Ranh Giới Đỏ Của Pháp Luật
Cơn mưa axit của thành phố Tân Khánh chưa bao giờ dứt sạch. Nó rỉ rả trút xuống những mái tôn rỉ sét của Quận 9, mang theo thứ mùi hóa chất nồng hắc bốc lên từ các khu công nghiệp bỏ hoang, nhuộm đen những con hẻm chật hẹp bên dưới.
Tại căn hộ chung cư cao cấp ở rìa Quận 9, ánh đèn neon từ các bảng quảng cáo ngoài trời hắt qua khung cửa sổ vỡ, để lại những vệt sáng màu hồng tím méo mó trên sàn nhà đầy mảnh kính. Hiện trường vụ án mạng của Lâm Phong đã bị phong tỏa bằng băng rôn màu vàng của lực lượng an ninh G.A.T.E. Nhưng đối với một điều tra viên thực địa như Vy Anh, sự phong tỏa này giống một màn kịch vụng về hơn là một quy trình nghiệp vụ chính quy.
Vy Anh kéo cao chiếc cổ áo khoác da cảnh sát màu đen, mái tóc cột đuôi ngựa cao gọn gàng khẽ đung đưa khi cô cúi người xuống. Cô là sĩ quan điều tra thuộc Phòng Cảnh sát Hình sự PC02 Tân Khánh, mới được biệt phái sang G.A.T.E Phân cục Quận 9 để phối hợp điều tra các vụ án liên quan đến dị năng. Khác với những đặc nhiệm G.A.T.E luôn tin vào sức mạnh thô bạo của súng điện từ và các thiết bị quét sóng não, Vy Anh thuộc thế hệ cảnh sát chính thống tin vào logic và dấu vết thực địa. Cô sở hữu dị năng tăng tốc phản xạ thể chất cấp C, một năng lực cho phép cô nhận diện và phân tích các chuyển động siêu tốc, nhưng thứ giúp cô đứng vững trong ngành lại là một cái đầu lạnh và óc quan sát sắc sảo.
"Đại úy Trần Sang đã ký lệnh đóng hồ sơ vụ án này chỉ sau sáu giờ khám nghiệm." Vy Anh tự lẩm bẩm, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên trong căn phòng vắng. "Một dị nhân cấp B như Lâm Phong bị sát hại dã man, hiện trường đầy vết xích tẩm độc và tàn dư hắc ám, vậy mà báo cáo lại kết luận là 'tử vong do xung đột băng đảng tự phát vì nợ nần'. Thật nực cười."
Cô bước qua đống đổ nát của phòng khách, tránh những vệt bột màu trắng mà đội kỹ thuật của G.A.T.E đã rải một cách cẩu thả để che giấu các dấu vết sinh học. Sự mâu thuẫn quyền lực giữa cảnh sát hình sự chính quy PC02 và cơ quan đặc quyền G.A.T.E luôn tồn tại. G.A.T.E muốn nhanh chóng chôn vùi vụ án này để tránh sự chú ý của giới truyền thông vào các hoạt động ngầm tại Quận 9, nhưng Vy Anh thì không. Trực giác của cô bảo rằng cái chết của Lâm Phong là một mắt xích trong một chuỗi âm mưu lớn hơn nhiều.
Vy Anh cúi xuống bậu cửa sổ phòng khách, nơi có một vệt máu xám xịt đã khô. Cô rút từ thắt lưng ra một chai xịt hóa chất phát quang Luminol cải tiến—thứ dung dịch chuyên dụng để phát hiện các vệt máu bị lau vội của dị nhân. Cô xịt nhẹ lên bề mặt gỗ.
Một luồng ánh sáng màu xanh lam nhạt bùng lên dưới màn sương hóa chất, phản chiếu rõ rệt hình dáng của vệt máu. Đồng tử của Vy Anh co thắt lại.
"Vệt máu phun ra theo hình vòng cung hướng từ dưới lên, góc nghiêng ba mươi lăm độ. Nạn nhân bị cắt động mạch cổ khi đang quỳ gối, không phải kháng cự kịch liệt như Trần Sang đã viết trong báo cáo." Vy Anh phân tích, ngón tay cô lướt nhẹ trên bậu cửa sổ, cảm nhận độ mịn của thớ gỗ. "Kẻ xuống tay là một sát thủ chuyên nghiệp, ra đòn vô thanh vô thức từ phía sau. Nhưng tại sao lại có vệt máu bị lau vội ở đây?"
