Tiếng Gào Đầu Tiên
Bóng tối trong căn phòng ngủ của Lâm Phong không còn là một khoảng không tĩnh lặng vô hại nữa. Nó đã biến thành một đầm lầy đặc quánh, lạnh lẽo và đầy rẫy những móng vuốt vô hình đang cào xé cấu trúc não bộ của Trần Thế Minh.
Dưới sàn nhà, thi thể của Lâm Phong đã mất đi sợi tơ ký ức màu xám tro, chỉ còn lại một cái xác rỗng tuếch với đôi mắt trợn trừng vô hồn. Nhưng bên trong thùy trán của Thế Minh, một thực thể ý thức mới vừa được sinh ra từ cấm thuật Ký Ức Ký Sinh đang điên cuồng gào rú. Đó không phải là người bạn thân Lâm Phong hiền lành, thực dụng thường ngày của anh, mà là một bóng ma ký sinh mang theo toàn bộ sự oán hận, kinh hoàng và đau đớn của kẻ bị sát hại dã man.
*"Trần Thế Minh! Tại sao mày không cứu tao?! Mày là thám tử cơ mà! Trả xác cho tao! Trả lại mạng sống cho tao!"*
Tiếng gào thét của Lâm Phong vang lên không phải qua màng nhĩ, mà nó bộc phát trực tiếp từ các tế bào thần kinh trung ương, tựa như hàng vạn cây kim thép nung đỏ đâm xuyên qua vỏ não của Minh. Tần số sóng não của anh, vốn chỉ ở mức ổn định 150Hz của một thám tử cấp C, giờ đây bị cưỡng ép kéo vọt lên theo dao động 320Hz đầy hỗn loạn của Lâm Phong. Áp lực tuần hoàn tăng vọt khiến các mạch máu nhỏ ở thái dương Minh căng phồng lên như những con giun đất rực ánh sáng xám nhạt dưới da. Máu tươi ấm nóng, tanh nồng liên tục rỉ ra từ khóe mũi và hai bên tai, nhỏ từng giọt xuống nền nhà gỗ đã bị nhuộm đen bởi mưa axit rò rỉ qua cửa sổ.
Chỉ số Ô nhiễm Tâm thần (Mental Pollution Index) hiển thị trong tiềm thức anh đang nhảy số điên cuồng: 31%... 33%... 37%... 40%.
"Câm miệng..." Minh rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy đầu đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, bật máu. Bản ngã thám tử của anh đang bị dòng lũ oán hận kia cuốn trôi từng chút một. Anh có thể cảm nhận rõ rệt một phần ký ức cá nhân của mình—hình ảnh về ngày sinh nhật lần thứ mười của em gái Mỹ An—đang bị luồng sóng não của Lâm Phong gặm nhấm, mờ nhạt dần rồi biến mất vào hư vô. Cái giá của cấm thuật này quá tàn khốc. Không có hệ thống hỗ trợ, không có linh hồn sư phụ nào chỉ dẫn, anh phải đơn độc chống chọi với ác quỷ do chính mình vừa nuốt chửng.
"Rầm!"
Cánh cửa phòng ngủ bọc thép bị bắn tung ra bởi một phát đạn xung lực cực mạnh từ phòng khách. Khói bụi mù mịt kèm theo những tia lửa điện màu xanh lam bộc phát dữ dội xộc thẳng vào phòng.
"G.A.T.E điều tra! Đứng im, giơ hai tay lên đầu! Mọi hành vi kích hoạt dị năng sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức!"
Ba bóng người mặc giáp đặc nhiệm hạng nặng màu xanh đậm bóng loáng của tổ chức an ninh G.A.T.E xông qua làn khói. Đi đầu là một thanh niên có dáng người cao lớn, tóc cắt ngắn ba phân cương nghị, đôi mắt sắc lạnh sau chiếc kính phân tích sóng não thế hệ mới đang phát ra những tia quét màu đỏ rực. Đó chính là Đội trưởng đặc nhiệm trẻ tuổi Triệu Long.
Kính phân tích của Triệu Long lập tức quét qua hiện trường, bắt được vệt bức xạ Hertz dị thường đang rò rỉ từ cơ thể Thế Minh.
