid trực tiếp vào lồng ngực anh. Minh muốn hét lên, nhưng luồng khí áp lực âm cực mạnh tràn vào miệng, bóp nghẹt thanh quản của anh, biến mọi âm thanh thành những tiếng ọc ọc nghẹn ngào.


Trong lúc trượt dài với tốc độ chóng mặt, Minh lờ mờ nhìn thấy những quầng sáng đỏ nhấp nháy từ các hệ thống quét an ninh cũ của đường ống. Nhưng chúng đã bị bỏ hoang từ lâu, lớp bụi bẩn dày đặc che mờ các mắt cảm biến, vô tình giúp anh che giấu nhận diện sinh trắc học trong vài giây ngắn ngủi. Đúng lúc đó, hệ thống cánh quạt nghiền rác tự động của tháp cao hiện ra ngay phía trước. Những lưỡi dao bằng thép carbon khổng lồ, dù đã gỉ sét và không còn quay do thiếu năng lượng, vẫn chĩa ra như những răng nanh của một con quái vật cơ khí khổng lồ.


Minh gồng mình, dùng cả hai tay bám chặt vào một nếp gấp kim loại trên vách ống để giảm tốc độ. Tiếng móng tay anh miết trên mặt thép rít lên chói tai, móng tay lật ngược, máu tươi bắn ra hòa cùng dòng nước thải xám xịt. Thân thể anh lướt sượt qua mép lưỡi dao nghiền rác hỏng. Một tiếng rách sắc lẹm vang lên. Lớp áo bệnh nhân mỏng manh bị xé toạc, vách thép gỉ cứa sâu vào bắp tay và hông trái của anh, để lại những đường rãnh rớm máu đầy thịt nát.


Lực hút áp lực âm đột ngột biến mất khi đường ống mở rộng ra ở đoạn cuối. Minh rơi tự do từ độ cao hơn mười mét xuống dưới.


"Bùm!"


Thân thể anh đập mạnh vào một đống túi rác y tế mềm nhưng ngập tràn kim tiêm và chai lọ thủy tinh bỏ hoang của Bãi Rác Y Sinh Khổng Lồ. Cú va chạm cực mạnh khiến toàn bộ không khí trong phổi Minh bị ép sạch ra ngoài. Anh nảy lên rồi lăn dài xuống sườn dốc của ngọn núi phế thải, va đập vào những mảnh kén ấp vỡ, những đường ống nhựa truyền dịch mục nát và đống xương động vật thí nghiệm hóa thạch. Khi cơ thể anh dừng lại ở một rãnh bùn độc màu đen nhầy nhụa, Minh hoàn toàn mất đi khả năng định vị.


Trời tối đen như mực. Phía trên cao, bầu trời của Siêu đô thị Vĩnh An bị che phủ bởi một tầng sương mù hóa chất công nghiệp dày đặc, chỉ để lọt qua vài tia sáng neon mờ nhạt từ các tầng tháp cao lấp lánh phía xa. Dưới đáy thành phố này, mùi hôi thối của chất hữu cơ phân hủy hòa quyện với mùi kim loại nặng rỉ sét và bức xạ hạt nhân nồng độ thấp tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khó thở.


Minh nằm ngửa mặt lên trời, hơi thở đứt quãng. Anh cố gắng cử động ngón tay, nhưng toàn thân tê dại. Cơn đau từ vết mổ tim không còn là một cảm giác bỏng rát thông thường nữa. Nó đang chuyển hóa thành một cơn co thắt ngực dữ dội, bóp nghẹt lấy hệ tuần hoàn của anh.


Hệ miễn dịch của bản sao số 13 bắt đầu phát điên. Quả tim cấy ghép của Nghị sĩ Trịnh Khải — một thực thể sinh học hoàn mỹ vốn được thiết kế cho một cơ thể ưu việt — đang phản ứng đào thải dữ dội với hệ thống mạch máu yếu ớt, lỗi hỏng của Minh. Trái tim đập loạn nhịp, lúc dồn dập như trống trận, lúc đột ngột ngưng bặt khiến máu không thể lưu thông lên đại não.