Cô tiếp tục dùng ánh sáng xanh quét dọc theo chân tường. Dưới gầm tủ gỗ cũ kỹ, nơi ánh sáng từ các bảng hiệu neon ngoài trời không thể chạm tới, Vy Anh phát hiện một mảnh kính vỡ dính một vệt máu đỏ tươi—không phải máu của nạn nhân Lâm Phong vốn đã bị biến tính bởi độc tố. Cô đeo găng tay cao su đeo găng tay cao su, cẩn thận nhặt mảnh kính lên, đưa vào máy quét vân tay và phân tích ADN cầm tay đeo ở cổ tay phải.
Thiết bị nhỏ phát ra tiếng vo vo nhẹ, màn hình LCD hiển thị các dải màu phân tích cấu trúc gen thần kinh. Chỉ sau mười giây, một cái tên hiện lên rực rỡ kèm theo ảnh hồ sơ cá nhân:
*Trần Thế Minh. Thám tử tư. Cựu điều tra viên.*
Vy Anh nín thở. Dấu vân tay dính máu này thuộc về Thế Minh, người bạn thân nhất của nạn nhân, đồng thời là thám tử tư đã đột ngột biến mất ngay sau đêm xảy ra vụ án mạng.
"Trần Thế Minh... Anh thực sự đã có mặt ở đây khi Lâm Phong chết sao?" Vy Anh khẽ thốt lên, sự nghi ngờ hướng thẳng vào người thám tử tư đang lẩn trốn. Nhưng thay vì cảm thấy nhẹ nhõm vì tìm được nghi phạm, lòng cô lại dâng lên một nỗi bất an mơ hồ. Một thám tử tư có tư duy phá án xuất sắc như Thế Minh, con trai của cựu cảnh sát hình sự huyền thoại Trần Thế Vinh, tại sao lại để lại một dấu vân tay sơ hở như thế này? Trừ khi, anh ta đã bị dồn vào một tình thế không thể kiểm soát, hoặc anh ta đang phải gánh chịu một sự biến đổi dị năng kinh hoàng.
***
Cùng lúc đó, tại một khu tập thể cũ kỹ dột nát nằm sâu trong ngõ hẻm Quận 9, Trần Thế Minh đang trải qua một cơn địa ngục thực thể.
Anh lết cơ thể tàn tạ của mình lên những bậc thang bê tông bốc mùi ẩm mốc dẫn lên tầng hai. Vết thương bỏng nhiệt ở lưng từ cuộc trốn chạy đêm qua vẫn liên tục rỉ dịch, dính chặt vào lớp áo sơ mi mỏng, mỗi bước đi là một lần da thịt bị kéo rách tàn nhẫn. Xương sườn cũ bị gãy nhẹ nhói lên đau đớn sau mỗi nhịp thở dốc. Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với cơn bão tâm thần đang càn quét thùy trán của anh.
Chỉ số Ô nhiễm Tâm thần (Mental Pollution Index) hiển thị trong tiềm thức anh đang dao động ở mức báo động 42%.
*"Thế Minh... Mày nhìn thấy gì không? Ngọn lửa... ngọn lửa màu đỏ sương... Chúng đang thiêu rụi cha mẹ mày... Chúng đang cắt cổ em gái mày..."*
Tiếng cười của Lâm Phong vang lên trong đầu Minh, không phải là giọng nói ấm áp của người bạn thân thuở nhỏ, mà là một luồng sóng não 320Hz đầy oán hận, liên tục bóp nghẹt hệ thần kinh vận động của anh. Nhân cách ký sinh của Lâm Phong đang cố tình tái hiện lại những hình ảnh kinh hoàng về vụ thảm sát Đêm Sương Đỏ—vụ thảm sát đã xóa sổ gia đình Thế Minh mười năm trước—nhằm kích thích lòng căm thù và sự thèm khát bạo lực của anh, hòng bẻ gãy Bức tường tâm trí yếu ớt để cướp quyền kiểm soát cơ thể.
"Câm... miệng..." Minh rít qua kẽ răng đầy máu, anh đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ của Văn phòng thám tử Thế Minh, loạng choạng bước vào trong rồi khóa chặt ba nấc khóa cơ học.
Căn văn phòng tối tăm, bụi bặm hiện lên dưới ánh sáng mờ nhạt hắt qua khe cửa sổ. Nơi đây chứa đầy những chồng hồ sơ vụ án bám bụi, chiếc máy pha cà phê rỉ sét và bức ảnh cưới nhỏ của anh và người vợ quá cố Lê Quỳnh Chi đặt trên bàn làm việc. Đây là vùng an toàn duy nhất còn sót lại của anh trên mặt đất.
