Nhạc nềnIrregular

Nắm Đấm Vỡ Giáp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh lục chết chóc của trận pháp tự hủy lôi điện ngầm dưới nền kho thuốc mật bắt đầu mạch đập điên cuồng, rọi lên những vách đá ẩm ướt của Trạm trung chuyển quặng Triệu Gia một thứ sắc màu ma quái. Tiếng lách tách của lôi điện hắc ám chạy dọc các rãnh đá dâng lên ngày một dày, biến bầu không khí chật hẹp thành một lò hấp đầy chướng khí nóng bỏng.


Dưới đất, A Tài đang nằm sụp, mười ngón tay phải bị giật co rút, cháy xém và rỉ máu tươi. Gã nhìn Dương Minh với đôi mắt trợn trừng kinh hoàng, miệng lắp bắp không thành tiếng. Sát bên cạnh gã, Dương Minh vẫn đang quỳ một chân, bàn tay phải dị biến bọc trong chiếc Găng tay xích sắt rèn đang run lên bần bật. Những mắt xích bằng sắt quặng cổ rỉ sét bị dòng điện nung nóng đỏ rực, ăn sâu vào lớp vảy quỷ màu đen gân guốc, bốc lên làn khói khét lẹt trộn lẫn với mùi máu đen tanh nồng.


Trong lồng ngực Dương Minh, mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa đang gầm rú điên cuồng. Tiếng động cơ cơ khí trầm đục va đập liên hồi vào xương sườn cậu, như một con quái thú đang đòi ăn. Cơn co thắt cơ tim dữ dội ập đến khiến Dương Minh khuỵu xuống, cậu phải dùng tay trái bấu chặt lấy ngực áo, cố gắng vận hành kỹ thuật nín thở mỏ quặng để hạ nhịp tim xuống mức cực thấp. Cậu khép chặt vòm họng bỏng rát, ép phổi ngừng co bóp. Nhịp tim chậm lại giúp dòng máu đen chứa độc tố lôi điện tạm thời ngừng chảy ngược về tim, nhưng sức nóng từ bả vai phải vẫn rực lên như lửa đốt.


- Dương Minh! Cầm lấy thuốc! Chúng ta phải rút ngay! - Lâm Thiết hét lớn từ phía hành lang ngoài.


Gã bạn thân nối khố vạm vỡ vừa dùng một tay xốc A Tài dậy, tay kia nhanh chóng ôm lấy rương gỗ chứa Thuốc ức chế Hắc Ấn (Cấp thấp) vừa cướp được. Nhưng ngay khi họ vừa quay người hướng về phía đường cống ngầm thải quặng, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ phía lối ra duy nhất của tầng hầm.


Uỳnh!


Cánh cửa đá dày của trạm trung chuyển bị một lực lượng khổng lồ đập vỡ nát thành trăm mảnh vụn. Khói bụi quặng bay mù mịt, và từ trong khoảng không tối tăm đó, tiếng xích sắt kéo lê trên đá và tiếng vó ngựa sắt dậm xuống rầm rập vang lên như sấm sét. Đội quân tuần tra giáp sắt của gia tộc Triệu Thị đã phong tỏa hoàn toàn lối thoát.


Dẫn đầu đám binh lính là một tráng niên cao lớn, mặc chiến giáp sắt thô màu xám tro nặng nề, khuôn mặt góc cạnh tàn nhẫn hằn lên những vết sẹo quặng sâu hoắm. Trên tay gã là một thanh đại đao bản lớn đúc từ quặng sắt ma pháp nặng năm mươi cân, lưỡi đao rỉ sét nhưng tỏa ra luồng sát khí đen kịt rợn người.


Đội trưởng tuần tra mỏ – Triệu Hổ.


- Lũ rác rưởi vô ma lực. - Triệu Hổ bước qua đống đổ nát, đôi mắt sắc lạnh quét qua Dương Minh và Lâm Thiết, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười khinh bỉ cực độ. - Các ngươi tưởng trò cải trang hèn hạ của tên mồi nhử ngoài bìa rừng có thể che mắt được ta sao? Triệu Bá bị phế là do gia tộc ta khinh suất. Nhưng hôm nay, bước vào đây rồi thì đừng hòng mang một lọ thuốc nào ra ngoài.


Lâm Thiết nghiến răng, bước lên một bước chắn trước mặt Dương Minh đang kiệt sức. Gã vác chiếc búa tạ sắt đen bị mẻ góc lên vai, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên như đá tảng, hét lớn:


- Triệu Hổ! Bọn ta chỉ muốn lấy thuốc cứu người! Các ngươi bóc lột phu mỏ đến tận xương tủy, gieo rắc dịch bệnh Hóa Đen khắp biên thùy, giờ ngay cả một con đường sống cũng không chừa sao?


- Đường sống? - Triệu Hổ cười lạnh, thanh đại đao trong tay gã khẽ rung lên, phát ra tiếng rít gió sắc bén. - Đối với gia tộc Triệu Thị, phu mỏ các ngươi chỉ là công cụ khai thác quặng, chết đi thì thay thế bằng lứa khác. Kẻ không có ma lực bẩm sinh thì không có quyền con người. Chết đi!


