Mồi Lửa Thức Tỉnh
Sức nóng hủy diệt từ mảnh tàn tro bắt đầu thiêu rụi lồng ngực Dương Minh. Khi mảnh kim loại rỉ sét của Lò nung cổ xưa cắm phập vào da thịt, cậu không kịp hét lên một tiếng nào. Cơn đau không đến từ bề mặt da, mà nó xuyên qua các lớp cơ, găm thẳng vào xương ức và nổ tung ngay giữa trung tâm hệ tuần hoàn. Máu trong tim cậu sôi sục lên như nước đổ vào vạc dầu. Tiếng xèo xèo kinh hoàng vang lên từ bên trong lồng ngực, đi kèm với mùi khét lẹt của da thịt bị nung chín.
Dương Minh ngã quỵ xuống bãi đá cuội lạnh buốt dưới đáy Khe nứt địa tầng biên giới. Hai tay cậu cào xé nền đất, móng tay bấu chặt vào đá đến mức bật máu đỏ tươi. Vết thương rách nát trên lưng cậu – di chứng từ nhát Roi Ma Phá Giáp của quản đốc Triệu Bá – lúc này chịu kích ứng từ nhiệt độ cực hạn bắt đầu co giật điên cuồng. Độc tố hoại tử màu đen bám trên vết roi gặp nhiệt độ cao liền sôi sục, bốc lên những làn khói xám hôi thối trực tiếp từ da thịt cậu. Đau đớn chồng chất đau đớn, tưởng chừng như có một ngọn lửa rèn thần thoại đang muốn thiêu rụi toàn bộ lục phủ ngũ tạng của cậu thành tro bụi.
- Không... mình không được chết ở đây... Dương Chi vẫn đang đợi...
Ý nghĩ về đứa em gái nhỏ đang co rúm dưới căn hầm lán trại ẩm ướt là mỏ neo duy nhất giữ cho linh hồn Dương Minh không bị nhấn chìm vào khoảng không vô thức. Cậu cắn chặt răng đến mức men răng rạn nứt, máu tươi trào ra khóe môi đen kịt. Dương Minh lập tức vận dụng kỹ thuật nín thở mỏ quặng kết hợp thiền định hạ nhịp tim. Cậu khép chặt thanh quản, ép phổi ngừng co bóp, chủ động ép nhịp tim của mình hạ xuống mức cực hạn – chỉ còn mười nhịp mỗi phút. Dòng máu nóng đang sôi sục tạm thời chảy chậm lại, nhưng lò nung trong ngực cậu vẫn không ngừng phát nhiệt. Nó gầm rú, đòi hỏi một nguồn năng lượng lạnh lẽo để cân bằng nhiệt độ bão hòa.
Dương Minh hé mở đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu. Trong bóng tối dày đặc của hầm mỏ bị sập, cậu nhìn thấy những luồng Sương độc nguyền rủa màu tím đen đang lơ lửng xung quanh. Luồng chướng khí này vốn là độc tố chết người đối với phu mỏ thường, mang theo oán khí ngàn năm của lòng đất bị ô nhiễm bởi chất thải ma pháp của giới phù thủy hoàng gia. Nhưng lúc này, đối với lò nung đang rực cháy trong ngực cậu, nó lại là nguồn chất làm mát vô giá.
Bằng một bản năng hoang dã bộc phát từ huyết mạch dung hòa đặc biệt của dòng họ Dương, Dương Minh há miệng, hít sâu một hơi thật mạnh.
Sột sột!
Luồng sương độc tím đen đặc quánh như chất lỏng bị hút ngược vào vòm họng Dương Minh. Độc tố nguyền rủa lạnh buốt xộc thẳng xuống thực quản, càn quét qua khí quản khiến cậu nghẹt thở. Nhưng ngay khi chất độc chạm đến lồng ngực, mảnh tàn tro cổ xưa lập tức kích hoạt. Một tiếng "rắc" cơ khí giòn giã vang lên bên trong xương ngực cậu, tiếp theo là tiếng động cơ rầm rú trầm hùng như tiếng búa rèn đập vào đe sắt dưới lòng đất sâu. Thể chất 'Lò nung thức tỉnh' chính thức được kích hoạt.