Minh ngã quỵ xuống chiếc ghế da sờn rách phía sau bàn làm việc. Thái dương anh căng phồng, các mạch máu nổi rõ rực lên ánh sáng xám nhạt dưới da. Anh biết mình phải hành động ngay lập tức trước khi G.A.T.E kích hoạt hệ thống quét sóng não tự động toàn khu vực để truy tìm dị nhân có Hertz vượt ngưỡng 300Hz.
Anh kéo hộc tủ dưới cùng ra, lôi từ bên trong một chiếc hộp sắt nhỏ chứa những vỉ thuốc nén màu đỏ cũ kỹ—đây là thuốc ức chế G.A.T.E-09, thứ hóa chất quân sự cực mạnh dùng để ép tần số sóng não xuống dưới mức 50Hz (Cấp E), biến dị nhân tạm thời thành người thường để qua mặt máy quét.
Minh không ngần ngại bóc hai viên thuốc, nuốt chửng không cần nước.
Cơn đau lập tức ập đến như một nhát búa tạ gõ thẳng vào thùy trán. Thuốc ức chế hoạt động bằng cách cưỡng ép bóp nghẹt hoạt động của các tế bào thần kinh vỏ não. Minh cảm thấy toàn thân lạnh toát, nhiệt độ cơ thể giảm mạnh, bả vai và tay chân tê liệt hoàn toàn. Tiếng gào thét của Lâm Phong trong não anh nhỏ dần, nhỏ dần rồi bị đẩy lùi vào một góc tối tăm của tiềm thức.
Nhưng cái giá phải trả quá tàn khốc.
Trong khoảnh khắc sóng não bị ép xuống dưới 50Hz, Thế Minh cảm nhận rõ rệt một phần ký ức cá nhân của mình đang bị xóa nhòa vĩnh viễn. Đó là ký ức về ngày sinh nhật lần thứ mười của em gái Mỹ An—hình ảnh cô bé cười rạng rỡ dưới ánh nến, chiếc bánh kem dâu tây vụng về do chính tay anh làm... Tất cả bỗng chốc biến thành một mảng màu xám tro nhạt nhẽo rồi tan biến vào hư vô. Anh đã phải dùng chính một phần linh hồn, một phần ký ức thiêng liêng về gia đình để đổi lấy sự im lặng tạm thời của ác quỷ ký sinh.
Minh gục đầu xuống bàn, nước mắt hòa lẫn với máu tươi rỉ ra từ khóe mắt nhỏ xuống mặt kính bàn làm việc. Anh run rẩy đưa tay lên cổ, nắm chặt lấy sợi dây chuyền bạc chứa ảnh của Quỳnh Chi. Hơi ấm dịu nhẹ từ mặt dây chuyền tỏa ra sát ngực như một mỏ neo tinh thần cuối cùng giữ cho anh không bị phát điên.
"Anh xin lỗi, Mỹ An... Anh lại quên thêm một điều về em rồi..." Minh thì thầm, giọng nói khàn trầm đầy mệt mỏi và đau đớn.
Khi cơn đau đầu dịu đi đôi chút, Minh gượng dậy, bật chiếc đèn bàn nhỏ. Ánh sáng vàng nhạt bao phủ lấy những tờ giấy nháp trắng. Anh rút chiếc bật lửa rỉ sét Zippo từ túi măng-tô ra, đặt lên bàn. Tiếng 'tách' quen thuộc khi anh mở nắp bật lửa vang lên giòn giã giữa không gian tĩnh lặng, giúp anh lấy lại tư duy phá án logic của một thám tử.
Anh bắt đầu lục lọi các mảnh ký ức vụn vặt của Lâm Phong mà anh đã nuốt chửng đêm qua. Ký ức của người chết không tồn tại dưới dạng một cuốn phim hoàn chỉnh, mà nó là những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn, lơ lửng trong thế giới ý thức. Minh nhắm mắt lại, dồn chút sóng não ít ỏi còn lại để chạm vào các mảnh vỡ đó.
Anh nhìn thấy Lâm Phong đang ngồi trong một văn phòng sang trọng, đối diện là một người đàn ông mặc vest trắng lịch lãm đeo kính gọng vàng mỏng—đó là Nghiêm Quốc Bảo, Giám đốc điều hành của tập đoàn dược phẩm Pharma-X chi nhánh Quận 9.
