Đường Đạn Từ Trường
Ánh lửa hàn xì màu xanh lam của A Sâm tắt phụt, kéo theo tiếng bíp dài đơn điệu của máy đo dao động sóng não. Bóng tối dưới căn hầm ngầm Quận 9 đặc quánh lại, mang theo mùi dầu máy rỉ sét, mùi máu tanh nồng và cả mùi da thịt khét lẹt phát ra từ thái dương trái của Trần Thế Minh.
Anh mở mắt. Cơn đau từ hai chốt kim loại của thiết bị cộng hưởng Mind-Cage bản thô khoan thẳng vào xương sọ giật lên từng hồi theo nhịp tim, buốt nhói tận đại não. Sợi dây xích da trói chặt cơ thể anh vào chiếc bàn mổ sắt rỉ sét lạnh ngắt. Minh cố cử động cánh tay trái, nhưng một luồng điện tê dại chạy dọc từ vai xuống các đầu ngón tay. Cánh tay trái hoàn toàn mất cảm giác, buông thõng như một khúc gỗ chết. Di chứng liệt tạm thời mười hai giờ do dòng điện kích thích thùy trán vẫn chưa tan.
"Tỉnh rồi à, gã thám tử lì lợm?"
A Sâm bước ra từ góc tối, quăng chiếc kìm bọc titan xuống khay công cụ vang lên những tiếng loảng xoảng khô khốc. Gã quẹt mồ hôi trên trán, khuôn mặt bặm trợn đầy mệt mỏi dưới ánh đèn dầu mờ ảo. "Tao đã cố định cái lồng sắt đó vào đầu mày. Nhưng nghe cho kỹ đây, đây chỉ là đồ chắp vá từ rác thải điện tử. Nó đang ép sóng não của mày xuống mức 45Hz để qua mặt máy quét của G.A.T.E, nhưng nếu mày cố bộc phát dị năng Bóng tối vượt quá giới hạn, các chốt thép sẽ nung đỏ và nướng chín đại não của mày trước khi thằng Lâm Phong kịp cướp xác."
Minh không trả lời. Anh dùng cánh tay phải còn cử động được để tháo các đai da trói quanh người. Xương sườn gãy nhẹ nhói lên đau đớn khi anh ngồi dậy. Anh thọc tay vào túi măng-tô xám cũ kỹ, ngón tay chạm vào chiếc bật lửa rỉ sét Zippo và sợi dây chuyền bạc chứa ảnh Quỳnh Chi sát lồng ngực. Chúng vẫn ở đó. Mỏ neo tinh thần của anh vẫn an toàn.
"Tiêu Dao thế nào rồi?" Giọng Minh khàn đặc, mệt mỏi như từ dưới lòng đất vọng lên.
"Cậu nhóc thám tử tập sự của mày khôn hồn hơn mày tưởng," A Sâm hừ lạnh, châm một điếu thuốc lá rẻ tiền. "Nó đã lẩn trốn vào các ngõ hẻm Quận 9 sau khi mày đánh lạc hướng Hoàng Bách. Nhưng văn phòng thám tử của mày đang bị Hội Lưỡi Hái rình rập. Tao khuyên mày nên nằm yên ở đây cho đến khi cánh tay trái hồi phục."
"Không kịp nữa rồi," Minh lầm bẩm.
Tư duy thám tử của anh đang hoạt động điên cuồng dưới áp lực của Mind-Cage. Hội Lưỡi Hái đã phát hiện ra vệt bẻ khóa cơ học của anh tại căn hộ Lâm Phong. Chúng biết anh là Kẻ Nuốt Nhân Cách. Chúng sẽ không chỉ săn lùng anh, mà sẽ dùng Tiêu Dao làm mồi nhử tại văn phòng thám tử tư.
Minh loạng choạng bước xuống bàn mổ. Anh khoác lên mình chiếc măng-tô xám rộng, giấu cánh tay trái bị liệt vào trong túi áo như một kẻ tàn tật, rồi lặng lẽ bước ra ngoài đêm mưa axit dầm dề của Quận 9.
***
Hẻm Sương Mù vào ban đêm là một mê cung tăm tối bốc mùi sulfur và rác thải công nghiệp. Những làn sương vàng xám đặc quánh từ các nhà máy hóa chất lơ lửng giữa các dãy nhà trọ dột nát, che khuất tầm nhìn của các camera giám sát tầm nhiệt của chính phủ.
