Nhạc nềnFirmament3

Sự Sụp Đổ Sinh Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Minh lao tới giữ chặt lấy Bé Ba, tay anh run rẩy chạm vào vết nứt đang rò rỉ khí độc màu vàng nhạt. Làn sương mù acid xung quanh cuộn lên như những bóng ma đói khát, chực chờ nuốt chửng sinh mệnh non nớt của đứa trẻ tội nghiệp. Tiếng ho sặc sụa của Bé Ba nghẹn lại trong cổ họng, khuôn mặt nhỏ nhắn dần chuyển sang màu tím tái dưới lớp kính bảo hộ rạn nứt. Khí acid đang gặm nhấm phế quản của cậu bé, từng giây trôi qua đều là sự đánh đổi bằng mạng sống.


"Lão Sơn! Băng keo chịu nhiệt! Mau!" Minh hét lên qua bộ đàm mặt nạ, giọng anh khàn đặc, lẫn trong tiếng rít gió của Thung Lũng Acid.


Lão Sơn lập tức tháo cuộn băng keo dán ống dẫn nhiệt từ thắt lưng da sờn cũ ném tới. Minh đón lấy bằng bàn tay mười đầu ngón tay bị bỏng EMF nhẹ, đau nhức nhối khi tiếp xúc với lớp keo dính. Anh dứt khoát kéo một dải băng keo bọc chì, dán đè lên vết nứt dài ba cen-ti-mét trên mặt nạ của Bé Ba. Tay trái anh, vốn đang giữ chặt chiếc kén lỏng di động chứa phôi thai Trịnh Thập Tứ, phải gồng lên chịu lực để không làm rơi báu vật sinh học này.


Nhưng màng lọc của chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự cũ trên mặt Minh cũng đã bị hơi acid gặm nhấm, hiệu suất lọc giảm mạnh 30%. Luồng khí nóng rát rò rỉ qua mép cao su mục nát, tràn vào mũi Minh, đốt cháy niêm mạc phổi. Vết mổ ngực trái rách hở khâu bằng chỉ carbon tự tiêu đang rớm máu tươi, thấm đẫm lớp băng gạc dã chiến và nhỏ từng giọt xuống nền đá rỉ sét. Cơn đau tàn bạo dội thẳng vào đại não, buộc Minh phải vận hành Giao thức Chịu đau cực hạn để cô lập các xung thần kinh cảm giác vùng ngực.


"Đi mau! Nước acid đang dâng lên!" Ông Sáu phía trước gầm lên, chiếc chìa vạn năng trong tay ông liên tục gõ vào vách thép để báo hiệu hướng di chuyển.


Mỹ Nhân vội vàng bế xốc Bé Ba lên, đôi mắt cô ta nhấp nháy ánh sáng xám nhạt của camera siêu vi thể cấy ghép thần kinh. Cô ta đang ghi lại từng chi tiết về sự suy kiệt của Minh, từng giọt máu rơi của anh, để truyền tải về máy chủ Vạn Niên. Nhưng ngoài mặt, cô ta vẫn đóng vai một nạn nhân trung thành, run rẩy bám sát gót chân Lão Sơn.


Cả nhóm lao đi trong bóng tối ngột ngạt của cống ngầm, vượt qua những đoạn đường ống gỉ sét xả đầy nước thải công nghiệp sủi bọt. Khớp gối của bộ Exoskeleton-T3 trên chân Minh rít lên những tiếng kẹt kẹt khô khốc, rỉ sét do acid ăn mòn nặng nề. Pin lượng tử chỉ còn vỏn vẹn 5%, liên tục phát cảnh báo đỏ rực trên võng mạc xám của anh. Minh phải dùng Bước chân không nhiệt, khom lưng bám sát vách cống lạnh để ngụy trang thân nhiệt trước các cảm biến tầm cao của trực thăng tuần tra đang gầm rú phía trên bề mặt.


Sau hơn một giờ di chuyển nghẹt thở, họ cũng thoát khỏi hệ thống cống ngầm Khu 5 và tiếp cận Đảo Rác Thải Hóa Chất.