*"Lâm Phong, cậu đã biết quá nhiều điều không nên biết. Danh sách này... không phải thứ cậu có quyền giữ."* Giọng nói của Nghiêm Quốc Bảo vang lên lạnh lùng trong ký ức.
Sau đó là hình ảnh Lâm Phong bỏ chạy trong hoảng loạn dưới cơn mưa đen, tay ôm chặt một chiếc ổ cứng di động chứa tệp tài liệu mã hóa.
Minh cố gắng đẩy sâu tư duy thám tử vào mảnh ký ức tiếp theo để nhìn rõ gương mặt của kẻ trực tiếp cầm dao sát hại Lâm Phong tại căn hộ. Anh muốn nhìn thấy kẻ đã ra tay vô thanh vô thức từ phía sau.
Nhưng ngay khi anh vừa chạm vào ranh giới của ký ức đó, một màng sương xám tâm linh dày đặc đột ngột hiện lên, chặn đứng mọi nỗ lực xâm nhập của anh. Đó là một cấm thuật phong tỏa ký ức cấp cao, được thiết lập bởi một dị nhân hệ tâm linh sở hữu sóng não cực mạnh. Màng sương xám phát ra những tia điện thần kinh bóp nghẹt thùy trán của Minh, khiến anh phải hét lên một tiếng đau đớn, buộc phải rút ý thức ra ngoài.
"Một khóa tâm linh..." Minh thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. "Kẻ giết Lâm Phong không chỉ là một sát thủ thông thường, hắn được bảo vệ bởi một dị nhân tâm linh cấp cao đứng sau. Chúng muốn xóa sạch mọi dấu vết về danh sách thí nghiệm của Pharma-X."
Dù không thể nhìn thấy mặt kẻ sát nhân, nhưng tư duy logic của Minh đã kết nối các dữ liệu lại với nhau. Lâm Phong bị giết vì đã phát hiện ra danh sách các dị nhân Quận 9 bị Pharma-X bắt cóc làm vật thí nghiệm thu hoạch tủy xương. Và điều chấn động nhất là, trong những mảnh ký ức hỗn loạn của Lâm Phong về các cuộc nghiên cứu thần kinh của Pharma-X, Minh nhìn thấy biểu tượng hình lục giác của tập đoàn này xuất hiện trên các tài liệu cũ liên quan đến vụ thảm sát Đêm Sương Đỏ mười năm trước.
"Pharma-X... Chúng chính là kẻ đứng sau tiêu diệt gia đình mình..." Minh siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Sự thật đang dần hé lộ qua cái chết của người bạn thân. Lâm Phong đã vô tình chạm vào ranh giới đỏ của Pharma-X, và việc Minh nuốt ký ức của gã đã đẩy anh vào trung tâm của cuộc chiến sinh tử này.
Minh hiểu rằng G.A.T.E, dưới sự chỉ đạo của Thượng tá Nghiêm và sự biến chất của Đại úy Trần Sang, đang muốn đổ toàn bộ tội lỗi giết Lâm Phong lên đầu anh để nhanh chóng chôn vùi vụ án, che giấu các hoạt động phi pháp của tập đoàn dược phẩm khổng lồ này. Anh không còn là một thám tử hợp pháp nữa; anh đã trở thành một kẻ ngoài vòng pháp luật bị truy nã đỏ toàn thành phố.
***
Bên ngoài khu tập thể cũ, tiếng mưa axit vẫn rơi đều đặn trên những vỉa hè nứt nẻ.
Vy Anh bước đi dưới làn mưa đen, chiếc ô che mưa của cô bị những giọt axit ăn mòn nhẹ, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ. Trên tay cô là thiết bị định vị cầm tay đang nhấp nháy một đốm sáng màu đỏ rực.
"Tín hiệu điện thoại cũ của Trần Thế Minh đã xuất hiện tại khu vực này mười lăm phút trước." Vy Anh nhìn lên tòa nhà tập thể hai tầng dột nát trước mặt. Những mảng tường bê tông bong tróc, những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện bao phủ lấy lối vào tối tăm.
Cô tắt thiết bị định vị, đặt tay lên báng khẩu súng lục đặc chủng G.A.T.E bắn đạn xung điện từ giắt bên hông. Vy Anh hiểu rằng việc cô đơn độc đi tìm Thế Minh là vi phạm quy trình nghiệp vụ của G.A.T.E, và nếu Thượng tá Nghiêm phát hiện ra, cô sẽ bị khép vào tội bao che cho tội phạm nguy hiểm cấp S. Nhưng cô cần câu trả lời từ chính miệng Thế Minh trước khi Trần Sang và đội đặc nhiệm của Hùng tìm thấy anh và nổ súng tiêu diệt bịt đầu mối.
