Chiếc Lồng Ý Thức
Căn phòng tối tăm của văn phòng thám tử tư Thế Minh chìm trong một sự im lặng căng thẳng đến mức có thể nghe thấy tiếng những giọt mưa axit gặm nhấm lớp sơn bong tróc ngoài ban công. Vy Anh bước sâu hơn vào văn phòng, họng súng lục đặc chủng G.A.T.E quét qua góc tường nơi Thế Minh đang nín thở. Ánh sáng hồng tím từ biển hiệu neon đối diện hắt qua khe cửa sổ rách nát, cắt ngang khuôn mặt cương nghị nhưng đầy mệt mỏi của cô.
Thế Minh đứng nép sát sau cánh cửa gỗ cũ kỹ. Dưới tác dụng của thuốc ức chế G.A.T.E-09, sóng não của anh bị ép chặt dưới mức 50Hz, biến anh thành một người thường không có chút dao động dị năng nào. Nhưng bản năng thám tử được rèn luyện từ nhỏ bởi người cha Trần Thế Vinh không cần đến Hertz để hoạt động. Anh nhắm mắt, lắng nghe tiếng hít thở của Vy Anh.
"Tần số thở mười sáu nhịp một phút. Đều đặn, nhưng có một nhịp hẫng nhẹ ở giây thứ tư. Cô ấy đang lo lắng, nhưng không phải vì sợ hãi mục tiêu. Không có tiếng ủng da bọc thép của đặc nhiệm G.A.T.E đi kèm. Cô ấy đến đây một mình." - Minh thầm suy luận.
Lâm Phong trong đầu anh lại bắt đầu gầm rú, giọng nói hắc ám rít lên qua những kẽ nứt của Bức tường tâm trí: *"Giết nó đi, Minh! Nó là cảnh sát! Nó có mảnh kính dính máu của mày! Chỉ cần một nhát dao vào động mạch cảnh, mày sẽ an toàn!"*
Minh nghiến chặt răng, dùng ý chí đè bẹp luồng ý nghĩ tàn bạo đó xuống. Anh không thể để nhân cách của người bạn thân đồng hóa mình thành một con quái vật cuồng sát. Anh cần Vy Anh. Cô là người duy nhất trong hệ thống pháp luật thối nát này còn giữ được sự chính trực.
"Tách."
Tiếng bật lửa Zippo rỉ sét vang lên giòn giã trong bóng tối. Ngọn lửa vàng nhỏ bùng lên, soi rõ khuôn mặt thâm quầng, nhợt nhạt của Thế Minh. Vy Anh giật mình, họng súng lập tức chĩa thẳng vào trán anh, nhưng ngón tay cô trên cò súng khựng lại khi nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm đầy tĩnh lặng của người thám tử tư.
"Vy Anh, nếu cô muốn bắn, cô đã không đi một mình," Minh lên tiếng, giọng nói khàn trầm, mệt mỏi nhưng vô cùng bình thản. Anh không hề đưa tay lên đầu hàng, chỉ lặng lẽ đóng nắp bật lửa. Căn phòng lại chìm vào bóng tối mờ ảo.
Vy Anh từ từ hạ họng súng xuống, nhưng không hề cất vào bao da. "Trần Thế Minh, anh biết G.A.T.E đang dốc toàn lực truy nã anh không? Dấu vân tay dính máu của anh tại hiện trường căn hộ Lâm Phong là bằng chứng đanh thép nhất. Đại úy Trần Sang muốn nổ súng tiêu diệt anh ngay khi chạm mặt."
"Trần Sang nhận tiền của Pharma-X để bóp méo hồ sơ," Minh lạnh lùng đáp, bước ra khỏi góc tối, loạng choạng tựa lưng vào chiếc bàn làm việc gỗ. Vết bỏng nhiệt ở lưng rát buốt khi cọ xát vào lớp áo sơ mi dính máu, và xương sườn bị gãy nhẹ nhói lên sau mỗi lời nói. "Lâm Phong bị sát hại bởi Hội Lưỡi Hái vì cậu ấy nắm giữ danh sách thí nghiệm của Pharma-X. Tôi nuốt ký ức của cậu ấy để tìm ra sự thật về Đêm Sương Đỏ. Vy Anh, cô tin tôi, hoặc cô có thể nổ súng ngay bây giờ."
