Nhạc nềnIrregular

Nợ Máu Trả Bằng Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Rầm!


Cánh cửa gỗ sồi sứt sẹo của xưởng rèn rỉ sét Trịnh Hùng đổ sập xuống dưới gót ủng bọc sắt nặng nề, vỡ vụn thành trăm mảnh. Gió đêm biên thùy lạnh buốt xộc thẳng vào bên trong, cuốn theo chướng khí xám xịt của vùng mỏ, ngay lập tức quện chặt lấy làn khói than đỏ rực đang cuồn cuộn bốc lên từ bể lò rèn.


Trong ánh đuốc đỏ rực lập lòe từ tay đám lính tuần tra, bóng người khổng lồ của quản đốc Triệu Bá hiện ra như một ngọn núi thịt hung tợn. Gã đàn ông béo phì vạm vỡ bước qua đống đổ nát, gương mặt đầy thịt mỡ rung lên theo từng nhịp thở dồn dập. Đôi mắt ti hí của gã quét qua không gian ngập tràn bụi than, dừng lại trên đe đá rèn cổ vật rồi dán chặt vào ba bóng người đang đứng bất động trong góc tối.


- Đêm giới nghiêm mà dám nhóm lửa lò rèn trái phép, lại còn tàng trữ quặng sắt ma pháp phế liệu... Tụi mày muốn tạo phản hả? - Triệu Bá gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí vang dội khắp bốn bức tường đá rỉ sét.


Hông gã đeo một sợi xích sắt lớn, nhưng thứ đáng sợ nhất lại nằm ở bàn tay phải đang lăm lăm chiếc roi da gai đỏ rực rỉ máu – chiếc Roi da ma pháp của Triệu Bá. Sợi roi như một con rắn độc đang ngủ đông, thỉnh thoảng lại co thắt, tỏa ra luồng khí hắc hỏa nóng bỏng làm méo mó cả không khí xung quanh.


Sầm Đầu Búa bước lên một bước, tấm lưng trần loang lổ sẹo phỏng quặng chắn trước mặt Dương Minh và Lâm Thiết. Lão siết chặt chiếc kẹp sắt rèn lớn trong tay, cố giữ cho giọng nói của mình không run rẩy:


- Quản đốc Triệu... Lò rèn này chỉ là đang sửa lại mấy chiếc cuốc chim bị mẻ cho phu mỏ ca sáng. Chúng tôi không có ý tạo phản.


- Câm mồm! - Triệu Bá quất mạnh chiếc roi da xuống đất.


Chát!


Tiếng nổ âm thanh chói tai vang lên, xé toạc màn đêm. Luồng sóng xung kích hắc khí từ ngọn roi quét qua mặt đất, chẻ đôi chiếc bệ gỗ để dụng cụ rèn bên cạnh Sầm Đầu Búa, để lại một vệt cháy sém bốc khói đen kịt.


Triệu Bá không thèm nhìn lão thợ rèn. Ánh mắt tàn nhẫn của gã lướt qua Lâm Thiết đang cầm nửa chiếc búa tạ gãy, rồi dừng lại trên người thiếu niên gầy gò đang đứng khuất sau bóng tối của đe đá. Dương Minh đứng đó, lồng ngực phập phồng thở dốc, tay trái đang ôm chặt lấy cánh tay phải quấn đầy xích sắt nóng hổi và những lớp băng vải rách nát rỉ máu đen.


Mùi máu đen tanh nồng quện với mùi da thịt bị bỏng cháy khét lẹt không thể giấu kín được khứu giác nhạy bén của một kẻ chuyên đi săn nô lệ như Triệu Bá. Gã hít một hơi sâu, khóe môi nứt nẻ nở một nụ cười ghê tởm:


- Thằng nhãi vô ma lực kia... Tại sao mày lại quấn tay kỹ thế? Lại còn là xích sắt rèn từ quặng cổ? Khai mau, mày đang giấu thứ gì dưới lớp băng vải đó?


