Nhạc nềnFirmament3

Con Đường Khói Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ quạch từ những bảng điện tử truy nã trên bề mặt siêu đô thị Vĩnh An lọt qua từng khe hở của nắp cống sắt, hắt xuống lòng cống tối tăm những vệt sáng dài như những vệt máu tươi. Trên cao kia, cả thành phố đang rú còi báo động. Cái tên 'CN-13' cùng gương mặt xám lạnh của Trịnh Minh đang bị bêu rếu trên khắp các màn hình ba chiều khổng lồ. Lệnh truy nã đỏ cấp độ Omega đã biến anh thành một miếng mồi béo bở trị giá năm triệu tín dụng, kích hoạt lòng tham của hàng ngàn thợ săn tiền thưởng đang điên cuồng đổ xô xuống Tầng Hạ.


Dưới lòng đất ẩm ướt của Khu 5, Trịnh Minh bước đi loạng choạng. Khung xương trợ lực cơ khí Exoskeleton-T3 đeo trên hai chân anh phát ra những tiếng rít kẽo kẹt rệu rã. Viên pin lượng tử thô chỉ còn vỏn vẹn 10% dung lượng, không đủ để cung cấp năng lượng ổn định cho các piston thủy lực. Vết mổ ngực trái của anh, vốn được khâu bằng những sợi chỉ carbon tự tiêu dã chiến, giờ đây đang rách miệng do cú gồng lực cứu người trong bão lửa trước đó. Máu tươi rỉ ra, ấm nóng và tanh nồng, thấm đẫm lớp áo khoác da sờn rách rồi nhỏ từng giọt xuống nền bê tông đen kịt.


Minh nghiến chặt răng, vận hành kỹ năng Chịu đau cực hạn để cô lập các xung thần kinh cảm giác từ lồng ngực. Một cảm giác tê dại, buốt giá lan ra, tạm thời khóa chặt cơn đau tàn bạo đang cào xé tâm can anh. Tay trái anh ôm chặt chiếc kén lỏng di động chứa phôi thai non nớt Trịnh Thập Tứ, nơi ánh đèn cam vẫn nhấp nháy báo động yếu ớt. Tay phải anh rút chiếc Bình xịt trung hòa ADN, dứt khoát xịt lên những vệt máu vừa rơi xuống. Tiếng sủi bọt xèo xèo vang lên trong bóng tối, phân hủy hoàn toàn các chuỗi ADN của anh trong vòng ba giây, xóa sạch mọi dấu vết sinh học trước khi chó săn của tập đoàn có thể đánh hơi thấy.


Bên cạnh anh, Mỹ Nhân đang bế Bé Ba bước đi nhanh nhẹn. Cô gái bản sao gián điệp sinh học ấy vẫn giữ nguyên vẻ mặt hoảng sợ, rách rưới của một nạn nhân vừa thoát khỏi lò thiêu. Nhưng Minh không hề biết rằng, sâu trong võng mạc mắt trái của Mỹ Nhân, camera siêu vi thể cấy ghép thần kinh đang liên tục truyền tải dữ liệu hành trình của anh về máy chủ của tập đoàn Vạn Niên. Cô ta là một lưỡi dao giấu trong tay áo, một hiểm họa vô hình mà liên minh chưa hề hay biết.


"Cậu Minh, lối này! Nhanh lên, lũ thợ săn đang bắt đầu phong tỏa các họng cống bề mặt rồi!"


Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên từ khúc quanh phía trước. Đó là Ông Sáu, người điều phối nước của hệ thống cống ngầm. Ông lão gầy gò, chân đi ủng cao su cao cổ bám đầy bùn đất, đầu đội chiếc mũ bảo hộ có gắn đèn pin đang quét dọc vách đá ẩm ướt. Đi ngay sau ông là Lão Quỳ, cựu thợ săn nhận dạng tàn phế đang ngồi trên chiếc xe lăn cơ khí bọc thép sờn cũ, một mắt hồng ngoại hỏng của lão thỉnh thoảng lại nhấp nháy ánh sáng xám đục.


