Bão Nổi Biên Khương
Tiếng thét thảm thiết của quản đốc Triệu Bá dần lịm đi trong màn sương muối đặc quánh của vùng biên thùy hoang tàn, nhưng dư âm của nó vẫn như những nhát búa nện thẳng vào tâm trí đám lính tuần tra đang run rẩy ngoài cửa xưởng rèn. Chúng nhìn Dương Minh – gã thiếu niên vô ma lực mà chúng vẫn coi là rác rưởi, giờ đây đang đứng sừng sững giữa ánh lửa lò rực đỏ. Cánh tay phải dị biến của cậu, quấn chặt bởi những vòng xích sắt rạn nứt đang rỉ ra từng giọt máu đen kịt, tỏa ra một luồng sát khí lạnh buốt xương tủy.
Triệu Bá quỳ sụp dưới đất, cánh tay phải hoành luyện Thiết Bố Sa kiêu ngạo của gã đã bị bẻ gãy gập thành một góc dị dạng. Gã thở dốc, mồ hôi trộn lẫn máu tươi chảy ròng ròng trên mặt đất bám đầy muội than. Đám lính tuần tra hoảng sợ tột độ, không ai bảo ai, chúng vội vã đỡ lấy gã quản đốc đang nửa tỉnh nửa mê rồi kéo chạy tháo thân vào bóng tối, để lại những vệt máu dài loang lổ trên nền tuyết bẩn.
Trong xưởng rèn rỉ sét, bầu không khí đặc quánh lại. Lâm Thiết buông nửa chiếc búa tạ gãy xuống đất, tiếng kim loại va chạm với nền đá vang lên khô khốc. Gã lao đến bên Dương Minh, đỡ lấy bả vai trái của bạn thân. Lúc này, lồng ngực Dương Minh đang phập phồng dữ dội, lồng ngực phát ra tiếng gầm rú cơ khí trầm đục của mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa đang quá tải nhiệt lượng.
Dương Minh cố gắng hít thở, nhưng thanh quản bị chướng khí nguyền rủa ăn mòn từ ca hút độc cứu Dương Chi trước đó khiến cậu chỉ có thể phát ra những tiếng khò khè đứt quãng đầy đau đớn. Cậu đưa bàn tay trái run rẩy lên vuốt ngực, cố gắng vận hành kỹ thuật nín thở mỏ quặng để hạ nhịp tim xuống, ngăn không cho dòng máu đen kịt từ cánh tay phải chảy ngược về tim.
- Dương Minh, chúng ta phải đi ngay! - Sầm Đầu Búa gượng dậy từ đống đổ nát, lưng lão loang lổ những vết bỏng hoại tử rỉ mủ do roi ma pháp của Triệu Bá quất dã man. Lão thợ rèn già nghiến răng nén đau, nắm lấy vai hai thiếu niên. - Triệu Bá bị phế, đám lính tuần chắc chắn sẽ báo cáo lên Đội trưởng Triệu Hổ. Tên đó là một kẻ tàn bạo mang giáp sắt nặng, dưới trướng có cả một quân đoàn kỵ sĩ thiết giáp. Làng mỏ Sương Mù không còn an toàn nữa rồi.
Dương Minh khẽ gật đầu. Cậu hiểu rất rõ điều đó. Cậu dùng tay trái đỡ lấy Sầm Đầu Búa, cùng Lâm Thiết nhanh chóng rút lui khỏi xưởng rèn, băng qua những lối mòn tối tăm đầy gai đá để trở về khu lán trại phu mỏ rách nát.
Khi họ về đến rìa làng, bóng tối đã bao trùm mọi thứ, nhưng không khí lại ngập tràn một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Trưởng làng Dương Bách – lão nhân ngoài sáu mươi với dáng người còng rạp – đã đứng đợi sẵn dưới bóng một cây thông mục. Nhìn thấy Sầm Đầu Búa bị thương và vết máu đen trên tay Dương Minh, đôi mắt già nua của lão co thắt lại đầy lo âu.
- Dương Bách thúc, Triệu Bá đã bị phế rồi. - Lâm Thiết khàn giọng nói, mắt vẫn cảnh giác nhìn quanh. - Triệu Hổ sẽ sớm dẫn quân đến san phẳng nơi này.
