Nhạc nềnFirmament3

Dòng Điện Đêm Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi lạnh ẩm ướt của đêm đông luồn qua những khe hở rỉ sét của Ga Tàu Điện Ngầm Bỏ Hoang "Trạm 13", mang theo mùi hóa chất y sinh đặc trưng rò rỉ từ đường ống dẫn thải từ các tháp cao Tầng Thượng dội xuống cống ngầm. Dưới lòng đất sâu năm mươi mét, bầu không khí đặc quánh mùi rỉ sét, dầu máy và tiếng ho khục khặc của những bản sao lỗi đang co rúm người trong các toa tàu cũ. Ánh sáng duy nhất phát ra từ những ngọn đèn dầu mỏ tù mù và dải mã vạch "CN-13" phát sáng nhạt màu xanh lam trên cổ Trịnh Minh.


Minh ngồi trên một chiếc hòm gỗ mục nát, lồng ngực trái nhói lên từng cơn đau buốt. Vết mổ ngực trái rách hở khâu bằng chỉ carbon đang rớm máu tươi thấm đỏ lớp băng gạc dán vội. Nước thải acid ngấm từ cống ngầm đang bắt đầu gây ra phản ứng viêm nhẹ, khiến trán anh lấm tấm mồ hôi lạnh. Nhịp tim của anh đập hỗn loạn ở mức chín mươi nhịp một phút, dội những xung lực đau đớn lên đại não.


"Cảnh báo: Chỉ số Peptide hiện tại: 38%. Nguy cơ sụp đổ tế bào tăng 5% mỗi mười hai giờ nếu không có hoạt chất ổn định." Dòng chữ cảnh báo màu đỏ của AI Phan-V2 vẫn nhấp nháy lì lợm ở góc dưới võng mạc xám của anh.


Bên cạnh anh, Lão Sơn đang dùng một chiếc kìm rỉ sét cố gắng nắn lại phần khớp gối trái bị lệch nặng của bộ Khung xương trợ lực cơ khí (Exoskeleton-T3). Bộ khung sắt thô kệch nằm chỏng chơ trên nền đất ẩm ướt, phần mạch pin lượng tử trung tâm đã bị cháy sạch, bốc lên mùi nhựa khét lẹt sau cú đoản mạch cưỡng bức để phát xung EMP cứu mạng họ ở Nhà Kho Số 7.


"Mạch pin chính cháy sạch rồi, thằng nhỏ," Lão Sơn thở dài, chiếc chân cơ khí của lão khẽ rít lên một tiếng êm ái khi lão xoay người. "Không có năng lượng, bộ khung xương này chỉ là một đống sắt vụn nặng ba mươi ký đeo vào chân mày. Mà tệ hơn nữa..."


Lão Sơn chưa kịp nói hết câu, cánh cửa tôn rỉ sét của toa tàu bị đẩy mạnh. Lão Nhị bước vào, gương mặt vạm vỡ nhưng hơi còng sạm đen đi dưới ánh đèn dầu. Vết sẹo mổ kéo dài từ thái dương trái xuống cằm của gã chiến binh già giật giật đầy lo lắng.


"Minh, máy phát điện dự phòng của Trạm 13 vừa báo đỏ," Lão Nhị trầm giọng, tay siết chặt thanh đoản đao rèn từ mảnh thép kén ấp cũ. "Tập đoàn Vạn Niên đã thắt chặt dòng tải điện xuống Tầng Hạ. Trạm biến áp công cộng đã ngắt nguồn điện rác mà chúng ta vẫn câu trộm bấy lâu nay. Chỉ còn chưa đầy sáu giờ trước khi hệ thống sưởi của nhà ga tắt lịm. Bé Ba và những đứa nhỏ bản sao lỗi sẽ không sống nổi qua đêm đông này nếu nhiệt độ xuống dưới âm năm độ."


Minh nghiến răng chịu đựng một cơn co thắt ngực. Anh hiểu rõ tính nghiêm trọng của tình hình. Không có điện, không chỉ hệ thống sưởi chết, mà bộ sạc cho những thiết bị nhiễu sóng gen lượng tử cầm tay của cả nhóm cũng sẽ cạn kiệt. Một khi những bộ nhiễu sóng đó tắt nguồn, lưới giám sát Aegis-Eye của tập đoàn sẽ ngay lập tức định vị được hàng chục chuỗi ADN lỗi đang ẩn náu tại đây. Đó sẽ là dấu chấm hết cho Trạm 13.


