Mầm Độc Lan Tràn
Bóng đêm bao phủ vùng biên viễn Sương Mù như một tấm vải liệm khổng lồ tẩm đầy tro than và chướng khí. Dương Minh lảo đảo bước đi trên con đường mòn dẫn về làng mỏ. Cánh tay phải của cậu lúc này nặng trĩu, nóng rực như thể vừa bị nhúng thẳng vào vạc sắt nung chảy. Sau trận chiến sinh tử với Hắc Lang Vương dưới đáy hầm mỏ số 9, xương khớp của cậu đã bị biến dị hoàn toàn. Dưới lớp vải rách quấn tạm bợ, những mảng vảy cứng màu đen xám bắt đầu mọc ngược từ ngón tay lên đến tận cùi chỏ, gân guốc phát ra thứ ánh sáng xanh lục tăm tối, lạnh lẽo. Cơn đau co thắt từ cánh tay quỷ – Hắc Trảo sơ kỳ – liên tục xộc thẳng vào đại não, đòi hỏi một sự giải tỏa tàn bạo.
Cậu cắn chặt môi đến bật máu, tay trái ghì chặt vào lồng ngực. Ở đó, bên dưới lớp da thịt bỏng rát, mảnh tàn tro của Lò nung cổ xưa đang đập những nhịp cơ khí trầm hùng, cố gắng tịnh hóa luồng sát ý điên cuồng đang gầm rú trong đầu cậu. Dương Minh luồn tay vào ngực áo, chạm vào viên Tinh thể cân bằng huyết dịch vừa đoạt được từ tim sói vương. Hơi ấm dịu nhẹ từ viên đá tỏa ra, tạm thời làm dịu đi cơn bỏng rát đang thiêu rụi kinh mạch cánh tay phải. Cậu hít một hơi sâu, kéo sụp chiếc nón lá rách để che nửa khuôn mặt nhợt nhạt, bước nhanh qua những lán trại xập xệ của phu mỏ.
Làng mỏ Sương Mù đêm nay im ắng một cách đáng sợ. Không còn tiếng cuốc chim gõ vào vách đá, không còn tiếng cười nói khàn đặc của những phu mỏ sau ca làm việc nặng nhọc. Thay vào đó là những tiếng rên rỉ u uất vọng ra từ những căn lều bạt rách nát. Không khí đậm đặc mùi lưu huỳnh trộn lẫn với một mùi hôi thối kỳ quái – mùi của da thịt đang phân hủy.
Dương Minh siết chặt nắm tay trái, lòng dâng lên một dự cảm bất an tột độ. Cậu lướt nhanh qua những vũng nước đọng màu đen xám bên vệ đường. Nguồn nước chảy ra từ mạch đá ngầm của gia tộc Triệu Thị thường ngày vốn đã ô nhiễm, nhưng hôm nay, nó bốc lên một làn sương tím nhạt, tanh nồng. Đây chính là dấu vết ma pháp độc dược của Tiêu Độc – kẻ được mệnh danh là Phù thủy độc dược dưới quyền Triệu Vô.
Cậu nhanh chóng tiếp cận lán trại rách nát của mình nằm sát vách núi đá vôi hoang tàn. Không thèm gõ cửa, Dương Minh lách người qua khe cửa liếp, lập tức cúi xuống, gạt bỏ đống củi khô bôi đầy tro than ngụy trang dưới nền đất, mở ra lối vào Căn hầm ngầm lán trại ẩn mật.
- Dương Chi! - Dương Minh khàn giọng gọi, giọng nói của cậu lúc này đã mang theo chút âm hưởng trầm đục của chướng khí lòng đất.
Dưới ánh sáng lờ mờ của cây đèn dầu hỏa cũ kỹ, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt cậu. Trên chiếc giường tre nhỏ hẹp, em gái cậu – Dương Chi, cô bé mười hai tuổi với dáng người gầy gò, nhợt nhạt – đang co rúm người lại dưới tấm chăn mỏng. Cô bé sốt cao đến mức hai má đỏ ửng, mồ hôi nhễ nhại, miệng liên tục lẩm bẩm những lời mê sảng trong vô thức.
Nhưng điều đáng sợ nhất nằm ở cánh tay trái của cô bé.
Dưới lớp băng vải bẩn thỉu đã bị đẩy lệch, những vệt đen nguyền rủa của dịch bệnh Hóa Đen đang lan rộng như những rễ cây cổ thụ màu đen kịt, tỏa ra luồng khí lạnh lẽo thấu xương. Vết đen đã vượt qua cùi chỏ, đang bò dần lên bả vai nhỏ nhắn của cô bé.
- Anh... anh hai... lạnh... em lạnh quá... - Dương Chi khóc nấc lên trong cơn mê sảng, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy cố bấu víu lấy khoảng không.