Vy Anh nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt. Dưới ánh sáng neon nhấp nháy, cô nhìn thấy những vệt máu khô vẫn còn bám ở khóe tai và mũi của anh—di chứng của việc quá tải sóng não cực hạn. Trực giác của một cảnh sát hình sự chính quy bảo cô rằng Thế Minh đang nói thật. Nhưng pháp luật của liên bang không vận hành bằng trực giác.
"Tôi muốn tin anh, Minh. Nhưng hệ thống định vị của G.A.T.E đã quét qua khu vực này. Hoàng Bách—đồng nghiệp của tôi—đang dẫn đầu một tổ tuần tra rà soát các ngả đường. Và..." Vy Anh khựng lại, ánh mắt cô hiện lên sự lo ngại tột độ. "Họ biết anh có một học trò thám tử. Hoàng Bách đang âm thầm bám theo Tiêu Dao để dụ anh lộ diện."
Tim Thế Minh thắt lại. Tiêu Dao! Cậu nhóc thám tử tập sự nhút nhát nhưng kiên trì đó luôn coi anh là thần tượng. Minh lập tức bước đến bên cửa sổ, hé nhìn qua khe rèm rách nát xuống con hẻm Sương Mù bên dưới.
Dưới màn mưa axit dầm dề, một dáng người gầy gò mặc chiếc áo khoác gió màu vàng tươi đang loạng choạng đi bộ về phía khu tập thể. Đó là Tiêu Dao. Cậu nhóc ôm chặt chiếc ba lô trước ngực, hoàn toàn không biết rằng ở góc phố tối tăm cách đó năm mươi mét, một chiếc xe sedan màu đen của G.A.T.E đang tắt đèn gầm, từ từ lăn bánh bám theo.
"Khốn kiếp!" Minh rít lên.
Lâm Phong trong đầu anh lại gào rú: *"Cứu nó! Dùng Bóng tối bóp nghẹt gã cảnh sát trong xe đi! Ha ha! Giải phóng tao ra!"*
Minh biết mình không thể bộc phát Bóng tối nguyên bản mạnh mẽ lúc này. Thuốc ức chế G.A.T.E-09 đang khóa chặt thùy trán của anh dưới 50Hz. Nếu anh cưỡng ép bộc phát dị năng lên Ng Ngưỡng Sát Thủ / Đặc Vụ Sơ Cấp (trên 150Hz) để chiến đấu, áp lực tuần hoàn ngược sẽ làm rách toàn bộ mạch máu não, khiến anh chết não ngay lập tức trước khi kịp cứu Tiêu Dao.
Nhưng anh không thể đứng nhìn học trò của mình rơi vào tay Hoàng Bách.
"Vy Anh, che chở cho tôi," Minh ra lệnh ngắn gọn.
Anh nhắm mắt, dồn toàn bộ ý chí tinh thần vào thùy trán. Anh không cần tạo ra một màn sương hắc ám khổng lồ, anh chỉ cần một sợi tơ bóng tối cực nhỏ, một phản xạ có điều kiện để cảnh báo Tiêu Dao. Minh tập trung vào chiếc bóng của cột đèn đường ngay cạnh lối rẽ vào hẻm.
*"Lên!"* - Minh gầm lên trong thâm tâm.
Cơ thể anh co thắt dữ dội. Dưới tác động của thuốc ức chế, việc cưỡng ép nâng tần số sóng não lên 150Hz giống như việc đổ dầu sôi vào các tế bào thần kinh. Cơn đau buốt nhói chạy dọc từ gáy lên đỉnh đầu. Máu tươi nóng hổi trào ra từ hai hốc mũi Thế Minh, nhỏ xuống bậu cửa sổ.
