Nhạc nềnFirmament3

Mạng Lưới Khép Chặt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha laser màu đỏ quạch từ chiếc xe tuần tra thiết giáp của công ty điện lực liên bang quét một đường sắc lẹm qua màn mưa đông, cắt đôi bóng tối nhập nhoạng của Trạm Biến Áp Trung Tâm Số 4. Tiếng còi hú chói tai dội vào những bức tường tôn rỉ sét, kéo theo luồng khí lạnh buốt tràn ngập mùi ozone và hóa chất công nghiệp nồng nặc.


Dưới chân máy biến áp phụ ngoài cùng, Trịnh Minh đang quỳ gối trên nền bê tông sũng nước. Mười đầu ngón tay của anh bỏng rát, da thịt sém đen do ảnh hưởng của dòng điện lượng tử quá tải 150%. Vết mổ ngực trái khâu bằng chỉ carbon tự tiêu bị rách hở do cú nhảy áp sát lúc nãy, máu tươi rỉ ra liên tục, thấm đẫm chiếc áo khoác da sờn cũ và hòa vào dòng nước mưa lạnh ngắt dưới đất.


"Cảnh báo! Dòng điện quá tải vượt ngưỡng 150%. Nguy cơ nổ tung viên Pin Lượng Tử Thô trong vòng mười giây!" Giọng nói lạnh lùng của AI Phan-V2 vang lên méo mó trong võng mạc xám của Minh, nhấp nháy những dải ký tự đỏ rực.


"Minh! Chạy mau! Lũ tuần tra tới sát cổng rồi!" Ông Hải "Điện" nấp sau container phế liệu y tế bọc chì, khàn giọng gọi, gương mặt tàn phế mất ba ngón tay trái xám ngoét đi vì sợ hãi.


Minh không chạy. Đôi mắt xám của anh lạnh lùng khóa chặt vào viên Pin Lượng Tử Thô đang phát ra những tia lửa điện xanh lam dữ dội trên hông. Anh biết, nếu vứt bỏ viên pin này, Trạm 13 sẽ đóng băng trong đêm đông, và những bản sao lỗi nhỏ tuổi như Bé Ba sẽ không thể sống sót qua đêm.


Bằng kỹ năng Sửa chữa cơ khí nhanh, Minh dùng tay trần bóp chặt đầu nẹp tản nhiệt của Exoskeleton-T3, ép dòng điện lượng tử quá tải truyền trực tiếp vào khung thép bọc chân của mình để xả dòng.


*Hưu... hưu...*


Khung xương trợ lực cơ khí rít lên một tiếng chói tai, các piston thủy lực co giật mạnh, hất tung những tia lửa điện xanh lam vào không khí. Cơn đau tàn bạo từ cổng cấy ghép thần kinh gáy dội thẳng xuống tủy sống chân trái, khiến Minh khuỵu xuống, máu mũi chảy ra thành dòng. Nhưng viên pin lượng tử đã ngừng phát hỏa, dòng tải sụt giảm về mức an toàn 100%.


"Sắt-Rỉ, phát sóng nhiễu tối đa!" Minh rống lên qua kết nối thần kinh.


Chiếc drone rỉ sét hình cầu bay vút lên, phát ra một luồng sóng nhiễu điện từ tần số thấp làm lóa mắt camera quét hồng ngoại của xe tuần tra trong vòng năm giây. Lợi dụng khoảnh khắc đó, Ông Hải Điện lao tới đỡ lấy Minh. Cả hai nhanh chóng trượt xuống nắp cống kỹ thuật sũng nước thải, biến mất vào Hệ Thống Cống Ngầm Vĩnh An ngay trước khi toán lính tuần tra bọc thép ập vào trạm biến áp.


***


Trong khi dưới đáy thành phố đang chìm trong bóng tối, rỉ sét và hơi lạnh ngột ngạt, thì tại khu vực Tầng Thượng của Siêu đô thị Vĩnh An, Tháp Vạn Niên sừng sững như một monolith khổng lồ bằng kính và ánh sáng neon xanh quý phái.


Tại văn phòng vô trùng của Giám đốc điều hành Lâm Thế trên tầng chín mươi, bầu không khí căng thẳng như muốn đóng băng. Lâm Thế đứng quay lưng lại phía cửa sổ sát đất, vạt áo vest trắng không một nếp nhăn phẳng phiu, hai tay chắp sau lưng. Trên màn hình holographic khổng lồ trước mặt gã, bản tin về vụ bạo động chợ đêm và sự thất bại nhục nhã của thợ săn Phong "Độc Nhãn" đang được phát lại liên tục.