Hiện ra trước mắt họ là một hòn đảo nhân tạo khổng lồ, nổi bập bềnh trên hồ acid thải công nghiệp bốc khói nghi ngút. Đảo được ghép từ hàng vạn container rác thải y tế bọc chì bỏ hoang của tập đoàn Vạn Niên, tạo nên một mê cung rỉ sét, u ám và biệt lập hoàn toàn với thế giới văn minh Tầng Trên. Đây là vùng mù hoàn toàn của hệ thống vệ tinh Aegis-Eye, nơi duy nhất các bản sao lỗi có thể tạm thời lẩn trốn.


Tuy nhiên, ngay khi bước chân vào khu lán trại tạm thời bên trong lòng một container bọc chì khổng lồ, Minh đã bị bao vây bởi một bầu không khí tuyệt vọng tột cùng.


Hàng chục bản sao lỗi trốn thoát từ các phòng thí nghiệm đang nằm la liệt trên những tấm bạt rách. Môi trường cực đoan ngập tràn hóa chất độc hại của đảo rác kết hợp với sự thiếu hụt nghiêm trọng huyết thanh ổn định gen đã kích hoạt hiện tượng phân rã peptide sinh học hàng loạt. Tiếng rên rỉ đau đớn vang vọng khắp không gian tối tăm. Những đứa trẻ bản sao lỗi nhỏ tuổi da dẻ nhợt nhạt như xác chết, các mạch máu nổi rõ màu xanh lam đậm trên cổ và thái dương, các vết loét sinh học liên tục chảy dịch vàng.


"Cậu Minh... tụi nhỏ không chịu nổi nữa rồi..." Một kỹ thuật viên bản sao lỗi gục đầu khóc nấc lên.


Minh chưa kịp bước tới thì một cơn co thắt ngực tàn bạo đột ngột bùng phát. Quả tim cấy ghép của Nghị sĩ Trịnh Khải phản ứng đào thải dữ dội với cơ thể lỗi của anh. Minh gục xuống nền đất lạnh, ngực trái co thắt dữ dội, nhịp tim tăng vọt ngoài kiểm soát lên tới 180 nhịp/phút. Vết mổ ngực rách hở rỉ máu tươi xối xả qua lớp áo khoác da sờn rách.


"Minh!" Lão Sơn hét lên, vội vàng đỡ lấy anh.


Bác sĩ Lâm từ trong góc tối của container lao ra. Gương mặt y sĩ thực tập hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ lập tức tràn đầy vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy chỉ số sinh học của Minh hiển thị trên máy quét cầm tay.


"Peptide suy sụp dưới 20%! Ngưỡng Cận Tử rồi! Hệ miễn dịch của cậu ta đang tự hủy hoại quả tim mới!" Lâm khàn giọng hét lớn. "Út Nhỏ, mang Dung dịch dinh dưỡng nuôi cấy mô lại đây! Mau!"


Lâm nhanh chóng xé rách lớp áo khoác da của Minh, để lộ vết sẹo mổ tim khổng lồ đang đỏ ửng lên như một con rết rớm máu. Lâm đổ trực tiếp Dung dịch dinh dưỡng nuôi cấy mô lên vết mổ bị loét của Minh để rửa sạch các bụi bẩn hóa chất và tế bào hoại tử. Cảm giác đau đớn như tạt acid trực tiếp vào xương thịt khiến toàn thân Minh co giật mạnh, dải mã vạch "CN-13" sau cổ phát ra thứ ánh sáng xanh lam nhạt yếu ớt.


"Tôi phải tiêm một liều kháng sinh ức chế miễn dịch thế hệ cũ để chặn phản ứng đào thải!" Lâm nói, tay run rẩy chuẩn bị ống tiêm chứa thứ thuốc lậu hết hạn thu gom từ chợ đen.


"Không... đừng tiêm..." Minh nghiến răng, khàn giọng ngăn cản.


Nhưng Lâm đã quá hoảng loạn. Mũi kim cắm thẳng vào tĩnh mạch cổ Minh. Chỉ trong vòng ba giây, toàn thân Minh đột ngột tím tái, các mạch máu phồng rộp lên, bọt mép tràn ra. Phản ứng đào thải sinh học của cơ thể lỗi số 13 quá cực đoan, thuốc kháng sinh cũ chứa tạp chất lập tức gây ra phản ứng sốc phản vệ dữ dội, suýt khiến tim anh ngừng đập ngay lập tức.