Trên võng mạc của Minh, giao diện hiển thị của Ổ cứng sinh học cấy ghép tủy sống đột ngột nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo nguy cấp. Dòng chữ số nhị phân chạy dọc tầm nhìn của anh dần dịch chuyển thành thông điệp tiếng Việt thô sơ:


[Cảnh báo: Chỉ số Peptide-7 trong máu suy giảm nghiêm trọng. Hiện tại: 18%. Trạng thái: Ngưỡng Cận Tử (Peptide suy sụp dưới 20%). Hệ tuần hoàn đang đối mặt với sự sụp đổ tế bào diện rộng. Quả tim cấy ghép phản ứng đào thải cấp độ 4. Thời gian duy trì ý thức ước tính: 360 giây.]


Minh nghiến răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng dòng nước thải đen ngòm trên mặt. Da mặt anh nhanh chóng trở nên nhợt nhạt như xác chết, các mạch máu dưới da nổi rõ rệt màu xanh lam đậm, lan rộng từ cổ lên thái dương như một mạng lưới rễ cây độc hại. Cơn đau thắt ngực khiến anh không thể hít thở bình thường. Mỗi lần hít vào, lồng ngực anh lại co rút lại, phát ra tiếng rít khò khè đau đớn.


"Không thể... chết ở đây..." Minh lẩm bẩm bằng chút sức tàn. Ý chí sinh tồn mãnh liệt của một sinh mệnh vừa tỉnh giấc không cho phép anh buông xuôi. Anh dùng hai bàn tay rớm máu cào cấu vào đống đất bùn đầy hóa chất, cố gắng kéo lê thân thể ra khỏi rãnh nước thải độc hại. Nhưng đôi chân anh hoàn toàn mất lực, các khớp cơ đùi run rẩy dữ dội do thiếu hụt năng lượng sinh học trầm trọng.


Trong lúc Minh đang giằng xé giữa ranh giới sinh tử, một tiếng rè rè cơ khí quen thuộc đột ngột vang lên từ phía sau đống phế liệu y tế bỏ hoang.


Một luồng ánh sáng đỏ nhấp nháy rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của anh.


Đó là Rác-V4, một robot dọn rác công cộng lỗi thời bị thải loại của tập đoàn. Thân hình nó vuông vức như một chiếc thùng rác di động bằng thép rỉ sét, di chuyển bằng hai bánh xích nhỏ phát ra tiếng kẽo kẹt liên tục. Một mắt camera đơn độc của nó nhấp nháy ánh đỏ rực, xoay chuyển liên tục để rà quét bề mặt bãi rác.


Robot Rác-V4 tiến sát đến vị trí của Minh. Bộ cảm biến hồng ngoại trên đầu nó bắt đầu quét dọc thân thể anh.


"Tít... Tít... Phát hiện thực thể sinh học có nhiệt độ bất thường," giọng nói tổng hợp rè rè của robot vang lên trong đêm tối tĩnh mịch. "Phân tích dữ liệu: Không khớp với danh mục rác hữu cơ tiêu chuẩn. Đang gửi báo cáo lỗi về máy chủ trung tâm..."


Cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng Minh. Nếu con robot này gửi báo cáo lỗi kèm tọa độ định vị về máy chủ của Vạn Niên, thợ săn Phong "Độc Nhãn" và đội an ninh tư nhân sẽ ập đến đây trong vòng chưa đầy năm phút. Anh sẽ lại bị lôi cổ về bàn mổ vô trùng, bị khoét ngực lấy tim như một con lợn trên bàn sát sinh.


Nhưng cơ thể anh hiện tại không thể cử động nổi để đập hỏng con robot. Minh chỉ có thể dùng đôi mắt xám lạnh lùng nhìn trân trân vào mắt camera của Rác-V4.


Đúng lúc đó, giao diện hiển thị trong võng mạc của anh lại nhấp nháy. AI Phan-V2 lưu trong ổ cứng gáy đột ngột kích hoạt một dòng lệnh ẩn:


[Gợi ý chiến thuật: Robot Rác-V4 vận hành dựa trên hệ thống quét nhiệt sinh học hồng ngoại tầm gần. Giới hạn nhận diện: Thực thể sống có nhiệt độ trên 37 độ C. Hãy hạ nhiệt độ bề mặt cơ thể xuống dưới mức nhận diện để kích hoạt lỗi tràn bộ đệm của robot.]


