Nhạc nềnFirmament3

Nội Gián Thầm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia chớp xanh lam chói mắt bùng lên từ hông đùi Trịnh Minh, xé toạc màn khói carbon đen đặc của Nhà Kho Phế Liệu Số 7. Đó không phải là một luồng điện thông thường, mà là một vụ nổ áp lực từ trường khủng khiếp sinh ra từ việc chủ động đoản mạch viên Pin Lượng Tử Thô của bộ khung xương Exoskeleton-T3. Tiếng rít chói tai của dòng điện quá tải chạy ngược vào tụ điện của khẩu súng xung kích EMP tự chế vang lên như tiếng thét của một loài quái thú kim loại. Sức ép từ trường cực hạn bóp méo không khí, tạo ra một làn sóng xung kích vô hình quét qua bán kính năm mét.


Phong "Độc Nhãn" không kịp phản ứng. Con mắt cơ khí màu đỏ rực đang quét ADN của gã đột ngột dính luồng sóng EMP trực diện. Những tia lửa điện chập mạch li ti bắn ra từ các khớp nối titan trên mặt gã. Tiếng nổ bép bép của các linh kiện vi mạch bị thiêu rụi vang lên dưới lớp giáp đầu bọc thép. Con mắt đỏ quét lượng tử tối tân vụt tắt, chuyển sang một màu xám xịt vô hồn. Hệ thống vận động thủy lực trên cánh tay bọc thép khổng lồ của gã thợ săn rống lên những tiếng kẹt kẹt khô khốc rồi khóa chặt cứng, giữ nguyên tư thế chĩa súng trường điện từ vào khoảng không.


Nhưng Trịnh Minh cũng phải trả một cái giá thảm khốc. Dòng điện ngược từ vụ đoản mạch pin lượng tử chạy thẳng qua cổng cấy ghép thần kinh ở gáy, dội một lực xung kích tàn bạo vào tủy sống của anh. Minh nghe thấy tiếng thét xé lòng của chính mình vang vọng trong đại não. Cảm giác đau đớn như có hàng vạn luồng kim châm nung đỏ đâm xuyên qua hệ thần kinh chân trái. Khớp gối của bộ Exoskeleton-T3 bốc khói khét lẹt, các piston chịu lực co giật dữ dội rồi sụp đổ hoàn toàn. Minh ngã quỵ xuống nền bê tông, hai chân tê liệt không còn một chút cảm giác.


"Cảnh báo! Hệ thống vận động Exoskeleton-T3 bị phá hủy hoàn toàn. Pin lượng tử cạn kiệt. Cổng cấy ghép thần kinh gáy bị tổn thương cấp độ ba. Khuyến cáo vật chủ lập tức ngắt kết nối thần kinh!" Giọng nói logic của AI Phan-V2 vang lên méo mó, nhấp nháy những dòng cảnh báo đỏ rực trên võng mạc đang mờ đi của Minh.


Minh nghiến răng, dùng tay trần giật đứt sợi cáp kết nối thần kinh sau gáy. Một cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não khiến anh suýt ngất đi. Máu tươi từ vết mổ ngực trái rách hở rỉ ra nhiều hơn, thấm đẫm qua lớp băng gạc mỏng, nhỏ từng giọt xuống mặt đất cát bụi dưới khe container.


Trong bóng tối đầy khói bụi, một bóng người thấp bé, đi khập khiễng lao ra từ container bọc chì gần đó. Đó là Lão Sơn. Chiếc chân cơ khí của lão hoạt động êm ái không tiếng động nhờ được Minh căn chỉnh trước đó, giúp lão nhanh chóng tiếp cận Minh trong lúc Phong Độc Nhãn đang điên cuồng gầm rú vì hệ thống bị tê liệt.


"Thằng nhỏ! Mẹ kiếp, mày liều mạng quá!" Lão Sơn thì thầm, gương mặt nhăn nheo đầy hoảng hốt. Lão cúi xuống, dùng đôi bàn tay thô ráp đầy dầu mỡ xốc nách Minh lên. "Để tao kéo mày đi! Lối này!"


