Độc Sương Trùng Phùng
Sương muối của vùng biên viễn Sương Mù dày đặc như một tấm lụa liệm khổng lồ xám xịt, bao phủ lên những rặng tre gai rách nát ngoại ô thị trấn Hắc Thủy. Rạng sáng, cái lạnh cắt da cắt thịt luồn qua từng thớ vải thô sờn, mang theo mùi tanh nồng của lưu huỳnh rò rỉ từ các hầm mỏ bỏ hoang và mùi tử khí hôi thối đặc trưng của dịch bệnh Hóa Đen.
Dương Minh lết từng bước chân thọt nặng nề trên con đường mòn dẫn về Ngôi chùa đổ nát ngoại ô. Bắp đùi trái bị sát thủ Ám Ảnh chém sâu vẫn không ngừng rỉ ra thứ máu đen kịt hoại tử, bốc mùi tanh hôi nhạt. Nhưng điều kinh hoàng nhất lúc này lại nằm ở bàn tay phải dị biến của cậu. Lớp vảy quỷ mọc ngược gân guốc phát sáng xanh lục tăm tối dưới lớp băng vải bẩn thỉu đang sủi lên những bong bóng khí màu tím nhạt xèo xèo. Kịch độc hoại tử từ lưỡi đoản đao của Ám Ảnh đang điên cuồng ăn mòn sâu vào hệ kinh mạch Hắc Trảo, mang lại một nỗi đau bỏng rát như thể có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua xương tủy.
- Khặc...
Một ngụm máu đen nhạt trào ra khóe môi Dương Minh, đông cứng lại ngay lập tức dưới cái lạnh của sương muối. Thanh quản bị hủy hoại hoàn toàn từ trận chiến trước khiến cậu không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng thở khò khè trầm đục, u uất. Trong lồng ngực phải, chiếc Van tim đồng nung do sư phụ Lê Trọng cấy ghép đang kêu rít lên từng nhịp cơ khí khô khốc rợn người. Bánh răng cơ khí xoay giòn giã như một lời cảnh báo lạnh lùng: cậu chỉ còn tối đa hai lần bộc phát lực lượng cực hạn trước khi trái tim này vỡ nát hoàn toàn. Dương Minh nghiến chặt răng, cố gắng vận hành Thiền định hạ nhịp tim mỏ quặng, ép nhịp tim hạ xuống mức cực thấp để ngăn không cho luồng kịch độc hoại tử sủi bọt khí tím nhạt kia chảy ngược về tim.
Cậu phải về đến chùa cổ. Dương Chi đang trốn trong tăng phòng dưới sự bảo hộ của Trịnh Linh và Sư thầy Giác Hải. Cô bé là mỏ neo duy nhất giữ vững phần nhân tính đang bị oán khí gặm nhấm mỗi ngày của cậu. Cậu không được phép gục ngã ở đây.
Thế nhưng, khi Dương Minh vừa lách qua rặng tre gai ngụy trang ở lối vào chùa cổ, khứu giác nhạy bén của cậu đột ngột co thắt dữ dội. Bản năng Cảm nhận mùi oán khí lập tức kích hoạt.
Trong thế giới xám đen của tâm thức cậu, một luồng oán khí màu đen kịt pha lẫn sắc xanh xao độc địa đang bốc lên nghi ngút từ phía sân chùa. Đó không phải là mùi tanh hôi của sát thủ Ám Ảnh, cũng không phải là quang lực rực sáng của Chấp pháp quan Tạ Doanh. Đó là một mùi hóa chất thối rữa, nồng nặc và tàn bạo đến cực điểm – mùi của Tiêu Độc, gã phù thủy độc dược hắc ám chuyên chế tạo ra dịch bệnh Hóa Đen thử nghiệm.
- Ha ha ha! Con chuột nhắt biên thùy, cuối cùng ngươi cũng lết xác về đây rồi sao?
Một giọng cười khàn khàn, điên dại vang lên từ phía sân giếng chùa cổ.
