Chợ Đen Tìm Thuốc
Cơn mưa axit trút xuống mái tôn gỉ sét của tòa nhà ba tầng rào rào như tiếng hàng vạn mảnh thủy tinh vỡ. Trên sân thượng tối tăm bốc mùi sulfur nồng nặc, Trần Thế Minh đứng im như một bức tượng xám, bả vai phải của anh đang liên tục rỉ máu, thấm đẫm lớp áo măng-tô cũ kỹ. Cánh tay trái hoàn toàn buông thõng, liệt giá như một khúc gỗ chết sau ca phẫu thuật cấy chốt Mind-Cage thô sơ của A Sâm.
Dưới hẻm Sương Mù, bóng dáng Tiêu Dao trong chiếc áo gió màu vàng tươi rực rỡ đang hớt hải chạy vào. Cậu nhóc không hề biết rằng, chỉ cách đó vài chục mét, họng súng bắn tỉa từ trường của Sát thủ Độc Nhãn đang khóa chặt lấy đỉnh đầu mình. Ngón tay bọc găng da của gã sát thủ đang từ từ siết lại.
"Giết nó! Đâm nát cổ họng thằng bắn tỉa đó đi!" – Tiếng gầm rú khát máu của Lâm Phong dội ngược lên từ căn phòng kính Vùng đệm ý thức trong não Minh, khiến thái dương anh giật liên hồi.
Minh nghiến chặt răng. Anh không thể giết Độc Nhãn ngay lập tức theo cách của Lâm Phong. Ở cự ly này, nếu anh đâm dao, phản xạ co giật cơ học của Độc Nhãn khi chết vẫn sẽ khiến gã bóp cò, và viên đạn từ trường sẽ xé toạc sọ của Tiêu Dao trước khi gã ngã xuống. Anh phải vô hiệu hóa khẩu súng trước.
Không còn bật lửa Zippo làm mỏ neo định thần do đã ném xuống đống rác làm mồi bẫy, Minh buộc phải dồn toàn bộ 150Hz sóng ý thức còn lại vào thùy trán. Thiết bị Mind-Cage kẹp ở thái dương lập tức nung đỏ, phát ra tiếng vo vo chói tai và những tia điện nhỏ đốt cháy xém da đầu anh. Minh phớt lờ cơn đau thấu xương, kích hoạt Bóng tối nguyên bản.
Một sợi tơ hắc ám mảnh như sợi chỉ từ dưới đế giày anh lặng lẽ bò ra, trượt nhanh qua vũng nước mưa axit trên sàn bê tông, men theo chân gá súng và chui thẳng vào bộ phận tụ điện từ trường của khẩu súng bắn tỉa. Bóng tối nguyên bản không có thực thể vật lý, nhưng nó là năng lượng sóng não tiêu cực cực hạn. Ngay khi sợi tơ hắc ám chạm vào lõi cuộn cảm từ trường đang tích điện—
*Xẹt! Xẹt! Bùm!*
Một tiếng nổ điện từ nhỏ vang lên bên trong thân súng. Luồng điện cao áp dội ngược lại làm nổ tung kính ngắm điện tử màu đỏ rực của Độc Nhãn. Gã sát thủ rú lên một tiếng đau đớn, vứt khẩu súng đang bốc khói nghi ngút ra sàn bê tông.
Chớp lấy khoảng thời gian ba giây hỗn loạn, Minh lao tới. Tay trái liệt hoàn toàn, bả vai phải chấn thương, nhưng anh vẫn còn sức nặng của cả cơ thể và tư duy chiến đấu thực chiến. Anh vung tay phải, lưỡi dao găm hợp kim phủ titan đen nhám vạch một đường vòng cung lạnh lẽo trong màn mưa, đâm thẳng vào bộ nguồn năng lượng đeo bên hông Độc Nhãn.