Lão Sơn dùng hết sức bình sinh, kéo lê cơ thể nửa liệt của Minh hướng về phía nắp cống kỹ thuật rỉ sét ở góc nhà kho. Minh cố gắng dùng hai tay bám vào mặt đất, phối hợp với lực kéo của Lão Sơn để trượt đi. Ngay phía sau họ, Phong Độc Nhãn đang giật mạnh những sợi cáp bị cháy trên cánh tay cơ khí, cố gắng khởi động lại hệ thống bằng nguồn năng lượng dự phòng thủ công. Con mắt xám còn lại của gã đảo liên tục trong bóng tối, gầm lên đầy phẫn nộ:


"Số mười ba! Mày không trốn thoát được đâu! Tao sẽ lột da mày để lấy lại quả tim đó!"


Lão Sơn dùng chiếc mỏ hàn plasma cầm tay cắt đứt chốt khóa rỉ sét của nắp cống. Tiếng kim loại đứt gãy vang lên khô khốc. Lão đẩy mạnh Minh xuống hố ga tối tăm, rồi bản thân cũng nhanh chóng trượt xuống theo, kéo nắp cống sắt đóng sập lại ngay khi một loạt đạn laser bọc điện từ từ khẩu súng trường của Phong bắn nát khoảng sân bê tông phía trên.


***


Minh rơi bịch xuống lòng Hệ Thống Cống Ngầm Vĩnh An. Nước thải lạnh ngắt, ngập sũng hóa chất công nghiệp ngập đến ngang hông anh. Mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa cùng mùi hóa chất y sinh đặc trưng rò rỉ từ các đường ống dẫn thải từ các tháp cao Tầng Thượng dội xuống khiến lồng ngực Minh co thắt dữ dội. Anh ngửi thấy thứ mùi quen thuộc ấy — mùi của những dung dịch nuôi cấy phôi, mùi của những ca phẫu thuật vô trùng nhưng mục nát đạo đức mà anh đã trải qua trước khi trốn thoát khỏi Sector 9.


"Vết máu rò rỉ dưới vách container phía trên có thể đã bị máy quét ADN cầm tay của tụi nó ghi nhận," Minh thầm nghĩ, nén cơn đau buốt từ ngực trái. Anh dùng tay b bịt chặt vết mổ đang chảy máu, nhưng dòng nước cống ẩm ướt đầy acid nhẹ lập tức thấm vào lớp vải băng gạc, gây ra một cảm giác bỏng rát kinh hoàng.


Trong bóng tối tuyệt đối của cống ngầm, chỉ có ánh sáng xanh lam nhạt phát ra từ dải mã vạch "CN-13" trên cổ Minh và đèn trạng thái nhấp nháy yếu ớt của AI Phan-V2 trên võng mạc của anh.


"Số mười ba, nghe thấy tao không?"


Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía trước. Ánh đèn pin yếu ớt quét qua làn nước thải sủi bọt acid, lộ ra gương mặt vạm vỡ nhưng hơi còng với vết sẹo mổ kéo dài từ thái dương trái xuống cằm. Đó là Lão Nhị, thủ lĩnh nhóm tự vệ của Liên minh Đồng Danh (Sơ khai), cùng hai chiến binh Trường Sẹo và Khang Cụt.


"Lão Nhị..." Lão Sơn thở hổn hển, một tay vẫn đỡ lấy bắp vai của Minh. "Thằng nhỏ hỏng hết chân khung xương rồi. Vết mổ ngực của nó bị rách nặng lắm."


Lão Nhị bước nhanh tới, nheo mắt nhìn dải mã vạch phát sáng trên cổ Minh. Sự hoài nghi hiện rõ trong ánh mắt gã chiến binh già. Gương mặt của Minh quá giống Trịnh Khải — gã chính trị gia tàn bạo của liên bang. Nhưng khi nhìn thấy vết máu đỏ tươi hòa cùng dòng nước cống đen ngòm và bộ khung xương Exoskeleton-T3 bị cháy sém, lòng hoài nghi của Lão Nhị tạm thời nhường chỗ cho tinh thần đồng cảnh ngộ.


"Trường Sẹo, đỡ lấy chân nó. Khang Cụt, canh gác phía sau. Chúng ta phải rút về Trạm 13 ngay lập tức. Đội tuần tra của tập đoàn đang lùng sục các lối xả thải phía trên," Lão Nhị ra lệnh dứt khoát.