"Chết tiệt! Sốc phản vệ rồi! Máy kích tim đâu?" Lâm cuống cuồng hét lên, nhưng thiết bị y tế nghèo nàn của phòng khám dã chiến hoàn toàn bất lực.


Ý thức của Minh bắt đầu chìm vào bóng tối. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, năng lực Nhạy cảm điện từ (EM-Sense) của anh đột ngột bị quá tải do dòng điện ngược từ tủy sống gáy dội lên. Trên võng mạc xám, thế giới số xung quanh quay cuồng điên cuồng. Anh cảm nhận được sóng điện từ phát ra từ chiếc chân cơ khí của Lão Sơn, từ camera siêu vi của Mỹ Nhân, từ chiếc máy quét hỏng của Lâm... Tất cả gộp lại thành một cơn bão điện từ xé toạc đại não anh.


[Cảnh báo: Nhịp tim 195. Suy sụp peptide toàn diện. Kích hoạt giao thức tự hủy sinh học trong 30 giây].


"AI Phan-V2... kích hoạt... Phương pháp Ức chế Miễn dịch Tự nhiên..." Minh phát lệnh bằng ý nghĩ cuối cùng.


Một luồng xung điện ấm áp bộc phát từ ổ cứng sinh học cấy ghép tủy sống dưới gáy Minh, chạy dọc theo các dây thần kinh phế vị xuống lồng ngực. Minh nhắm mắt, phớt lờ cơn bão điện từ đang gào thét trong đầu, tập trung toàn bộ ý chí vào nhịp thở.


Hít vào bốn giây... Giữ thở bảy giây... Thở ra tám giây...


Anh lặp lại chu kỳ thiền định sinh học một cách lì lợm. Nhịp tim điên cuồng của anh bắt đầu bị cưỡng bức hạ xuống. 160... 120... 90... rồi ổn định tạm thời ở mức 65 nhịp/phút. Thân nhiệt hạ nhẹ, các mạch máu phồng rộp trên da từ từ xẹp xuống. Lâm đứng lặng người nhìn màn hình máy quét, không thể tin vào mắt mình trước khả năng tự điều hòa sinh học kỳ diệu của bản sao lỗi mang mã số 13.


Minh mở mắt ra, đôi mắt xám lạnh lùng không còn một chút sinh lực nhưng tràn đầy ý chí sắt đá. Thể lực của anh đã bị suy kiệt hoàn toàn, hai chân tê liệt không thể cử động nếu không có bộ khung xương trợ lực hỗ trợ.


"Tôi giữ được mạng rồi..." Minh thầm thì, giọng yếu ớt như hơi thở gió. "Nhưng thuốc hóa học... sẽ giết chết tôi. Đừng dùng nó nữa."


Lâm thở phào, lau mồ hôi lạnh trên trán, nhưng nét mặt y sĩ trẻ lập tức đanh lại đầy u uất. Anh ta bước đến bên chiếc giường bạt nơi Bé Ba đang nằm, khẽ kéo tay áo của cậu bé lên.


Trên cánh tay nhỏ nhắn của Bé Ba, một vết loét sinh học màu tím đen đang rỉ dịch, các mạch máu nổi xanh lam bắt đầu lan rộng từ cổ tay lên đến bả vai. Quá trình phân rã peptide sinh học đang đẩy nhanh tốc độ tàn phá cơ thể đứa trẻ sau khi hít phải khí acid trong cống ngầm.


Bác sĩ Lâm quay lại nhìn Minh, đôi mắt tràn đầy sự bất lực và tuyệt vọng của một người thầy thuốc thiếu thốn công cụ. Anh ta khàn giọng đưa ra lời cảnh báo tàn khốc:


"Minh... Nếu không có huyết thanh ổn định gen Peptide-7 nguyên chất trong vòng bốn mươi tám giờ tới, toàn bộ nhóm bản sao lỗi nhỏ tuổi ở đây, bao gồm cả Bé Ba, sẽ bị phân rã tế bào hoàn toàn và chết đau đớn."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!