Nhạc nềnFirmament3

Bản Tin Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia laser đỏ quạch của con Sentinel-X lướt qua mép tôn rỉ, chỉ còn cách gấu áo rách nát của Bé Ba vài milimét. Trong bóng tối của chiếc container phế liệu, đứa trẻ tám tuổi co rúm người lại, hai tay ôm chặt chiếc khăn lau sợi carbon lên miệng để ngăn tiếng thở dốc vì kinh hoàng. Tiếng xì xò của động cơ phản lực mini trên con drone tuần tra kêu o o ngay sát đỉnh đầu, hòa cùng tiếng nện bước nặng nề, khô khốc của Cyborg Búa Sắt từ đầu ngõ cụt dội lại. Mỗi bước chân của gã khổng lồ cơ khí hóa nặng hơn một tạ làm rung chuyển những giọt nước thải bám trên trần cống rỉ sét, phát ra những luồng từ trường màu xanh tím bóp méo không khí xung quanh.


Trịnh Minh nấp sau vách container đối diện, hơi thở hoàn toàn đông cứng. Vết mổ ngực trái khâu bằng chỉ carbon tự tiêu đang rách hở ra, máu tươi rỉ ra liên tục thấm đẫm lớp băng gạc cũ, dính bết vào vạt áo khoác da sờn rách. Cơn đau tàn bạo dội thẳng vào tủy sống, nhưng dải thần kinh ngực đã bị đóng băng tạm thời nhờ kỹ năng Chịu đau cực hạn (Pain Suppression). Trên võng mạc xám của anh, AI Phan-V2 liên tục nhấp nháy dải cảnh báo đỏ rực: [Cảnh báo: Chỉ số Peptide hiện tại: 38%. Nguy cơ sụp đổ tế bào cơ tim tăng cao. Khuyến cáo hạn chế vận động tối đa].


Minh phớt lờ cảnh báo. Anh nheo mắt nhìn qua Kính lọc bức xạ phổ quang, định vị chính xác vị trí của con Sentinel-X đang lơ lửng ngoài khe container. Thông qua liên kết thần kinh ở gáy với Drone trinh sát "Mắt Dơi" đang bay cảnh giới phía trên, Minh phát lệnh quá tải băng thông nhận thức. Anh điều khiển "Mắt Dơi" lao xuống, phát ra một luồng sóng nhiễu điện từ tầm gần định hướng thẳng vào mắt quét hồng ngoại của con Sentinel-X.


*Xẹt... xẹt...*


Ống kính camera 3D của Sentinel-X nhấp nháy liên tục rồi tắt lịm. Thuật toán tự động của hệ thống Aegis-Eye nhận diện đây là lỗi tràn bộ đệm hệ thống do tĩnh điện hoang mạc rò rỉ, buộc con drone phải tự động kích hoạt giao thức reset phần mềm trong vòng ba mươi giây.


Chớp lấy cơ hội nghìn cân treo sợi tóc, Minh kích hoạt Khung xương trợ lực cơ khí (Exoskeleton-T3). Dù pin dự phòng chỉ còn 40%, lực đẩy cơ học vẫn đủ giúp anh thực hiện một cú bứt phá không tiếng động. Anh lao vào container, bế thốc Bé Ba lên, ra hiệu cho A Sâm nhanh chóng đẩy xe lăn điện bám sát phía sau. Họ luồn lách qua ngách hầm kỹ thuật phía tây, trượt xuống Hệ Thống Cống Ngầm Vĩnh An ngay trước khi Nam Phong và Búa Sắt ập vào container rỗng.


Dưới lòng đất sâu, mùi hóa chất y sinh đặc trưng rò rỉ từ đường ống nước thải lạnh dẫn từ các tháp cao Tầng Thượng xuống cống ngầm bốc lên nồng nặc. Minh dùng Bình xịt trung hòa ADN xịt mạnh lên các vệt máu tươi rơi vãi dưới lối đi ngầm. Chất hóa học phân hủy protein sủi bọt trắng xóa, xóa sạch mọi dấu vết sinh học của anh trước khi chó săn sinh học của tập đoàn có thể đánh hơi được. Sau khi đưa Bé Ba và A Sâm đến một ga tàu điện ngầm bỏ hoang sâu hơn dưới lòng đất, Minh đổ gục xuống đống vải bạt rách, lồng ngực co thắt dữ dội.