Dương Minh nấp sau rặng tre, đôi mắt đen láy rực lên sát ý lạnh lùng nhìn về phía giếng nước ngọt duy nhất của nhà chùa. Đứng bên thành giếng đá rêu phong là một lão già lưng gù dị dạng, da dẻ xanh xao lốm đốm những vết loét độc gớm ghiếc, mặc chiếc áo choàng rách rưới bốc mùi hóa chất hôi thối. Đó chính là Tiêu Độc. Trên tay lão đang nâng một chiếc bình đồng nung chứa hàng vạn loại độc tố biến dị.
Lão phù thủy độc dược cười sằng sặc, vung chiếc bình đồng phun ra một làn sương độc màu đen kịt sủi bọt khí tím nhạt – Hắc Độc Vụ – đổ ập thẳng xuống lòng giếng nước ngọt.
- Triệu Vô đã chết, sát thủ Ám Ảnh cũng bặt vô âm tín. Ta biết ngươi có khả năng kháng độc kỳ lạ, nhưng để xem ngươi cứu thế nào khi ta đầu độc nguồn nước duy nhất của ngôi chùa này! – Tiêu Độc gào lên điên cuồng, đôi mắt ti hí rực lên ngọn lửa tàn nhẫn. – Chỉ cần nửa canh giờ, Hắc Độc Vụ sẽ thấm qua địa tầng, biến toàn bộ đất đai xung quanh thành vùng hoại tử. Đứa em gái nhỏ của ngươi và đám tu sĩ rác rưởi trong tăng phòng kia sẽ thối rữa da thịt mà chết trong đau đớn dằn vặt!
- Không được làm bậy!
Từ trong tăng phòng, Sư thầy Giác Hải lao ra, khuôn mặt chữ điền phúc hậu của thầy nhợt nhạt do vết thương kinh mạch cũ chưa lành. Thầy vung chiếc khánh đồng cổ vật, cố gắng tụng kinh tịnh hóa để tạo ra một luồng sóng âm thanh tịnh hòng đẩy lùi làn sương độc. Thế nhưng, Hắc Độc Vụ quá tàn bạo. Làn sương đen chạm vào sóng âm liền phát ra những tiếng xèo xèo ăn mòn, nhanh chóng dập tắt ánh sáng vàng nhạt của khánh đồng và khiến Giác Hải phải lùi lại, ho ra một ngụm máu tươi đỏ rực.
Trịnh Linh cũng vội vã chạy ra che chắn trước cửa tăng phòng, hai bàn tay tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ của pháp thuật quang hệ để ngăn không cho sương độc tràn vào phòng của Dương Chi và Lâm Thiết. Cô hét lên trong tuyệt vọng:
- Dương Minh! Đừng để độc tố ngấm xuống mạch nước ngầm! Nếu không, kết giới của chùa sẽ sụp đổ, Dương Chi không thể trụ nổi một khắc!
Dương Minh nhìn về phía tăng phòng, nơi Dương Chi đang nằm ngủ sâu, chiếc Vòng bạc bảo mệnh trên tay cô bé đang phát sáng bạc yếu ớt phản kháng lại luồng khí lạnh đang tràn tới. Giới hạn đỏ của cậu đã bị xâm phạm. Cơn cuồng nộ bùng lên xé rách mọi nỗi sợ hãi thể xác.
Cậu không thể dùng đất cát để lấp giếng. Độc tố Hắc Độc Vụ của Tiêu Độc có tính chất bốc hơi cực nhanh, nếu dùng đất cát lấp lại, khí độc sẽ càng nén chặt và khuếch tán diện rộng vào không khí chùa cổ nhanh hơn gấp bội.
Con đường sống duy nhất là phải triệt tiêu độc tố ngay từ nguồn nước sủi bọt.
Dương Minh lao ra khỏi rặng tre gai như một con dã thú điên cuồng. Bộ pháp thọt chân trái của cậu rít gió trên nền đất ẩm. Chỉ trong chớp mắt, cậu đã vượt qua khoảng sân chùa, gạt phăng Sư thầy Giác Hải đang định ngăn cản, và quỳ sụp xuống bên thành giếng đá vôi.