"Một bản sao lỗi... một sản phẩm lỗi mang mã số CN-13 lại có thể bẻ gãy hệ thống cyborg dã chiến của tập đoàn y tế hàng đầu liên bang." Giọng nói của Lâm Thế cực kỳ êm ái, nhưng sự tàn nhẫn ẩn sau đó khiến những người đứng trong phòng phải rùng mình. Gã quay lại, đôi mắt sau gọng kính thông minh mỏng quý phái khóa chặt vào Phong "Độc Nhãn" đang đứng cúi đầu góc phòng.


Con mắt cơ khí bên trái của Phong bị cháy hỏng hoàn toàn sau trận chiến ở Nhà Kho Số 7, thỉnh thoảng lại phát ra những tia điện nhỏ và tiếng rít kèn kẹt khô khốc của hệ thống vận động thủy lực bị khóa chặt. Gã thợ săn kiêu ngạo ngày nào giờ đây lầm lũi như một con thú bị thương.


"Thưa Giám đốc, sản phẩm số 13 sở hữu một thiết bị nhiễu sóng gen lượng tử cực kỳ tinh vi," Phong khàn giọng giải thích, bàn tay cơ khí bóp chặt báng súng trường điện từ. "Và hắn có nội gián công nghệ hỗ trợ dưới Tầng Hạ."


"Tôi không cần lý do, Phong," Lâm Thế lạnh lùng ngắt lời, ngón tay gõ nhịp lên chiếc máy tính bảng lượng tử tối cao. "Nghị sĩ Trịnh Khải chỉ còn sống được đúng sáu mươi ngày. Quả tim hoàn hảo của số 13 là hy vọng duy nhất để duy trì sự sống cho bản thể gốc. Hội đồng quản trị đã mất kiên nhẫn. Nếu ông không thể mang cái đầu của nó về đây, lò thiêu sinh học sẽ là nơi an nghỉ tiếp theo của ông."


Phong Độc Nhãn nghiến răng, con mắt cơ khí màu đỏ còn lại giật giật đầy oán hận.


"Hãy để tôi hỗ trợ người thầy đáng kính của mình, thưa Giám đốc."


Một giọng nói trẻ trung, đầy vẻ khinh khỉnh vang lên từ phía cửa phân khu. Nam Phong bước vào, bộ giáp thợ săn bóng loáng không một vết xước, một bên mắt đeo kính ngắm nhiệt hiện đại liên tục quét dữ liệu. Theo sau gã là một bóng người cao gầy, khoác chiếc áo choàng đen sụp mũ che khuất nửa gương mặt bọc carbon đen nhám. Đó là Sói Cô Độc, tên mercenary cơ khí hóa khét tiếng của chợ đen.


"Nam Phong?" Phong Độc Nhãn nheo mắt nhìn đứa học trò trẻ tuổi.


"Thầy đã già rồi, và con mắt cơ khí thế hệ cũ của thầy quá dễ bị bẻ gãy," Nam Phong cười nhạt, tay vuốt ve khẩu súng bắn tỉa laser 'Tia Chớp' đeo bên hông. "Lần này, con và Sói Cô Độc sẽ giăng một mạng lưới khép chặt toàn bộ Tầng Hạ. Không một chuỗi ADN lỗi nào có thể lọt qua."


Lâm Thế gật đầu hài lòng, gã gõ nhẹ lên màn hình lượng tử: "Nhện Đỏ, đến lượt ông."


Từ trong buồng tối phía sau văn phòng, một gã thanh niên gầy gò với chiếc lưng gù gập bước ra. Khắp cơ thể gã bọc đầy các cổng cáp quang lượng tử kết nối trực tiếp vào tủy sống, đôi mắt hốc hác phản chiếu ánh sáng đỏ rực từ hàng chục màn hình giám sát xung quanh. Nhện Đỏ không nói một lời, gã ngồi xuống chiếc ghế điều khiển chuyên dụng, cắm hai sợi cáp quang lớn vào cổng kết nối sau gáy.


"Tìm dải tần số phát sóng nhiễu gen lậu của chúng dưới Tầng Thấp," Lâm Thế ra lệnh. "Định vị Trạm 13 cho tôi."


***


Dưới Ga Tàu Điện Ngầm Bỏ Hoang "Trạm 13", Trịnh Minh đã trở về an toàn. Viên Pin Lượng Tử Thô sạc đầy được cắm trực tiếp vào máy phát điện trung tâm của ga tàu. Tiếng động cơ cũ kỹ rú lên đầy mạnh mẽ, hệ thống sưởi ấm tỏa ra luồng hơi ấm áp cứu sống Bé Ba và hàng chục bản sao lỗi đang co ro trong các toa tàu.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Trong không gian số của mạng lưới bóng tối Tầng Hạ, một cơn bão dữ dội đang ập đến.


