Cánh Tay Ác Quỷ
Dưới ánh đèn dầu hỏa tù mù của căn hầm ngầm, mùi máu đen tanh nồng quện chặt lấy bầu không khí ẩm mốc của đất cát. Dương Minh quỳ sụp dưới đất, hai tay cào nát cả nền đất sét lạnh lẽo. Vòm họng cậu bỏng rát như vừa nuốt phải một ngụm than hồng, từng ngụm dịch đen lẫn máu tươi trào ra qua kẽ răng, sủi bọt tím nhạt trên mặt đất. Phản phệ từ ca hút độc cho Dương Nhị vừa rồi đang cắn xé khí quản của cậu, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của Dương Minh vẫn dán chặt vào chiếc giường tre nhỏ hẹp phía góc hầm.
Ở đó, Dương Chi đang co rúm người lại. Vệt đen nguyền rủa Hóa Đen trên cánh tay trái của cô bé mười hai tuổi đã bò lên đến sát khớp vai, rỉ ra những giọt mủ đen lạnh ngắt. Hơi thở của cô bé yếu ớt đến mức lồng ngực gầy gò gần như không còn phập phồng.
- Dương Minh! Cậu nghe tôi nói không? Cổ họng cậu đang bị hoại tử nhẹ rồi! - Liễu Thanh hốt hoảng lao tới, bàn tay nhuốm nhựa thảo dược vàng úa cố gắng ấn vào bả vai đang run rẩy của cậu. - Độc tố trên người Dương Chi là nguyền chú cấp độ nặng do chính Tiêu Độc bào chế. Nếu cậu nuốt vào lúc này, lò nung trong ngực cậu sẽ nổ tung, và tim cậu sẽ vỡ nát ngay lập tức!
Dương Minh không thể trả lời. Thanh quản bị chướng khí ăn mòn khiến cậu chỉ có thể phát ra những tiếng khò khè đứt quãng trong cổ họng. Nhưng cậu gạt tay Liễu Thanh ra. Ánh mắt cậu, rực lửa và điên cuồng, nhìn chằm chằm vào vệt đen đang nhích dần về phía tim của em gái.
"Nếu mình không hút... con bé sẽ chết trong đêm nay."
Ý nghĩ đó găm thẳng vào tâm trí Dương Minh như một chiếc đinh thép. Cậu không có ma lực bẩm sinh, cậu bị coi là rác rưởi di truyền dưới đáy xã hội phù thủy này, nhưng cậu là anh trai của Dương Chi. Lẽ sống duy nhất của cậu, giới hạn đỏ cuối cùng của cậu, đang bị ngọn lửa nguyền rủa gặm nhấm từng giây. Cậu luồn bàn tay trái thô ráp vào ngực áo, chạm vào viên Tinh thể cân bằng huyết dịch lạnh lẽo vừa đoạt từ tim sói vương dưới mỏ sâu. Viên đá tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, tạm thời xoa dịu đi cơn co thắt bỏng rát của Hắc Trảo đang chực chờ bộc phát nơi cánh tay phải.
Dương Minh lấy đà, lảo đảo bò về phía giường tre. Cậu nâng cánh tay trái lạnh ngắt, đầy vệt hoại tử của Dương Chi lên. Gương mặt cô bé nhợt nhạt, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy trong cơn mê sảng:
- Anh hai... lạnh... đừng bỏ em...
- Anh đây... - Dương Minh mím chặt môi, nuốt ngược ngụm máu đen vào trong. Cậu cúi xuống, áp sát miệng vào vệt đen nguyền rủa ngay khớp vai của em gái.
Cậu dùng lực hút mạnh.
Sụp!