"Phát hiện dao động Hertz vượt ngưỡng 300Hz! Mục tiêu đang lên cơn quá tải sóng não! Thiết bị quét nhiệt phát hiện có vệt máu tươi di chuyển! Bắn súng điện từ khóa chặt thùy trán hắn!" Triệu Long ra lệnh lạnh lùng, giọng nói không chút dao động qua bộ đàm bọc thép.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi hai nòng súng sạc điện từ của lính đặc nhiệm bắt đầu tụ năng lượng màu xanh lam rực rỡ, Thế Minh nhận ra cơ thể mình hoàn toàn bị tê liệt. Nhân cách Lâm Phong trong não anh đang cố tình khóa chặt hệ thống thần kinh vận động của anh, gào rú đòi kéo anh cùng chết chìm vào vực thẳm chết não.
*"Chết đi! Chết đi cùng tao! Thể xác này phải tan rã!"*
Không. Anh không thể chết ở đây. Anh chưa tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau vụ thảm sát Đêm Sương Đỏ đã tiêu diệt gia đình anh. Anh chưa thực hiện được lời hứa bảo vệ ký ức về người vợ quá cố Lê Quỳnh Chi.
Bằng một nỗ lực lý trí cực hạn, Thế Minh cưỡng ép cánh tay phải đang run rẩy của mình di chuyển từng milimet, thọc sâu vào túi áo măng-tô xám cũ kỹ. Ngón tay anh chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo, xước xát của chiếc bật lửa rỉ sét Zippo—kỷ vật duy nhất của người cha cảnh sát Trần Vinh để lại.
Anh rút chiếc bật lửa ra, ngón cái quẹt mạnh vào bánh xe đá lửa.
"Tách!"
Tiếng 'tách' thanh giòn, giòn giã của kim loại vang lên giữa không gian đầy tiếng vo vo của súng điện từ. Tần số âm thanh quen thuộc ấy, vốn được cha anh sử dụng trước mỗi cuộc hỏi cung để định thần, hoạt động như một phản xạ có điều kiện đã ăn sâu vào tiềm thức Thế Minh từ thuở nhỏ. Nó như một nhát búa tạ gõ mạnh vào thùy trán đang hỗn loạn, triệt tiêu tạm thời tiếng gào thét của Lâm Phong trong đúng một giây ngắn ngủi.
Một giây tỉnh táo duy nhất.
"Bóng tối nguyên bản... kích hoạt!" Minh rít qua kẽ răng đầy máu.
Dưới chân anh, vệt bóng tối của chiếc giường ngủ đột ngột kéo dài ra, uốn lượn như một sinh vật hắc ám sống động. Năng lượng bóng tối lạnh lẽo bộc phát từ thùy trán Minh, tiêu hao liên tục 150Hz sóng mỗi giây, khiến thân nhiệt anh giảm mạnh, toàn thân run rẩy. Nhưng ngay khi luồng đạn xung điện từ của hai lính đặc nhiệm G.A.T.E bắn ra, bộc phát những tia chớp xanh lè nổ tung trên sàn gỗ, cơ thể Thế Minh đã hóa thành một làn khói đen mờ nhạt, hòa nhập hoàn hảo vào bóng râm của bức tường phía sau tủ quần áo.
"Hụt rồi!" Một lính đặc nhiệm hét lên qua bộ đàm. "Thiết bị quét nhiệt mất dấu mục tiêu! Dao động Hertz biến mất đột ngột!"
Triệu Long bước nhanh đến bên cạnh tủ quần áo, đôi mắt sau kính phân tích co thắt lại. Hắn khịt mũi, khứu giác siêu phàm của dị năng tăng cường năm giác quan lập tức bắt được một mùi hương đặc biệt.
"Mùi máu tươi... và mùi rỉ sét của bật lửa cổ điển. Hắn chưa chạy thoát xa, hắn đang dùng dị năng bóng tối ẩn nấp trong phòng ngủ! Kính phân tích phát hiện dao động bóng tối bất thường ở góc tường phía đông! Bắn đạn xung điện từ EMP phá hủy góc tối đó!" Triệu Long quát lớn, tay rút khẩu súng lục đặc chủng bắn ra một viên đạn xung lực màu lam rực rỡ trực diện vào góc tường.
"Bùm!"
Viên đạn EMP nổ tung, giải phóng một luồng sóng điện từ mạnh mẽ làm đoản mạch toàn bộ bóng tối vật lý trong bán kính hai mét. Màn sương đen bọc quanh Thế Minh bị xé rách tàn bạo bởi dòng điện cực mạnh. Cơn chấn động điện từ đánh thẳng vào thiết bị thần kinh thùy trán khiến Minh thét lên một tiếng đau đớn, cơ thể anh bị hất văng ra khỏi góc tối, đập mạnh vào cánh cửa sổ trượt bằng kính cường lực.
"Rắc!"