Nhện Đỏ bắt đầu chạy thuật toán quét tần số quét sinh học lượng tử trên diện rộng. Hàng triệu luồng dữ liệu màu đỏ rực như những xúc tu của một con nhện khổng lồ tràn xuống các dải tần số vô tuyến Tầng Thấp, rà soát từng ngóc ngách, từng trạm phát sóng lậu.


*Tít... tít... tít...*


Tại một căn hầm tối tăm ngập tràn thiết bị vô tuyến cổ điển ở Khu 4, màn hình thực tế ảo của hacker tự do Cáo Đêm bùng phát những dải cảnh báo đỏ rực. Avatar đầu cáo đeo mặt nạ rỉ sét của anh co giật liên tục.


"Mẹ kiếp! Có kẻ đang quét sâu!" Cáo Đêm rít lên qua bộ lọc giọng nói kim loại. "Tốc độ xử lý này... là siêu máy tính lượng tử của tập đoàn!"


Cáo Đêm lập tức phát hiện luồng truy cập lạ đang cố gắng bóc tách các lớp ngụy trang của Trạm 13. Anh nhanh chóng thiết lập tường lửa đa lớp bằng cách sử dụng các máy chủ phân tán khắp thành phố để che giấu dải tần số phát sóng của liên minh.


Trong buồng tối của tháp Vạn Niên, Nhện Đỏ khẽ nhếch môi cười kỳ quặc. Đôi tay gầy guộc của gã gõ phím với tốc độ chóng mặt, các cổng kết nối tủy sống gáy nóng lên hừng hực. Gã sử dụng siêu máy tính lượng tử của tập đoàn thực hiện cuộc tấn công từ chối dịch vụ (DDoS) tàn bạo vào cổng phụ của mạng lưới proxy mà Cáo Đêm đang vận hành.


*Bùm!*


Một máy chủ ảo của Cáo Đêm tại Chợ Đêm Cầu Sắt bị quá tải và sập nguồn hoàn toàn.


"Hắn quá mạnh!" Cáo Đêm nghiến răng. Đại não anh hoạt động hết công suất, kích hoạt Băng thông Nhận Thức 5Hz để cố gắng chuyển hướng luồng dữ liệu tấn công sang các máy chủ ma bỏ hoang dưới cống ngầm. Dòng chảy nhị phân chạy dọc võng mạc của Cáo Đêm khiến anh đau đầu dữ dội, mồ hôi tuôn ra như tắm.


Nhưng Nhện Đỏ là một thợ săn mạng lão luyện. Gã nhanh chóng giải mã được thuật toán ngụy trang của Cáo Đêm, bẻ gãy lớp tường lửa thứ ba bảo vệ tần số của liên minh. Các xúc tu dữ liệu màu đỏ của Nhện Đỏ bắt đầu quấn chặt lấy dải tần số phát sóng đặc trưng của bộ nhiễu sóng gen lượng tử mà Trịnh Minh chế tạo.


"Tìm thấy mày rồi, số mười ba," Nhện Đỏ lầm bầm, mắt gã sáng lên ánh đỏ rực rỡ.


Cáo Đêm nhận ra sức mạnh xử lý vượt trội của đối thủ và hiểu rằng nếu tiếp tục cầm cự, toàn bộ mạng lưới sẽ bị sụp đổ. Anh đưa ra quyết định đau đớn: "Minh! Tao phải ngắt kết nối! Tần số của tụi mày đã bị lộ diện một phần rồi!"


Cáo Đêm kích hoạt giao thức tự hủy cổng kết nối trung tâm, cắt đứt đường truyền truy vết của Nhện Đỏ trong gang tấc. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ đắt đỏ: liên minh Đồng Danh mất đi một trạm máy chủ ảo quan trọng và một kênh liên lạc an toàn ngoài xã hội.


Tại văn phòng Tháp Vạn Niên, Nhện Đỏ rút sợi cáp quang khỏi gáy, thở hổn hển nhưng nụ cười kỳ quái vẫn nở trên môi. Gã quay sang Lâm Thế và Phong Độc Nhãn đang chờ đợi.


"Tôi đã khóa chặt dải tần số phát sóng của Trạm 13," Nhện Đỏ khàn giọng nói, hiển thị một vùng tọa độ địa lý mờ nhạt trên bản đồ 3D của Tầng Hạ. "Khu vực nghi vấn nằm trong bán kính năm trăm mét quanh ga tàu điện ngầm cũ."


Nam Phong bước lên, kính ngắm nhiệt trên mắt gã sáng lên tia sáng lạnh lùng. Gã quay sang Sói Cô Độc đang đứng im lặng trong bóng tối.


"Lên đường thôi, Sói Cô Độc," Nam Phong cười ngạo nghễ. "Mạng lưới đã khép chặt. Lần này, đầu của bản sao số 13 sẽ thuộc về chúng ta."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!