*Oành!*
Luồng điện từ trường rò rỉ từ bộ nguồn bị đâm thủng phóng ra, giật mạnh vào tay phải Minh khiến anh tê dại, nhưng Độc Nhãn còn thảm hại hơn. Gã bị luồng điện đánh văng sát mép lan can sân thượng, máu tươi từ hốc mắt bị nổ kính ngắm chảy dài xuống má.
Biết mình đã bị áp sát cận cự ly bởi "Kẻ Nuốt Nhân Cách", Độc Nhãn không hề do dự. Gã dùng tay trái còn lành lặn giật mạnh một quả bom khói từ thắt lưng quăng xuống đất.
*Bùm!*
Một làn sương xám đặc quánh bốc lên, che khuất hoàn toàn tầm nhìn trên sân thượng. Minh ho sặc sụa, lùi lại vài bước để bảo vệ bả vai đang bị rách miệng rộng hơn. Khi cơn gió mưa thổi tan làn khói, Độc Nhãn đã biến mất, chỉ để lại một vệt máu dài kéo về phía đường ống thoát nước dẫn xuống hẻm sau.
Minh loạng choạng tiến đến lan can, nhìn xuống dưới hẻm. Tiêu Dao đang đứng ngơ ngác nhìn lên sân thượng sau tiếng nổ điện từ.
"Tiêu Dao! Đi ngay! Về xưởng của A Sâm ẩn nấp!" – Minh hét lên, giọng khàn đặc và đứt quãng dưới làn mưa xối xả.
Cậu nhóc thám tử tập sự giật mình, nhận ra giọng của sư phụ. Nhìn thấy bóng dáng xám mờ của Minh trên sân thượng cùng vệt máu loang lổ, Tiêu Dao hiểu ngay tình thế nguy hiểm. Cậu gật đầu mạnh, xoay người chạy biến vào bóng tối của các ngõ hẻm Quận 9.
Khi Tiêu Dao đã an toàn, Thế Minh ngã quỵ xuống nền bê tông lạnh ngắt. Thái dương trái của anh nóng rực, thiết bị Mind-Cage liên tục nhấp nháy ánh sáng xám nhạt yếu ớt—dấu hiệu cảnh báo cạn kiệt năng lượng. Vết thương từ trường ở vai phải rát buốt như bị tạt axit, máu chảy dọc theo cánh tay phải xuống đất. Sóng não của anh bắt đầu rò rỉ năng lượng liên tục, tạo ra những tiếng ù ù như tiếng cưa máy trong tai.
*"Ha ha ha! Mày sắp chết rồi, Minh ạ! Cái lồng sắt rác rưởi của mày sắp hết pin rồi. Để tao ra ngoài, tao sẽ giúp mày xé xác lũ đặc nhiệm G.A.T.E kia!"* – Giọng Lâm Phong cười điên dại, đập phá liên hồi vào Bức tường tâm trí đang rạn nứt.
Minh cắn chặt môi đến bật máu để giữ tỉnh táo. Anh phải nạp năng lượng cho Mind-Cage ngay lập tức, và anh cần nguyên liệu cho Diệp Khải để chế tạo huyết thanh An Thần Kính. Nơi duy nhất ở Quận 9 có những thứ này vào ban đêm là Chợ Đen dưới lòng đất.
Anh dùng tay phải xé một vệt vải từ chiếc áo sơ mi bên trong, vụng về quấn chặt vết thương bả vai phải để cầm máu. Sau đó, anh gạt công tắc phụ trên Mind-Cage sang chế độ ngụy trang. Thiết bị phát ra một tần số rung nhẹ, cưỡng ép ép sóng não 150Hz của anh xuống mức 45Hz ổn định—tần số của một người thường không sở hữu dị năng.
Giấu cánh tay trái bị liệt vào trong túi măng-tô xám rộng, Minh lết từng bước chân nặng nề xuống cầu thang cứu hỏa, biến mất vào màn mưa đen của khu ổ chuột công nghiệp.