Năng lượng nguyền rủa cực độc không hề tàn phá cơ thể cậu, mà bị ngọn lửa rèn cổ xưa đốt cháy hoàn toàn. Khả năng Kháng độc tố ma pháp tự nhiên của dòng máu họ Dương hoạt động như một bộ lọc tối thượng, trung hòa sạch độc tính chết người, chỉ giữ lại nguồn oán lực thô bạo rồi nén chặt nó thành động năng vật lý thuần túy. Dương Minh cảm nhận rõ ràng các bó cơ trên cánh tay phải và bả vai mình phình to lên, cứng cáp như thép rèn. Cơn đau bỏng rát dần dịu đi, thay thế bằng một luồng sức mạnh thể chất cuồn cuộn, hoang dã chưa từng có.
Nhưng niềm vui thức tỉnh chưa kịp kéo dài thì một tiếng gầm trầm đục, mang theo áp lực tinh thần khủng khiếp từ bóng tối sâu thẳm của hang động vọng lại. Tiếng gầm rú làm rung chuyển những cột đá thạch nhũ rủ xuống từ trần hầm sập.
Dưới ánh sáng lân quang tím nhạt phát ra từ các mạch quặng sắt ma pháp rỉ sét, một bóng đen khổng lồ từ từ bước ra. Đó là Hắc Lang Vương – con sói đột biến nguyền rủa cấp độ 11, kẻ trị vì tàn bạo của vùng đáy vực thẳm này. Cơ thể nó cao bằng hai người trưởng thành ghép lại, toàn thân bao phủ bởi lớp lông đen dựng đứng sắc nhọn như những cây gai sắt. Đôi mắt nó rực lửa đỏ ngầu sát khí, từ kẽ răng nanh rỉ ra làn sương độc hoại tử màu tím đen ăn mòn cả nền đá cuội dưới chân. Nó đang canh giữ lối thoát duy nhất dẫn ngược lên hầm mỏ số 9.
Hắc Lang Vương gầm lên một tiếng xé toạc không gian, phát ra luồng hắc phong bạt mạng ăn mòn da thịt mục tiêu. Với tốc độ cực nhanh của một dị thú đột biến cấp cao, nó lao thẳng về phía Dương Minh, móng vuốt quỷ sắc nhọn như dao chém xé gió lao tới.
Dương Minh phản xạ theo bản năng của một thợ săn hoang dã. Cậu lách người sang bên trái né tránh cú vồ chí mạng. Bộ pháp phu mỏ linh hoạt giúp cậu thoát khỏi móng vuốt trong gang tấc, nhưng luồng hắc phong độc hại quét qua vẫn kịp xé rách vạt áo vai trái, để lại những vết cào bỏng rát rỉ máu đen kịt trên da thịt cậu.
- Khốn kiếp! Sức mạnh này... phải dùng thế nào đây? - Dương Minh gầm khàn giọng.
Cậu xoay người, dồn lực vào cánh tay phải, tung một cú đấm thẳng vào hông Hắc Lang Vương.
Bốp!
Cú đấm của cậu va chạm mạnh vào lớp da dày bọc gai sắt của sói vương. Tiếng xương ngón tay rạn nứt vang lên đau đớn. Lớp da cứng như thép của quái thú không hề hề hấn gì, ngược lại phản lực cực mạnh chấn động ngược vào khớp tay Dương Minh, khiến cậu loạng choạng lùi lại ba bước, lòng bàn tay rách nát rỉ máu đỏ tươi.
Hắc Lang Vương bị chọc giận. Nó quay đầu, há to cái mồm đầy răng nanh rỉ độc đen, phun ra một làn sương độc hoại tử đậm đặc vây kín lấy Dương Minh.