Nhìn xuống lòng giếng sâu, nước giếng trong vắt giờ đây đã biến thành một thứ dịch lỏng đen ngòm, sủi bọt khí màu tím nhạt rùng rợn, bốc lên làn khói độc ăn mòn cả thành giếng đá xèo xèo.
Dương Minh không chút chần chừ. Cậu há miệng, áp sát môi vào dòng nước nhiễm độc đang sủi bọt, kích hoạt năng lực đặc thù: Hút Độc Thanh Tẩy.
- Ực... ực...
Quy trình hút độc diễn ra một cách ghê rợn và tàn bạo tột cùng. Luồng dịch độc đen kịt, sủi bọt khí tím rát bỏng chảy tuồn tuột từ lòng giếng ngược vào miệng Dương Minh. Độc tố đi đến đâu, vòm họng và thực quản của cậu như bị nung chảy bởi axit hoại tử đến đó. Cảm giác đau đớn kinh hoàng bùng nổ, rách nát từng sợi cơ thịt, khiến lồng ngực Dương Minh phồng rạp lên dữ dội.
- Khặc... khục...
Máu đen kịt trộn lẫn với dịch độc sủi bọt trào ra khóe môi cậu, nhưng Dương Minh vẫn siết chặt hai tay vào thành giếng đá đến mức móng tay gãy nát rỉ máu. Cậu điên cuồng dùng sức hút trực tiếp toàn bộ Hắc Độc Vụ vào cơ thể mình.
"Lò nung... cháy đi!!!" – Ý chí sinh tồn quyết tử gào thét trong tâm thức cậu.
Uỳnh! Uỳnh!
Lồng ngực Dương Minh đột ngột phát ra tiếng động cơ cơ khí gầm rú dữ dội, trầm đục và vang dội khắp khoảng sân chùa cổ. Da ngực cậu đỏ rực lên như một khối sắt nung dưới lò rèn cổ xưa. Thể chất 'Lò nung thức tỉnh' đã được kích hoạt hoàn toàn. Mảnh tàn tro cổ xưa dung hợp trong tim cậu hoạt động hết công suất, thiêu rụi toàn bộ độc tố hoại tử vừa nuốt vào, chuyển hóa 100% oán lực của Hắc Độc Vụ thành động năng vật lý thuần túy.
Các bó cơ trên cánh tay phải dị biến của cậu phồng to gấp đôi, các đường gân xanh lục tăm tối rực sáng rực rỡ dưới lớp băng vải. Kịch độc hoại tử sủi bọt khí tím nhạt trên lòng bàn tay phải của cậu cũng bị ngọn lửa rèn cổ xưa trong ngực hút ngược trở lại, chuyển hóa thành năng lượng cơ bắp cuồn cuộn.
Tiêu Độc đứng bên cạnh kinh ngạc đến mức rụng rời cả chân tay. Lão trợn trừng đôi mắt đục ngầu nhìn Dương Minh đang nuốt chửng thứ độc tố có thể giết chết hàng ngàn người phàm mà không hề nổ tung cơ thể.
- Cái... cái gì? Ngươi nuốt cả Hắc Độc Vụ của ta? Ngươi là quái vật phương nào?! – Tiêu Độc gào lên hoảng loạn.
Nhưng sự điên cuồng của một kẻ ngự độc lâu năm nhanh chóng lấn át nỗi sợ hãi. Lão phù thủy gù lưng rít lên một tiếng, thọc tay vào áo choàng rút ra ba ống tiêm thủy tinh chứa dịch bệnh Hóa Đen nguyên chất nồng độ cao, điên cuồng phóng thẳng về phía Dương Minh hòng đầu độc chết cậu từ bên ngoài.
- Chết đi! Dị nhân rác rưởi!
Ba ống tiêm ma pháp mang theo luồng gió độc xanh xao lao nhanh như chớp nhắm vào tử lộ ngực trái của Dương Minh.
Dương Minh đột ngột đứng thẳng dậy từ thành giếng. Đôi mắt cậu đỏ ngầu hắc khí, lồng ngực đỏ rực phát ra tiếng gầm rú cơ khí gầm thét. Cậu không né tránh. Cậu vận hành Thiết Thể, da thịt nửa thân người phải chuyển sang màu xám thép bóng loáng, cứng cáp như một tấm bia đỡ đòn.