Mặt kính cường lực bị chấn động lực rạn nứt như mạng nhện. Dưới tác động của cú va đập, Thế Minh không màng đến cơn đau nhói ở xương sườn, anh dùng bả vai đâm sầm vào mặt kính nứt vỡ, lao thẳng ra ngoài cửa sổ tầng mười lăm.
Gió rít gào bên tai kèm theo những hạt mưa axit lạnh buốt tạt thẳng vào khuôn mặt đầy máu của Minh. Dưới chân anh là vực thẳm tối tăm của những con hẻm chật hẹp Quận 9, nơi sương mù công nghiệp xám xịt đang tích tụ dày đặc.
Trong lúc cơ thể đang rơi tự do giữa không trung, nhân cách Lâm Phong lại một lần nữa trỗi dậy điên cuồng bên trong não bộ.
*"Chết đi! Để tao cướp quyền kiểm soát! Mày không xứng đáng được sống!"*
Cơn co thắt thần kinh đột ngột làm tê liệt hoàn toàn cơ đùi trái của Minh, khiến anh không thể điều chỉnh tư thế rơi. Nếu cứ thế này rơi xuống đất, anh sẽ nát thây vĩnh viễn.
"Lâm Phong... Mày muốn nhìn thấy con gái mày, Lâm Mỹ, bị Hội Lưỡi Hái săn lùng đến chết sao?!" Minh gầm lên trong tiềm thức, dùng lời hứa bảo vệ Lâm Mỹ làm vũ khí đánh thẳng vào điểm yếu tình cảm duy nhất của nhân cách ký sinh.
Lời nói của Minh như một gáo nước lạnh dội vào linh hồn điên loạn của Lâm Phong. Tiếng gào rú trong não anh đột ngột khựng lại. Cơ đùi trái khôi phục phản xạ trong tích tắc.
Thế Minhgritted his teeth, dồn toàn bộ Hertz sóng não còn lại vào cánh tay phải, phóng ra một sợi tơ hắc ám bám chặt vào thanh lan can sắt rỉ sét của một ban công tầng mười hai phía đối diện. Sợi tơ bóng tối căng ra, chịu đựng sức nặng của cơ thể anh, tạo ra một quỹ đạo bẻ cong giúp anh giảm tốc độ rơi trước khi buông tay, lăn ba vòng trên mái tôn dột nát của một nhà xưởng bỏ hoang phía dưới.
"Bịch!"
Minh nằm vật ra trên mái tôn rỉ sét, lồng ngực phập phồng thở dốc, từng ngụm máu tươi trào ra ngoài khóe miệng. Cơn đau từ vết thương vai và xương sườn gãy cũ khiến anh suýt ngất xỉu. Nhưng anh biết mình chưa an toàn.
Phía trên cao, tiếng động cơ vo vo của ba chiếc drone tuần tra G.A.T.E đã bắt đầu xuất hiện, những luồng ánh sáng quét nhiệt màu đỏ quét liên tục qua các mái nhà.
"Mục tiêu đã nhảy xuống mái nhà xưởng dệt bỏ hoang Quận 9! Đội tuần tra số 3 và số 4 thiết lập vòng vây phong tỏa các lối thoát hẻm Sương Mù!" Tiếng của Triệu Long vang lên từ phía trên ban công tầng mười lăm, hắn chuẩn bị nhảy xuống đuổi theo.
Thế Minh gượng dậy, cắn chặt môi để giữ sự tỉnh táo thám tử. Anh quan sát nhanh xung quanh. Quận 9 vào ban đêm là một mê cung của những ống khói nhà máy, những đống rác thải điện tử cao ngất và những đường dây điện rò rỉ chằng chịt.
"Triệu Long truy vết theo mùi sóng não và nhiệt lượng cơ thể... Mình phải tạo ra một trường nhiễu loạn vật lý." Minh suy luận nhanh chóng.
Anh lết cơ thể đau đớn chạy về phía rìa mái tôn, nhảy xuống một con hẻm nhỏ tối tăm đầy sương mù công nghiệp bốc mùi hôi thối. Ở góc hẻm, một trạm biến áp điện cũ kỹ đang bị rò rỉ dòng điện, liên tục phát ra những tia lửa điện màu xanh lè kèm theo tiếng kêu rè rè chói tai vào màn mưa axit.