Dương Bách thở dài một tiếng dài đầy bất lực. Lão chống cây gậy gỗ mun xuống đất, giọng nói run rẩy nhưng quyết đoán:
- Ta đã đoán trước sẽ có ngày này. Sự áp bức của Triệu gia đã vượt quá giới hạn chịu đựng của phu mỏ. Ta đã âm thầm chuẩn bị kế hoạch cho người dân di tản vào rừng sương mù hoang dã. Nhưng... Dương Minh à, con có biết tại sao Triệu gia lại truy quét gắt gao Hầm mỏ số 9 năm xưa, nơi cha con hy sinh không?
Dương Minh khựng lại. Cổ họng cậu nóng rát, không thể phát ra tiếng, nhưng đôi mắt đen láy rực lên một tia nghi vấn mãnh liệt. Cậu siết chặt nắm tay trái.
- Dương Thiết Sơn năm xưa... - Dương Bách hạ thấp giọng, ánh mắt lảng tránh đầy sợ hãi. - Ông ấy không đơn giản là chết vì sập hầm thông thường. Ông ấy đã phát hiện ra một bí mật cổ xưa dưới lòng đất sâu, một thứ phản ma pháp có thể đe dọa đến vương quyền của phù thủy thượng lưu. Triệu Bá khi đó là kẻ giám sát ca khai thác, chính gã đã cố tình kích nổ mìn phong tỏa lối thoát để bịt đầu mối. Ta đã im lặng suốt mười năm qua vì muốn bảo vệ mạng sống cho hai anh em con. Nhưng nay nợ máu đã kết, bão nổi biên khương là điều không thể tránh khỏi.
Nghe đến đây, lồng ngực Dương Minh như có một luồng lửa nóng bỏng bùng cháy dữ dội. Lò nung cổ xưa trong tim cậu gầm rú xoay tròn, phát ra những tiếng rít cơ khí chói tai. Cha cậu – Dương Thiết Sơn – người thợ mỏ vĩ đại đã dạy cậu lòng tự tôn, hóa ra lại chết dưới âm mưu đê hèn của kẻ thù. Lòng căm hận tột cùng dâng lên, khiến hắc khí trên cánh tay phải của cậu bùng phát mạnh mẽ, làm rạn nứt thêm những mắt xích sắt rèn đang quấn quanh.
- Dương Minh! Giữ bình tĩnh! - Lâm Thiết vội vã ôm lấy vai cậu, chấn động lực từ cơ thể Dương Minh khiến tay Lâm Thiết tê rại. - Hắc khí của cậu đang rò rỉ ra ngoài! Nếu tháp quan sát của Triệu gia định vị được, chúng ta sẽ chết trước khi kịp di tản!
Dương Minh nhắm mắt lại, cắn chặt môi đến mức bật máu tươi. Cậu biết Lâm Thiết nói đúng. Cậu chưa đủ mạnh để đối đầu với cả quân đoàn giáp sắt của Triệu Hổ. Cánh tay phải của cậu đang bị bỏng rộp nặng nề, xích sắt phong ấn đã rạn nứt, và tàn hồn nguyền rủa của Triệu Vô đang liên tục thì thầm trong đầu cậu, kích thích sát ý tàn sát điên cuồng. Cậu cần phải mạnh hơn, cần phải sạc đầy lò nung nguyên tố và học cách kiểm soát luồng oán khí cuồng bạo này.
- Hãy đến Nghĩa địa người chết mỏ. - Dương Bách chỉ tay về phía khu rừng hoang tàn đầy sương muối phía sau làng. - Ở đó có Lão Tiêu gác mộ. Lão là người duy nhất có thể giúp con tìm thấy nơi tích tụ oán khí cổ đại để rèn luyện tinh thần. Hãy đi đi, ta sẽ lo liệu việc di tản cho Dương Chi và phu mỏ.
Dương Minh khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía lán trại nơi em gái cậu đang trốn dưới hầm ngầm. Cậu thọc tay vào ngực áo, chạm vào chiếc Vòng bạc bảo mệnh – kỷ vật của người mẹ quá cố Trịnh Thị Mai để lại. Hơi ấm mơ hồ từ chiếc vòng bạc truyền qua lớp vải thô sờn rách, xoa dịu đi phần nào sự bỏng rát trong lồng ngực cậu.
Không chậm trễ, Dương Minh cùng Lâm Thiết lập tức băng qua màn sương độc dày đặc, tiến sâu vào khu vực Nghĩa địa người chết mỏ.