***
Chợ Đen Quận 9 nằm sâu dưới tầng hầm của một nhà máy dệt bỏ hoang từ thời kỳ khủng hoảng kinh tế liên bang. Nơi đây là một thế giới vô luật pháp, ngột ngạt và đầy rẫy mùi dầu máy rò rỉ, khói thuốc lá rẻ tiền và mùi ẩm mốc của nước thải công nghiệp. Những dãy đèn neon hồng và xanh dương nhấp nháy treo lơ lửng trên những lối đi chật hẹp, rọi xuống những gương mặt hốc hác, nghi kỵ của các dị nhân tự do và tội phạm lẩn trốn.
Minh kéo thấp mũ sụp xuống trán, bước đi giữa đám đông hỗn tạp. Nhờ chế độ ngụy trang sóng não 45Hz, anh dễ dàng đi qua các camera quét sinh học của G.A.T.E lắp đặt lậu ở các góc trần nhà mà không kích hoạt còi báo động.
Tuy nhiên, ngay trước lối vào khu vực giao dịch chính, hai gã đàn ông lực lưỡng bọc giáp da tự chế có đính đinh tán chặn đường anh lại. Trên ngực áo của chúng có thêu biểu tượng nắm đấm sắt rỉ sét—người của băng đảng Thiết Huyết, thế lực bảo kê khu chợ này.
"Mười ngàn Khánh Phiếu tiền phế lối vào, thằng què," gã bảo kê cao lớn có vết sẹo dài trên cổ gằn giọng, nhìn chằm chằm vào cánh tay trái giấu trong túi măng-tô của Minh.
Minh không muốn lãng phí tiền mặt, và quan trọng hơn, anh không thể bộc phát dị năng Bóng tối lúc này để tránh làm kinh động đến các đặc vụ G.A.T.E có thể đang nằm vùng. Anh sử dụng kỹ năng suy luận thám tử, quét nhanh qua cơ thể gã bảo kê.
*Khớp vai trái của gã hơi lệch về phía trước. Xương đòn nhô cao bất thường dưới lớp giáp da mỏng. Vết thương cũ do trật khớp vai chưa được nắn chỉnh đúng cách. Tư thế đứng dồn trọng tâm sang chân phải cho thấy bên trái của gã hoàn toàn thiếu lực phòng thủ.*
"Tôi chỉ có chừng này..." Minh khàn giọng nói, tay phải thọc vào túi áo như thể đang tìm tiền mặt.
Ngay khi gã bảo kê lơ là cúi xuống nhìn, cánh tay phải của Minh shoot ra nhanh như một tia chớp cơ học. Không dùng đến một chút sóng não nào, chỉ bằng phản xạ vật lý thuần túy, anh đâm mạnh hai ngón tay cứng như thép vào khớp vai trái bị lệch của gã bảo kê, ngay vị trí bó dây thần kinh delta.
*Khục!*
Gã bảo kê trợn tròn mắt, toàn bộ cánh tay trái và nửa thân trên của gã tê liệt hoàn toàn trong tích tắc. Gã khuỵu xuống, thở dốc không ra hơi. Gã đồng bọn bên cạnh kinh ngạc định rút khẩu súng điện tự chế bên hông, nhưng Minh đã nhanh hơn. Anh dùng vai phải húc mạnh gã bảo kê đang tê liệt vào người gã thứ hai, khiến cả hai ngã nhào vào đống thùng gỗ rác thải bên cạnh.
"Đi qua được chưa?" Minh lạnh lùng hỏi, ánh mắt xám tro dưới vành mũ tỏa ra một luồng sát khí mờ nhạt khiến gã bảo kê thứ hai rùng mình, không dám rút súng nữa.
Minh lặng lẽ bước qua chốt gác, đi thẳng vào khu trung tâm Chợ Đen. Anh luồn lách qua những gian hàng bán linh kiện điện tử lậu và các loại chất kích thích thần kinh rẻ tiền, hướng về phía tiệm cầm đồ của Hoàng Minh.