Minh tiến sát lại gần trạm biến áp, dồn sóng não bộc phát dị năng Tạo sương mù bóng tối. Một làn sương đen dày đặc, lạnh lẽo bộc phát từ cơ thể anh, nhanh chóng bao phủ toàn bộ bán kính mười mét xung quanh trạm biến áp. Làn sương hắc ám này không chỉ che khuất tầm nhìn vật lý mà còn hấp thụ hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể của anh, biến anh thành một khoảng trống vô hình trên kính quét nhiệt của drone.
Đồng thời, dòng điện rò rỉ cực mạnh từ trạm biến áp tạo ra một trường nhiễu loạn điện từ tự nhiên, che giấu hoàn toàn vệt sóng não Hertz 320Hz đang dao động hỗn loạn trong đầu Minh khỏi các thiết bị dò quét của G.A.T.E.
"Vút! Vút!"
Hai chiếc drone tuần tra bay lướt qua phía trên màn sương đen, những tia quét màu đỏ quét qua quét lại liên tục nhưng chỉ nhận được các tín hiệu nhiễu loạn từ trạm biến áp rò rỉ điện. Chúng dừng lại vài giây rồi tiếp tục bay đi hướng khác.
Thế Minh thở phào nhẹ nhõm, lùi sâu vào góc tối của con hẻm cụt phía sau một núi linh kiện điện tử hỏng. Anh ngã quỵ xuống nền đất ẩm ướt, sũng nước mưa axit.
Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy không kéo dài được lâu. Khi dòng điện từ trường từ trạm biến áp giảm dần tác động, chỉ số Ô nhiễm Tâm thần (MPI) trong não anh bắt đầu dội ngược lại tàn phá dữ dội do tác dụng phụ của việc sử dụng quá mức dị năng Bóng tối mà không có thiết bị bảo vệ.
MPI vọt lên mức 42%.
Cơn đau đầu co thắt dữ dội quay trở lại, mạnh mẽ hơn gấp bội. Minh cảm thấy như có hàng vạn chiếc búa đang nện liên tục vào thùy trán của mình. Trước mắt anh, làn sương mưa đen tối bỗng méo mó, biến dị thành những hình ảnh kinh hoàng của vụ thảm sát Đêm Sương Đỏ năm xưa—những thi thể cháy đen của cha mẹ, tiếng khóc thét của em gái Mỹ An và nụ cười rớm máu của người vợ quá cố Quỳnh Chi.
*"Ha ha ha... Thảm hại chưa, Minh?"*
Một giọng nói lạnh lùng, đầy chế giễu vang lên trực tiếp từ sâu trong tiềm thức của anh. Nhưng lần này, giọng nói ấy không còn gào thét điên cuồng nữa, mà nó mang một âm điệu trầm thấp, cay nghiệt giống hệt như Lâm Phong lúc còn sống khi gã đứng quan sát một vụ án mạng bế tắc.
Minh cố gắng mở mắt ra, nhưng tầm nhìn của anh hoàn toàn bị bao phủ bởi một màu xám tro nhạt. Trong cơn ảo giác tột cùng của sự ô nhiễm tâm thần, anh nhìn thấy bóng dáng của Lâm Phong đang đứng tựa lưng vào bức tường gạch ẩm ướt đối diện dưới màn mưa đen, nụ cười nửa miệng đầy tự tin quen thuộc nhưng ánh mắt rực lên hai đốm sáng xám tro lạnh lẽo của một thực thể ký sinh.
"Mày... Lâm Phong..." Minh khàn giọng thốt lên, bàn tay run rẩy cố chạm vào mặt dây chuyền bạc đeo sát ngực để tìm kiếm mỏ neo tinh thần, nhưng cơ thể anh đã hoàn toàn kiệt quệ, không còn một chút sức lực nào.
Bóng ma Lâm Phong bước lại gần, cúi đầu nhìn xuống Thế Minh đang quỵ dưới đất, giọng cười lạnh lẽo của gã vang vọng khắp ngóc ngách não bộ anh:
*"Mày không chạy thoát được đâu, Minh ạ. Cấm thuật của mày là một lời nguyền. Thể xác này, bộ não này... sớm muộn gì cũng sẽ bị tàn phá bởi sự điên loạn của tao và hàng trăm kẻ thù tiếp theo mày nuốt chửng. Tao sẽ luôn ở đây, chờ đợi khoảnh khắc mày yếu đuối nhất để kéo mày xuống địa ngục cùng tao..."*
Bóng tối lạnh lẽo ập xuống, nuốt chửng hoàn toàn ý thức của Trần Thế Minh khi anh ngã gục xuống vũng nước mưa axit, để lại tiếng cười lạnh của bóng ma ký sinh vang vọng liên hồi trong tiềm thức đang phân rã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!