Cả nhóm di chuyển chậm rãi trong lòng cống ngầm ẩm ướt. Minh nửa lết nửa được Trường Sẹo nâng đi. Mỗi bước di chuyển là một cực hình vật lý đối với anh. Thể chất yếu ớt của một bản sao lỗi mang gen peptide đột biến đang phản ứng dữ dội với môi trường ô nhiễm.


Trong đại não của Minh, AI Phan-V2 liên tục hiển thị các chỉ số sinh học đang suy giảm:


[Cảnh báo: Chỉ số Peptide hiện tại: 35%. Nguy cơ sụp đổ sinh học cận kề. Phát hiện phản ứng viêm cấp tính do nhiễm trùng hóa chất tại vết mổ ngực trái. Đề xuất: Tiếp cận nguồn kháng sinh sinh học hoặc huyết thanh Peptide-7 trong vòng 12 giờ tới.]


Minh nhớ lại những gì Bác sĩ Lâm đã nói lúc khâu vết mổ cho anh tại phòng khám chui: "Cấu trúc chuỗi peptide số 13 của mày có một sự đột biến kỳ lạ, nó không giống bất kỳ bản sao nào tao từng thấy. Nó yếu ớt hơn, nhưng dường như nó đang cố gắng tự tái cấu trúc để thích nghi." Minh tự hỏi, liệu sự đột biến này là một lỗi nuôi cấy ngẫu nhiên, hay là một di sản cố ý mà Giáo sư Phan đã cấy vào cơ thể anh trước khi bị thủ tiêu?


Đột nhiên, Khang Cụt đi phía sau ra hiệu dừng lại bằng một tiếng huýt gió ngắn dứt khoát. Ánh sáng đèn pin lập tức vụt tắt. Toàn bộ nhóm chìm vào bóng tối và sự im lặng tịch mịch của lòng đất, chỉ còn tiếng nước thải nhỏ giọt *tách... tách...* đều đặn từ trần cống.


Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía lối thoát duy nhất của phân khu cống ngầm trước mặt. Ánh đèn pha cực mạnh bỗng chốc quét dọc theo đường ống tròn, xua tan bóng tối và phản chiếu ánh sáng trắng lạnh lùng lên những vách tường bám đầy rêu độc.


Một bóng người cao lớn bước ra từ khúc quanh. Gã mặc bộ giáp tuần tra màu xám đen bóng loáng của lực lượng an ninh chính quy Vạn Niên, bên hông đeo khẩu súng trường điện từ bọc thép nặng nề. Chiếc kính ngắm nhiệt một bên mắt của gã quét liên tục qua làn nước thải.


Đó là Sĩ quan Hoàng Nam, Đội trưởng tuần tra biên giới của tập đoàn tại Tầng Hạ.


"Đứng im! Lực lượng An ninh Liên bang! Tất cả giơ tay lên!" Giọng nói nghiêm nghị, lạnh lùng của Nam vang vọng khắp đường ống cống ngầm.


Lão Nhị lập tức chắn trước Minh, tay siết chặt thanh đoản đao rèn từ mảnh thép kén ấp cũ. Trường Sẹo và Khang Cụt cũng lăm lăm vũ khí tự chế trong tay, chuẩn bị cho một cuộc tử chiến sinh tử. Nhưng họ biết, trước một sĩ quan được trang bị giáp cường lực hỗ trợ phản xạ thần kinh và vũ khí chính quy như Hoàng Nam, cơ hội chiến thắng của họ gần như bằng không.


Minh gạt tay Trường Sẹo ra, dùng chút sức tàn cuối cùng vịn vào vách cống rỉ sét để đứng thẳng dậy. Anh nhìn thẳng vào họng súng đen ngòm của Hoàng Nam. Đôi mắt xám của Minh tĩnh lặng, lạnh lùng và bình thản trước cái chết cận kề. Anh không sợ hãi, bởi vì đối với một sinh mệnh được tạo ra chỉ để làm kho phụ tùng sống, cái chết dưới cống ngầm này vẫn tự do hơn là việc phải nằm lại trên bàn mổ vô trùng của Trịnh Khải.


Ánh đèn pin cực mạnh từ khẩu súng trường của Hoàng Nam quét trúng gương mặt nhợt nhạt của Minh. Nam khựng lại. Họng súng trường điện từ của gã khẽ run nhẹ.