Dương Minh không thể trả lời. Thanh quản bị chướng khí nguyền rủa ăn mòn từ ca hút độc cứu Dương Chi khiến cổ họng cậu bỏng rát như có hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé. Cậu chỉ có thể phát ra những tiếng thở khò khè đứt quãng, đôi mắt đen láy rực tia máu nhìn chằm chằm vào Triệu Bá không một chút sợ hãi.


- Quản đốc, nó bị tai nạn sập hầm mỏ số 9, tay bị đá đè nát bấy nên tôi mới phải dùng xích sắt để cố định xương! - Lâm Thiết vội vã hét lên, bước lên chắn trước Dương Minh.


- Lũ rác rưởi tụi mày dám lừa tao? - Triệu Bá rít lên qua kẽ răng. - Sát khí hắc ám rò rỉ ra từ sợi xích đó... tao có nhắm mắt cũng ngửi thấy! Lính đâu! Bắt thằng nhãi đó lại, lột sạch đống xích sắt trên tay nó ra cho tao!


Hai tên lính tuần tra mặc giáp da, tay cầm đoản đao rỉ sét lập tức lao lên. Sầm Đầu Búa không chịu nổi sự áp bức, lão gầm lên một tiếng oai hùng, vung chiếc kẹp sắt rèn nặng nề gạt phăng hai lưỡi đoản đao của binh lính, đẩy lùi tụi nó ra cửa.


- Khốn kiếp! Lão già này muốn chết!


Gương mặt Triệu Bá co rúm lại vì giận dữ. Gã vung cánh tay béo mập, chiếc Roi da ma pháp quất ra một đường vòng cung chết chóc trong không khí. Sợi roi tẩm độc nguyền rủa hoại tử xé gió lao tới, quấn chặt lấy cổ Sầm Đầu Búa rồi giật mạnh.


Uỵch!


Thân hình lực lưỡng của lão thợ rèn bị kéo ngã sấp xuống đất. Triệu Bá bước tới, dẫm chiếc ủng sắt nặng nề lên lưng lão, tay kia liên tục quật mạnh chiếc roi da xuống tấm lưng trần của Sầm Đầu Búa.


Chát! Chát! Chát!


- Tạo phản này! Che giấu này! Tao hỏi mày, thằng nhãi đó giấu cái gì? Khai mau! - Triệu Bá vừa la hét điên cuồng vừa quất roi dã man.


Mỗi nhát roi quất xuống, hắc hỏa trên roi lại bùng lên, thiêu rụi da thịt Sầm Đầu Búa, để lại những vệt thương hoại tử sâu hoắm rỉ máu đen kịt. Đau đớn tột cùng từ đòn Roi Ma Phá Giáp bỏ qua phòng ngự vật lý, đánh thẳng vào linh hồn khiến lão thợ rèn co giật kịch liệt, nhưng lão vẫn nghiến chặt răng đến mức bật máu, quyết không hé răng nửa lời để bảo vệ Dương Minh.


- Bác Sầm! - Lâm Thiết điên cuồng định lao lên cứu viện, nhưng Dương Minh đã dùng bàn tay trái thô ráp giữ chặt bả vai gã lại.


Dương Minh lắc đầu. Cậu biết Lâm Thiết nếu lao lên lúc này chỉ có con đường chết dưới lưỡi roi độc của Triệu Bá.


Trong lồng ngực Dương Minh, mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa bắt đầu cảm nhận được sự phẫn nộ tột cùng của vật chứa, bánh răng cơ khí bên trong xương ngực cậu rền rĩ xoay tròn, phát ra thứ ánh sáng đỏ rực rỡ dưới lớp áo vải thô rách. Cánh tay phải dị biến – Hắc Trảo – đang bị nén chặt dưới lớp xích sắt nóng hổi liên tục co thắt dữ dội. Sát ý của tàn hồn nguyền rủa Triệu Vô ký sinh bên trong không ngừng gào thét, kích thích đại não cậu điên cuồng đồ sát.


"Không được giải phóng Hắc Trảo... Nếu xích sắt đứt gãy, hắc khí rò rỉ, tháp quan sát sẽ định vị được mình ngay lập tức... Dương Chi dưới hầm sẽ gặp nguy hiểm..."


