Tỉnh Giấc Trên Bàn Mổ
Không gian đặc quánh mùi ozone và dung dịch sát trùng nồng nặc. Bóng tối không hoàn toàn là bóng tối, mà là một màu cam mờ đục, ấm áp nhưng ngột ngạt. Trịnh Minh mở mắt. Làn nước cam bao bọc lấy anh chính là dịch dinh dưỡng của Kén ấp Alpha-9. Anh cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng, một cơn đau âm ỉ râm ran nơi vùng ngực trái, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim yếu ớt bên trong. Xung quanh anh, tiếng máy móc vận hành phát ra những âm thanh đều đều đầy vô cảm: 'Tít... tít... tít...'.
Dịch lỏng bắt đầu rút xuống. Lớp bọt khí sủi bọt quanh da thịt Minh, để lại một cảm giác lạnh buốt khi cơ thể anh tiếp xúc với luồng không khí vô trùng bên ngoài. Nắp kính cường lực của Kén ấp Alpha-9 từ từ trượt mở. Minh muốn thở, nhưng lồng ngực anh như bị khóa chặt bởi một tảng đá ngàn cân. Thuốc giãn cơ và chất gây mê liều cao vẫn đang phong tỏa mọi xung thần kinh vận động. Cơ thể anh tê liệt hoàn toàn, gầy gò và yếu ớt dưới ánh đèn led trắng muốt của Khoang Vô Trùng Sector 9.
'Chỉ số sinh học của sản phẩm CN-13 đã đạt trạng thái tối ưu. Chuẩn bị tiến hành ca phẫu thuật khai thác.'
Một giọng nói trầm đục, lạnh lùng vang lên từ phía bàn điều khiển. Minh cố gắng xoay nhãn cầu. Qua làn sương mờ bám trên kính bảo hộ, anh nhìn thấy một gã đàn ông trung niên béo múp, đeo kính gọng vàng, ngón tay múp míp đang gõ nhịp liên tục trên màn hình máy tính bảng y tế. Đó là Bác sĩ Trần Ngọc, Trưởng bộ phận nuôi cấy phôi của Tập đoàn Y học Vạn Niên. Trên gương mặt bóng dầu của gã không hề có một chút cảm xúc nào của con người. Đối với gã, Trịnh Minh — hay nói chính xác hơn là bản sao mang mã số CN-13 — không phải là một sinh mệnh, mà chỉ là một đống thịt dự phòng, một kho phụ tùng cao cấp đang đến kỳ thu hoạch.
'Nhịp tim bản thể gốc đang suy kiệt ở mức 35 nhịp/phút. Nghị sĩ Trịnh Khải không thể chờ thêm được nữa,' Trần Ngọc lẩm bẩm, mắt gã không rời khỏi biểu đồ điện tâm đồ màu đỏ đang nhấp nháy điên cuồng trên màn hình lớn. 'Hạ lệnh cho robot phẫu thuật. Mục tiêu: Khai thác toàn bộ khối cơ tim hoàn chỉnh. Không cần dùng chất bảo quản thứ cấp, chúng ta sẽ cấy ghép trực tiếp.'
Từ trần nhà bằng kim loại sáng bóng của khoang vô trùng, ba cánh tay robot phẫu thuật tự động từ từ hạ xuống. Những chiếc khớp cơ khí của chúng xoay chuyển khẽ phát ra tiếng rít nhỏ, lấp lánh ánh thép lạnh lẽo. Đầu của cánh tay chính là một lưỡi dao mổ laser đang bắt đầu tích tụ năng lượng, phát ra một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ nhưng chết chóc.
Cơn lạnh buốt chạy dọc tủy sống của Minh. Bản năng sinh tồn trỗi dậy điên cuồng trong đại não. Anh không muốn chết. Anh chỉ vừa mới mở mắt nhìn thế giới này được vài phút, tại sao anh phải dâng hiến trái tim này cho một kẻ mà anh chưa từng gặp mặt? Nhưng cơ thể anh không nghe theo mệnh lệnh. Đôi chân gầy gò bọc trong lớp da nhợt nhạt hoàn toàn bất động. Ngón tay anh chỉ có thể giật nhẹ một cách vô vọng.
'Cảnh báo: Phát hiện dao động sóng não bất thường ở sản phẩm CN-13,' giọng nói tổng hợp của máy tính trung tâm vang lên. 'Mức độ tỉnh táo đạt 15%... 30%...'