Dứt lời, Triệu Hổ dậm mạnh chân xuống đất. Sức nặng từ bộ giáp sắt kết hợp với lực cơ bắp bạo tàn khiến nền đá nứt toác. Gã lướt tới như một cơn gió lốc màu xám, vung thanh đại đao nặng năm mươi cân chém một nhát bạt phong ngang hông Lâm Thiết. Nhát chém mang theo kình phong xé toạc không khí, cuốn theo bụi quặng đen kịt.


Lâm Thiết không hề lùi bước. Gã hét lên một tiếng đầy phẫn nộ, vung chiếc búa tạ sắt đen đỡ trực diện nhát chém.


Keng!


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp tầng hầm tối. Những tia lửa bắn ra tung tóe nung đỏ một góc hành lang. Lực chém của Triệu Hổ quá khủng khiếp, vượt xa sức chịu đựng của người thường. Chiếc búa tạ sắt đen của Lâm Thiết bị chém mẻ thêm một mảng lớn, cán búa bằng gỗ sồi bị chấn động nứt toác. Lâm Thiết bị hất văng ra xa hơn mười bước, lưng đập mạnh vào vách đá ẩm ướt, phun ra một ngụm máu tươi. Hai bàn tay gã rách da, máu đỏ chảy dài dọc theo cán búa.


Triệu Hổ không dừng lại. Gã xoay người, thanh đại đao quét ngược từ dưới lên, nhắm thẳng vào đầu Lâm Thiết hòng kết liễu gã bạn thân của Dương Minh.


Dương Minh chứng kiến cảnh đó, lồng ngực cậu như muốn nổ tung. Cơn căm hận tột cùng đối với sự tàn bạo của giới phù thủy hoàng gia bùng lên xé rách mọi phong ấn lý trí. Cậu không thể hét lên bằng lời, thanh quản bị bỏng hoại tử chỉ có thể phát ra tiếng khò khè đầy u uất trong cổ họng, nhưng đôi mắt đen láy của cậu đã chuyển sang màu đỏ ngầu sát ý.


Cậu biết mình không thể dùng Thiết Thể thông thường để đỡ đao của Triệu Hổ. Sức mạnh của gã chiến binh giáp sắt này quá lớn. Cậu cần năng lượng. Cậu cần sạc đầy lò nung ngay lập tức.


Ánh mắt Dương Minh quét nhanh qua góc kho thuốc mật. Ở đó có những thùng gỗ chứa quặng sắt ma pháp rỉ sét chất lượng cao chưa qua tinh luyện, đang rò rỉ ra làn sương độc nguyền rủa màu tím nhạt do va chạm chấn động từ trận chiến. Dương Minh không hề do dự, cậu lao tới, áp miệng vào khe nứt của thùng gỗ, dùng toàn lực thực hiện Bí thuật Nuốt Nguyền Chú.


Sụp... Sụp...


Luồng chướng khí nguyền rủa đậm đặc, tanh hôi và lạnh buốt xương tủy chảy ngược vào miệng Dương Minh như một dòng thác lũ đen kịt. Cơn đau xé rách vòm họng và thực quản ập đến khiến cậu khuỵu xuống, máu đen rỉ ra từ khóe môi. Nhưng ngay khi độc tố đi vào lồng ngực, mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa trong tim cậu lập tức bùng cháy rực đỏ. Tiếng gầm rú cơ khí bên trong ngực vang lên dữ dội như một lò rèn đang hoạt động hết công suất. Lò nung đã lọc sạch độc tính chết người, chuyển hóa toàn bộ oán khí nguyền rủa thành một nguồn động năng vật lý cuồng bạo chạy dọc khắp các sợi cơ bắp cơ thể.


- Rắc! Rắc!


Tiếng xương khớp kêu rắc rắc rạn nứt vang lên đáng sợ. Những mắt xích sắt rỉ sét của Găng tay xích sắt rèn trên cánh tay phải của Dương Minh, vốn đã bị rạn nứt từ đợt chịu lôi phạt trước, nay không thể chịu nổi áp lực nguyền lực đang bành trướng dữ dội từ bên trong.


Đoàng!


Những mắt xích sắt đứt gãy hoàn toàn, bắn tung tóe vào vách đá như những viên đạn nhỏ. Cánh tay phải của Dương Minh hoàn toàn được giải phóng khỏi phong ấn, lập tức bộc phát trạng thái 'Hắc Trảo bộc phát'.


Cánh tay phải của cậu hóa đen hoàn toàn, phình to gấp đôi bình thường, cơ bắp cuồn cuộn nứt nẻ rỉ ra dòng máu đen kịt. Lớp vảy quỷ cứng cáp mọc ngược dọc theo cẳng tay, phát ra luồng hắc khí xanh lục tăm tối lạnh lẽo thấu xương. Sát ý của quỷ vương từ Tàn hồn Triệu Vô ký sinh liên tục thì thầm bên tai cậu, kích thích cậu đồ sát mọi sinh vật.