Qua chiếc kính ngắm nhiệt và ánh đèn pha, Hoàng Nam nhìn thấy dải mã vạch "CN-13" phát sáng nhạt trên cổ Minh, và đặc biệt là vết sẹo mổ ngực khổng lồ đang rớm máu tươi qua lớp áo rách. Gương mặt đó, vết sẹo đó, và dải mã vạch đó... giống hệt với ký ức kinh hoàng luôn hành hạ Nam suốt năm năm qua.


Năm năm trước, em trai ruột của Hoàng Nam — một bản sao lỗi mang mã số "CN-08" — đã bị đưa vào lò thiêu sinh học của Vạn Niên sau khi bị khai thác toàn bộ thùy phổi để cứu sống một tài phiệt Tầng Thượng. Nam đã đứng đó, bất lực nhìn người em trai có gương mặt giống hệt mình bị thiêu rụi thành tro bụi dưới danh nghĩa "tiêu hủy phế phẩm y tế". Quá khứ của Sĩ quan Hoàng Nam là một vết thương rỉ máu, một nỗi oán hận tột cùng đối với sự tàn bạo vô nhân đạo của tập đoàn mà gã đang phải phục vụ để mưu sinh.


"Mày... mày là bản sao số mười ba," giọng Hoàng Nam khàn đi, không còn vẻ đanh thép của một sĩ quan an ninh.


Minh ho khan một tiếng, máu tươi trào ra khóe môi nhợt nhạt. Anh không lùi bước, ánh mắt xám xoáy sâu vào tâm can đối thủ:


"Mười hai bản sao trước tôi đều đã chết trên bàn mổ vô trùng của Trịnh Khải. Họ bị khoét ngực, lấy đi từng bộ phận cơ thể khi vẫn còn tỉnh táo. Em trai ông... CN-08... cũng đã trải qua cảm giác đó trước khi bị ném vào lò thiêu plasma của Sector 9, đúng không?"


Câu nói của Minh như một nhát dao đâm trúng tử huyệt trong tâm hồn Hoàng Nam. Gã sĩ quan lùi lại một bước, gương mặt ẩn sau lớp kính bảo hộ biến dạng vì đau đớn và dằn vặt nội tâm dữ dội. Nghĩa vụ của một người lính bắt gã phải bóp cò, phải thu hồi "món hàng" CN-13 này để bảo toàn quả tim cho Nghị sĩ Trịnh Khải đang hấp hối. Nhưng lương tri của một con người, tình yêu thương dành cho người em trai quá cố không cho phép gã tiếp tay cho tội ác đó một lần nữa.


"Sĩ quan Nam! Phát hiện dao động từ trường lạ và dấu vết sinh học tại khu vực của anh! Yêu cầu báo cáo tình trạng mục tiêu!" Giọng nói của thợ săn mạng Nhện Đỏ vang lên dồn dập từ thiết bị liên lạc nội bộ gắn trên tai Hoàng Nam.


Nam nhìn vết máu tươi của Minh đang nhỏ giọt xuống dòng nước thải dưới chân, rồi nhìn lại đôi mắt xám kiên định của bản sao số 13. Gã biết, chỉ cần gã phát tín hiệu định vị, Phong Độc Nhãn và đội đặc nhiệm bọc thép sẽ ập xuống đây trong vòng ba phút.


Bàn tay đeo găng giáp của Hoàng Nam run lên bần bật. Gã hít một hơi thật sâu, đưa tay lên thiết bị liên lạc nội bộ ở tai, giọng nói lấy lại vẻ lạnh lùng giả tạo:


"Đội tuần tra biên giới báo cáo. Chỉ là một dòng nước thải acid rò rỉ từ tháp thông gió gây nhiễu cảm biến nhiệt. Không phát hiện dấu vết sinh học của CN-13. Tôi đang tiến hành kiểm tra phân khu tiếp theo."


Nói đoạn, Hoàng Nam hạ họng súng trường xuống. Gã tiến lại gần vách cống, dùng chiếc găng tay bọc thép lau sạch vết máu tươi của Minh bám trên đường ống rỉ sét, rồi xịt một liều hóa chất trung hòa ADN cầm tay lên khu vực đó để xóa sạch dấu vết rò rỉ sinh học trước mắt quét của drone.


