Sợi Tơ Xám Trên Thi Thể
Cơn mưa axit của Quận 9 luôn mang theo mùi của rỉ sét, dầu thải và những giấc mơ tàn lụi.
Trần Thế Minh đứng trong góc tối của hành lang chung cư cũ nát nằm ở rìa quận nghèo nhất thành phố Tân Khánh. Chiếc áo măng-tô xám cũ kỹ của anh đã sũng nước, dính bết vào vai, nhưng đôi tay anh vẫn giữ được sự tĩnh lặng tuyệt đối của một cựu thám tử. Dưới ánh đèn neon chập chờn phát ra tiếng vo vo như muỗi kêu, Minh rút từ trong túi áo ra một bộ dụng cụ bẻ khóa cơ học bằng thép carbon đen nhám.
Anh không dùng thiết bị bẻ khóa kỹ thuật số. Ở thời đại mà mọi luồng dữ liệu đều bị Tổ chức an ninh G.A.T.E giám sát chặt chẽ qua các thuật toán AI, một công cụ cơ học cổ điển không chứa bất kỳ vi mạch nào lại là thứ vũ khí an toàn nhất để ẩn mình.
"Tạch. Tạch."
Đầu ngón tay Minh cảm nhận được sự chuyển động của các lẫy khóa cơ học bên trong ổ. Ba giây. Chỉ mất đúng ba giây để cánh cửa căn hộ của Lâm Phong khẽ hé mở. Một luồng khí lạnh bốc mùi đồng, ozone và cả mùi da thịt bắt đầu phân hủy xộc thẳng vào mũi anh. Minh nín thở, lách người qua khe cửa hẹp rồi nhẹ nhàng khép lại, không để lại một tiếng động nào dù là nhỏ nhất.
Căn hộ cao cấp từng là nơi ẩn náu của Lâm Phong giờ đây như một bãi chiến trường hoang tàn. Giấy tờ nghiên cứu bay tứ tung trên sàn nhà dột nát, những chiếc ghế sofa da bị rạch nát bằng những đường dao sắc lẹm, tivi bốc khói nghi ngút. Minh bước qua những mảnh kính vỡ, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ quét nhanh qua hiện trường.
Tư duy logic của một thám tử lập tức hoạt động. Không có dấu vết của một vụ trộm thông thường. Kẻ đột nhập không hề chạm vào những thỏi Khánh Kim hay các linh kiện điện tử đắt tiền nằm lộ thiên. Chúng chỉ tìm kiếm một thứ duy nhất: tài liệu mật của tập đoàn Pharma-X liên quan đến dự án thí nghiệm sóng não.
Ánh mắt Minh dừng lại ở góc phòng khách, nơi chiếc máy tính chủ của Lâm Phong đặt trên bàn làm việc. Bo mạch chủ đã bị nung chảy hoàn toàn, nhựa đen chảy dài xuống chân bàn gỗ, bốc lên mùi khét lẹt.
"Hủy dữ liệu bằng xung điện từ tầm ngắn..." Minh lẩm bẩm, giọng khàn trầm mệt mỏi. "Hội Lưỡi Hái. Chỉ có bọn sát thủ chuyên nghiệp của chúng mới dùng đến loại công cụ dọn dẹp hiện trường tàn bạo này."
Anh tiến sâu hơn vào phòng ngủ. Và ở đó, ngay bên cạnh chiếc giường xộc xệch, Lâm Phong đang nằm gục trên vũng máu đã đông cứng thành màu đen sẫm.
Người bạn thân nhất của anh, gã thiên tài dị năng hệ Bóng tối từng kiêu ngạo thách thức cả thế giới ngầm, giờ đây chỉ còn là một cái xác lạnh ngắt. Đôi mắt Lâm Phong vẫn trợn trừng kinh hoàng, miệng há hốc như muốn hét lên một lời cảnh báo cuối cùng nhưng không bao giờ có thể thốt ra. Trên ngực hắn là một vết chém sâu hoắm, ngọt lịm, cắt đứt hoàn toàn động mạch chủ.
Cơn nhói đau từ sâu trong thùy trán của Minh bỗng bùng lên dữ dội. Đầu anh đau như búa bổ, những mảng ký ức mờ nhạt về Đêm Sương Đỏ - đêm thảm sát đã cướp đi cả gia đình anh và để lại cho anh một bộ não trống rỗng, mất trí nhớ bán phần - lại bắt đầu cựa quậy. Minh khuỵu gối bên cạnh xác bạn, bàn tay run rẩy chạm vào sợi dây chuyền bạc khắc hoa bỉ ngạn đeo sát ngực. Mặt dây chuyền tỏa ra một hơi ấm dịu nhẹ, hoạt động như một mỏ neo tinh thần duy nhất giúp anh không ngã xuống ngay lập tức.
"Lâm Phong... Ai đã làm chuyện này?" Minh khẽ hỏi, nhưng đáp lại anh chỉ có tiếng mưa axit đập liên hồi vào cửa sổ kính.