Minh lập tức hiểu ra. Anh dùng hết chút sức lực tàn tạ cuối cùng của hai cánh tay, vục sâu xuống rãnh bùn thải acid lạnh ngắt bên cạnh. Bùn thải ở bãi rác y sinh này quanh năm bị nhiễm hóa chất làm lạnh công nghiệp, nhiệt độ chỉ khoảng dưới mười độ C. Minh bôi vội vã lớp bùn đen nhầy nhụa, lạnh buốt đó lên khắp lồng ngực trái đang bốc hỏa, lên cổ và gương mặt hốc hác của mình.


Lớp bùn lạnh buốt áp vào vết mổ rách hở khiến Minh run rẩy kịch liệt, răng va vào nhau lập cập. Nhưng hiệu quả đến ngay lập tức. Thân nhiệt bề mặt của anh giảm mạnh.


Mắt camera của Rác-V4 xoay tròn đầy hỗn loạn.


"Cảnh báo... Nhiệt độ mục tiêu sụt giảm đột ngột... Lỗi phân tích dữ liệu... Thực thể không xác định... Tự động chuyển trạng thái: Rác thải vô cơ không nguy hại," robot phát ra tiếng tít tít dồn dập rồi tắt đèn báo động đỏ, chuyển sang chế độ ngủ đông tạm thời để tiết kiệm pin lượng tử trên lưng.


Minh thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơn co thắt ngực lại ập đến dữ dội hơn. Ý thức của anh bắt đầu mờ mịt.


Đúng lúc này, tiếng bước chân lê lết của một con người bằng xương bằng thịt vang lên từ phía bên kia ngọn núi phế liệu. Tiếng bước chân nặng nề, khập khiễng do chân cơ khí rỉ sét phát ra tiếng kẽo kẹt đặc trưng.


Một bóng người gầy gò, lưng còng ẩn hiện sau làn sương mù hóa chất. Đó là Chú Bảy, người dọn rác thải y tế của Vạn Niên. Chú mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu cam đã sờn rách, loang lổ những vết ố vàng của acid, đầu đeo chiếc mặt nạ lọc độc thô sơ tự chế từ vỏ chai nhựa. Chú đang đẩy một chiếc xe chở rác bằng sắt bọc màng chống từ trường nhẹ, tay cầm một chiếc gậy sắt có móc để bới tìm phế liệu.


Chú Bảy đi theo hướng robot Rác-V4 và dừng lại ngay trước rãnh bùn nơi Minh đang nằm gục.


"Ủa, cái gì đây?" Chú Bảy lẩm bẩm qua lớp màng lọc của mặt nạ phòng độc. Chú đưa chiếc gậy sắt định móc vào người Minh để kiểm tra xem đó là một cái xác hay một đống rác hữu cơ.


Nỗi sợ hãi tột độ bùng lên trong lòng Minh. Dưới đáy thành phố này, việc giao nộp một bản sao trốn chạy cho tập đoàn Vạn Niên có thể đổi lại một khoản tiền thưởng khổng lồ đủ để một dân nghèo mua thẻ căn cước Tầng Trung và sống sung túc cả đời. Anh không thể tin tưởng bất kỳ ai.


Minh cố gắng co người lại, dùng bàn tay dính đầy bùn đất che chặt vùng cổ có mang mã vạch sinh trắc học 'CN-13' và vết sẹo mổ tim trên ngực trái để tránh bị Chú Bảy phát hiện. Anh cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng thở khò khè nào, giả vờ như một cái xác bản sao lỗi đã chết từ lâu bị vứt bỏ.


Chú Bảy tiến lại gần hơn, cúi xuống rọi chiếc đèn pin cầm tay mờ nhạt vào người Minh. Ánh sáng đèn pin quét qua gương mặt nhợt nhạt lộ rõ mạch máu xanh lam và lớp bùn đen nhầy nhụa của anh.


"Trời đất ơi, một đứa nhỏ còn sống sao?" Chú Bảy thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc nhưng không hề có sự tham lam hay độc ác. Chú vội vàng vứt chiếc gậy sắt xuống đất, quỳ sụp xuống bên cạnh Minh.


Minh run rẩy, ánh mắt xám lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Chú Bảy qua lớp kính mờ của chiếc mặt nạ phòng độc. Tay anh vẫn ghì chặt lấy cổ áo rách nát để che đi mã vạch.