"Chúng ta cần năng lượng," Minh khàn giọng nói, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn thẳng vào Lão Nhị. "Và tôi cần sửa lại bộ khung xương này để di chuyển."


Anh thọc tay vào túi áo khoác da sờn rách, lấy ra túi vô trùng bọc chì chứa đoạn Sợi Carbon dẫn điện mà anh nhận được từ Chợ Đêm Cầu Sắt. Những sợi carbon đen nhám, mảnh như tơ nhện nhưng lấp lánh ánh kim loại dưới ánh đèn dầu. Đây là vật liệu dẫn điện cao cấp có điện trở gần như bằng không, thứ duy nhất có thể cứu vãn hệ thống đồng bộ thần kinh của bộ Exoskeleton-T3.


"Út Nhỏ, mỏ hàn nhiệt," Minh ra lệnh.


Cô bé học việc mồ côi nhanh nhẹn lao tới, trao chiếc mỏ hàn nhiệt chạy bằng viên pin cúc áo cuối cùng cho Minh. Bằng những ngón tay run rẩy do cơn sốt đào thải gen, Minh bắt đầu thực hiện Quy trình Tái chế Linh kiện Phế thải. Anh dùng dao mổ rung siêu âm cắt bỏ phần dây đồng bị cháy sém ở cổng kết nối thần kinh gáy của khung xương, tỉ mỉ luồn từng sợi carbon dẫn điện mới vào thay thế. Mỗi mối hàn nano đòi hỏi sự tập trung cực hạn của đại não thông qua Băng thông Nhận Thức 5Hz yếu ớt còn lại. Máu từ vết mổ ngực trái rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống nền đất, nhưng Minh không hề chớp mắt. Anh khóa chặt cảm giác đau đớn bằng ý chí sinh tồn sắt đá.


Sau hai mươi phút nghẹt thở, đèn trạng thái của bộ Exoskeleton-T3 khẽ chớp đỏ rồi chuyển sang màu xanh lam nhạt ổn định. Cổng kết nối tủy sống đã được khôi phục, nhưng viên pin lượng tử thô của nó vẫn trống rỗng.


"Khung xương đã sửa xong mạch truyền động," Minh lau vệt máu rỉ ra từ khóe môi, nhìn Lão Nhị. "Nhưng chúng ta cần một nguồn sạc lượng tử thực sự. Pin lithium thông thường không thể khởi động nổi hệ thống servo này."


Một bóng người già nua bước ra từ góc tối của toa tàu. Đó là Ông Hải "Điện", cựu công nhân vận hành lưới điện liên bang đã nghỉ hưu, người mang một bên tay trái mất ba ngón do tai nạn điện thế kỷ trước. Ông Hải rít một hơi thuốc lá điện tử, tỏa ra làn khói mùi bạc hà lạnh buốt, ánh mắt ti hí tinh ranh nhìn chằm chằm vào bộ khung xương của Minh.


"Muốn sạc pin lượng tử thô sao, thằng nhỏ?" Ông Hải khàn giọng cười, giọng nói rít qua kẽ răng vàng khè. "Dưới Tầng Hạ này chỉ có một nơi duy nhất có dòng điện lượng tử ổn định công suất cao. Trạm Biến Áp Trung Tâm Số 4 của tập đoàn Vạn Niên. Nhưng nơi đó được canh phòng bởi robot tuần tra tự động Sentinel-X và cảm biến rung động mặt đất. Bước vào đó mà không biết cách, dòng điện mười ngàn vôn sẽ biến cái quả tim cấy ghép của mày thành tro bụi trong một phần mười giây."


"Tôi biết cách lách qua cảm biến," Minh bình thản đáp. "Và tôi có Sắt-Rỉ."


Chiếc drone hình cầu rỉ sét cỡ quả bóng rổ, có ba chân cơ khí nhỏ co duỗi linh hoạt, khẽ bay lên từ vai Minh, phát ra những tiếng tít tít nghịch ngợm. Mắt quét màu vàng nhạt của nó xoay tròn, như thể sẵn sàng cho cuộc đột nhập.


Ông Hải "Điện" nhìn Minh một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu đầy nể phục trước ý chí liều mạng của bản sao số 13. Lão rút từ thắt lưng đầy kìm và băng keo cách điện ra một cuộn dây cáp siêu dẫn dòng điện lượng tử không hao hụt năng lượng và một chiếc kẹp cảm ứng từ trường bọc chì.


