Hắc Lôi Phản Phệ
Sương muối rạng sáng dày đặc như một tấm lụa liệm khổng lồ xám xịt, bao phủ lên những rặng đá tai mèo nhọn hoắt dẫn đến Trạm trung chuyển quặng Triệu Gia. Cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên viễn tăm tối luồn qua từng thớ vải thô sờn rách của Dương Minh, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi sắt gỉ lạnh lẽo từ pháo đài đá phía trước.
Dương Minh lết từng bước chân thọt nặng nề trên con đường mòn dốc đứng. Bắp đùi trái bị chém sâu từ trận chiến trước vẫn âm ỉ rỉ ra thứ huyết dịch đen kịt hoại tử, làm giảm đi bốn mươi phần trăm tốc độ di chuyển của cậu. Nhưng điều kinh hoàng nhất lúc này lại nằm ở bàn tay phải dị biến. Lớp vảy quỷ mọc ngược gân guốc dưới lớp băng vải bẩn thỉu đang sủi lên những bong bóng khí màu tím nhạt xèo xèo – di chứng kịch độc hoại tử từ đoản đao của sát thủ Ám Ảnh vẫn chưa được thanh lọc hoàn toàn. Mỗi khi luồng độc tố tím nhạt kia cố gắng lan rộng, chiếc van tim đồng nung cấy sâu trong lồng ngực phải của cậu lại kêu rít lên từng nhịp cơ khí khô khốc, báo hiệu giới hạn bộc phát lực lượng cực hạn của cậu chỉ còn đúng một lần duy nhất trước khi trái tim này vỡ nát.
- Khò... khò...
Dương Minh cố gắng hít thở, nhưng thanh quản bị hủy hoại hoàn toàn từ trận chiến với Tiêu Độc chỉ cho phép cậu phát ra những tiếng thở khò khè trầm đục, u uất như tiếng quỷ gầm từ đáy vực sâu. Cậu không thể nói, không thể giải thích, nhưng đôi mắt đen láy rực lên sát ý lạnh lùng khi nhìn về phía pháo đài đá sừng sững trước mặt. Cậu đã lén rời khỏi Ngôi chùa đổ nát ngoại ô ngay khi rạng sáng, để lại Trịnh Linh và Sư thầy Giác Hải bảo vệ em gái Dương Chi đang ngủ sâu. Cậu phải đi, bởi khứu giác nhạy bén của cậu đã ngửi thấy mùi oán khí lôi điện khét lẹt phát ra từ Trạm trung chuyển quặng – nơi Sầm Đầu Búa và những phu mỏ làng Sương Mù đang bị bắt giữ làm con tin.
Trạm trung chuyển quặng Triệu Gia là một pháo đài đá kiên cố canh giữ lối ra duy nhất của vùng mỏ biên giới. Những bức tường đá xám xịt bám đầy rêu độc, phía trên cắm chi chít những cọc sắt dẫn lôi phát ra những tia chớp đen lách tách. Dương Minh nấp sau một tảng đá quặng lớn, vận dụng bản năng Cảm nhận mùi oán khí để dò xét thực tại. Trong thế giới xám đen của tâm thức cậu, một luồng oán khí màu xanh tím rực rỡ, tàn bạo đang bốc lên nghi ngút từ phía sân trong pháo đài. Đó chính là Triệu Lôi, gã phù thủy ngự lôi tàn bạo của phủ Triệu Vô.
- Ha ha ha! Đập mạnh vào! Lũ phu mỏ rác rưởi vô ma lực này không biết đau là gì đâu!