"Đừng sợ, đừng sợ... Chú không phải người của tập đoàn đâu," Chú Bảy vội vã trấn an, giọng nói run run đầy thương cảm. Chú nhìn thấy vết mổ ngực đang rỉ máu của Minh và hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra. Ở bãi rác y sinh này, chú đã chứng kiến hàng trăm xác bản sao lỗi bị vứt bỏ như rác thải sau khi bị khai thác nội tạng. Nhưng đây là lần đầu tiên chú thấy một bản sao còn sống sót trốn thoát được xuống tận đây.


"Thể chất của cháu... yếu quá. Peptide đang suy sụp phải không?" Chú Bảy hỏi, tay chú sờ vào làn da lạnh ngắt của Minh. "Chờ chút, để chú tìm xem có cái gì dùng được không."


Chú Bảy quay lại chiếc xe đẩy chở rác của mình, lục lọi trong đống phế liệu y tế vừa nhặt được từ các tháp cao xả xuống. Minh nằm đó, ý thức chỉ còn như một sợi chỉ mảnh sắp đứt. Nhịp tim của anh chậm dần, lồng ngực trái co thắt đau đớn đến mức anh không còn cảm giác gì nữa.


Trong lúc Chú Bảy đang bận rộn lục tìm đồ, ngón tay run rẩy của Minh vô tình quờ quạng trong đống rác y tế dưới đất. Anh chạm vào một mảnh kim loại nhỏ, sắc nhọn, bọc trong lớp vỏ polymer quân sự đã bị nứt vỡ một nửa.


Bằng bản năng nhạy cảm điện từ (EM-Sense) vừa thức tỉnh, Minh cảm nhận được một dòng dao động từ trường cực nhỏ, yếu ớt phát ra từ bên trong mảnh kim loại đó.


Đó là một mảnh chip của thiết bị làm nhiễu sóng gen lượng tử quân sự lỗi thời bị vứt bỏ. Dù đã bị vỡ và dính đầy bùn acid, mạch nano bên trong nó vẫn còn một vài điểm nút chưa bị cháy hoàn toàn.


[Phát hiện thiết bị nhiễu sóng gen lượng tử hỏng. Khả năng phục hồi: 15%. Yêu cầu sạc năng lượng lượng tử để kích hoạt.]


Thông báo từ AI Phan-V2 hiện lên võng mạc như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Minh dùng chút sức tàn cuối cùng gập các ngón tay lại, nắm chặt lấy mảnh chip hỏng đó giấu vào trong lòng bàn tay phải rớm máu của mình. Đây chính là bảo vật sinh tồn duy nhất giúp anh che giấu nhận diện sinh trắc học trước hệ thống Aegis-Eye nếu anh có thể sống sót qua đêm nay.


Nhưng thời gian của anh đã hết. Chỉ số Peptide-7 trong máu tụt xuống mức 15%. Bóng tối vây kín tầm nhìn của Minh, anh không còn nghe thấy tiếng gọi của Chú Bảy nữa, cơ thể hoàn toàn buông lỏng gục xuống đống rác lạnh ngắt.


Đúng lúc ý thức của Minh chuẩn bị chìm vào hư vô vĩnh viễn, từ phía sâu trong những thung lũng rỉ sét của bãi rác khổng lồ, một âm thanh kinh hoàng đột ngột vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm đông.


Đó là tiếng gầm gừ cơ khí trầm đục, xen lẫn tiếng xích sắt ma sát trên nền đá và tiếng móng vuốt kim loại nện bôm bốp trên những tấm tôn rỉ.


Hàng chục đôi mắt quét quang học màu vàng nhạt, phát ra ánh sáng lạnh lẽo, bắt đầu xuất hiện sau làn sương mù hóa chất độc hại.


Bầy chó hoang cơ khí hóa — những sinh vật nửa máy nửa sinh học được tập đoàn thả ra để dọn dẹp các phế phẩm hữu cơ và săn lùng những bản sao đào tẩu — đã ngửi thấy mùi máu sinh học tươi mới, tinh khiết đang rỉ ra từ vết mổ ngực của Trịnh Minh.


Chúng đang nhe những chiếc răng nanh bọc thép titan, từ từ khép vòng vây tiến lại gần nơi Minh đang nằm bất động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!