Nhưng sợi tơ Bóng tối nguyên bản đã hình thành. Nó lướt nhanh dưới mặt đường đầy nước mưa, quấn chặt lấy chiếc bóng của một chồng lốp xe cũ bên đường, kéo đổ chúng xuống ngay trước đầu xe của Hoàng Bách. Tiếng va chạm kim loại và cao su vang lên trong đêm mưa.
Cùng lúc đó, Minh dùng chút sức tàn quẹt lửa chiếc bật lửa Zippo sát cửa sổ ba lần liên tục. Tiếng 'tách, tách, tách' vô thanh trong mưa nhưng ánh lửa nhấp nháy theo nhịp mật mã thám tử mà anh từng dạy cho Tiêu Dao.
Tiêu Dao giật mình trước tiếng động của chồng lốp xe đổ, rồi cậu nhóc ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh lửa nhấp nháy từ cửa sổ tầng hai. Cậu nhóc lập tức hiểu ra nguy hiểm, không hề do dự, Tiêu Dao ôm chặt ba lô quay đầu lao thẳng vào một con hẻm cụt tối tăm khác, cắt đuôi chiếc xe tuần tra đang bị kẹt.
Thế Minh ngã quỵ xuống sàn nhà, đầu óc quay cuồng dữ dội. Bức tường tâm trí bảo vệ bản ngã của anh bị rạn nứt nghiêm trọng dưới sự phản phệ của thuốc ức chế và sự tấn công điên cuồng của Lâm Phong.
"Minh!" Vy Anh lao đến đỡ lấy anh, cô nhanh chóng dùng khăn tay lau sạch vệt máu trên mặt anh. "Hoàng Bách sẽ phát hiện ra vệt dị năng hắc ám vừa rồi ngay lập tức. Anh phải đi ngay! Tôi sẽ ở lại đây để đánh lạc hướng hắn."
"Đến... xưởng cơ khí của A Sâm... Quận 9..." Minh thốt lên từng tiếng đứt quãng qua cơn co thắt cơ mặt. Anh biết mình không còn lựa chọn nào khác. Nếu không có một thiết bị cộng hưởng để cô lập sóng não của Lâm Phong vĩnh viễn, anh sẽ hóa điên trước khi bình minh ló dạng.
Vy Anh dìu anh ra lối cửa sau của khu tập thể dẫn thẳng xuống ngõ tối. "Đi đi, Minh. Tôi sẽ giữ chân Hoàng Bách lâu nhất có thể."
***
Nửa giờ sau, trong khu ổ chuột công nghiệp Quận 9 nghèo khổ, tiếng máy tiện và mùi khói hàn xộc thẳng vào mũi Thế Minh khi anh loạng choạng bước qua cánh cổng sắt rỉ sét của xưởng sửa xe A Sâm.
Xưởng cơ khí này là căn cứ hoạt động của Nhóm thợ máy Chợ Đen A Sâm. Giữa những bộ khung sườn xe máy cũ nát và những đống lốp xe chất cao như núi, thợ cơ khí A Sâm—gã đàn ông vạm vỡ, đầu trọc lóc lấm lem dầu mỡ—đang cầm chiếc mỏ hàn xì phun ra những tia lửa xanh rực.
Thấy Thế Minh ngã nhào vào đống lốp xe, A Sâm lập tức quăng mỏ hàn xuống đất, lao đến đỡ lấy anh.
"Mày điên rồi, Minh!" A Sâm gầm lên, gã lôi từ thắt lưng ra một chiếc máy quét sóng não Hertz cầm tay bíp bíp liên hồi. Màn hình LCD nhỏ nhấp nháy dải màu đỏ đậm báo động. "Tần số sóng não của mày đang vọt lên 280Hz! Cái cấm thuật nuốt ký ức của mày đang nhai sống thùy trán của mày rồi! Thằng Lâm Phong đang cố gắng đồng hóa mày!"