***


Chiều hôm sau, sương mù hóa chất từ Tầng Thượng tràn xuống Tầng Hạ dày đặc như sương muối, nhuộm cả siêu đô thị Vĩnh An trong một sắc xám xịt, nghẹt thở. Cơn mưa axit mỏng bắt đầu rơi, ăn mòn những mái tôn rỉ sét và làm bốc lên mùi rác thải công nghiệp nồng nặc.


Trịnh Minh bước đi giữa đám đông lao động nghèo khổ tại ngã tư Khu 4. Anh đã kéo cao cổ chiếc áo khoác da sờn để che đi dải mã vạch "CN-13" đang phát sáng nhạt dưới da cổ bên phải và vết sẹo mổ tim còn rớm máu. Trong túi áo khoác của anh, một chiếc chip định danh giả — chứa mã ADN của một cư dân đã chết do dịch bệnh — đang liên tục phát ra tín hiệu sóng nhận diện giả tầm thấp, giúp anh lách qua các camera giám sát Aegis-Eye thông thường dọc đường phố.


Tại góc ngã tư đông đúc, Cô Na — cô gái giao báo mười sáu tuổi của khu ổ chuột — đang nhanh nhẹn luồn lách qua các xe đẩy chở phế liệu. Cô đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống sát mắt, khoác chiếc túi giao báo hai đáy bọc lớp chì chống rà quét tín hiệu điện từ. Na lướt qua người Minh như một cơn gió, bàn tay nhỏ nhắn của cô nhanh như cắt nhét một mẩu giấy gấp nhỏ vào túi áo khoác của anh dưới danh nghĩa đưa một tờ báo giấy miễn phí.


Minh không dừng lại, anh tiếp tục bước thêm năm mươi mét, rẽ vào một con hẻm tối không có camera giám sát rồi mới rút mẩu giấy ra. Dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng than đen hiện ra: "Hẻm 4, quán mì Chị Hoa. 8 giờ tối. Mang theo bộ lọc."


Đúng tám giờ tối, Minh tiếp cận quán mì của Chị Hoa. Đó là một gian hàng xập xệ nằm khuất sau những đường ống hơi nước khổng lồ đang xả khí nóng nghi ngút. Chị Hoa, người phụ nữ mập mạp với chiếc tạp dề cáu bẩn dính đầy dầu mỡ và nước dùng mì, đang bận rộn múc những bát mì sợi tổng hợp cho mấy người phu bốc xếp chợ đen. Nhìn thấy bóng dáng cao gầy, bước đi vững chãi nhưng hơi gồng mình chịu đau của Minh, chị Hoa không nói một lời, chỉ khẽ hất cằm về phía tấm màn nhựa màu xám đục dẫn vào hầm chứa than phía sau quán.


Minh vén màn bước vào. Không gian bên trong tối tăm, ngập tràn mùi than đá, hơi ấm của nước lèo và mùi bột mì rẻ tiền. Ở góc hầm, ngồi cạnh chiếc bàn gỗ mục nát dưới ánh đèn led cầm tay mờ nhạt là Khánh Vy.


Nữ phóng viên điều tra mặc chiếc áo khoác nhiều túi dã chiến, mái tóc ngắn cá tính của cô hơi ẩm ướt vì nước mưa axit. Đôi mắt kính thông minh liên tục phản chiếu những dải dữ liệu màu xanh lam chạy dọc tròng kính. Khi nhìn thấy Minh bước vào, ánh mắt cô lóe lên một sự nhẹ nhõm mỏng manh, nhưng lập tức thu hồi lại bằng vẻ cảnh giác chuyên nghiệp. Không có bất kỳ cái ôm hay lời chào hỏi ủy mị nào, mối quan hệ giữa họ được rèn giũa từ ranh giới của sự sinh tử và lòng trung thành vượt qua cái chết.