"Được rồi, tao sẽ chỉ cho mày Phương pháp Câu điện Lượng tử," Ông Hải Điện trầm giọng, dùng ngón tay còn lại vẽ nhanh sơ đồ mạch điện của Trạm Biến Áp Số 4 lên mặt bàn gỗ bám bụi. "Nghe cho kỹ. Trạm biến áp này sử dụng hệ thống giám sát dòng tải tự động. Chu kỳ quét của thuật toán bảo vệ là ba mươi giây một lần. Nếu dòng tải sụt áp bất thường quá ba mươi giây, hệ thống Aegis-Eye sẽ tự động phát động cảnh báo đỏ và khóa chặt mọi cửa ra vào. Mày chỉ có tối đa hai mươi lăm giây cho mỗi lần trích xuất năng lượng. Sau đó phải ngắt kết nối để dòng tải phục hồi."


Minh chăm chú ghi nhớ từng chi tiết của sơ đồ. Đại não anh phân tích logic và bẻ khóa các điểm nút dòng điện dựa trên chỉ dẫn của Hải Điện. Anh biết đây là một trò chơi tử thần với thời gian, nơi một sai sót nhỏ về thời gian sẽ kích hoạt báo động đỏ và dẫn đến cái chết sinh học ngay lập tức.


"Tôi đã hiểu," Minh đứng dậy, cố định bộ Exoskeleton-T3 vào hai chân. Anh dùng tay trần bóp chặt các đai giữ vào bắp đùi, găm jack kết nối trực tiếp vào cổng thần kinh gáy. Một luồng điện nhẹ chạy dọc tủy sống khiến anh rùng mình, nhưng đôi chân thép đã có thể cử động tạm thời dưới sự điều khiển của ý nghĩ.


"Lão Nhị, ông ở lại bảo vệ căn cứ và chuẩn bị hệ thống sưởi," Minh dứt khoát ra lệnh. "Tôi, Ông Hải và Sắt-Rỉ sẽ đi."


***


Họ rời khỏi Ga Tàu Điện Ngầm Bỏ Hoang "Trạm 13", di chuyển thầm lặng dọc theo Hệ Thống Cống Ngầm Vĩnh An hướng về phía Trạm Biến Áp Trung Tâm Số 4. Cơn mưa đông lạnh buốt từ bề mặt đô thị dội xuống qua các khe hở nắp cống, hòa cùng nước thải acid ăn mòn dính bám vào các khớp nối thủy lực của bộ khung xương chân Minh, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ và mùi khét nhẹ. Minh vận hành kỹ thuật Bước chân không nhiệt, khom lưng áp sát các đường ống nước thải lạnh để che giấu thân nhiệt trước camera hồng ngoại tầm cao.


Sau gần một giờ di chuyển nghẹt thở, họ tiếp cận ranh giới của Trạm Biến Áp Trung Tâm Số 4. Trạm điện sừng sững trong bóng tối như một pháo đài thép khổng lồ, bao quanh bởi hàng rào lưới thép gai điện từ màu xanh lam lấp lánh. Những cuộn cảm biến khổng lồ phát ra tiếng vo vo trầm đục liên tục, tỏa ra luồng hào quang lượng tử màu xanh lam mờ ảo trong đêm mưa hoang vắng.


Minh nấp sau một container phế liệu y tế bỏ hoang, mắt đeo chiếc Kính lọc bức xạ phổ quang tự chế. Qua tròng kính, lưới laser quét hồng ngoại của hệ thống bảo vệ hiện lên như một tấm lưới nhện dày đặc, quét qua quét lại mỗi năm giây.


"Sắt-Rỉ, chuẩn bị phát sóng nhiễu tần số thấp," Minh ra lệnh qua kết nối thần kinh.


Chiếc drone mini bay lơ lửng im lặng, tiến sát hàng rào lưới thép gai. Minh dùng kìm cắt điện cao thế bọc cao su cách điện dày, nhắm trực tiếp vào lõi biến áp phụ ngoài cùng để mở đường thâm nhập.


*Cạch.*


Một tia lửa điện nhỏ lóe lên khi kìm chạm vào lưới thép. Ngay lập tức, đèn cảnh báo màu vàng trên bảng điều khiển trung tâm của trạm điện nhấp nháy liên tục. Cảm biến rung động mặt đất đã ghi nhận một dao động bất thường.