- Anh đây, Dương Chi! Anh về rồi! - Dương Minh lao tới, quỳ sụp bên giường. Cậu muốn ôm lấy em gái, nhưng nhìn lại cánh tay phải dị dạng đầy sát khí của mình, cậu rụt tay lại trong đau đớn. Cậu chỉ có thể dùng bàn tay trái thô ráp để áp lên trán cô bé. Trán Dương Chi nóng như lửa đốt, nhưng cánh tay trái bị nhiễm độc lại lạnh ngắt như băng đá.
Bên cạnh giường, dược sư nghèo Liễu Thanh đang bất lực đứng nhìn. Gương mặt cô nhuốm đầy mệt mỏi, ngón tay nhuộm vàng nhựa thảo dược run rẩy nắm chặt chiếc cối đá giã thuốc rỗng không.
- Vô ích thôi, Dương Minh, - Liễu Thanh khàn giọng nói, đôi mắt u uất đầy bất lực. - Nguồn nước sinh hoạt duy nhất của làng mỏ đã bị đầu độc hoàn toàn. Tiêu Độc... tên ác quỷ đó đã thả dịch bệnh Hóa Đen nguyên chất nồng độ cao vào mạch nước ngầm theo lệnh của phủ Triệu Vô. Thuốc ức chế Hắc Ấn thông thường hoàn toàn vô hiệu. Nếu không có thuốc ức chế cấp cao của hoàng gia, em gái cậu... không sống nổi qua ba ngày nữa. Vết đen đang ăn dần vào tim con bé.
- Triệu Vô! Tiêu Độc! Lũ khốn kiếp coi mạng người như cỏ rác! - Dương Minh gầm lên trong cổ họng, ngực trái phát ra tiếng động cơ gầm rú dữ dội của lò nung cổ vật. Cậu biết rõ âm mưu của chúng. Chúng cố tình thả độc dịch bệnh để ép phu mỏ phải làm việc kiệt sức đổi lấy thuốc ức chế nhỏ giọt, biến họ thành những nô lệ vĩnh viễn không thể phản kháng, thu hoạch oán khí từ những kẻ sắp chết để sạc năng lượng cho các pháp cụ quý tộc.
Đúng lúc đó, từ góc tối của căn hầm ngầm, tiếng khóc thút thít của một đứa trẻ vang lên. Dương Nhị, cậu em họ tám tuổi của Dương Minh, đang ngồi co rúm bên vách đất ẩm ướt. Chân trái của cậu bé quấn một mảnh vải rách rỉ mủ đen.
- Anh Minh... chân em đau quá... Em sắp hóa đá giống mẹ rồi phải không anh? - Dương Nhị mếu máo, ánh mắt ngập tràn sợ hãi nhìn Dương Minh.
Dương Minh bước tới, nhẹ nhàng tháo lớp băng vải trên chân Dương Nhị. Một vết đen nguyền rủa cấp độ nhẹ, to bằng bàn tay đứa trẻ, đang loang lổ trên bắp chân cậu bé, da thịt xung quanh bắt đầu xám xịt và mất đi độ đàn hồi tự nhiên.
Nhìn vết đen trên chân Dương Nhị, rồi nhìn cánh tay trái đang hoại tử dần của Dương Chi, tim Dương Minh thắt lại. Cậu không thể đứng nhìn những người thân yêu nhất của mình chết dần chết mòn trong đau đớn. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, một suy nghĩ điên rồ, táo bạo chợt lóe lên trong đầu cậu.
Cậu nhớ lại những câu chuyện hoang đường mà ông nội từng kể bên bếp lửa hồng về tổ tiên Dương Hoài – người đầu tiên sống sót sau khi bị quỷ nguyền cắn nhờ dòng máu phản ma pháp đặc biệt. Cậu nhớ lại cảm giác dưới đáy hầm mỏ số 9, khi lò nung trong tim cậu tự động kích hoạt, Kháng độc tố ma pháp tự nhiên đã nuốt chửng và tịnh hóa luồng sương độc hoại tử của Hắc Lang Vương để chuyển hóa thành sức mạnh cơ bắp.
"Nếu lò nung có thể lọc sạch độc tố nguyền rủa dưới mỏ... nó cũng có thể thiêu rụi độc tố trong máu người bệnh thông qua đường tuần hoàn trực tiếp!" - Dương Minh suy luận.
Cậu quyết định phải thực hiện một cuộc thí nghiệm sinh tử. Nhưng để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho Dương Chi, cậu phải thử nghiệm năng lực này trên vết thương nhẹ hơn của Dương Nhị trước.
- Dương Nhị, nghe anh nói này, - Dương Minh quỳ xuống trước mặt cậu bé, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. - Anh sẽ lấy cái độc tố này ra khỏi chân em. Sẽ rất đau, nhưng em phải chịu đựng, được không? Anh hứa em sẽ không bị hóa đá.
Dương Nhị nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa ý chí của anh họ, khẽ gật đầu, hai bàn tay nhỏ bé bấu chặt vào vách đất.