Trần Ngọc nhíu mày sau gọng kính vàng, gã gõ mạnh vào máy tính bảng: 'Tăng liều lượng thuốc áp chế thần kinh. Đừng để hệ thống cảm giác của nó hoạt động, sẽ làm ảnh hưởng đến chất lượng mô tim.'
Một luồng chất lỏng lạnh ngắt từ ống truyền dịch cắm trên cánh tay Minh bắt đầu chảy mạnh vào huyết quản. Đầu óc Minh quay cuồng, bóng tối lại muốn kéo anh chìm xuống vực thẳm vô thức. Đúng lúc này, từ sâu trong gáy anh — nơi ẩn giấu Ổ cứng sinh học cấy ghép tủy sống do Giáo sư Phan âm thầm để lại — một luồng xung điện mạnh mẽ đột ngột bùng phát. Nó như một dòng thác lũ quét sạch mọi hóa chất ức chế thần kinh, kích hoạt một lượng adrenaline khổng lồ tràn vào tim anh.
Mắt Minh trợn trừng. Đồng tử xám lạnh co thắt dữ dội.
Lưỡi dao mổ laser chỉ còn cách lồng ngực anh đúng năm mươi centimet. Luồng nhiệt lượng từ tia laser đã bắt đầu làm cháy sém những sợi lông tơ trên da ngực anh, để lại một vệt đỏ rực.
'Không...' một tiếng rên rỉ khàn đặc thoát ra từ cổ họng khô khốc của Minh.
Bằng tất cả sức lực tàn sinh bộc phát ngoài mọi thuật toán tính toán của tập đoàn, Minh co mạnh cánh tay phải. Sợi dây cáp truyền dịch bám chặt trên da thịt anh bị giật đứt phựt, bắn ra những giọt hóa chất màu xanh lam lên sàn nhà vô trùng. Trần Ngọc kinh hoàng thốt lên một tiếng chửi thề, chiếc máy tính bảng trên tay gã suýt rơi xuống đất.
'Cái gì? Tại sao nó có thể cử động được? Áp chế nó ngay!'
Cánh tay robot phẫu thuật lập tức thay đổi quỹ đạo, những chiếc kẹp kim loại lao xuống định khóa chặt hai vai của Minh. Minh nghiêng người lăn khỏi kén ấp Alpha-9. Thân thể gầy gò của anh đập mạnh xuống sàn nhà kim loại lạnh ngắt. Cú ngã đau đớn làm vết mổ cũ ở ngực trái — vết sẹo từ ca phẫu thuật chuẩn bị trước đó — rách hở ra, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng sườn.
Tiếng còi báo động đỏ vang lên điên cuồng: 'Báo động đỏ! Báo động đỏ! Vật thể thí nghiệm CN-13 tự ý thoát khỏi kén ấp! Phong tỏa Khoang Vô Trùng Sector 9!'
Cửa thép dày của phòng mổ bắt đầu từ từ khép lại. Hệ thống lưới laser phòng vệ màu xanh lam ở lối ra bắt đầu kích hoạt, quét liên tục qua không gian.
Một cánh tay robot restainer lao tới, chiếc kẹp thép của nó khóa chặt cổ tay trái của Minh, ép chặt anh xuống sàn. Minh cảm thấy xương cổ tay mình như sắp vỡ vụn dưới lực ép cơ khí. Trong cơn tuyệt vọng, ánh mắt anh quét nhanh qua sàn nhà và dừng lại ở những mảnh kính cường lực vỡ từ kén ấp Alpha-9 bên cạnh. Anh dùng bàn tay phải tự do vớ lấy một mảnh kính sắc nhọn nhất, đâm mạnh vào phần dây cáp điện điều khiển hở ra ở khớp khuỷu của cánh tay robot.
'Xoẹt! Đoành!'
Một luồng tia lửa điện bắn ra tung tóe. Cánh tay robot co giật liên tục rồi buông lỏng lực kẹp, khói đen bốc lên khét lẹt. Minh nhanh chóng rút tay ra, nhổm người dậy.
'Bảo vệ! Đội an ninh đâu? Mau vào đây bắt nó lại!' Trần Ngọc gầm lên qua hệ thống liên lạc nội bộ, gã lùi sát vào góc tường, gương mặt béo múp cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy ánh mắt xám lạnh lùng của Minh hướng về phía mình. Gã biết, nếu CN-13 trốn thoát, cái đầu của gã sẽ là thứ tiếp theo bị tập đoàn đem đi tiêu hủy.