"Anh vẫn chưa chết," Khánh Vy khàn giọng nói, ngón tay cô gõ nhẹ lên chiếc máy ảnh siêu vi thể tích hợp thiết bị truyền tin lượng tử đặt trên bàn. "Nhưng chỉ số peptide của anh đang suy giảm nghiêm trọng. Sắc mặt anh nhợt nhạt như một xác chết thực sự rồi, Trịnh Minh."


"Tôi vẫn ổn," Minh lạnh lùng đáp, anh kéo chiếc ghế gỗ ngồi đối diện cô, giữ khoảng cách cảnh giác cần thiết. "Cô Na đã chuyển giấy nhắn. Có chuyện gì khẩn cấp?"


Khánh Vy không trả lời ngay. Cô cầm chiếc máy ảnh siêu vi lên, nhấn nút khởi động một trường nhiễu sóng bảo mật tầm gần. Chiếc máy phát ra một tiếng rít điện từ siêu nhỏ, quét một vòng quanh căn phòng hầm để kiểm tra xem có thiết bị nghe lén hay sóng vô tuyến lạ nào đang hoạt động hay không. Sau khi màn hình hiển thị trạng thái an toàn, cô mới cúi sát người về phía Minh, giọng nói hạ thấp đến mức tối thiểu.


"Cục Quản lý Sinh trắc học Vĩnh An đang hoàn tất những bước cuối cùng để hợp tác toàn diện với tập đoàn Vạn Niên," Vy nói, đôi mắt cô nghiêm nghị dưới ánh đèn mờ. "Chúng đang chuẩn bị kích hoạt một chiến dịch quét ADN diện rộng trên toàn bộ Tầng Hạ. Lần này không phải là những máy quét laser di động thông thường nữa. Chúng đã nâng cấp hệ thống Aegis-Eye bằng một thuật toán nhận diện lượng tử mới."


Minh nheo mắt, cổng cấy ghép gáy của anh khẽ nóng lên khi anh kích hoạt ổ cứng sinh học để phân tích thông tin. "Thuật toán mới? Ai lập trình?"


"Bóng Ma," Khánh Vy mím môi, gương mặt cô trở nên căng thẳng khi nhắc đến cái tên này. "Kẻ săn lùng mạng tàn bạo nhất của giới tinh hoa. Hắn đã viết lại lõi nhận diện của Aegis-Eye. Thuật toán mới có khả năng tự động phân tích hành vi di chuyển, nhịp tim và chu kỳ sinh học của mục tiêu để dự đoán điểm xuất hiện, ngay cả khi mục tiêu đang sử dụng bộ nhiễu gen thế hệ cũ. Nói cách khác, bộ CN-Jammer v1 của anh sẽ bị lọc bỏ như một vệt nhiễu tĩnh điện thông thường trong vòng vài ngày tới."


Minh im lặng, đại não anh kết nối với AI Phan-V2 để mô phỏng lại lưới quét mới. Anh khẽ lắc đầu, chỉ ra điểm yếu kỹ thuật dựa trên dữ liệu từ ổ cứng sinh học gáy: "Bóng Ma rất mạnh, nhưng thuật toán lượng tử đòi hỏi băng thông truyền tải cực lớn và dòng tải điện ổn định. Hệ thống lưới điện của Tầng Hạ rất mục nát, các trạm biến áp liên tục bị sụt áp. Nếu chúng ta di chuyển dọc theo các đường ống kỹ thuật ngầm có từ trường cao, thuật toán dự đoán hành vi của hắn sẽ bị sai lệch ít nhất ba mươi phần trăm."


Khánh Vy nhìn anh với vẻ thán phục thầm lặng trước khả năng phân tích logic lạnh lùng của một bản sao lỗi, nhưng cô lập tức dập tắt nó bằng một tiếng thở dài thực tế.


"Anh có thể lách qua lưới điện, nhưng những bản sao lỗi khác thì sao? Bé Ba, A Sâm, và hàng ngàn người đang ẩn náu dưới Trạm 13? Lưới quét này được thiết kế để thanh lọc toàn bộ những thực thể không có ADN hợp pháp trong cơ sở dữ liệu liên bang. Nếu chiến dịch kích hoạt, đó sẽ là một cuộc thảm sát sinh học im lặng."


