Kế Hoạch Đột Kích
Tiếng gió hú qua khe đá của Nghĩa địa người chết mỏ mang theo hơi lạnh buốt giá của sương muối, nhưng không gì có thể sánh được với sự lạnh lẽo đang siết chặt lấy lồng ngực Dương Minh lúc này. Lời báo tin khẩn cấp của Lão Điếc Nghĩa Địa vẫn còn ong ong bên tai cậu: Đội trưởng Triệu Hổ đã dẫn kỵ sĩ giáp sắt phong tỏa lối vào làng mỏ Sương Mù, ngọn lửa tàn sát chuẩn bị bùng lên.
Dương Minh không thể nói, thanh quản của cậu đã bị chướng khí hoại tử ăn mòn từ lần hút độc trước, chỉ có thể phát ra những tiếng thở dốc đứt quãng, nặng nề như tiếng búa rèn nện xuống đe đá. Cậu nhìn sang Lâm Thiết. Gã bạn thân nối khố mười bảy tuổi lập tức hiểu ý, siết chặt nửa chiếc búa tạ gãy còn lại trong tay, gương mặt ngăm đen bóng loáng đẫm mồ hôi lộ rõ vẻ quyết tâm quyết tử. Cả hai không chậm trễ một giây, lập tức băng qua màn sương độc dày đặc, lách qua những lối mòn hoang tàn đầy gai đá để trở về khu lán trại phu mỏ.
Làng mỏ Sương Mù lúc này đã chìm trong một bầu không khí hỗn loạn đến tột cùng. Từ phía xa, tiếng vó ngựa sắt dậm xuống nền đất đá vang lên rầm rập, xen lẫn tiếng quát tháo của binh lính Triệu gia và tiếng khóc lóc thảm thiết của những gia đình phu mỏ nghèo khổ đang nháo nhào tìm đường di tản theo chỉ dẫn của trưởng làng Dương Bách. Dương Minh và Lâm Thiết lẻn nhanh qua những bóng tối của các lán trại đổ nát, chui vào căn hầm ngầm bí mật ẩn dưới nền đất lán trại của hai anh em.
Dưới ánh sáng lờ mờ của cây đèn mỏ dầu hỏa cũ kỹ, Dương Chi đang nằm co rúm trên chiếc giường tre xập xệ. Cô bé mười hai tuổi gầy gò, da dẻ nhợt nhạt không còn một giọt máu. Cánh tay trái của cô bé nổi đầy những vệt đen nguyền rủa Hóa Đen lan rộng như những rễ cây cổ thụ, tỏa ra luồng khí lạnh lẽo thấu xương. Dương Chi đang sốt cao mê sảng, đôi môi khô khốc không ngừng mấp máy gọi tên anh trai trong vô thức.
Nữ dược sư nghèo Liễu Thanh đang quỳ bên cạnh, bàn tay run rẩy đắp những mảnh gạc tẩm thảo dược dại lên trán cô bé, nhưng ngay khi thảo dược vừa chạm vào da, chúng lập tức bị luồng hắc khí nóng bỏng bốc lên nung chảy thành một thứ mủ đen hôi thối. Nhìn thấy Dương Minh bước xuống, Liễu Thanh ngước khuôn mặt mệt mỏi đầy lo âu lên, lắc đầu ái ngại:
- Dương Minh... Thuốc ức chế Hắc Ấn (Cấp thấp) của con bé đã cạn kiệt hoàn toàn từ chiều nay rồi. Vết đen nguyền rủa đang di căn cực nhanh lên khớp vai. Nếu trong vòng mười hai giờ tới không có thuốc ức chế mạnh để kìm hãm, độc tố sẽ ăn thẳng vào tim. Lúc đó... ngay cả lò nung trong ngực cậu cũng không thể cứu được con bé nữa.
Dương Minh siết chặt nắm tay trái đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Cậu nhìn sang cánh tay phải dị biến của mình – thứ vũ khí ác quỷ đang được quấn chặt bởi những vòng xích sắt rạn nứt của Găng tay xích sắt rèn. Tiếng gầm rú cơ khí trầm đục của mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa trong lồng ngực cậu đang đập liên hồi, đòi hỏi năng lượng. Cậu muốn dùng miệng để thực hiện Hút Độc Thanh Tẩy cho em gái một lần nữa, nhưng Liễu Thanh đã lập tức chặn lại, giọng nói đầy nghiêm khắc:
- Không được! Cơ thể cậu đang bị quá tải oán khí nghiêm trọng sau trận chiến với Triệu Bá. Van tim đồng nung của cậu đang rạn nứt, nhịp tim loạn nhịp liên tục. Nếu cậu dám hút thêm một tia độc tố nào lúc này, tim cậu sẽ vỡ nát trước khi kịp thanh lọc cho con bé!