Một luồng oán khí khổng lồ, đặc quánh và lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm, lập tức tràn vào khoang miệng Dương Minh. Nó không giống như độc tố của Dương Nhị; đây là luồng nguyền chú nguyên chất mang theo sát ý điên cuồng của phù thủy hắc ám. Dương Minh trợn trừng hai mắt, toàn bộ mạch máu trên thái dương và cổ cậu phồng rộp lên, chuyển sang màu đen kịt. Luồng chướng khí tanh hôi xộc thẳng xuống thực quản, tàn phá các bó cơ cổ họng, khiến cậu có cảm giác như đang nuốt một dải gai sắt nóng đỏ.
Uỳnh! Uỳnh!
Bên trong lồng ngực Dương Minh, mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa cảm nhận được mối đe dọa hủy diệt, lập tức kích hoạt hết công suất. Tiếng bánh răng cơ khí gầm rú dữ dội vang lên rầm rập bên trong xương ngực cậu, phát ra thứ ánh sáng đỏ rực xuyên qua lớp áo vải thô rách nát. Lò nung đốt cháy oán khí, cố gắng tịnh hóa luồng nguyền chú tàn bạo.
Nhưng lượng oán khí từ cơ thể Dương Chi quá lớn. Lò nung quá tải kinh hoàng. Nhiệt lượng khổng lồ bốc lên không thể giải tỏa, bắt đầu trào ngược, dẫn theo luồng chướng khí xanh lục tăm tối chảy thẳng về phía cánh tay phải của Dương Minh.
- Á... á...!
Dương Minh gào thét trong đau đớn tột cùng, nhưng giọng nói của cậu đã bị hủy hoại, chỉ còn là những tiếng gầm rú khàn đặc như quỷ dữ dưới đáy địa ngục. Cậu ngã nhào ra khỏi giường tre, quằn quại trên nền đất ẩm ướt.
Cánh tay phải của cậu bắt đầu biến dị một cách đáng sợ.
Rắc! Rắc! Rắc!
Tiếng xương khớp gãy gập, tự động kéo giãn và phình to ra gấp đôi bình thường vang lên giòn giã đến rợn người. Dưới lớp da thịt đang rách toạc rỉ ra dòng máu đen kịt, những mảng vảy cứng màu đen xám như vảy rồng mọc ngược lên gớm ghiếc, các đường gân guốc nổi lên cuồn cuộn, phát ra thứ ánh sáng xanh lục tăm tối phát ra sát khí đen ngùn ngụt. Trạng thái 'Hắc Trảo bộc phát' hoàn toàn thức tỉnh. Sát ý của tàn hồn nguyền rủa tích tụ trong cánh tay quỷ xộc thẳng lên đại não, kích thích dây thần kinh trung ương, đòi hỏi cậu phải đồ sát, phải xé xác bất kỳ sinh vật nào xung quanh để giải tỏa cơn khát máu.
- Dương Minh! Giữ lấy lý trí! - Liễu Thanh kinh hoàng lùi sát vào vách hầm, chiếc cối đá trên tay rơi xuống đất vỡ tan.
Dương Minh quỳ rạp dưới đất bằng một tay, cánh tay quỷ phải cắm sâu năm móng vuốt nhọn hoắt xuống nền đá hầm, cào rách những đường rãnh sâu hoắm. Đôi mắt cậu lúc này đã mất đi tròng trắng, chỉ còn một màu đen kịt bao phủ bởi những tia máu xanh lục phát sáng. Cậu gầm lên, định lao về phía Liễu Thanh.
Đúng lúc đó, cánh cửa liếp hầm ngầm bị đấm văng ra.
- Dương Minh! Có chuyện gì...
Lâm Thiết vác chiếc búa tạ sắt đen nặng tám mươi cân lao xuống hầm. Bước chân gã khựng lại ngay lập tức. Dưới ánh sáng đỏ rực phát ra từ ngực Dương Minh và ánh xanh lục tăm tối từ cánh tay quỷ khổng lồ, Lâm Thiết bàng hoàng nhìn người bạn thân nối khố từ nhỏ của mình giờ đây đang mang hình hài của một con quỷ dị tà ác.