"Báo động mức một. Phát hiện rung động bất thường tại phân khu bảo vệ số ba," giọng nói máy móc của hệ thống an ninh tự động vang lên từ các loa phát thanh công cộng.


"Mẹ kiếp, cảm biến nhạy quá!" Ông Hải Điện thì thầm từ phía sau vách container, tay nắm chặt chiếc kìm bấm dòng. "Thằng nhỏ, mày phải nhanh lên! Cầu chì phụ số ba nằm ngay dưới hộp biến áp ngoài cùng. Đấu tắt nó đi để đánh lừa thuật toán giám sát dòng tải!"


Minh dùng Exoskeleton-T3 thực hiện một cú bật nhảy áp sát từ trên cao, vượt qua hàng rào lưới thép gai đang rò điện và tiếp cận hộp biến áp phụ. Vết mổ ngực rách hở của anh đau nhói như bị xé toạc do áp lực gồng cơ, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo khoác da. Anh cắn chặt môi, dùng tay trần luồn sợi cáp siêu dẫn vào hộp cầu chì phụ.


*Xèo xèo...*


Luồng điện lượng tử cao thế chạy qua sợi cáp siêu dẫn phát ra tiếng rít chói tai. Minh cố gắng dùng một chiếc kẹp đồng thông thường để cố định đầu nối — nhưng ngay khi vừa chạm vào lõi biến áp, chiếc kẹp đồng lập tức bị nóng chảy thành một vũng chất lỏng màu xanh lá cây bốc khói nghi ngút do không chịu nổi dòng điện lượng tử cao thế.


"Đồng thường không chịu nổi dòng tải lượng tử!" Minh thầm nghĩ, đại não hoạt động ở công suất tối đa. Anh nhanh chóng vứt bỏ chiếc kẹp đồng hỏng, rút chiếc kẹp cảm ứng từ trường bọc chì của Ông Hải ra và kẹp chặt vào đường dây truyền tải cao thế.


Lần này, dòng điện lượng tử được dẫn truyền ổn định qua sợi cáp siêu dẫn, bắt đầu nạp năng lượng vào viên Pin Lượng Tử Thô đeo trên hông Minh. Viên pin thô khẽ rung lên, tỏa ra luồng ánh sáng cerulean rực rỡ trong bóng tối đêm mưa.


Đúng lúc đó, tiếng cánh quạt quay vù vù đặc trưng của drone Sentinel-X vang lên từ phía bầu trời. Một con drone tuần tra hình đĩa tròn màu đen bóng đang từ từ hạ độ cao, mắt quét đỏ rực của nó quét dọc theo các rầm thép của trạm biến áp.


"Minh! Sentinel-X tới! Đứng yên bất động!" Ông Hải Điện hét lên qua bộ đàm tần số ngắn.


Minh lập tức đóng băng toàn bộ cơ thể, áp sát lưng vào vách thép lạnh ngắt của máy biến áp khổng lồ để triệt tiêu hoàn toàn dấu vết nhiệt. Sắt-Rỉ bay sát bên hông anh, thu nhỏ ba chân cơ khí để ngụy trang thành một mảnh phế liệu rỉ sét bám trên vách máy.


Con drone Sentinel-X bay sượt qua mái che tôn ngay phía trên đầu Minh, luồng ánh sáng quét đỏ rực rà sát qua dải mã vạch trên cổ anh chỉ trong vòng vài milimét. Nhịp tim Minh tăng vọt lên một trăm mười nhịp, lồng ngực trái co thắt dữ dội dưới áp lực EMF cực cao phát ra từ máy biến áp. Anh phải gồng mình chịu đựng cơn đau buốt để không phát ra bất kỳ tiếng động nào.


Sau mười giây nghẹt thở, con drone Sentinel-X không phát hiện ra sự bất thường và tiếp tục bay theo lộ trình tuần tra định sẵn.


Minh hít một hơi thật sâu, tiếp tục Quy trình Câu điện Lượng tử. Nhưng lúc này, cảm biến dòng tải của trạm biến áp bắt đầu ghi nhận sự sụt áp đột ngột do viên Pin Lượng Tử Thô đang hút năng lượng với công suất lớn.


"Cảnh báo: Phát hiện sụt áp dòng tải 15% tại phân khu số ba. Thuật toán Aegis-Eye bắt đầu phân tích hành vi bất thường. Thời gian đếm ngược tự động phong tỏa: ba mươi giây."


"Minh! Hệ thống đã ghi nhận sụt áp!" Ông Hải Điện hét lên đầy hoảng hốt. "Mày phải ngắt kết nối ngay!"