Vy Anh bước vào lối cầu thang tối tăm, bước chân cô vô thanh vô thức nhờ dị năng tăng tốc phản xạ giúp cô điều chỉnh lực tiếp xúc của đế giày da với mặt bậc thềm bê tông.
Hành lang tầng hai dột nát, mùi ẩm mốc và nước mưa axit rò rỉ từ trần nhà tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Cô đi dọc theo dãy hành lang hẹp, dừng lại trước cánh cửa gỗ cũ kỹ có tấm biển hiệu xộc xệch bám đầy bụi: *Văn phòng thám tử tư Trần Thế Minh*.
Vy Anh áp tai vào cửa gỗ, lắng nghe. Siêu phản xạ của cô giúp cô bắt được một tiếng thở dốc cực kỳ yếu ớt và tiếng quẹt kim loại 'tách' rất nhỏ vang lên từ bên trong.
Bên trong văn phòng, Thế Minh đột ngột đứng tim.
Dù thuốc ức chế đã ép sóng não của anh xuống dưới 50Hz, khiến dị năng Cảm ứng sóng não không thể hoạt động, nhưng bản năng của một thám tử tư đã trải qua hàng trăm vụ theo dõi lập tức báo động. Anh nghe thấy tiếng kẽo kẹt cực nhỏ của sàn gỗ hành lang bên ngoài—tiếng động chỉ phát ra khi có một kẻ được huấn luyện chuyên nghiệp đang tiếp cận.
Minh tắt phụt chiếc đèn bàn, văn phòng lập tức chìm vào bóng tối dày đặc của Quận 9. Anh lướt nhanh như một bóng ma vô hình, giấu mình vào góc tối phía sau cánh cửa ra vào, tay phải siết chặt chuôi dao g dagger hợp kim phủ titan đen nhám, tay trái thủ sẵn chiếc bật lửa Zippo.
Trong đầu anh, nhân cách Lâm Phong đột ngột thức tỉnh trước sát khí cận kề, tiếng cười lạnh của gã lại vang lên đầy kích động:
*"Kẻ đi săn đến rồi... Giết nó đi, Minh! Dùng dao găm đâm xuyên qua cổ họng nó! Hút lấy ký ức của nó!"*
Minh cắn chặt môi đến bật máu để áp chế tiếng gào rú của Lâm Phong. Lý trí thám tử của anh đang đấu tranh dữ dội với bản năng sát thủ cuồng bạo của thực thể ký sinh. Anh không muốn giết người vô tội, đặc biệt là khi anh chưa rõ danh tính kẻ đột nhập.
"Cạch."
Tay nắm cửa bằng kim loại rỉ sét từ từ xoay động. Khóa cơ học ba nấc bị bẻ gãy nhẹ nhàng bởi một lực phản xạ cực nhanh từ bên ngoài.
Cánh cửa gỗ từ từ mở ra, để lại một vệt sáng mờ nhạt từ hành lang hắt vào văn phòng tối tăm. Một bóng người mảnh mai, mặc áo khoác da cảnh sát đen bước vào, họng súng lục đặc chủng G.A.T.E chĩa thẳng vào khoảng không tĩnh lặng của căn phòng.
Vy Anh bước một bước qua ngưỡng cửa, đôi mắt sắc sảo của cô quét nhanh qua đống hồ sơ bám bụi trên bàn làm việc. Cô ngửi thấy mùi máu tươi quen thuộc và mùi rỉ sét của dầu bật lửa Zippo vẫn còn vương lại trong không khí.
"Trần Thế Minh, tôi biết anh đang ở đây." Vy Anh lên tiếng, giọng nói cô vang lên dứt khoát, vang vọng giữa căn phòng tối. "Tôi là Vy Anh thuộc PC02 biệt phái. Tôi không đến đây để tiêu diệt anh như đặc nhiệm G.A.T.E. Tôi muốn biết sự thật về cái chết của Lâm Phong."
Trong góc tối phía sau cánh cửa, Thế Minh nín thở. Ngón tay anh đặt trên bánh xe đá lửa của chiếc bật lửa Zippo khẽ run rẩy. Anh giằng xé giữa việc bộc phát dị năng Bóng tối để kết liễu nữ cảnh sát trước mặt hòng bảo mật tung tích, hay tin tưởng vào lời đề nghị của cô để tìm kiếm một đồng minh trong bóng tối pháp luật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!