- Ác... ác quỷ... - Lâm Thiết lẩm bẩm, hai tay siết chặt chuôi búa tạ.
Sát ý trong đầu Dương Minh bùng lên dữ dội. Cánh tay quỷ gồng lên, chuẩn bị lấy đà lao vào xé xác kẻ đột nhập. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tiếng rên rỉ yếu ớt của Dương Chi từ trên giường tre khẽ vang lên:
- Anh hai... đừng...
Lời nói của em gái như một dòng nước lạnh dội thẳng vào lò nung đang sôi sục trong ngực Dương Minh. Nhịp tim cậu khựng lại một nhịp. Chiếc vòng bạc bảo mệnh trên cổ tay Dương Chi chợt phát ra một luồng hơi ấm mơ hồ, xua tan đi một phần sương mù đen tối đang che lấp lý trí của Dương Minh. Tròng mắt cậu khẽ co thắt, cậu nhìn xuống cánh tay quỷ đầy vảy cứng của mình, rồi nhìn sang Lâm Thiết.
- Chạy... đi... - Dương Minh dùng chút lý trí cuối cùng, dùng tay trái tự bóp chặt lấy bả vai phải đang run rẩy, khàn giọng gầm lên.
Lâm Thiết nhìn vũng máu đen dưới đất, nhìn Dương Chi đã dần hạ sốt, cánh tay trái của cô bé vệt đen đã biến mất hoàn toàn. Gã phu mỏ bộc trực bỗng hiểu ra tất cả. Gã buông lỏng chuôi búa tạ, bước tới một bước, rồi dứt khoát quăng chiếc búa nặng nề sang một bên.
- Chạy cái rắm! Tao mà chạy thì mày hóa quỷ thật à? - Lâm Thiết hét lớn, lao thẳng tới, dùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp vạm vỡ của mình ôm chặt lấy Dương Minh từ phía sau, ghì chặt cánh tay quỷ đang vùng vẫy điên cuồng của cậu xuống đất.
- Buông... ra... tao sẽ... giết mày... - Dương Minh quằn quại, cánh tay quỷ cào rách cả giáp da trên vai Lâm Thiết, máu tươi rỉ ra.
- Giết thì giết! Nhưng trước đó tao phải giữ cho mày tỉnh táo đã! - Lâm Thiết nghiến răng đến bật máu, bắp tay nổi đầy gân xanh, cố sống cố chết đè chặt Dương Minh xuống nền đất sét. - Liễu Thanh! Mau tìm cái gì quấn cánh tay của nó lại! Mau lên!
Liễu Thanh hốt hoảng vớ lấy cuộn băng vải thảo dược lớn, lao tới quấn chặt quanh cánh tay phải dị biến của Dương Minh. Nhưng ngay khi băng vải vừa chạm vào vảy quỷ, luồng hắc khí tăm tối tỏa ra từ Hắc Trảo lập tức thiêu rụi lớp vải thành tro bụi trong vài giây ngắn ngủi.
- Không được! Băng vải thường không thể kìm hãm được nguyền lực của Hắc Trảo! - Liễu Thanh bất lực hét lên.
Dương Minh nằm dưới đất, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cậu dùng tay trái chỉ vào bả vai phải, cố gắng ra hiệu bằng khẩu hình miệng không ra tiếng:
- Tháp... quan sát... quét... hắc khí... trốn...
Lâm Thiết ghé sát tai vào miệng cậu, gương mặt gã biến sắc. Gã biết rõ luật lệ của vùng biên thùy này. Các tháp quan sát nguyền rủa của gia tộc Triệu Thị luôn quét sóng ma pháp liên tục để phát hiện các nguồn dị biến. Nếu để hắc khí từ cánh tay quỷ này rò rỉ ra ngoài, lính tuần của Triệu Bá và chấp pháp quan của Hiệp hội Thợ săn sẽ ập đến san phẳng nơi này trong chớp mắt.