- Dương... Minh... - Lâm Thiết thều thào, đôi mắt rách da nhìn bạn thân đầy lo âu.


Triệu Hổ khựng lại một nhịp trước sự biến đổi quái dị của Dương Minh. Đôi mắt gã nheo lại, lộ rõ vẻ cảnh giác:


- Dị biến cánh tay quỷ? Thì ra ngươi chính là con quỷ dị mà Hiệp hội Thợ săn đang truy nã. Hừ, một kẻ vô ma lực lại dám cộng sinh với bóng tối. Hôm nay ta sẽ thanh trừng ngươi!


Triệu Hổ vung thanh đại đao nặng năm mươi cân, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp và ma lực giáp sắt vào một nhát chém quyết định. Đao phong bạt phong chém xuống như muốn chẻ đôi cả cơ thể Dương Minh.


Dương Minh không hề lùi bước. Cậu biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất để kết liễu đối thủ trước khi lò nung trong ngực bị quá tải nhiệt lượng gây nổ tim vỡ nát. Cậu đưa ra một quyết định chiến thuật điên cuồng và tàn bạo.


Cậu chủ động bước lên, vung cánh tay trái phàm nhân (không dị biến) ra đỡ trực diện lưỡi đao của Triệu Hổ.


Phập!


Lưỡi đao sắc bén chém sâu vào lòng bàn tay và xương cổ tay trái của Dương Minh, máu tươi đỏ rực bắn tung tóe dọc theo lưỡi đao. Cơn đau thấu xương tủy khiến khuôn mặt Dương Minh méo mó dị dạng, nhưng cậu không hề buông tay. Cậu dùng năm ngón tay trái bấu chặt lấy sống đao rỉ sét của Triệu Hổ, khóa chặt vũ khí của gã chiến binh giáp sắt ở cự ly cực gần.


Triệu Hổ kinh hoàng phát hiện thanh đại đao của mình bị kẹt cứng trong bàn tay xương thịt của tên thiếu niên vô ma lực, không thể rút ra hay chém sâu thêm một phân. Gã trợn tròn mắt gào lên:


- Thằng điên! Buông ra!


Dương Minh nhìn Triệu Hổ, khóe môi rách nát nở một nụ cười rỉ máu đen đầy lạnh lùng. Cậu kéo mạnh thanh đao về phía mình, ép Triệu Hổ phải mất đà chúi người về phía trước.


Cùng lúc đó, Dương Minh dồn toàn bộ oán khí nguyền rủa tích tụ dọc bả vai phải và lồng ngực vào nắm đấm phải dị biến khổng lồ. Lớp vảy quỷ trên tay cậu phát sáng xanh lục rực rỡ, luồng hắc khí bao bọc nắm đấm phát ra tiếng nổ không khí rầm rú dữ dội như sấm sét.


Chiêu thức bộc phá tối thượng – Hắc Bộc Phá!


Cú đấm của Dương Minh lao đi với một gia tốc khủng khiếp, đập thẳng vào tấm giáp ngực bằng sắt thô dày cộp của Triệu Hổ.


Uỳnh! Đoàng!


Một tiếng nổ chấn động đất trời vang lên trong tầng hầm pháo đài đá. Sóng xung kích từ cú đấm bộc phá oán khí quét qua diện rộng, hất văng toàn bộ lính tuần giáp sắt đứng xung quanh ngã rạp xuống đất.


Tấm giáp ngực dày của Triệu Hổ bị lực đấm Hắc Bộc Phá xuyên thấu hoàn toàn, bỏ qua mọi phòng ngự vật lý thông thường. Sắt thép bọc ngực bị uốn cong, rạn nứt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ găm thẳng vào lồng ngực gã. Tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên ghê người. Triệu Hổ phun ra một ngụm máu lớn trộn lẫn nội tạng, cơ thể to lớn bọc giáp sắt nặng nề bị hất bay thẳng vào vách đá pháo đài, tạo ra một vết nứt sâu hoắm trước khi rơi sụp xuống đất, bất động hoàn toàn.


Thế nhưng, phản lực từ cú đấm bộc phá cực hạn vượt quá giới hạn chịu đựng của Thiết Thể sơ kỳ cũng dội ngược lại tàn phá cơ thể Dương Minh.


- Rắc... rắc... rắc...


Tiếng xương bả vai và khớp khuỷu tay phải của Dương Minh rạn nứt dữ dội vang lên khô khốc. Toàn bộ các thớ cơ bắp dọc cánh tay phải dị biến bị rách nát hoàn toàn dưới áp lực phản lực khổng lồ. Lớp vảy quỷ màu đen bị nứt vỡ, máu đen kịt rỉ ra xối xả dọc theo cánh tay dị dạng, nhuộm đen cả nền đá ẩm ướt dưới chân cậu.


Dương Minh ngã quỵ xuống đất, tay trái ôm chặt lấy cánh tay phải đang run rẩy rách nát, lồng ngực phập phồng dữ dội đầy đau đớn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!