Ý nghĩ về đứa em gái nhỏ là mỏ neo duy nhất giữ cho Dương Minh không bị cơn cuồng nộ nuốt chửng. Cậu phải chiến đấu, nhưng phải chiến đấu bằng sức mạnh thể chất phàm nhân kết hợp với nguyền lực nén. Cậu cần áp dụng Bí thuật nén oán khí cơ bản để bảo vệ cánh tay phải đang bị bỏng rộp nặng nề.


Dương Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cậu khép chặt thanh quản, vận dụng kỹ thuật nín thở mỏ quặng để ép nhịp tim hạ xuống mức tối thiểu. Dòng máu đen nóng bỏng chảy chậm lại. Cậu dồn toàn bộ luồng hắc khí hỗn loạn từ bả vai phải xuống các huyệt đạo cố định trên cánh tay phải, nén chặt chúng lại dưới lớp xích sắt phong ấn.


Da tay phải của cậu dưới lớp băng vải bắt đầu chuyển sang màu xám thép bóng loáng, mật độ xương và cơ bắp tăng vọt lên gấp ba lần. Trạng thái 'Nén oán khí cấp 1' kết hợp với chiêu thức phòng thủ Thiết Thể hoàn thành phong tỏa.


Dương Minh mở mắt ra. Đôi mắt đen láy giờ đây lạnh lùng và kiên định như băng đá. Cậu lảo đảo bước ra khỏi bóng tối, đứng đối diện với Triệu Bá.


- Thằng nhãi... mày chịu ra rồi sao? - Triệu Bá dừng tay quất roi, cười khẩy tàn bạo. - Lột băng quấn ra, quỳ xuống dâng cánh tay đó cho tao, tao sẽ cho lão già này một cái chết toàn thây!


Dương Minh không nói một lời. Cậu chỉ đưa bàn tay trái lên, khẽ gạt gạt ngón tay trỏ hướng về phía Triệu Bá – một cử chỉ khiêu khích đầy ngạo nghễ của một thợ mỏ không bao giờ khuất phục trước cường quyền.


- Mày tìm chết!


Triệu Bá gầm lên điên cuồng. Gã vung chiếc Roi da ma pháp, quất ra một đường roi nhanh như chớp nhắm thẳng vào cổ họng Dương Minh. Sợi roi mang theo hắc hỏa rít gió lao tới, muốn xé rách thanh quản vốn đã bị tổn thương của cậu.


Dương Minh vận dụng bộ pháp di chuyển linh hoạt của phu mỏ, khom người lướt nhẹ qua một bên.


Chát!


Sợi roi hụt mục tiêu, đập mạnh vào bức tường đá sau lưng cậu, làm vỡ vụn mảng đá lớn bốc khói độc nghi ngút. Triệu Bá không để cậu kịp thở dốc, liên tục quất roi liên hoàn tạo thành một lưới lửa hắc ám bao vây mọi hướng né tránh.


Dương Minh liên tục di chuyển zic-zac né đòn tầm xa. Tuy nhiên, vết bỏng sâu do xích sắt nung đỏ trên tay phải và vết thương rách lưng cũ bắt đầu rách miệng, rỉ máu đen kịt làm hoen rỉ các mắt xích sắt rèn. Thể lực của cậu tiêu hao cực nhanh dưới áp lực nhiệt độ cao của hắc hỏa.


Nhận thấy Dương Minh chỉ biết né tránh, Triệu Bá nghĩ rằng cậu đã kiệt sức. Gã cười lớn đầy tự phụ, thu roi lại và áp sát cực nhanh. Gã đàn ông khổng lồ dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp béo phì vào nắm đấm trái bọc Thiết Bố Sa – môn hoành luyện giúp tay gã cứng như đá tảng.


- Chết đi, thằng rác rưởi!


Cú đấm nặng nề của Triệu Bá mang theo kình phong xé gió, nện thẳng vào lồng ngực Dương Minh hòng đập nát lò nung trong tim cậu.


Dương Minh không né tránh nữa. Cậu biết đây chính là thời cơ duy nhất để rút ngắn khoảng cách cận chiến.


Cậu đứng vững hai chân xuống nền đất xưởng rèn, bả vai trái hơi khòm xuống làm điểm tựa, rồi vung cánh tay phải dị biến đang quấn chặt xích sắt lên đỡ trực diện cú đấm của Triệu Bá.