Dương Minh hít một hơi thật sâu, vận hành Bí thuật Nuốt Nguyền Chú vừa thức tỉnh từ bản năng hoang dã. Cậu chủ động hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu để giữ vững lý trí, khép chặt thanh quản để chuẩn bị đối phó với luồng độc tố sắp tràn vào.
Cậu cúi xuống, áp sát miệng vào vết đen nguyền rủa đang loét mủ trên bắp chân của Dương Nhị.
- Dương Minh! Cậu điên rồi sao?! Cậu sẽ chết đấy! - Liễu Thanh kinh hoàng hét lên, định lao tới ngăn cản.
Nhưng đã quá muộn.
Dương Minh dùng lực hút mạnh.
Sột sột!
Một cảm giác kinh hoàng lập tức bùng nổ trong khoang miệng Dương Minh. Luồng khí đen kịt, đặc quánh như hắc ín và rỉ máu chảy ngược từ da thịt Dương Nhị, xộc thẳng vào miệng cậu. Vị đắng chát, tanh nồng và lạnh buốt của oán khí nguyền rủa khiến vòm họng cậu như bị hàng ngàn cây kim độc đâm xuyên. Độc tố nguyền rủa Hóa Đen bám chặt lấy niêm mạc miệng, càn quét qua thực quản, tàn phá khí quản khiến cậu nghẹt thở ngay tức khắc.
- Ự... ực... - Dương Minh trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, hai tay bấu chặt lấy nền đất ẩm ướt đến mức móng tay lún sâu vào bùn đất rách nát.
Ngay khi luồng độc tố nguyền rủa chạm đến lồng ngực Dương Minh, mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa trong tim cậu lập tức cảm nhận được nguồn năng lượng hắc hỏa nguy hiểm.
Két! Rắc!
Tiếng bánh răng cơ khí gầm rú dữ dội vang lên bên trong xương ngực cậu. Lồng ngực Dương Minh phát sáng đỏ rực dưới lớp áo vải thô rách nát. Ngọn lửa rèn cổ xưa bùng cháy mãnh liệt, bắt đầu thiêu rụi và tịnh hóa luồng oán khí vừa nuốt vào. Sức mạnh Kháng độc tố ma pháp tự động kích hoạt, trung hòa sạch độc tính hoại tử chết người, chuyển hóa luồng oán lực thô bạo thành động năng vật lý nén chặt vào hệ tuần hoàn.
Trên bắp chân của Dương Nhị, dưới sự chứng kiến đầy kinh ngạc và hoảng sợ của Liễu Thanh, vết đen nguyền rủa loang lổ đang từ từ nhạt dần. Luồng hắc khí tím nhạt bám trên da thịt cậu bé bị hút sạch không còn một mảnh nhỏ. Da thịt xám xịt dần lấy lại sắc hồng hào tự nhiên của một đứa trẻ.
- Ấm... ấm quá anh Minh ơi... chân em hết đau rồi! - Dương Nhị reo lên trong nước mắt, cơn sốt co giật trên người cậu bé lập tức biến mất hoàn toàn.
Phép thí nghiệm đã thành công. Dương Minh đã chứng minh được năng lực Hút Độc Thanh Tẩy của mình là có thật. Cậu đã cứu sống được Dương Nhị.
Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức ập đến như một cơn bão hủy diệt.
Lượng độc tố nguyền rủa Hóa Đen dù là cấp độ nhẹ của Dương Nhị, khi đi qua vòm họng phàm nhân của Dương Minh mà không có bất kỳ sự bảo hộ nào, đã gây ra một sự phản phệ kinh hoàng. Vòm họng và thực quản của cậu bị bỏng rát hoại tử nhẹ do chướng khí ăn mòn cực độ. Lồng ngực cậu nóng ran như chứa một lò than hồng đang rạn nứt vì quá tải nhiệt lượng.
- Hộc... oẹ...
Dương Minh ngã quỵ xuống đất, hai tay ôm lấy cổ họng đang co thắt dữ dội. Cậu ho liên tục, từ trong miệng trào ra từng ngụm máu đen kịt, đặc quánh chứa đầy cặn nguyền rủa và những mảnh tàn tro hoại tử rơi xuống nền đất ẩm ướt, ăn mòn một mảng bùn đất sủi bọt tím nhạt.
- Dương Minh! - Liễu Thanh lao tới đỡ lấy cậu, khuôn mặt cô tái mét khi nhìn thấy vũng máu đen kịt dưới đất. - Cổ họng cậu... kinh mạch của cậu đang bị tàn phá! Cậu không thể tiếp tục hút độc cho Dương Chi được nữa! Con bé mang nguyền chú cấp độ nặng, nếu cậu nuốt vào lúc này, tim cậu sẽ vỡ nát ngay lập tức!
Dương Minh quỳ dưới đất, máu đen rỉ ra từ khóe miệng bám đầy trên cằm, đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu nhìn về phía Dương Chi đang rên rỉ trên giường tre. Vết đen trên cánh tay trái của cô bé đã bò sát đến khớp vai, đe dọa ăn sâu vào tim từng giây từng phút.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!