Lâm Thiết bước đến, đặt bàn tay to lớn lên bả vai trái của Dương Minh, khàn giọng nói:
- Liễu Thanh cô nương nói đúng, Dương Minh. Chúng ta không thể di tản Dương Chi vào rừng sương mù hoang dã trong tình trạng con bé không có thuốc ức chế bảo mạng. Cuộc di cư dài ngày sẽ giết chết con bé trước khi chúng ta cắt đuôi được truy binh. Chúng ta cần thuốc. Mà nguồn thuốc duy nhất lúc này...
Lâm Thiết bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt gã đã hướng về phía bản đồ da thú cũ nát đang trải trên bàn đá. Mục tiêu đã quá rõ ràng: Trạm trung trung chuyển quặng Triệu Gia.
Đó là một pháo đài đá kiên cố nằm cách làng mỏ ba dặm về phía Đông, canh giữ lối ra duy nhất của vùng biên thùy. Nơi đó không chỉ là kho chứa hàng vạn tấn quặng sắt ma pháp quý hiếm mà còn là nơi cất giấu các rương Thuốc ức chế Hắc Ấn (Cấp thấp) do hoàng gia hoàng tộc phân phối nhỏ giọt cho gia tộc Triệu Thị để khống chế phu mỏ. Đột kích vào một pháo đài được canh gác bởi đội tuần tra giáp sắt dày đặc là một hành vi tự sát, nhưng đối với Dương Minh lúc này, đó là con đường sống duy nhất của em gái cậu.
- Tôi sẽ đi cùng hai người. - Một giọng nói lanh lẹ vang lên từ góc tối của căn hầm.
A Tài, thiếu niên trộm vặt hoàn lương của thị trấn biên giới, bước ra dưới ánh đèn dầu. Gã có dáng người gầy gò linh hoạt, mười ngón tay thon dài kỳ lạ đang mân mê bộ móc khóa làm từ thép lạnh gia truyền. Đôi mắt hí sắc sảo của gã lấp lánh sự nhạy bén:
- Tôi biết đường cống ngầm thải quặng hôi thối dẫn thẳng vào kho thuốc mật của phu mỏ Triệu gia. Ổ khóa ở đó là loại ổ khóa cơ khí ma pháp cấp thấp của bọn phù thủy sơ cấp, tôi có thể bẻ được bằng Bẻ khóa kho quặng A Tài trong vòng mười giây. Nhưng chúng ta cần một mồi nhử đủ lớn để kéo bớt đội tuần tra giáp sắt ra ngoài.
- Để tôi làm mồi nhử.
A Lực, thanh niên phu mỏ khỏe mạnh với dáng người dong dỏng cao giống Dương Minh, bước lên đầy quả cảm. Anh rút ra một dải băng vải đen bẩn thỉu, bắt đầu quấn chặt quanh cánh tay phải của mình, sau đó bôi máu thú đen kịt lên vết quấn để giả làm hắc khí của cánh tay quỷ dị biến. Anh nhìn Dương Minh, nở một nụ cười tiễn biệt đầy nghĩa khí:
- Triệu Hổ và lính tuần đang điên cuồng lùng sục kẻ mang cánh tay quỷ đã phế Triệu Bá. Tôi sẽ cải trang làm cậu, chạy việt dã vượt địa hình rừng đá hướng ngược lại để dụ đàn chó săn và đội tuần tra ra bìa rừng sương mù. Đó là cách duy nhất để tạo khoảng trống thời gian cho các cậu đột nhập pháo đài.
Dương Minh nhìn A Lực. Cậu không thể nói lời cảm ơn, chỉ có thể đặt nắm tay trái lên ngực mình, cúi đầu thật sâu trước người huynh đệ dũng cảm. A Lực gật đầu, siết chặt chiếc cánh tay giả bằng gỗ quấn băng vải, rồi nhanh chóng lướt lên mặt đất, biến mất vào màn đêm đầy sương độc.
Một canh giờ sau, cuộc đột kích chính thức bắt đầu.