Cậu kích hoạt Thiết Thể cực hạn.


Uỳnh!


Một tiếng nổ chấn động vật lý vang lên kinh hoàng như hai khối thép đúc ngàn cân va chạm trực tiếp vào nhau. Luồng sóng xung kích thổi bay toàn bộ muội than và bụi bẩn dưới đất xưởng rèn thành một vòng tròn bụi xám xịt.


Triệu Bá trợn trừng hai mắt, nụ cười tàn bạo trên môi cứng đờ. Gã có cảm giác như nắm đấm Thiết Bố Sa của mình vừa nện vào một đe rèn cổ vật bất hoại, lực phản phệ cực mạnh truyền ngược lại khiến các khớp xương ngón tay trái của gã rạn nứt đau đớn dữ dội.


Dương Minh vẫn đứng vững, lồng ngực phát ra tiếng gầm rú cơ khí trầm đục của lò nung đang hoạt động hết công suất để hấp thụ lực va chạm. Tuy nhiên, cái giá phải trả vô cùng đắt. Găng tay xích sắt rèn trên cánh tay phải của cậu phát ra tiếng rắc rắc rạn nứt, vài mắt xích bị nứt vỡ dưới áp lực va chạm cực hạn, da thịt dưới lớp băng vải bị rách toạc, rỉ ra dòng máu đen kịt lạnh buốt xương tủy.


- Mày... mày không phải người thường! Cánh tay này... - Triệu Bá hoảng hốt gầm lên, định rút lui để vung roi tấn công tầm xa trở lại.


Nhưng đã quá muộn.


Khoảng cách cận chiến đã được rút ngắn hoàn toàn. Dương Minh vung bàn tay trái chộp chặt lấy chiếc Roi da ma pháp của Triệu Bá, mặc cho gai độc hoại tử trên roi đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu đỏ tươi. Cậu dùng lực giật mạnh sợi roi, kéo thân hình khổng lồ của Triệu Bá lao thẳng về phía mình.


Triệu Bá hoảng loạn, dùng tay phải rút thanh đao thép rỉ sét bên hông ra, vung đao chém thẳng vào đầu Dương Minh để tự vệ.


Dương Minh không thèm nhìn lưỡi đao đang lao tới. Cậu giải phóng một phần lực nén của xích sắt phong ấn trên cánh tay phải. Năm móng vuốt quỷ màu đen dài nhọn hoắt – Trảo Kích – lập tức mọc ra từ đầu ngón tay phải biến dị, rỉ ra luồng oán khí lạnh buốt xương tủy.


Dương Minh vung Hắc Trảo bọc Thiết Thể đỡ trực diện nhát chém đao thép.


Keng!


Lưỡi đao thép va chạm với vảy quỷ phát ra tiếng kim loại giòn giã rồi gãy đôi làm hai nửa trước sự kinh hoàng tột độ của Triệu Bá.


Chưa để gã phù thủy kịp há miệng gào thét, Dương Minh đã áp sát cực nhanh bằng bộ pháp thực chiến. Bàn tay quỷ khổng lồ của cậu chộp chặt lấy khớp vai phải cầm roi của Triệu Bá, năm móng vuốt quỷ cắm sâu vào da thịt béo phì của gã, rỉ ra hắc khí lạnh lẽo ăn mòn toàn bộ lớp phòng ngự Thiết Bố Sa.


Dương Minh dồn toàn bộ sức mạnh thể chất phàm nhân kết hợp với lực bộc phá của lò nung trong ngực, dứt khoát vặn mạnh ngược chiều khớp xương.


Rắc! Rắc! Rắc!


Tiếng xương khớp vai phải của Triệu Bá bị bẻ gãy gập, vỡ nát hoàn toàn vang lên giòn giã giữa không gian im ắng của xưởng rèn.


- Á... á... á...!


Tiếng thét thảm thiết, đau đớn tột cùng của gã quản đốc tàn bạo vang dội khắp xưởng rèn, lọt qua những khe cửa vỡ nát vang vọng ra ngoài màn đêm biên thùy hoang tàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!