"A Sâm... chế tạo... Mind-Cage... theo bản thiết kế của Phùng Hoàng... nhanh lên..." Minh thốt lên, hai tay bấu chặt lấy bả vai vạm vỡ của gã thợ máy, móng tay găm sâu vào lớp da đầy dầu mỡ.
A Sâm nghiến răng, khuôn mặt bặm trợn hiện lên sự quyết đoán. Gã là một dị nhân hệ Cơ Khí cấp D (110Hz), am hiểu cấu trúc máy móc và cực kỳ ghét tập đoàn Pharma-X. Gã biết nếu không giúp Minh lúc này, người thám tử tư duy nhất dám đối đầu với thế lực ngầm sẽ chết não vĩnh viễn.
"Vào mật thất dưới lòng đất! Mau!"
A Sâm dìu Minh xuống căn hầm cách âm phía sau đống lốp xe cũ. Căn hầm vô trùng thô sơ này chứa đầy các thiết bị tiện CNC đời cũ, những khay linh kiện điện tử nano rác thải công nghiệp nhặt từ bãi rác công nghệ, và một chiếc bàn mổ sắt rỉ sét.
A Sâm đặt Minh nằm lên bàn sắt, dùng các đai da xích chặt tay chân anh lại. Gã lật mở cuốn nhật ký da cũ của Phùng Hoàng đặt trên bàn điều khiển, quét nhanh qua bản vẽ thô của Thiết bị cộng hưởng Mind-Cage (Bản thô).
"Nghe đây, Minh! Tao không có thuốc tê chính quy của bệnh viện liên bang. Tao chỉ có thể dùng dòng điện nhẹ từ tinh thạch Hertz thô để kích thích vỏ não của mày trong lúc cấy ghép. Mày phải chịu đựng bằng ý chí của chính mình. Nếu mày ngất đi, sóng não của mày sẽ sụp đổ và thằng Lâm Phong sẽ chiếm xác!" A Sâm hét lớn để át đi tiếng máy phát điện đang nổ vo vo.
"Làm đi..." Minh rít lên qua kẽ răng, mắt anh đã bắt đầu lóe lên những tia sáng xám lạnh của dị năng Bóng tối ngoài tầm kiểm soát.
A Sâm đeo kính bảo hộ trên trán xuống mắt, đôi tay vạm vỡ của gã di chuyển nhanh thoăn thoắt với độ chính xác của một thợ máy thiên tài. Gã dùng kìm đa năng bọc titan cắt những sợi cáp nano dẫn điện từ trường, ghép nối chúng vào bộ khung kim loại hình vành tai làm bằng hợp kim titan siêu nhẹ. Đây là chiếc Mind-Cage bản thô sơ nhất, được lắp ghép hoàn toàn từ rác thải công nghệ Quận 9.
"Tao bắt đầu khoan cố định chốt kẹp vào thái dương mày đây!"
Tiếng khoan rít lên chói tai. Mũi khoan mỏng dính bọc titan từ từ hạ xuống, xuyên qua lớp da thịt mỏng ở thái dương trái của Thế Minh.
"A... A... A...!!!"
Thế Minh thét lên đau đớn tột cùng. Cơn đau thực thể từ mũi khoan cắm sâu vào xương sọ như hàng vạn luồng điện áp cao nổ tung trong đầu anh. Cơ thể anh co giật dữ dội trên bàn sắt, các sợi xích da căng ra kêu răng rắc. Máu tươi từ thái dương chảy dọc xuống má, hòa cùng mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Nhưng cơn đau thể xác đó vẫn chưa là gì so với trận chiến sinh tử đang diễn ra trong tiềm thức của anh.
Ngay khi dòng điện từ Mind-Cage kích thích vỏ não, ý thức của Thế Minh rơi thẳng vào một chiều không gian tối tăm vô tận—đó là thế giới tiềm thức của chính anh.