Dưới sự dẫn đường của A Tài, Dương Minh và Lâm Thiết bò rạp người qua đường cống thải quặng hôi thối của Trạm trung chuyển quặng Triệu Gia. Nước thải ma pháp màu đen xám, bốc mùi lưu huỳnh và axit ăn mòn nồng nặc, chảy ngập đến tận đầu gối họ. Chất độc axit ma pháp bám vào các vết thương rách da thịt trên lưng Dương Minh từ trận chiến trước, gây ra những cơn đau rát bỏng rát như bị nung trong lò lửa. Cậu phải nghiến chặt răng, vận dụng kỹ thuật nín thở mỏ quặng để hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu, ngăn không cho máu độc tuần hoàn nhanh.
- Suỵt! Dừng lại! - A Tài ra hiệu bằng tay, áp sát người vào vách đá ẩm ướt của đường cống.
Phía trên đầu họ, qua những khe hở của nắp cống sắt, tiếng xích sắt va chạm và tiếng bước chân nặng nề của lính tuần tra giáp sắt vang lên đều đặn. Ánh sáng từ những cây đuốc ma pháp hỏa diễm quét qua các khe hở, rọi xuống dòng nước thải đen ngòm.
Dương Minh nhắm mắt lại. Trong bóng tối hoàn toàn của đường cống ngầm, cậu kích hoạt Bản năng cảm nhận - Cảm nhận mùi oán khí. Khứu giác nhạy bén của cậu lập tức hoạt động cực hạn. Thế giới xung quanh cậu hóa thành một vùng xám đen, và từ phía trên, cậu ngửi thấy rất rõ mùi tanh hôi nồng nặc của năng lượng nguyền rủa hắc hỏa phát ra từ cơ thể những tên lính tuần Triệu gia. Mùi oán khí đó di chuyển theo nhịp điệu tuần tra, giúp Dương Minh định vị chuẩn xác vị trí của kẻ thù trong đêm tối.
Cậu chạm nhẹ vào vai A Tài, ra hiệu rẽ trái vào một ngách cống nhỏ hẹp, bỏ hoang từ lâu. Nhờ sự dẫn đường vô hình của khứu giác Dương Minh, cả đội đã luồn lách thành công qua ba chốt chặn tuần tra nghiêm ngặt nhất của phu mỏ Triệu gia mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ.
Họ tiếp cận được khu vực kho thuốc mật nằm sâu dưới tầng hầm pháo đài đá. Trước mắt họ là một cánh cửa sắt dày bọc ma pháp kiên cố, xích sắt khóa chặt bằng chiếc ổ khóa đồng nặng trịch khắc hình đầu lâu quỷ – Chìa khóa kho thuốc Triệu gia.
- Đây rồi. - A Tài thì thầm, mắt sáng lên đầy phấn khích. Gã lập tức quỳ sụp xuống, rút bộ móc khóa bằng thép lạnh ra, bắt đầu áp dụng kỹ thuật Bẻ khóa kho quặng A Tài. Những ngón tay thon dài của gã di chuyển nhẹ nhàng, luồn lách qua các khe khớp của ổ khóa ma pháp.
Lâm Thiết vác chiếc búa tạ sắt đen bị mẻ góc, đứng chặn chặt ở lối cửa phụ hành lang. Gã đứng sừng sững như một bức tường đá, đôi mắt cảnh giác quét nhìn hai đầu hành lang tối tăm, sẵn sàng tử thủ để ngăn chặn bất kỳ đợt đột kích bất ngờ nào của lính gác.
Tách... Tách...
Tiếng các khớp cơ khí bên trong ổ khóa dịch chuyển vang lên giòn giã dưới tay bẻ khóa điêu luyện của A Tài. Thời gian trôi qua từng giây đầy nghẹt thở. Trán A Tài đẫm mồ hôi, gã đang phải đối mặt với các khớp khóa ma pháp biến thiên liên tục.
Nhưng ngay khi gã chuẩn bị gạt chốt khóa cuối cùng, một luồng năng lượng hắc ám ngầm bên trong ổ khóa đột ngột kích hoạt. Trận pháp báo động lôi điện tự động của tháp quan sát đã được cài đặt ẩn mật bên trong cơ quan khóa!
Xẹt! Xẹt!
Một luồng điện lôi điện hắc ám màu xanh lục bạo liệt đột ngột phóng ra từ ổ khóa, giật ngược trực tiếp vào tay bẻ khóa của A Tài.