Giọng cười lanh lảnh, tàn nhẫn của Triệu Lôi vang vọng qua những khe đá. Dương Minh hé mắt nhìn qua kẽ hở. Giữa khoảng sân lát đá xám, Sầm Đầu Búa đang bị xích chặt hai tay vào một cây cột sắt dẫn lôi lớn. Người đàn ông trung niên lực lưỡng vốn hào sảng ngày nào giờ đây ngực trần loang lổ những vết bỏng cháy xém rỉ máu tươi, chòm râu quai nón rậm rạp bám đầy muội than hoen ố. Xung quanh ông, hàng chục phu mỏ già yếu của làng Sương Mù đang co rúm người dưới đất, chân tay quấn xích sắt rỉ sét, da dẻ tái mét do dịch bệnh Hóa Đen hành hạ.
Triệu Lôi đứng trước mặt họ. Gã là một thanh niên gầy gò, mái tóc nhuộm xanh tím dựng ngược kiêu ngạo, mặc chiếc giáp nhẹ thêu hình tia chớp đen rực rỡ. Trên tay phải của gã, chiếc Hắc Lôi Roi – một sợi dây roi đan từ gân thú nguyền rủa kết hợp xích sắt dẫn điện – đang phát ra những tia chớp đen nổ lách tách ghê rợn. Gã là một kẻ sadist bẩm sinh, thích nhìn người nghèo co giật và gào thét dưới dòng điện hắc ám của mình.
Chát!
Chiếc Hắc Lôi Roi quất mạnh vào bả vai của Sầm Đầu Búa. Luồng điện đen bùng nổ, quấn chặt lấy da thịt ông. Sầm Đầu Búa gồng mình, cơ bắp run lên bần bật dưới dòng điện giật tê liệt, nhưng ông nghiến chặt hàm răng sún, quyết không phát ra một tiếng rên rỉ trước mặt kẻ thù.
- Khá khen cho tên thợ rèn cứng đầu! – Triệu Lôi rít lên đầy giận dữ, khuôn mặt gã méo mó tàn nhẫn. – Để xem xương cốt ngươi cứng hơn, hay Hắc Lôi Phạt Quyết của ta mạnh hơn! Triệu Vô tông chủ đã ra lệnh, nếu con chuột nhắt Dương Minh không mang lò nung cổ xưa đến đây nộp mạng trước khi mặt trời lên, ta sẽ nướng chín từng tên phu mỏ các ngươi trên cây cột lôi điện này!
Dương Minh không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Giới hạn đỏ của cậu đã bị chà đạp. Cậu siết chặt nắm tay trái, dồn toàn bộ sức lực phàm nhân vào đôi chân thọt, lao vút ra khỏi bóng tối vách đá như một bóng ma độc bộ.
U u u...
Một tiếng quỷ gầm trầm đục, khàn đặc vang lên xé rạc không khí lạnh giá của sân pháo đài. Triệu Lôi giật mình quay lại, đôi mắt hí sắc lạnh rực lên tia chớp xanh tím khi nhìn thấy thân ảnh Dương Minh đang lao tới với cánh tay phải quấn băng vải rò rỉ hắc khí đen kịt.
- Ha ha! Con chuột nhắt cuối cùng cũng lộ diện rồi sao? – Triệu Lôi cười lớn, vung chiếc Hắc Lôi Roi lên không trung tạo ra tiếng gió rít chói tai. – Để ta xem kẻ vô ma lực như ngươi làm thế nào chống lại sấm sét hoàng gia!
Nhịp giao tranh thứ nhất bùng nổ kịch liệt. Triệu Lôi quất mạnh Hắc Lôi Roi liên hoàn. Sợi roi da gai mang theo luồng điện đen xé gió lao thẳng về phía ngực Dương Minh. Dương Minh vung bắp tay trái đỡ đòn, nhưng luồng điện đen chạm vào da thịt liền phát nổ dữ dội.
Đoành!
Sức nóng và dòng điện cực mạnh giật tê liệt toàn bộ hệ thần kinh của Dương Minh, khiến cậu cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua bó cơ. Thể chất phàm nhân của cậu dù có cứng cáp đến đâu cũng không thể triệt tiêu hoàn toàn phản lực lôi phạt tầm xa. Dương Minh bị đẩy lùi ba bước, bả vai trái cháy xém rỉ máu đỏ tươi.