Nam tắt hệ thống quét sinh trắc học và định vị vô tuyến trên thiết bị cầm tay của mình, tạo ra một vùng mù an ninh tạm thời trong vòng ba phút tại phân khu cống ngầm này. Gã nhìn thẳng vào mắt Minh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định:


"Lối rẽ thứ ba bên phải dẫn thẳng về ga tàu điện ngầm bỏ hoang Trạm 13. Ở đó có hệ thống che chắn từ trường cổ của lưới điện cũ, thuật toán của Aegis-Eye không quét tới được. Đi mau trước khi Nhện Đỏ phát hiện ra tôi đã ngắt kết nối thủ công."


Lão Nhị bàng hoàng nhìn gã sĩ quan an ninh phản tỉnh. Gã không ngờ một kẻ phục vụ cho tháp cao lại đưa ra quyết định phản bội tập đoàn để cứu mạng họ. Lão Nhị cúi đầu chào Nam đầy kính trọng, rồi nhanh chóng cùng Trường Sẹo đỡ lấy Minh.


"Cảm ơn ông," Minh thì thầm, ánh mắt xám lướt qua gương mặt nghiêm nghị của Hoàng Nam. Anh biết, hành động thả anh đi ngày hôm nay đã biến Nam trở thành một kẻ phản quốc ngầm, một đồng minh vô hình nhưng quyết định cho cuộc chiến dài hơi của liên minh sau này.


"Tôi không cứu mày, số mười ba," Hoàng Nam quay lưng lại, giọng nói u uất vang lên trong bóng tối cống ngầm. "Tôi chỉ đang cứu rỗi linh hồn của chính mình... và em trai tôi. Đừng để bản thân phải chết trên bàn mổ của tụi nó."


Bóng giáp xám đen của Hoàng Nam nhanh chóng biến mất sau khúc quanh của đường ống cống ngầm, để lại một không gian tĩnh mịch và cơ hội sống sót quý giá cho phe kháng chiến.


***


Dưới sự dẫn đường của Lão Nhị và sự hỗ trợ của Lão Sơn, cả nhóm nhanh chóng di chuyển theo lối rẽ thứ ba bên phải. Đúng như lời Hoàng Nam nói, lối đi này dẫn thẳng đến một cánh cửa sắt rỉ sét bọc chì dày cộp — lối vào Ga Tàu Điện Ngầm Bỏ Hoang "Trạm 13".


Khi cánh cửa sắt khép chặt lại sau lưng họ, Minh ngã quỵ xuống sàn bê tông lạnh ngắt của nhà ga cũ. Thể chất của anh đã kiệt quệ hoàn toàn, nhịp tim đập loạn xạ dưới áp lực đào thải của quả tim cấy ghép lỗi. Nhưng xung quanh anh, hàng chục bản sao lỗi rách rưới, mang trên mình những vết sẹo mổ chắp vá sinh học, đang bước ra từ bóng tối của các toa tàu cũ. Họ nhìn anh bằng ánh mắt lo lắng, chia sẻ cho anh những liều thuốc giảm đau y tế thô sơ và nguồn nước cất vô trùng ít ỏi.


Lão Nhị đứng trước nhóm tự vệ, nhìn Trịnh Minh đang nằm dưỡng thương trên đống vải bạt rách. Gã chiến binh già đặt tay lên vai Lão Sơn, giọng trầm ấm vang lên đầy uy tín:


"Từ hôm nay, số mười ba là người của Trạm 13. Chúng ta sẽ cùng nhau sửa chữa khung xương cho nó, chế tạo thêm thiết bị làm nhiễu sóng gen để bảo vệ căn nhà này. Tập đoàn Vạn Niên coi chúng ta là phế phẩm, nhưng chúng ta sẽ chứng minh cho tụi nó thấy: mọi sinh mệnh tỉnh giấc đều có quyền được tồn tại độc lập dưới ánh mặt trời."


Lời tuyên bố của Lão Nhị chính thức đặt nền móng vững chắc cho sự hình thành của Liên minh Đồng Danh (Sơ khai). Trịnh Minh nhắm mắt lại, cảm nhận dòng điện ấm áp từ cổng cấy ghép gáy đang dần ổn định trở lại. Anh biết, cuộc trốn chạy đơn độc của anh đã kết thúc, và cuộc cách mạng giành quyền làm người của những kẻ thế thân hoàn hảo chỉ mới bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!