Trong làn sương độc bóp nghẹt hệ hô hấp, lồng ngực Dương Minh lại một lần nữa phát ra tiếng gầm rú dữ dội của lò nung cổ xưa. Sức nóng từ mảnh tàn tro trong tim bùng lên mãnh liệt. Dương Minh hiểu rằng đây không phải là lúc để sợ hãi. Cậu há miệng, điên cuồng hút ngược toàn bộ làn sương độc hoại tử xung quanh vào bụng. Kháng độc tố ma pháp hoạt động hết công suất. Lượng oán khí khổng lồ từ hơi thở độc của sói vương bị lò nung chuyển hóa tức thì thành động năng cơ bắp cực hạn.
Rắc! Rắc!
Cơ bắp cánh tay phải của Dương Minh phồng to gấp đôi, các mạch máu nổi lên gân guốc phát sáng xanh lục tăm tối dưới lớp da xám thép. Sức mạnh thể chất tăng vọt lên mức cực hạn của phàm nhân. Khi Hắc Lang Vương lao tới một lần nữa hòng cắn đứt cổ cậu, Dương Minh không né tránh.
Cậu đưa tay trái ra chặn đứng nanh vuốt quái thú, chấp nhận để móng vuốt sắc nhọn găm sâu vào da thịt tay trái rỉ máu đỏ. Đồng thời, tay phải dị dạng bọc nguyền lực của cậu chộp chặt lấy hàm dưới của sói vương, cưỡng ép chặn đứng lực cắn nghìn cân của nó.
- Chết đi! - Dương Minh gầm lên bằng giọng nói khàn đặc đầy căm hận.
Nhận thấy Hắc Lang Vương luôn cố tình dùng móng vuốt bảo vệ vùng ngực trái của mình, Dương Minh suy luận bằng bản năng thợ săn rằng đó chính là điểm yếu chí mạng nơi chứa lõi nguyền tinh thể huyết dịch. Cậu dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp mới thức tỉnh vào nắm đấm phải.
Bằng một loạt đòn đấm liên hoàn tàn bạo, thô bạo không chút hoa mỹ, Dương Minh nện liên tiếp năm cú đấm nặng ngàn cân thẳng vào vùng ngực trái của quái thú. Mỗi cú đấm phát ra tiếng nổ vật lý trầm đục xé toạc không khí, làm rạn nứt lớp da thép của sói vương.
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Cú đấm thứ năm bộc phá toàn bộ động năng của lò nung, đập tan hoàn toàn xương ức của Hắc Lang Vương. Con quái thú khổng lồ gầm lên một tiếng ai oán cuối cùng trước khi đổ sụp xuống đất như một tòa tháp đá đổ nát. Lồng ngực nó vỡ toác, từ bên trong rớt ra một viên tinh thể màu đỏ sậm phát ra hơi ấm dịu nhẹ xua tan chướng khí – Tinh thể cân bằng huyết dịch.
Dương Minh đứng thở dốc bên xác quái thú, toàn thân cậu kiệt quệ hoàn toàn. Phản lực từ lò nung khiến các bó cơ tay phải bị rách nhẹ, lồng ngực bỏng rát dữ dội như muốn nứt vỡ. Cậu quỵ gối xuống đất, tay trái run rẩy nhặt lấy viên tinh thể huyết dịch bỏ vào ngực áo.
Nhưng ngay khi ngọn lửa rèn của lò nung bắt đầu nguội dần, một cơn đau co thắt kinh hoàng đột ngột ập đến từ cánh tay phải của Dương Minh. Cậu gào thét đau đớn khi cấu trúc xương khớp tay phải bắt đầu biến đổi một cách dị dạng. Da thịt cậu hóa đen kịt từ ngón tay ngược lên đến khớp vai, nổi đầy những vảy cứng sắc nhọn và gân guốc phát sáng xanh lục tăm tối đầy sát khí.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!