Triệu Lôi không để cậu kịp thở dốc. Gã di chuyển nhanh nhẹn nhờ vận hành Ngự lôi kích thích cơ bắp, để lại những vệt tàn ảnh điện xanh tím trên sân đá. Gã quất roi đường thứ hai, quấn chặt lấy bắp chân trái đang bị thương của Dương Minh.
Dòng điện mạnh mẽ lập tức làm co rút đột ngột các bó cơ chân, khiến bắp đùi trái của Dương Minh đau đớn kịch liệt. Cậu mất đà, quỵ gối sụp xuống nền đá lạnh giá.
- Dương Minh! Chạy đi! Đừng lo cho ta! – Sầm Đầu Búa gào lên tuyệt vọng, xích sắt trên người ông khua lên loảng xoảng.
Triệu Lôi cười sằng sặc đầy đắc ý. Gã dẫm mạnh chiếc giày bọc thép lên mặt đất, truyền dòng điện lôi hắc qua sợi roi đang quấn chặt chân Dương Minh, ép cậu phải quỳ rạp người dưới đất chịu lôi phạt.
- Thấy chưa? Một kẻ vô ma lực rác rưởi thì mãi mãi chỉ là súc vật dưới chân phù thủy hoàng gia chúng ta! – Triệu Lôi gầm lên tàn nhẫn. Để tăng thêm sự phấn khích, gã đột ngột vung tay trái, bắn ra một tia chớp đen đánh thẳng vào cổ Sầm Đầu Búa.
- Á á á! – Sầm Đầu Búa không thể chịu đựng nổi luồng điện trực diện vào tử lộ cổ, ông gào thét đau đớn, máu tươi trào ra từ khóe mắt.
Chứng kiến ân nhân bị hành hạ dã man ngay trước mắt, cơn cuồng nộ tột cùng thổi bùng ngọn lửa quyết tử trong tâm thức Dương Minh. Cậu cắn chặt môi đến mức máu đen rỉ ra khóe miệng. Cậu biết mình đang ở thế tuyệt lộ. Tốc độ của Triệu Lôi quá nhanh nhờ dòng điện kích thích cơ bắp, và chiếc Hắc Lôi Roi có tầm đánh trung cực kỳ khó chịu. Nếu cậu cố tình dùng Trảo Kích để cào xé tầm xa, màng điện tích bao quanh Triệu Lôi sẽ tạo ra một lực đẩy lùi vật lý cực mạnh hất văng cậu ra ngoài.
Muốn chiến thắng, cậu phải dùng chính cơ thể mình làm vật tiếp địa để triệt tiêu dòng điện, chấp nhận trả giá bằng xương máu để áp sát kẻ thù.
Dương Minh nhắm mắt, nén cơn co thắt tim kịch liệt đang rên rỉ dưới lồng ngực phải. Cậu vận hành Bí thuật nén oán khí cơ bản mà sư phụ Lê Trọng đã truyền dạy.
Cậu dùng ngón tay trái châm mạnh vào ba huyệt đạo cố định trên vai phải. Luồng hắc khí đen kịt đang rò rỉ vô tội vạ từ Hắc Trảo lập tức bị nén chặt ngược trở lại, dồn toàn bộ oán lực lạnh buốt vào cánh tay phải dị biến. Da tay phải của cậu chuyển sang màu xám thép bóng loáng, các đường gân phát sáng xanh lục chìm sâu dưới da – Thiết Thể đã được kích hoạt đến mức cực hạn.
Cùng lúc đó, luồng kịch độc hoại tử sủi bọt khí màu tím nhạt từ vết thương cũ của Ám Ảnh trên lòng bàn tay phải cũng bị lực nén oán khí khóa chặt lại, không thể lây lan thêm.
Dương Minh mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu hắc khí rực lên sát ý lạnh lùng. Cậu dùng bàn tay phải Thiết Thể quấn Găng tay xích sắt rèn chộp chặt lấy sợi Hắc Lôi Roi đang quấn dưới chân mình.