Minh đi sát mép tường, chiếc bóng xám của anh hòa lẫn vào những mảng tường rêu mốc. Trán anh rịn mồ hôi lạnh, vết bỏng ở thái dương trái rát buốt khi nước mưa axit thấm vào băng gạc. Cách văn phòng thám tử của anh khoảng ba mươi mét, Minh dừng lại phía sau một container rỉ sét.
Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở, kích hoạt kỹ năng Cảm ứng sóng não sơ cấp (Hertz Sensing).
Thế giới vật lý biến mất trong tâm trí anh, thay thế bằng một bản đồ radar thô sơ của các tần số Hertz. Xung quanh anh, trong các căn nhà trọ, những đốm sáng mờ nhạt dao động dưới 50Hz của người thường hiện lên như những đốm đom đóm yếu ớt.
Nhưng trên mái tòa nhà ba tầng đối diện văn phòng thám tử của anh, có một đốm sáng màu lam sắc lạnh, tĩnh lặng và tập trung đến đáng sợ.
"210Hz. Cấp C. Hệ Thể Chất - Siêu thị lực và định vị tầm xa."
Minh nhận diện ngay lập tức dựa trên kiến thức thám tử. Đó là Sát thủ Độc Nhãn của Hội Lưỡi Hái. Kẻ bắn tỉa đang nằm im như một con nhện độc trong sương mù, kiên nhẫn chờ đợi con mồi.
*Vút!*
Một tiếng rít sắc lẹm xé toạc màn sương công nghiệp. Không có tiếng nổ của thuốc súng, chỉ có tiếng rít của không khí bị xé rách bởi lực gia tốc từ trường.
Trực giác thám tử bộc phát trước một tích tắc. Minh không hề do dự, dùng sức mạnh của chân phải đạp mạnh vào cạnh container, đẩy nghiêng người sang bên trái.
*Oành!*
Đường đạn từ trường sượt qua bả vai phải của Minh, xé toạc lớp vải măng-tô xám và để lại một vệt rách dài rướm máu trên da thịt. Viên đạn găm thẳng vào bức tường bê tông phía sau anh. Áp lực từ trường cực mạnh của viên đạn bóp méo không khí xung quanh, tạo ra một lực hút chân không nhỏ làm sụp đổ hoàn toàn mảng tường bê tông dày mười phân thành tro bụi trong chớp mắt.
Cơn đau rát buốt từ bả vai phải dội ngược lên đại não. Cánh tay trái bị liệt, bả vai phải bị thương, thể chất của Thế Minh lúc này đang rơi vào trạng thái tồi tệ nhất.
*"Chết đi! Để tao ra ngoài giết nó!"* Giọng nói của Lâm Phong gầm rú dữ dội trong căn phòng kính Vùng đệm ý thức, cố gắng bẻ gãy chốt chặn Mind-Cage.
Minh nghiến răng chịu đựng, dồn 150Hz sóng não để cưỡng ép kích hoạt Bóng tối nguyên bản (Original Shadow). Thiết bị Mind-Cage trên đầu anh lập tức phản ứng, phát ra những tiếng vo vo chói tai và phóng ra những tia điện nhỏ đốt cháy xém da đầu anh. Cơn đau thấu xương khiến Minh suýt ngất đi, nhưng làn khói đen đặc quánh bộc phát từ cơ thể anh đã nhanh chóng hòa quyện vào sương mù và bóng râm của Hẻm Sương Mù.
Anh biến mất hoàn toàn trước mắt thường.
Trên mái nhà đối diện, Sát thủ Độc Nhãn khẽ nhíu mày sau chiếc kính ngắm điện tử màu đỏ rực. Trên màn hình quét năng lượng hắc ám của hắn, vệt năng lượng xám tro của mục tiêu đột ngột phân tán thành hàng vạn sợi tơ mỏng lẫn vào sương mù công nghiệp.
Hắn không hoảng loạn. Với kinh nghiệm của một sát thủ chuyên nghiệp, Độc Nhãn biết mục tiêu bị thương không thể di chuyển xa. Hắn điều chỉnh tần số kính ngắm sang chế độ quét nhiệt sinh học, kiên nhẫn rà soát từng góc tối của con hẻm.
Minh nép sát sau một đường ống nước rỉ sét, nín thở. Anh quan sát Độc Nhãn qua khe hở của các container.