Tiệm cầm đồ nằm khuất sau một tấm rèm da thú dày bốc mùi hôi. Hoàng Minh—một gã trung niên béo mạp với chiếc áo sơ mi hoa lòe loẹt mở phanh ngực, tay đeo đầy nhẫn vàng giả—đang ngồi gác chân lên tủ kính, tay cầm chiếc kính lúp cổ có khả năng nhìn thấy luồng năng lượng dị năng rò rỉ.
"Ồ, nhìn xem ai đang bò vào tiệm của tôi này," Hoàng Minh cười khẩy, đôi mắt híp lại đầy gian xảo khi nhìn thấy Thế Minh. "Thám tử tư Trần Thế Minh. Nghe nói đồn cảnh sát Quận 9 đang ráo riết tìm cậu sau vụ căn hộ của Lâm Phong đấy. Cái đầu của cậu trị giá không ít Khánh Kim đâu."
"Tao cần một viên Tinh thể Hertz thô," Minh nói thẳng, giọng khàn đặc vì kiệt sức. Anh đặt xấp tiền mặt gồm hai mươi ngàn Khánh Phiếu lẻ lên mặt tủ kính.
Hoàng Minh nhìn xấp tiền giấy, nụ cười trên môi gã tắt ngấm. Gã dùng ngón tay mập mạp đẩy xấp tiền trả lại cho Minh.
"Thời buổi này ai thèm dùng giấy lộn của liên bang nữa, thám tử? G.A.T.E đang phong tỏa Quận 9, tiền mặt sắp thành rác rồi. Chợ đen chỉ nhận tinh thể Hertz hoặc Khánh Kim kỹ thuật số đã qua bộ lọc mã hóa của tin tặc Bóng Đêm. Hoặc... mày có thứ gì đó có giá trị tương đương để trao đổi?"
Thái dương Minh giật mạnh. Cơn đau từ Mind-Cage bắt đầu lan rộng, báo hiệu thiết bị chỉ còn hoạt động được chưa đầy ba mươi phút. Anh không có Khánh Kim sạch. Nhưng anh có thứ khác.
Minh dùng tay phải rút từ trong ngực áo ra một tệp tài liệu giấy cũ bị cháy xém góc—đó là bản báo cáo tuần tra và mã hóa tần số quét của đặc nhiệm G.A.T.E Quận 9 mà anh thu thập được từ các vụ án trước.
"Mã tuần tra và điểm mù của camera G.A.T.E Quận 9 trong tháng này. Đủ để băng Thiết Huyết của tụi mày vận chuyển ba chuyến hàng lậu từ bãi rác điện tử mà không bị quét sóng não."
Hoàng Minh sáng mắt lên. Gã vội vàng giật lấy tệp tài liệu, dùng chiếc kính lúp cổ soi kỹ các ký tự mã hóa trên giấy để xác nhận độ thực giả. Sau khi chắc chắn, gã cười híp mắt, mở hộc tủ sắt bí mật dưới chân bàn mổ và lôi ra một hộp gỗ nhỏ.
Bên trong hộp là một mảnh khoáng thạch màu lam nhạt tỏa ra bức xạ sóng não nhẹ, chỉ bằng ngón tay cái—Tinh thể Hertz thô.
"Giao dịch thành công. Cậu luôn có những món hàng thú vị, thám tử."
Minh giật lấy viên tinh thể. Không hề do dự, anh dùng tay phải cạy nắp pin của thiết bị Mind-Cage bên thái dương trái, tháo viên pin cũ đã cạn kiệt ra và nhét viên tinh thể Hertz thô vào.
*Uỳnh!*
Một luồng năng lượng điện từ ổn định, mát lạnh như dòng nước đá chạy dọc theo vỏ não của Minh. Cơn đau buốt ở thái dương dịu đi ngay lập tức. Tiếng gào rú điên cuồng của Lâm Phong trong đầu anh bỗng chốc bị đẩy lùi sâu vào bóng tối, nhỏ dần rồi im bặt. Chỉ số Ô nhiễm Tâm thần (MPI) đang ở mức 55% dừng lại và bắt đầu có dấu hiệu ổn định.