Phập! Phập! Phập!
Ba ống tiêm thủy tinh đâm trúng ngực phải và bả vai Dương Minh, nhưng phần kim nhọn hoắt khảm ma pháp bị chặn đứng hoàn toàn bởi lớp da Thiết Thể xám thép, phát ra những tiếng 'keng' giòn giã của kim loại va chạm và vỡ vụn thành các mảnh thủy tinh rải rác dưới đất.
Dương Minh dẫm mạnh chân trái thọt xuống đất, lực bộc phát từ lò nung thức tỉnh đẩy cơ thể cậu lao vút về phía trước như một quả pháo đại phong tỏa toàn bộ khoảng cách tầm xa của Tiêu Độc.
Cậu áp sát kẻ thù trong vòng một nhịp thở.
Tiêu Độc hoảng hốt vung chiếc bình đồng nung định phun ra luồng sương độc cuối cùng phòng ngự, nhưng cánh tay phải dị biến của Dương Minh – Thiết Thể bọc xích sắt cũ rạn nứt – đã vung lên một cú đấm Hắc Bộc Phá cực hạn.
Uỳnh!
Nắm đấm khổng lồ mang lực lượng vật lý thô bạo đập thẳng vào chiếc bình đồng nung của Tiêu Độc. Tiếng nổ kim loại vỡ vụn vang lên chói tai. Chiếc bình đồng nung chứa vạn độc biến dị vỡ nát hoàn toàn thành hàng trăm mảnh vụn. Luồng độc dịch màu đen xanh trào ngược ra ngoài, dội thẳng vào khuôn mặt và cơ thể xanh xao của chính Tiêu Độc.
- Á á á!!!
Tiếng thét thảm thiết, đau đớn tột cùng của gã phù thủy độc dược vang dội khắp ngoại ô chùa cổ. Da thịt lão bị chính độc tố của mình ăn mòn hoại tử, bốc khói đen xì xèo. Tiêu Độc ôm lấy khuôn mặt rách nát rỉ máu độc, hoảng loạn quay người, vấp ngã liên tục rồi điên cuồng tháo chạy vào màn sương muối dày đặc hòng tìm đường thoát thân về biệt phủ Triệu gia.
Dương Minh không đuổi theo. Lò nung thức tỉnh trong ngực cậu dần lịm tắt sau 60 giây bộc phát cực hạn. Cậu quỵ sụp hai gối xuống nền đất bùn lầy lội bên thành giếng, lồng ngực phập phồng đau đớn, máu đen tuôn ra từ khóe miệng và mũi.
Trịnh Linh và Sư thầy Giác Hải vội vã lao đến đỡ lấy bả vai trái của cậu. Trịnh Linh dùng pháp thuật quang hệ xoa dịu vết thương rách nát trên lưng cậu, đôi mắt cô ngấn lệ khi nhìn thấy vòm họng Dương Minh bị bỏng rách hoại tử đen kịt do nuốt độc.
- Dương Minh! Cậu có sao không? Đừng cố nói! – Trịnh Linh khóc nức nở.
Dương Minh cố gắng ngước mắt nhìn về phía tăng phòng, nơi Dương Chi đang ngủ yên bình. Cậu muốn gọi tên em gái để trấn an cô bé, muốn nói với Trịnh Linh rằng nguồn nước đã an toàn.
Cậu há miệng, cố gắng dùng chút tàn lực của thanh quản để phát ra âm thanh.
Thế nhưng, luồng hơi thoát ra từ cổ họng rách nát, bỏng rát hoại tử của cậu không còn là tiếng khò khè yếu ớt của con người nữa.
Một tiếng gầm gừ trầm đục, khàn đặc ghê rợn và lạnh lẽo xé toạc màn sương muối rạng sáng, vang vọng khắp ngôi chùa cổ như tiếng gầm của một con ác quỷ thức tỉnh từ vực thẳm vô tận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!