"Hắn sử dụng súng bắn tỉa từ trường công nghệ cao. Loại vũ khí này có độ chính xác tuyệt đối nhưng có một điểm yếu chết người: tụ điện từ trường cần đúng 3 giây để nạp lại năng lượng cho phát bắn tiếp theo. Đó là cơ hội duy nhất của mình." - Minh thầm phân tích.
Nhưng làm sao để dụ một kẻ kiên nhẫn như Độc Nhãn nổ súng bắn trượt lần thứ hai khi anh chỉ còn một cánh tay cử động được?
Minh đưa bàn tay phải vào túi áo, lôi chiếc bật lửa rỉ sét Zippo ra. Anh không thể dùng ngón cái của tay trái để giữ thân bật lửa như mọi khi. Minh tì mạnh cạnh dưới của chiếc bật lửa vào đùi phải, dùng ngón cái tay phải bật nắp Zippo với một tiếng *"Tách"* thanh giòn vang lên giữa tiếng mưa rơi.
Anh quẹt mạnh bánh xe đá lửa vào lớp quần jean thô bám đầy bùn đất. Ngọn lửa vàng nhỏ bùng lên, tỏa ra nhiệt lượng ấm áp.
Minh tập trung sóng hắc ám, bọc lấy ngọn lửa Zippo bằng một lớp màng Bóng tối mỏng để giữ cho ánh sáng không bị khuếch tán quá rộng, chỉ tạo ra một đốm nhiệt lượng tập trung trong sương mù. Anh dùng hết sức lực của cánh tay phải còn lại, ném mạnh chiếc bật lửa cháy sáng sang đống rác thải công nghiệp đối diện hẻm.
Đốm nhiệt lượng di chuyển nhanh trong sương mù tạo ra một vệt sáng giả hoàn hảo.
*Vút!*
Viên đạn từ trường thứ hai xé gió lao đến, bắn nát vụn đống rác thải công nghiệp nơi chiếc bật lửa vừa rơi xuống. Tiếng nổ từ trường làm nung chảy các linh kiện nhựa phế thải thành một bầy dung dịch bốc khói nghi ngút.
"Một."
Minh lao ra khỏi góc tối của đường ống nước, dùng chân đạp mạnh vào gờ tường bê tông để lấy đà nhảy lên hệ thống thang cứu hỏa rỉ sét của tòa nhà Độc Nhãn đang đứng. Cơn đau từ xương sườn gãy nhói lên làm anh suýt hụt chân.
"Hai."
Anh dùng cánh tay phải bám chặt lấy thanh sắt thang cứu hỏa, dùng sức rướn của toàn thân để leo lên tầng thượng. Cánh tay trái liệt buông thõng đập vào thành thang đau điếng, nhưng anh không hề buông tay.
"Ba."
Minh đặt chân lên nền bê tông của sân thượng tầng ba ngay khi tiếng nạp đạn từ trường của khẩu súng bắn tỉa vừa kết thúc với một tiếng *"Cạch"* cơ học khô khốc.
Anh lướt nhanh qua cửa thoát hiểm tầng thượng, Bóng tối nguyên bản bao phủ cơ thể giúp anh di chuyển hoàn toàn không tiếng động. Dao găm hợp kim phủ titan đen nhám đã được anh rút ra bằng tay phải, sẵn sàng cho một đòn kết liễu vô thanh từ phía sau.
Minh áp sát bóng lưng gầy guộc của Độc Nhãn trong chiếc áo khoác măng-tô đen. Kính ngắm điện tử một mắt của gã sát thủ vẫn đang chĩa xuống dưới hẻm.
Nhưng ngay khi Minh chuẩn bị vung dao găm đâm thẳng vào gáy đối thủ, ánh mắt anh vô tình liếc qua quỹ đạo hướng nòng súng của Độc Nhãn thông qua khe ngắm phụ.
Tim Thế Minh đột ngột thắt lại, máu trong người như đông cứng.
Nòng súng bắn tỉa từ trường của Độc Nhãn không còn nhắm vào đống rác thải nữa. Nó đang hướng thẳng xuống đầu hẻm Sương Mù.
Tại đó, Tiêu Dao—cậu học trò thám tử tập sự nhút nhát—đang khoác chiếc áo gió màu vàng tươi rực rỡ dưới mưa axit, hớt hải chạy vào hẻm, đôi mắt tò mò và lo lắng dáo dác tìm kiếm văn phòng của sư phụ.
Ngón tay trỏ bọc găng tay da của Độc Nhãn đang từ từ siết chặt cò súng từ trường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!