Minh không thèm nhìn gã bác sĩ hèn nhát. Anh lao về phía bảng điều khiển cửa chính. Thể chất yếu ớt do nuôi cấy lỗi khiến mỗi bước chạy của anh như đeo chì, lồng ngực đau nhói như có ngọn lửa thiêu đốt. Anh đập mạnh bàn tay rớm máu vào bảng cảm ứng của cửa, cố gắng tìm cách bẻ khóa bằng tay trần.
'Xẹt!'
Một luồng xung điện phòng vệ từ bảng điều khiển bắn thẳng vào lòng bàn tay Minh, hất văng anh lùi lại mấy bước. Đầu ngón tay anh tê dại, da thịt cháy sém đen kịt. Anh chưa có bất kỳ kỹ năng bẻ khóa hay hack hệ thống nào vào lúc này. Mọi thứ trong đầu anh chỉ là một khoảng trống hỗn loạn.
Tiếng bước chân dồn dập của đội bảo vệ vũ trang bắt đầu vang lên ngoài hành lang kỹ thuật. Thời gian của anh chỉ còn được tính bằng giây.
Minh đeo kính lọc bức xạ phổ quang nhặt được từ bàn dụng cụ lên mắt. Qua thấu kính, lưới laser bảo vệ màu xanh lam hiện lên rõ rệt với những đường chỉ đỏ chết chóc. Anh nhận ra hệ thống tháp laser vận hành theo một chu kỳ quét cố định của thuật toán Trần Ngọc thiết lập — cứ mỗi 1,2 giây, lưới laser sẽ có một nhịp hiệu chuẩn lại trong vòng 0,05 giây tại góc dưới bên trái.
Một khoảng trống vô hình cực nhỏ.
Minh hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn đau từ vết mổ ngực đang chảy máu. Anh đếm nhịp trong đầu: 'Một... hai...'.
Ngay khoảnh khắc tháp laser chuyển hướng hiệu chuẩn, Minh nhoài người sạt đất, lướt qua khoảng trống dưới chân cửa phòng mổ. Những tia laser sượt qua lưng anh, để lại những vệt cháy xém trên lớp áo bệnh nhân mỏng manh. Anh đã thoát ra ngoài hành lang kỹ thuật của Sector 9.
Hành lang dài hun hút lấp lánh ánh kim loại vô trùng, nhưng giờ đây đã bị nhuộm đỏ bởi ánh đèn báo động xoay tròn liên tục. Tiếng còi hú inh ỏi nhức óc. Ở phía cuối hành lang bên phải, năm tên lính gác bọc giáp xám, tay cầm súng trường điện từ đang lao tới.
'Nó kìa! Bắn áp chế! Lâm tổng ra lệnh phải bắt sống!'
Những luồng đạn điện từ bắn quét dọc hành lang, găm vào vách thép tạo ra những tiếng nổ chát chúa và những quầng lửa điện xanh lét. Minh loạng choạng chạy về phía ngược lại. Sức lực của anh đang cạn kiệt nhanh chóng, tầm nhìn bắt đầu mờ đi do mất máu và tác dụng phụ của thuốc mê chưa tan hết.
Anh chạy đến cuối hành lang trái. Trước mặt anh là một ngõ cụt, chỉ có một cánh cửa thép lớn bọc chì bảo vệ với dòng chữ cảnh báo màu vàng: 'ĐƯỜNG ỐNG XẢ THẢI SINH HỌC - CẤM VÀO'.
Tiếng bước chân của truy binh đã đến rất gần, chỉ còn cách khúc quanh hành lang chưa đầy mười mét. Minh dùng hết sức bình sinh bẻ mạnh chiếc van áp lực vật lý của cửa xả thải. Cánh cửa nặng nề rít lên rồi mở ra, lộ ra một hố sâu tối tăm, sâu hoắm dẫn thẳng xuống đáy thành phố. Từ bên dưới bốc lên một luồng khí lạnh buốt mang theo mùi hóa chất tẩy rửa ăn mòn da và mùi hôi thối của rác thải hữu cơ.
Minh đứng bên mép hố, nhìn xuống vực thẳm vô định dưới chân. Vết mổ ngực trái của anh lại nhói lên một cơn đau dữ dội, máu đỏ tươi chảy dài xuống bụng. Đằng sau anh, họng súng của toán lính tuần tra đã lấp ló sau góc tường.
Không còn đường lui nữa. Anh thà đánh cược mạng sống vào vực thẳm tối tăm này, còn hơn là quay lại bàn mổ để bị khoét ngực lấy tim.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!