- Cái gì?! Ngươi dám dùng tay không bắt roi điện của ta? – Triệu Lôi kinh ngạc hét lên.
Triệu Lôi điên cuồng truyền toàn bộ ma lực hắc lôi vào sợi roi hòng nung chảy bàn tay Dương Minh. Thế nhưng, Găng tay xích sắt rèn của Dương Minh được đúc từ quặng sắt cổ dưới hầm mỏ số 9 – thứ kim loại có tính chất triệt tiêu và dẫn truyền ma lực cực tốt.
Dòng điện hắc lôi khổng lồ chạy qua sợi xích sắt, thay vì hủy hoại cánh tay Dương Minh, nó lại bị dẫn truyền trực tiếp vào lồng ngực cậu.
Dương Minh há miệng, thực hiện một hành động điên cuồng tột cùng: cậu nuốt chửng luồng điện hắc lôi đang rò rỉ ra ngoài trực tiếp qua đường miệng.
- Ực... ực...
Dòng lôi điện hắc ám tàn bạo chảy tuồn tuột vào vòm họng bỏng rát của cậu. Cơn đau xé rách thực quản bùng nổ, khiến Dương Minh ho ra một ngụm máu đen nóng hổi. Thế nhưng, ngay khi dòng điện chạm vào lồng ngực phải, chiếc van tim đồng nung của cậu bùng cháy đỏ rực. Tiếng động cơ cơ khí gầm rú dữ dội vang dội khắp sân pháo đài đá.
Uỳnh! Uỳnh!
Lò nung nguyên tố cổ xưa trong tim cậu đã được sạc đầy động năng từ dòng lôi điện nuốt được. Toàn bộ năng lượng sấm sét hắc ám bị đốt cháy, chuyển hóa thành một lực cơ bắp thô bạo, khổng lồ chạy dọc bả vai phải của Dương Minh.
Cơ tim của Dương Minh bị co thắt dữ dội, nhịp tim loạn nhịp nghiêm trọng phát ra tiếng rít cơ khí rợn người do dòng lôi điện hắc ám kích thích trực tiếp vào màng tim. Cái giá phải trả là tuổi thọ bị rút ngắn nghiêm trọng, nhưng đổi lại, cậu đã có được sức mạnh bộc phá tối thượng.
Dương Minh giật mạnh sợi Hắc Lôi Roi. Sức kéo vật lý khổng lồ từ Thiết Thể bọc nguyền lực khiến Triệu Lôi mất đà, cơ thể gầy gò của gã bị kéo vút về phía trước dẫm mạnh xuống đất.
Khoảng cách tầm xa đã bị xóa bỏ hoàn toàn.
Dương Minh lao tới như một con dã thú sổng chuồng. Bộ pháp thọt chân trái của cậu rít gió trên nền đá. Chỉ trong chớp mắt, cậu đã áp sát trước mặt Triệu Lôi.
- Không... không thể nào! Ngươi là quái vật! – Triệu Lôi hoảng hốt gào lên. Gã cố gắng ngưng tụ một luồng sét hắc ám cuối cùng trên tay trái để đánh lén vào ngực Dương Minh, nhưng đã quá muộn.
Dương Minh vung bàn tay phải Thiết Thể khổng lồ bọc xích sắt rèn, chộp chặt lấy cổ họng của Triệu Lôi.
Khặc!
Lực bóp vật lý thô bạo từ Thiết Thể bọc nguyền lực dễ dàng bóp nát hoàn toàn chiếc giáp cổ bọc thép nhẹ của gã phù thủy. Dương Minh nghiến chặt răng, dồn toàn bộ sát ý và phẫn nộ vào năm đầu ngón tay vảy quỷ, dứt khoát vặn mạnh bả vai.
Rắc giòn giã!