Ông Sáu vội vàng rút chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng thau nặng nề, tra vào ổ khóa rỉ sét của một cánh cửa kỹ thuật ngầm bọc chì. Tiếng cơ khí chuyển động nặng nề vang lên, cánh cửa từ từ mở ra, lộ ra một lối đi dốc đứng dẫn thẳng xuống Hệ Thống Cống Ngầm Vĩnh An sâu hơn — nơi dòng nước thải công nghiệp đen kịt, sủi bọt acid đang cuồn cuộn chảy.


"Chúng ta phải xuống Thung Lũng Acid," Lão Quỳ lên tiếng, giọng lão lạnh lùng và khàn đặc như tiếng kim loại ma sát. "Đó là vùng chết sinh học dưới lòng thành phố. Khí độc ở đó nặng hơn không khí, camera hồng ngoại của vệ tinh Aegis-Eye hoàn toàn bất lực trước lớp sương mù hóa chất nồng nặc. Nhưng để sống sót qua đó, tụi bay phải đeo cái này vào."


Lão Quỳ ném ra mấy chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự cũ bọc trong túi vải bạt dính dầu mỡ. Lão Sơn từ phía sau ban kỹ thuật vội vàng đón lấy, phân phát cho Minh, Mỹ Nhân và Bé Ba. Đồng thời, lão Sơn cũng lôi từ trên lưng xuống một chiếc Bình nén Oxy hóa lỏng thô sơ bọc chì bảo vệ.


"Khí thở tinh khiết chỉ có hạn thôi, thằng nhỏ," Lão Sơn càu nhàu, chiếc chân cơ khí của lão khẽ rít lên một tiếng êm ái khi lão điều chỉnh van áp lực. "Mặt nạ này màng lọc nano đã cũ lắm rồi, chỉ chống đỡ được khoảng mười hai tiếng trong môi trường acid cao. Đừng có thở dốc, tiết kiệm khí tối đa cho tao."


Minh nhanh chóng đeo chiếc mặt nạ phòng độc lên mặt, siết chặt các dây đai cao su sau đầu. Tiếng thở rít qua màng lọc vang lên đều đặn, mang theo mùi cao su mục và vị kim loại lạnh ngắt. Anh cẩn thận kiểm tra lại kén bảo hộ của Trịnh Thập Tứ, bọc nó trong một lớp vải chống ăn mòn rồi bước xuống dòng nước thải sủi bọt.


Ngay khi hai chân Minh chạm vào dòng nước acid nhạt, bộ khung xương Exoskeleton-T3 rít lên một tiếng chói tai. Nước thải ăn mòn mạnh lập tức tác động vào các khớp nối thủy lực bị móp méo chưa kịp sửa chữa hoàn toàn. Những tia lửa điện nhỏ màu xanh lam bắn ra từ cổng kết nối tủy sống ở gáy anh, gây ra một cơn co thắt cơ đùi đau đớn.


"Cảnh báo: Khớp gối trái bị ăn mòn 15%. Hiệu suất truyền động giảm xuống còn 40%. Nguy cơ khóa khớp vật lý."


Dòng cảnh báo của AI Phan-V2 hiện lên võng mạc. Minh phớt lờ nó, nghiến răng bước tiếp. Anh cảm nhận được dòng nước acid đang gặm nhấm lớp thép rỉ của khung xương, từng tiếng xèo xèo nhỏ của kim loại bị phân hủy vang lên ghê rợn dưới lòng cống tối tăm.


"Tất cả dừng lại! Áp sát vào vách đá lạnh bên trái!" Lão Quỳ đột ngột ra lệnh, tay lão giật mạnh xe lăn lùi vào bóng tối của một hốc đá rêu phong.


Từ những khe hở thông gió trên trần cống cao mười mét, những dải ánh sáng đỏ rực của trực thăng tuần tra bắt đầu quét xuống. Tiếng cánh quạt xé gió gầm rú từ bề mặt dội xuống lòng cống vang vọng như tiếng sấm rền. Đi kèm với đó là ba con drone Sentinel-X đang bay rà quét dọc theo đường ống kỹ thuật, mắt quét laser hồng ngoại của chúng xoay tròn liên tục để tìm kiếm bất kỳ nguồn nhiệt hữu cơ nào.