Tuy nhiên, Minh biết viên tinh thể này chỉ giúp Mind-Cage hoạt động được trong vòng bảy ngày. Anh vẫn chưa có nguyên liệu cho huyết thanh An Thần Kính để điều trị triệt để sự rạn nứt của Bức tường tâm trí.
"Hoàng Minh, ông có rễ cây Dạ Yên hay dung môi ổn định sóng não của Pharma-X không?" Minh hỏi.
Hoàng Minh lắc đầu gầy guộc. "Những thứ đó là hàng cấm cấp độ S. Pharma-X kiểm soát nguồn cung cực kỳ nghiêm ngặt. Ở cái chợ đen nghèo nàn này không ai có đâu. Nhưng... mày có thể thử vận may với lão già mù bán thảo dược ở góc hẻm phía Tây xem. Lão ta thỉnh thoảng có vài thứ kỳ lạ nhặt được từ phế tích Đêm Sương Đỏ."
Minh gật đầu, kéo thấp vành mũ và bước ra khỏi tiệm cầm đồ.
Anh đi sâu vào những ngõ ngách tối tăm, ẩm ướt nhất của Chợ Đen, nơi sương mù công nghiệp rò rỉ từ các đường ống trên trần tạo thành một làn khói vàng xám lờ lững sát mặt đất.
Ở góc khuất dưới ánh đèn neon hồng nhạt đang nhấp nháy sắp hỏng, có một lão già rách rưới đang ngồi xếp bằng trên một tấm bạt rách. Hai mắt lão bọc băng gạc trắng dính đầy bùn đất, trước mặt là một chiếc rổ tre cũ kỹ chứa vài bó thảo dược khô mốc bốc mùi ngai ngái.
Minh dừng bước trước rổ tre. Anh kích hoạt Cảm ứng sóng não sơ cấp để dò xét.
Thế giới Hertz hiện lên. Minh kinh ngạc phát hiện ra, xung quanh lão già mù này không hề có bất kỳ đốm sáng năng lượng nào. Trên bản đồ radar ý thức của anh, lão già hoàn toàn trống rỗng, giống như một khoảng không vô hình, một mặt hồ phẳng lặng tuyệt đối giữa cơn giông bão Hertz của Chợ Đen.
*"Không thể nào... Ngay cả người thường cũng phải có dao động sóng não dưới 50Hz. Lão già này... đang hoàn toàn triệt tiêu sóng não của chính mình?"* – Trực giác thám tử của Minh gào thét cảnh báo nguy hiểm.
Anh định lùi lại, nhưng đã quá muộn.
Cánh tay gầy guộc như một cành củi khô của lão già mù đột ngột phóng ra với tốc độ và quỹ đạo không tưởng, vượt qua mọi phản xạ thể chất của Thế Minh.
*Chộp!*
Năm ngón tay gầy nhom, lạnh ngắt như thép nguội của lão già khóa chặt lấy cổ tay phải của Thế Minh.
Ngay lập tức, một luồng xung kích sóng ý thức cực kỳ tinh khiết, mạnh mẽ chạy dọc từ tay lão già truyền vào cơ thể Minh. Luồng năng lượng này đi đến đâu, dị năng Bóng tối nguyên bản và toàn bộ luồng Hertz trong thùy trán của anh bị đóng băng đến đó, khiến anh không thể bộc phát lực lượng để thoát ra.
Lão già mù từ từ ngẩng khuôn mặt đầy nếp nhăn lên, đôi mắt bọc băng gạc trắng hướng thẳng về phía Minh. Lão nở một nụ cười kỳ dị, để lộ hàm răng rụng gần hết.
"Kẻ Nuốt Nhân Cách..." Lão già mù thì thầm, giọng nói trầm khàn như tiếng hai viên sỏi cọ xát vào nhau dưới đáy mộ cổ. "Mày mang trong đầu hai linh hồn oán hận, dùng một chiếc lồng sắt rỉ sét để nhốt chúng... Cấm thuật Ký Ức Ký Sinh của nhà họ Trần, hóa ra vẫn chưa tuyệt diệt."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!