Nơi đây là một vùng đất hoang tàn, chằng chịt những ngôi mộ vô danh của hàng vạn phu mỏ đã chết oan qua nhiều thế hệ bóc lột tàn bạo. Sương muối lạnh buốt phủ trắng xóa trên những tấm bia đá xám xịt nứt nẻ. Không khí đậm đặc mùi tử khí và oán hận tích tụ ngàn năm dưới lòng đất sâu, tạo thành một làn sương xám nhạt lơ lửng, lạnh thấu xương tủy.
Từ trong bóng tối của một ngôi mộ cổ, một bóng người gầy gò như bóng ma bước ra. Lão già mặc chiếc áo choàng đen rách nát, tay cầm chiếc chổi tre quét lá khô xào xạc trong đêm tĩnh mịch. Đó chính là Lão Tiêu – người gác mộ lập dị. Đôi mắt lão đục ngầu nhưng sắc lẹm, nhìn chằm chằm vào cánh tay quỷ quấn xích sắt đang rỉ máu đen của Dương Minh.
- Lại một kẻ đồng hóa với bóng tối... - Lão Tiêu khàn giọng nói, tiếng chổi tre quét đất dừng lại. - Con trai của Thiết Sơn sao? Ta đã đợi con từ lâu rồi. Hãy đi theo ta.
Lão Tiêu dẫn Dương Minh và Lâm Thiết đi sâu vào thung lũng hoang vu hoang tàn phía sau nghĩa trang, nơi đặt khu Mộ cổ phu mỏ – khu mộ chôn tập thể của hàng vạn nạn nhân chiến tranh và phu mỏ chết oan. Tại đây, chướng khí nguyền rủa lạnh buốt xương tủy bốc lên từ các khe nứt địa tầng nồng nặc đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy những luồng khí đen kịt chuyển động như những sợi tơ.
- Ngồi xuống đó. - Lão Tiêu chỉ tay vào một ngôi mộ đá trống rỗng, xung quanh bám đầy vôi bột kháng độc. - Oán khí ở đây đủ để thiêu rụi linh hồn của một phù thủy sơ cấp trong vài giây. Nếu con muốn dùng nó làm năng lượng, con phải thắng được tâm ma của chính mình. Nếu thua, con sẽ biến thành một dị nhân mất trí khát máu giống như những kẻ dưới đáy mỏ sâu.
Dương Minh bước vào ngôi mộ đá trống, ngồi xếp bằng. Cậu ra hiệu cho Lâm Thiết đứng canh gác bên ngoài. Lâm Thiết lo lắng siết chặt nửa chiếc búa tạ gãy, gật đầu đầy kiên định.
Dương Minh nhắm mắt lại, bắt đầu vận hành phương pháp Thiền định hạ nhịp tim mỏ quặng. Cậu chủ động khép chặt thanh quản, điều hòa nhịp thở chậm rãi, ép nhịp tim của mình hạ xuống mức cực hạn – chỉ còn mười nhịp mỗi phút. Dòng máu nóng trong cơ thể cậu chảy chậm lại, nhường chỗ cho luồng oán khí lạnh buốt xương tủy từ khu mộ cổ bắt đầu xâm nhập vào kinh mạch vai phải qua những mắt xích rạn nứt.
Sột... sột...
Luồng chướng khí đen kịt rỉ máu từ lòng đất sâu cuồn cuộn chảy ngược vào cánh tay phải của Dương Minh. Lồng ngực cậu phát sáng đỏ rực, bánh răng của lò nung nguyên tố cổ xưa gầm rú xoay tròn, bắt đầu đốt cháy oán khí để chuyển hóa thành động năng thể chất Thiết Thể.
Nhưng ngay khi lượng oán khí nạp vào đạt mức bão hòa, một cơn co thắt cơ tim dữ dội ập đến khiến Dương Minh đau đớn gập người. Trong tâm thức tối tăm của cậu, ảo ảnh của phù thủy hắc ám Triệu Vô đột ngột xuất hiện. Cái bóng đen gầy gò với đôi mắt xanh lục rực lửa hận thù cười khẩy ma quái, liên tục thì thầm kích động sát ý:
- Thằng nhãi vô ma lực... Mày nghĩ mày có thể giữ được nhân tính sao? Hãy nhìn cánh tay ác quỷ của mày xem! Mày là một con quái vật! Hãy giải phóng toàn bộ nguyền lực, giết sạch lũ phù thủy, giết sạch những kẻ đã bóc lột mày! Hãy để tao chiếm lấy thể xác này, tao sẽ cho mày sức mạnh bất tử!