"Vận hành Bước chân không nhiệt ngay!" Lão Quỳ rít qua kẽ răng mặt nạ phòng độc. "Áp sát lưng vào vách đá ướt lạnh. Hãy để hơi lạnh của dòng nước thải hấp thụ nhiệt lượng cơ thể tụi bay. Không được cử động, không được phát ra tiếng động thần kinh!"


Minh lập tức áp sát lưng vào vách đá ẩm ướt, lạnh buốt. Hơi lạnh thấu xương từ đá ngấm qua lớp áo da rách, chạm vào vết mổ ngực đang rách hở khiến anh run lên bần bật. Nhưng anh bắt buộc phải giữ nhịp thở đều đặn 4-7-8 theo Phương pháp Ức chế Miễn dịch Tự nhiên. Thân nhiệt của anh giảm xuống nhanh chóng, hòa lẫn vào nhiệt độ đóng băng của vách đá cống ngầm.


Con drone Sentinel-X bay sượt qua ngay phía trên đầu họ. Tia laser hồng ngoại của nó chỉ cách mũi giày cơ khí của Minh chưa đầy mười cen-ti-mét. Trên màn hình quét nhiệt của drone, vị trí của liên minh giờ đây chỉ hiển thị như một phần của vách đá lạnh vô tri. Con drone nhấp nháy đèn xanh rồi tiếp tục bay đi theo thuật toán tuần tra cố định.


Minh thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lúc đó, anh cố gắng bật thiết bị định vị kỹ thuật số cầm tay để tìm lối ra nhanh nhất. Tuy nhiên, màn hình thiết bị lập tức bị nhiễu loạn bởi những dải sóng tĩnh điện dày đặc. Từ trường cực mạnh từ các đường dây cáp điện cao thế chạy ngầm dọc theo cống ngầm đã vô hiệu hóa hoàn toàn mọi thiết bị định vị thông thường.


"Không dùng được đồ công nghệ cao ở đây đâu, thằng nhỏ," Ông Sáu cười khẽ dưới mặt nạ, tay chỉ vào dòng nước thải sủi bọt đen kịt dưới chân. "Dưới này, dòng nước mới là bản đồ chính xác nhất. Nước chảy về hướng nào, lối thoát về hướng đó. Nhưng khói độc đang dâng lên từ Thung Lũng Acid phía trước rồi."


Minh nheo mắt quan sát qua Kính lọc bức xạ phổ quang. Quả nhiên, từ khúc quanh phía trước, một làn sương mù màu vàng nhạt, dày đặc đang lững lờ trôi ngược dòng nước. Đó là khí acid công nghiệp cực độc tích tụ từ các nhà máy hóa chất Tầng Trung xả xuống. Làn khói độc chạm đến đâu, những mảng rêu phong trên vách đá lập tức bị úa vàng và phân hủy thành một chất lỏng nhầy nhụa.


[Cảnh báo: Nồng độ độc tố vượt ngưỡng an toàn của mặt nạ phòng độc cũ 200%. Màng lọc nano sẽ bị phá hủy hoàn toàn trong vòng 5 phút].


Sức ép thời gian đè nặng lên ngực Minh. Anh nhận thấy khí độc acid nặng hơn không khí, chúng có xu hướng chìm xuống sát mặt nước thải và tích tụ ở tầng thấp.


"Tất cả leo lên các thanh rầm thép kỹ thuật sát trần cống!" Minh ra lệnh, giọng anh trầm ổn nhưng dứt khoát qua bộ đàm mặt nạ. "Khí độc tích tụ dưới thấp, phía trên trần cống luồng khí lưu thông sẽ loãng hơn!"