- Phải phong ấn nó lại. Bằng kim loại nặng có tính kháng ma. - Lâm Thiết nghiến răng, đỡ Dương Minh đứng dậy. - Đi! Đến Xưởng rèn rỉ sét Trịnh Hùng. Chỗ đó có quặng sắt cổ và lò rèn nhiệt độ cao của bác Hùng để lại.
Cả hai lén lút rời khỏi căn hầm ngầm trong đêm tối tịch mịch, để lại Liễu Thanh chăm sóc Dương Chi. Dương Minh quấn chiếc áo choàng rách nát che kín cánh tay phải khổng lồ đang liên tục tỏa ra luồng khí lạnh buốt xương tủy. Bước chân cậu lảo đảo, mỗi bước đi là một lần lò nung trong ngực co thắt đau đớn.
Xưởng rèn rỉ sét Trịnh Hùng nằm ở góc hẻo lánh nhất của làng mỏ Sương Mù, bao phủ bởi bóng tối và bụi than. Lối vào xưởng rèn đầy gai góc rậm rạp, đất đá gồ ghề. Khi cả hai đột nhập vào bên trong, hơi lạnh của sắt thép rỉ sét xộc thẳng vào mũi. Sầm Đầu Búa – người thợ rèn lực lưỡng kế nghiệp Trịnh Hùng – đang ngồi uống rượu một mình bên bệ đá lạnh ngắt.
Thấy hai bóng người đột nhập, Sầm Đầu Búa lập tức đứng bật dậy, tay chộp lấy chiếc búa rèn lớn. Nhưng khi nhìn thấy Lâm Thiết đang dìu Dương Minh quấn áo choàng rách rỉ máu đen, lão khựng lại.
- Hai đứa tụi mày... đêm hôm thế này làm cái gì thế? - Sầm Đầu Búa nhíu mày hỏi.
Lâm Thiết không nói lời nào, dứt khoát giật phăng chiếc áo choàng trên người Dương Minh ra. Cánh tay quỷ phải khổng lồ, đen kịt, nổi đầy vảy cứng phát sáng xanh lục tăm tối lập tức lộ ra trước mắt lão thợ rèn.
Sầm Đầu Búa trợn trừng mắt, lùi lại một bước, chiếc búa rèn trên tay run lên bần bật:
- Đây... đây là biến dị Hóa Đen giai đoạn cuối? Không... sát khí này... là quỷ dị!
- Bác Sầm! - Lâm Thiết quỳ sụp xuống đất, hai tay chắp lại trước ngực. - Dương Minh không phải quỷ! Cậu ấy dùng miệng hút độc để cứu Dương Chi và Dương Nhị nên mới bị biến dị thế này. Bác là người duy nhất đúc được sắt quặng cổ dưới mỏ sâu. Xin bác... rèn cho cậu ấy một bộ xích sắt phong ấn để kìm hãm hắc khí này lại! Nếu không, lính tuần Triệu gia sẽ phát hiện ra mất!
Sầm Đầu Búa nhìn cánh tay quỷ của Dương Minh, rồi nhìn vào đôi mắt đen láy, tuy ngập tràn tia máu nhưng vẫn giữ vững sự kiên định và lòng trắc ẩn của cậu. Lão thở dài một tiếng đầy bất lực, quăng mạnh bầu rượu xuống đất vỡ tan.
- Mẹ kiếp bọn phù thủy Triệu gia! Coi mạng dân nghèo chúng ta không bằng súc vật! - Sầm Đầu Búa gầm lên, cơ bắp cuồn cuộn trên ngực trần nổi lên đầy sẹo bỏng. - Được! Hôm nay lão Sầm này sẽ liều mạng với tụi mày một chuyến! Lâm Thiết, mau nhóm lửa lò rèn cổ! Dương Minh, lại đây!