- A...!
A Tài chỉ kịp phát ra một tiếng kêu đau đớn nghẹn ngào rồi ngã quỵ xuống đất. Mười ngón tay của gã bị dòng điện giật tê liệt hoàn toàn, da tay phải bị bỏng xém rỉ máu tươi. Bộ móc khóa thép lạnh rơi keng xuống nền đá. Luồng điện hắc lôi không dừng lại ở đó, hệ thống báo động lôi điện ngầm dưới chân họ bắt đầu rục rịch phát sáng xanh lục, chuẩn bị gửi tín hiệu báo động khẩn cấp về tháp quan sát nguyền rủa trên đỉnh pháo đài.
Nếu tín hiệu phát đi, tháp canh sẽ làm sáng tỏ toàn bộ pháo đài, và Đội trưởng Triệu Hổ cùng quân đoàn kỵ sĩ giáp sắt sẽ bao vây họ trong vòng vài phút. Cơ hội sống sót của Dương Chi sẽ hoàn toàn khép lại.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Dương Minh không hề do dự một giây. Cậu bước lên, vung cánh tay phải dị biến đang quấn chặt găng tay xích sắt rèn cũ kỹ của mình, áp trực tiếp lòng bàn tay vào ổ khóa ma pháp đang phóng điện liên tục.
Găng tay xích sắt của cậu được rèn từ quặng sắt cổ có tính chất triệt tiêu ma lực nhẹ, hoạt động như một vật dẫn lôi hoàn hảo. Luồng điện hắc lôi bạo liệt lập tức bị xích sắt hấp thụ, truyền thẳng qua cơ thể Dương Minh và dẫn xuống nền đá ẩm ướt dưới chân cậu.
Uỳnh! Uỳnh!
Lồng ngực Dương Minh phập phồng dữ dội, lồng ngực phát ra tiếng gầm rú cơ khí trầm đục của mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa đang hoạt động hết công suất để đốt cháy và chuyển hóa dòng điện năng hắc ám. Cơn đau co thắt cơ tim do di chứng xơ cứng nhẹ từ lần nén oán khí trước ập đến như muốn xé rách lồng ngực cậu. Máu đen kịt bắt đầu rỉ ra từ khóe môi khàn đặc của Dương Minh, nhưng đôi mắt đen láy của cậu vẫn rực cháy một ý chí bất khuất tối thượng. Cậu nghiến răng chịu đựng đau đớn nung đốt thể xác, dùng tay trái nhặt bộ móc khóa thép lạnh lên đưa cho A Tài, ánh mắt ra hiệu đầy thúc ép: "Tiếp tục bẻ khóa! Tôi sẽ gánh chịu dòng điện này!"
A Tài nhìn cánh tay quỷ rỉ máu đen đang gồng mình chịu đựng lôi phạt của Dương Minh, lòng dâng lên sự kính trọng và cảm động tột cùng. Gã nghiến răng nén đau, dùng bàn tay trái chưa bị tê liệt nhặt lấy thanh kim loại mỏng, tiếp tục luồn vào ổ khóa với tốc độ nhanh gấp đôi.
Tiếng bẻ khóa vang lên dồn dập dưới áp lực tử thần. Dương Minh cảm nhận rõ dòng điện hắc lôi đang gặm nhấm từng sợi cơ bắp vai phải của mình, xích sắt phong ấn nóng đỏ lên như vừa được lôi ra từ lò rèn cổ vật. Cậu cắn nát môi để giữ vững lý trí không bị tàn hồn Triệu Vô kích động sát ý chiếm đoạt.
Tách!
Tiếng chốt khóa cuối cùng cuối cùng cũng mở ra. Cánh cửa sắt dày bọc ma pháp hé mở, hiện ra những rương gỗ chứa đầy dịch lỏng màu lam nhạt phát sáng – Thuốc ức chế Hắc Ấn (Cấp thấp) cứu mạng.
Nhưng niềm vui chưa kịp bùng lên thì một luồng ánh sáng xanh lục chết chóc đột ngột bùng nổ dữ dội từ dưới đất cát nền kho thuốc. Hệ thống báo động lôi điện ngầm, sau khi bị Dương Minh hấp thụ dòng điện quá tải, đã tự động kích hoạt chế độ tự hủy trận pháp, phát sáng xanh lục rực rỡ dưới chân họ, báo hiệu một vụ nổ lôi kích diện rộng chuẩn bị bộc phát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!