Thời gian vàng 24 giờ đang trôi qua. Kể từ khi tim Lâm Phong ngừng đập, luồng sóng não của hắn sẽ dần tan rã vào khí quyển. Nếu không hành động ngay, mọi ký ức, mọi manh mối về kẻ chủ mưu đứng sau cái bẫy sát hại Lâm Phong và có thể là cả vụ thảm sát Đêm Sương Đỏ sẽ biến mất vĩnh viễn.
Minh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại để triệt tiêu mọi tạp niệm. Khi anh mở mắt ra một lần nữa, thùy trán của anh bỗng phát ra một tần số rung động vô hình.
"Nhãn Thần Ký Ức, kích hoạt."
Đồng tử của Thế Minh đột ngột co thắt, hiện lên một vòng tròn màu xám tro nhạt kỳ dị. Thế giới đầy màu sắc xung quanh anh lập tức mất đi ánh sáng, biến thành một không gian hai màu đen trắng tĩnh lặng đến rợn người. Và ở đó, ngay phía trên thùy trán của cái xác lạnh ngắt của Lâm Phong, một sợi tơ ký ức màu xám tro nhạt, mỏng manh như tơ nhện nhưng tỏa ra bức xạ sóng não Hertz dị thường, đang lơ lửng, uốn lượn như một sinh vật sống.
Đó là mảnh vỡ ký ức cuối cùng của Lâm Phong. Nó đang bốc hơi, nhạt dần từng giây một.
Chính lúc này, từ phía hành lang bên ngoài, tiếng còi hú chói tai của xe tuần tra G.A.T.E đột ngột vang lên, xé toạc màn đêm Quận 9. Tiếng bước chân dồn dập của những đôi bốt bọc thép nặng nề rầm rập tiến gần.
"Mục tiêu đang ở trong căn hộ! Toàn đội chuẩn bị thiết bị quét từ trường! Kích hoạt chế độ phong tỏa đỏ!" Giọng nói máy móc của đặc nhiệm G.A.T.E vang vọng qua hệ thống loa hành lang.
Một dải ánh sáng laser màu đỏ rực từ khe cửa dưới quét vào phòng khách, liên tục phát ra tiếng bíp bíp cảnh báo khi phát hiện dao động sóng não bất thường. G.A.T.E đang tiến hành quét Hertz diện rộng để định vị dị nhân tự do trái phép.
Minh biết mình không còn đường lui. Cửa chính đã bị phong tỏa, cửa sổ tầng mười lăm đối diện với cơn mưa axit tầm tã và những họng súng bắn tỉa rình rập ngoài kia. Cách duy nhất để anh sống sót thoát khỏi đây là phải có được dị năng Bóng tối nguyên bản của Lâm Phong để ẩn thân vào bóng đêm thực tại.
Nhưng cái giá phải trả cho việc này là cấm thuật nguy hiểm nhất thế giới ý thức.
"Cấm thuật... Ký Ức Ký Sinh."
Minh run rẩy đưa bàn tay phải ra, hướng thẳng về phía sợi tơ ký ức màu xám tro đang lơ lửng. Khi các ngón tay anh chạm vào luồng bức xạ yếu ớt kia, một cảm giác lạnh buốt như băng đá từ lòng bàn tay chạy dọc theo dây thần kinh cánh tay, lao thẳng vào thùy trán của anh.
"Rầm!"
Cửa chính căn hộ bị bắn nổ tung bởi một quả lựu đạn xung lực. Khói bụi mù mịt kèm theo những tia lửa điện xanh lè bộc phát diện rộng.
Nhưng ngay trong phần vạn giây trước khi đặc nhiệm G.A.T.E xông vào, Minh đã cưỡng ép hút trọn sợi tơ xám tro của Lâm Phong vào sâu trong bộ não của mình.
"A... A... A!"
Thế Minh khuỵu rạp xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu khi một cơn đau thần kinh tàn khốc chưa từng có bùng nổ trong đại não. Đầu anh như bị nung chảy bởi một dòng thác năng lượng sóng não 320Hz xa lạ. Máu tươi ấm nóng bắt đầu rỉ ra từ hai bên lỗ tai và khóe mũi, nhỏ từng giọt xuống vũng máu của Lâm Phong dưới sàn.
Bên trong không gian tâm linh tối tăm của Minh, Bức tường tâm trí vừa được dựng lên đã bị rạn nứt nghiêm trọng. Không có một hệ thống hỗ trợ nào, không có một linh hồn sư phụ hiền lành nào hướng dẫn. Chỉ có một thực thể ý thức điên cuồng, oán hận và đầy sát khí của Lâm Phong vừa thức tỉnh, bắt đầu gào rú, nguyền rủa và tìm cách cắn xé bản ngã nguyên bản của anh để cướp quyền kiểm soát cơ thể.
*"Trần Thế Minh! Tại sao mày lại để tao chết?! Mày là thám tử cơ mà! Tại sao mày không cứu tao?! Trả xác cho tao! Trả lại mạng sống cho tao!"* Giọng nói điên loạn của Lâm Phong vang vọng bên trong não Minh, kéo theo một cơn bão tâm linh làm rung chuyển toàn bộ tế bào thần kinh của anh.
Đặc nhiệm G.A.T.E bọc thép, tay lăm lăm súng điện từ tầm trung, bắt đầu bước qua đống đổ nát của cánh cửa bị phá, họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào bóng tối trong phòng ngủ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!