Quy tắc phong ấn Hắc Trảo bằng xích sắt bắt đầu được triển khai dưới sự chỉ dẫn của Sầm Đầu Búa. Lão thợ rèn lôi từ dưới gầm đòn rèn ra một rương gỗ nặng trịch, bên trong chứa những mảnh Quặng sắt ma pháp rỉ sét cổ xưa nhặt được từ hầm mỏ số 9 bị sập – loại quặng có tính chất triệt tiêu ma lực nhẹ, vốn là cấm kỵ tàng trữ của vương quốc.
- Lửa rèn phải đạt nhiệt độ cực hạn mới nung chảy được loại quặng cổ này. - Sầm Đầu Búa hét lớn giữa tiếng lửa reo. Lão ném quặng vào lò nung, Lâm Thiết điên cuồng quay tay quay búa gió để thổi bùng ngọn lửa đỏ rực rỡ.
Dương Minh quỳ trước bệ rèn đá, cánh tay quỷ phải gác lên đe rèn đúc từ quặng sắt cổ sâu. Sát ý của tàn hồn nguyền rủa trong Hắc Trảo liên tục kích thích não bộ cậu, gào thét đòi cậu phải đập nát cái xưởng rèn này, phải bóp cổ hai kẻ trước mặt. Dương Minh phải dùng kỹ thuật nín thở mỏ quặng, khép chặt thanh quản và ép nhịp tim hạ xuống mức tối thiểu để duy trì chút lý trí mong manh.
Sau nửa canh giờ nung đúc khốc liệt, một sợi xích sắt dày, đen bóng, tỏa ra hơi nóng rực đỏ được Sầm Đầu Búa gắp ra từ lò rèn.
- Dương Minh! Nghe cho kỹ đây! - Sầm Đầu Búa mồ hôi nhễ nhại, ánh mắt nghiêm nghị chưa từng có. - Để phong ấn triệt để, tao phải quấn xích sắt nóng đỏ này quanh cánh tay quỷ của mày theo hình xoắn ốc ngược chiều máu chảy để khóa chặt kinh mạch hắc khí. Đau đớn này... có thể làm mày chết ngất ngay lập tức. Mày có chịu nổi không?
Dương Minh nhìn sợi xích sắt đang cháy đỏ rực, rồi nhìn sang Lâm Thiết đang lo lắng tột độ. Cậu khẽ gật đầu, cánh tay quỷ phải dứt khoát đặt phẳng lên đe rèn.
- Rèn đi! - Dương Minh dùng khẩu hình miệng ra lệnh.
Sầm Đầu Búa nghiến răng, dùng kẹp sắt gắp sợi xích đỏ rực quấn mạnh vòng đầu tiên quanh cổ tay phải của Dương Minh.
Xèo xèo xèo!
Mùi da thịt cháy khét lẹt lập tức bốc lên nồng nặc cùng với làn khói đen kịt. Đau đớn tột cùng, tàn bạo và dữ dội xộc thẳng vào đại não Dương Minh. Toàn bộ cơ thể cậu co giật kịch liệt, lồng ngực phát ra tiếng động cơ gầm rú điên cuồng của lò nung cổ vật để chống cự lại nhiệt độ hủy diệt. Cậu muốn hét lên, nhưng thanh quản bị hỏng chỉ phát ra những tiếng khò khè nghẹn ngào.
- Giữ chặt nó, Lâm Thiết! - Sầm Đầu Búa hét lớn, tiếp tục quấn vòng xích thứ hai, thứ ba ngược lên bả vai.
Lâm Thiết lao tới, dùng cả thân người đè chặt lấy bả vai trái của Dương Minh, nước mắt gã phu mỏ bộc trực chảy dài trên gương mặt bám đầy bụi than:
- Cố lên, Dương Minh! Vì Dương Chi! Mày không được gục ngã ở đây!
"Vì Dương Chi..."