Cô đẩy về phía Minh một tấm thẻ mỏng bằng hợp kim màu bạc nhạt, tỏa ra một luồng từ trường bảo mật ấm áp: "Đây là Thẻ báo chí mã hóa của Khánh Vy. Nó chứa khóa bảo mật kỹ thuật số cấp cao của tòa soạn báo độc lập. Với tấm thẻ này, anh có thể truy cập vào mạng lưới truyền thông ngầm của thành phố mà không bị hệ thống kiểm duyệt của Kim Oanh phát hiện."


Tiếp đó, cô đặt lên bàn một chiếc chip nhớ siêu vi thể màu xanh lam: "Và đây là Mã khóa Aegis-Eye tạm thời do Cáo Đêm trích xuất từ một cổng phụ của Cục Sinh trắc học. Mã này chỉ có tác dụng trong vòng mười phút trước khi hệ thống tự động đổi mã. Anh phải dùng nó để can thiệp vào tháp thông gió hoặc các trạm phát sóng vệ tinh để tự tạo ra điểm mù khi lưới quét bắt đầu."


Minh đón lấy tấm thẻ bạc và chiếc chip nhớ, cẩn thận cất vào túi trong của áo khoác. "Tại sao cô lại giúp tôi đến mức này? Cô biết nếu bị bắt, cô sẽ bị đưa vào lò thiêu sinh học cùng chúng tôi."


Khánh Vy nhìn thẳng vào đôi mắt xám lạnh lùng của anh, ánh mắt cô không hề dao động trước cái chết cận kề. "Vì tôi đã chứng kiến mười hai bản sao trước anh chết trong cô độc trên bàn mổ của Trịnh Khải. Nếu thế giới này chấp nhận việc tạo ra những sinh mệnh chỉ để làm kho phụ tùng sống cho giới thượng lưu, thì thế giới đó không xứng đáng được tồn tại dưới danh nghĩa văn minh. Tôi giúp anh không phải vì thương hại, mà vì tôi muốn lật đổ cái hệ thống tàn bạo này."


Minh khẽ gật đầu, một sự thấu hiểu thầm lặng trỗi dậy giữa hai con người dũng cảm. Anh cất giọng trầm thấp: "Cô nên bảo mật dữ liệu của mình bằng phương pháp Mã hóa Ký ức Phân tán. Đừng giữ tất cả chứng cứ trong một máy chủ. Hãy chia nhỏ nó ra và giấu vào các drone bảo trì rác khắp thành phố. Nếu tôi bị bắt, hoặc cô bị bắt, tập đoàn sẽ không bao giờ thu hồi được toàn bộ sự thật."


"Tôi biết cách tự bảo vệ mình," Vy đáp, cô định thu hồi chiếc máy ảnh siêu vi thể trên bàn.


Đột nhiên, chiếc máy ảnh siêu vi phát ra một tiếng bíp ngắn, sắc lẹm. Màn hình led nhỏ trên thân máy chuyển từ màu xanh lá cây an toàn sang màu đỏ rực rỡ, nhấp nháy liên tục.


Khánh Vy cứng đờ người. Đôi mắt kính thông minh của cô hiển thị một luồng sóng vô tuyến tần số cực cao đang phát ra ngay từ bên trong căn hầm chứa than này. Sóng vô tuyến này có chữ ký mã hóa của tập đoàn Vạn Niên.


"Có thiết bị nghe lén hoạt động gần đây!" Vy thì thầm, giọng cô run lên một nhịp đầy kinh hoàng.


Cô nhanh chóng dùng mắt kính quét dọc theo các cạnh bàn gỗ rách nát. Ngay dưới gầm bàn ăn, ẩn sau một nếp gấp của thớ gỗ mục, là một thiết bị nhỏ bằng khuy áo, vỏ ngoài bọc polymer đen nhám, đang nhấp nháy một điểm sáng hồng ngoại siêu vi vô hình trước mắt thường nhưng hiện rõ trên kính lọc phổ quang của Minh.