Tiếng xương cổ của Triệu Lôi gãy nát vang lên khô khốc giữa khoảng sân tĩnh lặng. Đôi mắt hí rực tia chớp của gã phù thủy ngự lôi tàn bạo trợn trừng lên đầy kinh hoàng, rồi nhanh chóng mất đi sinh khí đục ngầu. Cơ thể gầy gò của gã đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục rách nát, chiếc vòng tay dẫn lôi bằng đồng nung trên tay gã cũng nứt vỡ thành các mảnh vụn rải rác.
Triệu Lôi đã chết. Luồng oán khí lôi điện bao quanh sân pháo đài đá lập tức tan biến hoàn toàn vào hư vô, chỉ còn lại làn sương muối lạnh giá bao phủ lên xác chết lạnh ngắt của gã.
Dương Minh quỵ sụp xuống bên cạnh xác kẻ thù, lồng ngực phập phồng đau đớn, máu đen tuôn ra từ khóe miệng và tai cậu. Chiếc van tim đồng nung trong ngực cậu rên rỉ những tiếng cơ khí yếu ớt, báo hiệu giới hạn bộc phát lực lượng của cậu đã cạn kiệt hoàn toàn sau trận chiến sinh tử.
- Dương Minh! Cậu cứu được chúng tôi rồi! – Sầm Đầu Búa khàn giọng hét lên, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt bám đầy muội than.
Dương Minh lết cơ thể rách nát đến bên cây cột sắt dẫn lôi, dùng bàn tay trái Thiết Thể giật đứt nát những sợi xích sắt rỉ sét đang trói chặt Sầm Đầu Búa và cứu thoát toàn bộ các phu mỏ làng Sương Mù.
Sầm Đầu Búa ngã quỵ xuống đất, thở dốc. Ông cố gắng gượng dậy, nắm lấy bả vai trái lành lặn của Dương Minh. Đôi mắt thợ rèn thâm trầm nhìn vào khuôn mặt nửa bên phải đã bắt đầu hóa đá xám đen của cậu đầy xót xa. Ông biết cậu vừa đánh đổi cả sinh mạng và nhân tính để cứu sống họ.
- Dương Minh... Triệu Lôi chết rồi, nhưng gia tộc Triệu Thị sẽ sớm phát hiện ra mất liên lạc. Biệt phủ của Triệu Vô sẽ lập tức bước vào trạng thái phòng thủ nghiêm ngặt nhất với các trận pháp báo động lôi điện tầm xa cực kỳ nhạy bén. Con không thể đột nhập vào tế đàn ngầm để giải cứu Dương Chi bằng cách thông thường được nữa... – Sầm Đầu Búa khàn giọng nói, giọng ông run lên vì xúc động.
Dương Minh nhìn ông, phát ra một tiếng khò khè trầm đục đầy lo lắng trong cổ họng.
Sầm Đầu Búa khẽ mỉm cười, ông luồn tay vào lớp áo vải thô rách nát bám đầy bụi than của mình, cẩn thận rút ra một vật phẩm nhỏ màu đen xám rỉ sét trao vào lòng bàn tay trái của Dương Minh.
Đó là một chiếc chìa khóa bằng sắt cổ nặng trịch, trên thân khắc những hoa văn rèn đúc thô sơ nhưng tinh xảo của lò nung nguyên tố cổ xưa.
- Đây là chiếc chìa khóa mật thất rèn đúc dưới phủ Triệu Vô. – Sầm Đầu Búa ghé sát tai Dương Minh, thì thầm bằng giọng ẩn mật nhất. – Năm xưa, ta đã lén dùng quặng sắt cổ dưới hầm mỏ số 9 để đúc nên nó khi chế tạo bao tay xích sắt cho con. Chiếc chìa khóa này có khả năng triệt tiêu hoàn toàn ma lực xung quanh ổ khóa. Nó sẽ giúp con đột nhập thẳng vào tế đàn ngầm của Triệu Vô từ lối cống thải quặng phía sau biệt phủ mà không kích hoạt bất kỳ trận pháp báo động nào của gia tộc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!