Tại đây, anh nhìn thấy Bức tường tâm trí của mình như một bức tường gạch xám cũ nát đang bị những luồng khói đen khổng lồ của nhân cách Lâm Phong đập phá điên cuồng. Lâm Phong đứng giữa làn sương đen, khuôn mặt vặn vẹo đầy oán hận, gào thét:
*"Thế Minh! Để tao ra ngoài! Tao phải giết sạch bọn Pharma-X! Tao phải giết cả con cảnh sát kia! Mày là kẻ hèn nhát!"*
"Lâm Phong, cậu đã chết rồi! Ký ức của cậu thuộc về tôi, thù hận của cậu cũng thuộc về tôi! Nhưng tôi là thám tử, không phải sát thủ!" Thế Minh gầm lên trong thế giới ý thức. Anh dồn toàn bộ sức mạnh ý chí của bản ngã nguyên bản, phối hợp với dòng điện từ trường phát ra từ thiết bị Mind-Cage bên ngoài.
*Uỳnh!*
Một luồng ánh sáng điện từ màu lam nhạt bùng lên từ đỉnh đầu ý thức của Minh, bọc lấy toàn bộ làn sương đen của Lâm Phong. Dưới tác động của dòng điện kích thích thùy trán, thế giới ý thức của Minh bắt đầu tái cấu trúc. Một căn phòng giam bằng kính cường lực tối tăm biệt lập—Vùng đệm ý thức (Buffer Zone)—từ từ mọc lên từ hư vô dưới lòng đất tiềm thức.
Cú kích thích dòng điện từ chiếc lồng sắt Mind-Cage thô sơ bên ngoài đã ép buộc luồng sóng não 320Hz của Lâm Phong vào bên trong căn phòng kính này. Làn sương đen bị dồn ép, va đập điên cuồng vào mặt kính cường lực phát ra những tiếng nổ chập điện vô thanh, nhưng không thể thoát ra ngoài.
Thế Minh đứng thở dốc trước căn phòng kính giam giữ Lâm Phong. Anh đã làm được. Thiết bị Mind-Cage đã thiết lập thành công Vùng đệm ý thức để cô lập nhân cách ký sinh đầu tiên, giúp anh lấy lại quyền kiểm soát cơ thể và giữ vững lý trí thám tử mà không lo bị đồng hóa.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc cánh cửa kính của Vùng đệm ý thức hoàn toàn khóa chặt, Thế Minh bất chợt cảm nhận được một luồng sát khí tàn bạo, lạnh lẽo gấp trăm lần Lâm Phong dội ngược lên từ vùng tối sâu nhất dưới đáy tiềm thức của anh.
Anh chậm rãi quay đầu lại, nhìn vào vực thẳm đen ngóm nằm ngoài ranh giới của Vùng đệm ý thức.
Từ trong bóng tối sâu thẳm vô tận đó, một đôi mắt rực lên ánh sáng kim loại xám lạnh đang từ từ mở ra. Đó không phải là Lâm Phong. Đó là một thực thể khổng lồ, mang hình dáng của một con mãnh thú bọc thép nguội, tỏa ra luồng sát khí cuồng bạo, khát máu tột cùng đang gầm rú đòi xé toạc linh hồn anh để thức tỉnh.
Thế Minh kinh hoàng nhận ra, trong đầu anh không chỉ có một mình Lâm Phong ký sinh. Có một nhân cách thứ hai tàn ác hơn, mạnh mẽ hơn (Foreshadowing sát thủ Hắc Hổ) đang chực chờ thức tỉnh từ vụ thảm sát Đêm Sương Đỏ năm xưa.
Cơn chấn động tinh thần cực hạn khiến Thế Minh trợn trừng mắt, hét lên một tiếng đau đớn tột cùng rồi hoàn toàn bất tỉnh nhân sự trên bàn mổ sắt rỉ sét, trong khi thiết bị Mind-Cage trên đầu anh liên tục phát ra những tia lửa điện nhỏ màu xanh lam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!