"Chưa đủ năng lượng!" Minh nghiến răng nhìn vạch sạc của viên pin mới đạt 60%. Nếu ngắt kết nối lúc này, họ sẽ không có đủ điện để vận hành hệ thống sưởi cho Trạm 13 qua đêm đông.


Anh kích hoạt kết nối thần kinh lượng tử với Sắt-Rỉ, ra lệnh cho chiếc drone đồng hành phát sóng nhiễu điện từ tần số thấp hướng về phía cảm biến dòng tải của trạm điện. Sắt-Rỉ rít lên một tiếng điện từ nhỏ, phát ra một trường nhiễu loạn để giả lập dòng tải ảo, đánh lừa hệ thống giám sát tự động rằng dòng điện vẫn đang lưu thông bình thường.


Biểu đồ sụt áp trên bảng điều khiển khựng lại, rồi từ từ phục hồi trạng thái bình thường giả lập.


Minh tiếp tục sạc pin theo từng nhịp ngắt quãng: sạc hai mươi lăm giây, ngắt kết nối năm giây để hệ thống tự động reset dòng tải, rồi lại tiếp tục sạc. Đây là một cuộc đấu trí chiến thuật nghẹt thở với thuật toán tự động của Aegis-Eye.


Mỗi giây trôi qua là một cực hình đối với thể xác của Minh. EMF cường độ cao phát ra từ sợi cáp siêu dẫn bắt đầu gây bỏng rát nhẹ ở mười đầu ngón tay của anh, các mạch máu nổi rõ màu xanh lam đậm trên cổ và thái dương do quá tải thần kinh lượng tử. Quả tim cấy ghép lỗi của Trịnh Khải co thắt dữ dội, dội từng cơn đau buốt nhói lên đại não anh.


Nhưng Minh không dừng lại. Ánh mắt xám của anh khóa chặt vào vạch sạc đang tăng dần: 80%... 90%... 95%...


Cuối cùng, viên Pin Lượng Tử Thô phát ra một tiếng *tít* dài, chuyển sang màu xanh lam rực rỡ báo hiệu đã được sạc đầy 100% năng lượng.


"Hoàn thành!" Minh hét lên qua bộ đàm, nhanh chóng ngắt kẹp cảm ứng từ trường ra khỏi đường dây cao thế.


Nhưng ngay khi đầu kẹp vừa rời khỏi dây dẫn, một luồng điện lượng tử dư thừa bất ngờ tăng vọt ngoài tầm kiểm soát do phản ứng tự cảm của cuộn biến áp phụ. Luồng điện xanh lam chói mắt bùng phát dọc theo sợi cáp siêu dẫn, dội thẳng vào viên Pin Lượng Tử Thô và chạy ngược qua cổng cấy ghép thần kinh gáy của Minh.


*Bép... bép...*


Các tia lửa điện xanh lè bắn ra tung tóe từ khớp gối và mạch điều khiển của bộ khung xương Exoskeleton-T3. Mạch điều khiển chân trái của Minh bốc khói khét lẹt, dòng điện lượng tử quá tải đe dọa làm nổ tung viên pin thô đang đeo trên hông anh và thiêu rụi toàn bộ hệ thần kinh tủy sống gáy.


Cơn đau buốt nhói tột cùng dội thẳng lên đại não khiến Minh khuỵu gối xuống nền bê tông ẩm ướt, hai mắt nhòe đi vì máu tươi rỉ ra từ mũi.


"Cảnh báo! Dòng điện quá tải vượt ngưỡng 150%. Nguy cơ nổ tung viên Pin Lượng Tử Thô trong vòng mười lăm giây!" Giọng nói của AI Phan-V2 vang lên méo mó, nhấp nháy đỏ rực toàn bộ tầm nhìn của anh.


Cùng lúc đó, bảng điều khiển trung tâm của Trạm Biến Áp Số 4 đồng loạt hú còi báo động đỏ rực. Hệ thống an ninh đã ghi nhận sự bất thường cục bộ nghiêm trọng không thể che giấu.


Ở phía xa đầu phố ngách, tiếng còi hú chói tai của xe tuần tra kỹ thuật thuộc công ty điện lực liên bang bắt đầu rú vang, ánh đèn xoay màu đỏ quét dọc theo các vách tường rỉ sét, đang di chuyển với tốc độ cực nhanh về phía Trạm Biến Áp Số 4 để kiểm tra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!