Tàn hồn Triệu Vô điên cuồng gào thét, cố gắng kích hoạt Huyết Kế Nguyền Ấn trong tâm trí Dương Minh để gặm nhấm lý trí của cậu. Cơn cuồng nộ tàn sát bùng lên trong đầu Dương Minh, khiến cậu muốn đứng dậy, muốn vung Hắc Trảo xé rách mọi thứ xung quanh. Cánh tay phải dị biến to lên rực sáng xanh lục, các mắt xích sắt rèn bắt đầu rên rỉ rạn nứt dưới áp lực nguyền lực dâng trào.
- Không... mình không được mất kiểm soát... Dương Chi vẫn đang đợi mình... - Ý nghĩ về đứa em gái nhỏ đang co rúm dưới căn hầm lán trại ẩm ướt vang lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh.
Cùng lúc đó, tại ngôi chùa cổ ngoại ô thị trấn, chiếc Vòng bạc bảo mệnh trên người Dương Chi (được Trịnh Linh gửi hơi ấm phong ấn) đột ngột phát sáng bạc dịu nhẹ, tạo ra một làn sóng cộng hưởng tâm linh truyền qua khoảng không biên thùy hoang tàn, chạm thẳng vào lồng ngực Dương Minh.
Hơi ấm dịu nhẹ từ chiếc vòng bạc của mẹ Trịnh Thị Mai xua tan đi luồng khí lạnh buốt của tâm ma. Dương Minh cắn chặt môi đến mức rỉ máu nóng, dùng vị mặn chát của máu để giữ vững lý trí. Cậu thả lỏng toàn bộ cơ bắp, không dùng sức mạnh cơ thể để chống cự luồng khí lạnh nữa, mà chủ động điều hòa nhịp tim xuống mức cực thấp, để dòng máu tự tịnh hóa độc tố theo Bí thuật nén oán khí cơ bản.
Bánh răng lò nung trong ngực cậu xoay chậm lại, nhưng ngọn lửa rèn cổ xưa bên trong bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết, thiêu rụi hoàn toàn ảo ảnh của Triệu Vô thành tàn tro trong tâm thức.
Dương Minh hé mở đôi mắt đen láy. Luồng oán khí cổ đại khổng lồ từ khu mộ cổ đã bị cậu thuần hóa hoàn toàn, nén chặt vào ba huyệt đạo cố định trên vai phải. Da tay phải của cậu chuyển sang màu xám thép bóng loáng, mật độ xương và cơ bắp bộc phá Thiết Thể đạt trạng thái ổn định nhất từ trước đến nay.
Cậu gượng dậy, nhưng phản lực từ việc nén oán khí quá mức khiến cơ tim cậu bị xơ cứng nhẹ. Dương Minh ho ra một ngụm máu đen lạnh buốt xương tủy xuống nền tuyết trắng, lồng ngực đau nhói dữ dội.
- Dương Minh! Cậu thành công rồi sao? - Lâm Thiết vội vã chạy vào, nhìn thấy cánh tay phải của bạn thân đã thu nhỏ lại dưới lớp xích sắt rỉ máu, hắc khí không còn rò rỉ ra ngoài.
Dương Minh khẽ gật đầu, gương mặt nhợt nhạt nở một nụ cười khàn đặc đầy kiêu hãnh. Cậu đã kiểm soát được Hắc Trảo, lò nung nguyên tố trong tim đã sạc đầy năng lượng chiến đấu.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì từ phía bìa rừng sương muối, tiếng bước chân dồn dập rẽ tuyết vang lên khô khốc.
Lão Điếc Nghĩa Địa – gã quét dọn nghĩa trang thọt một tai – hớt hải chạy đến, chiếc ống nghe bằng tre tự chế đung đưa trước ngực. Gương mặt lão xám ngoét vì hoảng sợ, miệng gào lên những tiếng ú ớ đứt quãng cùng bộ dạng ra hiệu đầy hỗn loạn:
- Tr... Triệu Hổ! Đội trưởng Triệu Hổ... dẫn quân đoàn kỵ sĩ giáp sắt... đã phong tỏa hoàn toàn lối vào làng mỏ rồi! Chúng đang châm đuốc... chuẩn bị phóng hỏa thiêu sống tất cả phu mỏ để diệt khẩu!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!