Minh lập tức đưa tay lên gáy, kết nối với AI Phan-V2 để bẻ khóa thiết bị nghe lén. Nhưng dải chữ cảnh báo của AI lập tức hiện lên: [Cảnh báo: Tần số bảo mật của thiết bị nghe lén vượt quá giới hạn bẻ khóa cục bộ. Việc cố gắng cưỡng chế can thiệp sẽ kích hoạt giao thức báo động đỏ ngược về máy chủ Vạn Niên trong vòng 5 giây].


"Không thể hack được. Nó được kết nối trực tiếp với mạng lưới đặc vụ chìm," Minh khàn giọng nói, anh bật dậy khỏi ghế, khớp gối của Exoskeleton-T3 rít lên một tiếng nhỏ. "Chúng ta đã bị lộ địa điểm."


Ngay lúc đó, tấm màn nhựa màu xám đục ngoài quán mì bị đẩy mạnh sang một bên. Một gã đàn ông trung niên mặc chiếc áo khoác măng-tô màu xám tro, cổ áo dựng cao, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo bước vào phòng hầm. Dưới vạt áo khoác của gã, Minh nhìn thấy báng của một khẩu súng lục điện từ áp chế âm thanh tiêu chuẩn của đặc vụ chìm tập đoàn.


"Chị Hoa! Spoil!" Khánh Vy hét lên.


Ngoài quán mì, Chị Hoa vô cùng nhanh trí. Nhìn thấy gã đặc vụ chìm xông vào phòng hầm, chị cố tình vấp chân vào bục gỗ, lật nhào chiếc nồi nấu mì khổng lồ đang sôi sùng sục ngay trước lối đi hẹp dẫn vào hầm chứa than.


*Ầm! Rầm!*


Nước dùng mì nóng bỏng cùng hàng chục bát đĩa đổ ập xuống chân gã đặc vụ chìm, tạo nên một đám mây hơi nước nóng rực che khuất toàn bộ tầm nhìn và phát ra những tiếng la hét hỗn loạn của phu bốc xếp. Luồng hơi nước nóng tạm thời chặn đứng bước chân của tên sát thủ.


"Vy, đi lối cửa sau đường ống xả thải! Tôi sẽ đi lối cống ngầm!" Minh ra lệnh khẩn cấp.


Khánh Vy nhanh chóng thu hồi thiết bị, lao người qua ô cửa sổ nhỏ dẫn ra đường thông gió phía sau hầm than. Minh dùng lực chân Exoskeleton đạp vỡ tấm vách gỗ ngăn cách phía sau, nhảy thẳng xuống đường ống cống ngầm tối tăm bên dưới.


Bóng tối ẩm ướt của cống ngầm lập tức nuốt chửng Minh. Anh chạy thục mạng qua dòng nước thải sủi bọt acid, lồng ngực trái đau nhói như có hàng ngàn mảnh kính vỡ đâm xuyên qua tim. Vết mổ ngực bị rách rộng thêm, máu tươi rỉ ra hòa cùng nước mưa axit ăn mòn da thịt đau đớn tột cùng. Anh đã thoát khỏi căn hầm trong gang tấc, nhưng địa điểm liên lạc an toàn duy nhất đã bị phong tỏa vĩnh viễn, và anh buộc phải di chuyển liên tục trong đêm đông hoang tàn của Tầng Hạ để tránh đợt truy quét mới.


Ở phía sau, trong căn hầm chứa than vừa bị bỏ hoang, gã đặc vụ chìm lạnh lùng bước qua đống đổ nát. Gã không đuổi theo ngay, mà từ từ cúi xuống chiếc bàn gỗ mục. Gã rút ra một chiếc túi vô trùng bọc chì, cẩn thận dùng kẹp nhặt chiếc cốc thủy tinh chứa nước mà Trịnh Minh vừa chạm tay vào mười phút trước. Trên thành cốc, một vệt mồ hôi dính máu sinh học của bản sao CN-13 vẫn còn chưa khô hẳn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!