Lão Sơn và ban kỹ thuật nhanh chóng hỗ trợ bẩy Lão Quỳ và chiếc xe lăn lên một bục kỹ thuật cao. Minh dùng Exoskeleton-T3, gồng lực nhảy cao ba mét bám chặt vào một thanh rầm thép rỉ sét sát trần hầm. Khớp gối cơ khí của anh rít lên một tiếng khô khốc, pin lượng tử sụt giảm xuống còn 8%. Anh cố sức kéo cả kén phôi thai Trịnh Thập Tứ lên an toàn.


Tuy nhiên, luồng khí độc màu vàng nhạt vẫn tiếp tục dâng cao do hệ thống quạt thông gió của tháp cao phía trên đang xả áp lực xuống cống ngầm. Khói độc bắt đầu liếm sát vào chân của đoàn người tị nạn, màng lọc của những chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự cũ bắt đầu phát ra những tiếng rít nghẹn do quá tải hóa chất.


Minh biết họ không thể cầm cự được năm phút nếu không có biện pháp can thiệp. Anh nhìn vào chiếc Bình nén Oxy hóa lỏng do lão Sơn cung cấp đeo trên hông.


"Mọi người bám chắc vào thanh rầm thép!" Minh hét lớn.


Anh vươn tay vặn mạnh van xả áp lực của bình nén oxy. Một luồng khí oxy tinh khiết dưới áp lực cực cao bùng phát ra ngoài, tạo thành một luồng gió mạnh thổi quét dọc theo trần cống ngầm. Áp lực dương từ luồng oxy tinh khiết dứt khoát đẩy lùi làn sương mù acid màu vàng nhạt ra xa khỏi khu vực đứng của nhóm, tạo ra một khoảng không khí an toàn tạm thời dài khoảng mười mét.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ thực tế. Luồng khí oxy xả nhanh đã tiêu hao mất 30% dung lượng bình khí dự phòng của cả nhóm, và các khớp nối thủy lực của bộ khung Exoskeleton trên chân Minh hoàn toàn bị rỉ sét nhẹ do phơi nhiễm hơi acid nồng độ cao trước đó, khiến đôi chân anh nặng trịch như đeo chì.


"Nhanh lên! Chúng ta sắp ra đến lối thoát hiểm dẫn đến Thung Lũng Acid rồi!" Ông Sáu hét lớn, tay chỉ vào một khe nứt địa chất sáng mờ phía cuối đường hầm.


Đoàn người tị nạn vội vàng di chuyển dọc theo các thanh rầm thép kỹ thuật. Mỹ Nhân bế Bé Ba đi sát sau Minh, ánh mắt cô ta thỉnh thoảng lại nhìn về phía vết thương ngực đang rỉ máu của anh với một sự tính toán lạnh lùng.


Đúng lúc cả nhóm chuẩn bị bước xuống bục đá để tiến ra lối thoát hiểm, một mảng bê tông rỉ sét từ trần cống bị ăn mòn lâu ngày đột ngột đổ sụp xuống ngay phía trên đầu họ.


*Rắc... uỳnh!*


Mảng bê tông nặng hàng chục ký rơi thẳng xuống vị trí của Mỹ Nhân và Bé Ba. Mỹ Nhân nhanh chân lách người né tránh hiểm hóc sang bên, nhưng cú va đập vật lý đã hất văng Bé Ba ngã nhào xuống bục đá rỉ sét.


*Choang!*


Một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên trong không gian chật hẹp của cống ngầm.


Mặt kính bảo hộ và màng lọc nano của chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự cũ trên mặt Bé Ba bị va đập trực diện vào cạnh đá sắc nhọn, vỡ nứt ra một đường dài ba cen-ti-mét. Làn sương mù acid màu vàng nhạt đang cuồn cuộn dâng lên lập tức tìm thấy kẽ hở, bắt đầu rò rỉ vào bên trong chiếc mặt nạ bị hỏng.


"Anh Minh... cứu... cứu em..."


Bé Ba kinh hoàng khóc nấc lên. Tiếng ho sặc sụa vang lên nghẹn ngào dưới lớp mặt nạ rạn nứt, khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ bắt đầu tím tái đi vì ngạt thở khi độc chất acid bắt đầu tràn vào thiêu rụi phế quản của cậu bé.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!