Cái tên của em gái như một liều thuốc kích thích tối thượng. Dương Minh cắn chặt răng đến mức men răng rạn nứt, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả đe rèn đá. Cậu chủ động kích hoạt Thiết Thể, nén luồng oán khí cuồng bạo trong tay phải tạo thành một lớp giáp xám thép cứng cáp dưới lớp vảy quỷ để bảo vệ xương cốt không bị nung chảy bởi xích sắt nóng đỏ.
Sầm Đầu Búa vung chiếc búa rèn nặng trịch, nện liên tiếp những nhát búa ngàn cân xuống các mắt xích, khóa chặt chúng vào da thịt cánh tay quỷ.
Binh! Binh! Binh!
Tiếng búa gõ vang dội đều đặn giữa đêm tối tĩnh mịch của làng mỏ. Mỗi nhát búa nện xuống là một lần da thịt Dương Minh bị bỏng rộp nặng, rách nát và rỉ ra dòng máu đen kịt bám chặt lấy xích sắt. Cánh tay phải của cậu vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý bình thường, bị bao bọc hoàn toàn dưới lớp Găng tay xích sắt rèn thô thô kệch, rỉ sét.
Nhưng hiệu quả của phong ấn lập tức xuất hiện. Luồng hắc khí xanh lục tăm tối và sát khí ác quỷ tỏa ra từ Hắc Trảo dần dần bị hút ngược vào bên trong các mắt xích sắt cổ, triệt tiêu hoàn toàn sự rò rỉ năng lượng ra môi trường bên ngoài. Cánh tay quỷ khổng lồ co rút lại một phần, nằm im lìm dưới lớp xích sắt phong ấn cứng cáp.
Dương Minh gục đầu xuống đe rèn, thở dốc điên cuồng, toàn thân đẫm mồ hôi và máu đen. Phong ấn đã thành công. Cậu đã giữ được nhân tính, đã che giấu được hình hài ác quỷ của mình dưới lớp găng xích sắt.
Sầm Đầu Búa buông búa rèn, thở hắt ra một hơi, lau mồ hôi trên trán:
- Xong rồi... Phong ấn tạm thời đã hoàn thành. Nhưng hãy nhớ, mỗi lần mày bộc phát lực lượng vượt quá giới hạn chịu đựng, xích sắt này sẽ đứt gãy, và hắc khí sẽ lại nuốt chửng mày.
Dương Minh gắng gượng đứng dậy, tay trái run rẩy chạm vào lớp găng tay xích sắt nóng hổi vừa rèn xong chưa kịp nguội trên cánh tay phải của mình. Nỗi cô độc tột cùng dâng lên trong lòng cậu – giờ đây cậu đã mang hình hài của một con quái dị, bị xã hội ruồng rẫy, phải sống dưới lớp phong ấn sắt thép lạnh lẽo này suốt đời.
Lâm Thiết bước tới, vỗ mạnh vào bả vai trái lành lặn của cậu, mỉm cười qua hàng nước mắt:
- Trông ngầu đấy chứ, bạn hiền. Ít ra mày vẫn là Dương Minh của tao.
Nhưng nụ cười của Lâm Thiết chưa kịp tắt, bầu không khí ấm áp hiếm hoi của xưởng rèn lập tức bị xé toạc.
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng bước chân rầm rập của hàng chục đôi ủng sắt nện xuống nền đất đá bên ngoài xưởng rèn vang lên dồn dập. Ánh lửa đuốc đỏ rực từ khe cửa liếp hắt vào bên trong, nhuộm đỏ cả những bức tường rỉ sét.
- Bao vây toàn bộ xưởng rèn! Đêm nay giới nghiêm, đứa nào dám nhóm lửa lò rèn trái phép đều là phản loạn! Lục soát cho tao! - Giọng nói hống hách, tàn bạo của quản đốc Triệu Bá vang lên đầy sát khí ngay sát cửa ra vào.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!