Nhạc nềnIrregular

Sát Thủ Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối của vùng biên thùy hoang vu lạnh buốt như những cây kim châm thẳng vào da thịt, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc rò rỉ từ những hầm mỏ bỏ hoang phía sau làng mỏ Sương Mù. Trời rạng sáng, nhưng bóng tối vẫn bao trùm lấy Nghĩa địa người chết mỏ – vùng đất hoang tàn đầy những ngôi mộ vô danh của phu mỏ oan khuất qua nhiều thế hệ bóc lột. Những rặng cây hoại tử khô héo đứng sừng sững như những bóng ma gầy guộc trong màn sương xám kịt.


Dương Minh lết từng bước chân thọt nặng nề dọc theo những lối mòn phủ đầy vôi bột trắng xóa. Sau khi cùng Lục Tiểu Phụng bắn hạ con dơi vương khổng lồ của Triệu Thú, luồng oán khí màu tím nhạt rò rỉ từ xác quái thú đã thu hút đội tuần tra của Lý Cương áp sát cực nhanh. Để bảo toàn mạng sống, Tiểu Phụng đã chủ động dụ đàn chó săn dị biến rẽ sang hướng Tây, còn Dương Minh cõng em gái Dương Chi chạy thoát về phía nghĩa địa cổ này. Cậu đã kịp giấu em gái vào sâu trong một ngôi mộ trống kiên cố nhất, xoa dịu cô bé bằng hơi ấm yếu ớt tỏa ra từ chiếc Vòng bạc bảo mệnh đeo trên cổ tay nhỏ nhắn, trước khi bản thân kiệt sức bước ra ngoài để xóa sạch dấu vết máu đen rò rỉ.


- Khò... khò...


Dương Minh tựa lưng vào một tấm bia đá nứt nẻ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Thanh quản bị hủy hoại hoàn toàn do di chứng nuốt nguyền chú từ trận chiến trước chỉ cho phép cậu phát ra những tiếng thở khò khè đầy đau đớn. Vết thương do dơi quỷ cào rách trên lưng vẫn không ngừng rỉ ra thứ máu đen kịt hoại tử, làm hoen rỉ một phần của lớp băng vải quấn quanh bả vai phải xơ cứng. Cánh tay phải dị biến khổng lồ của cậu – thứ Hắc Trảo đầy vảy quỷ mọc ngược – buông thõng bất lực dưới lớp băng vải bẩn thỉu.


Trong lồng ngực phải, chiếc Van tim đồng nung do sư phụ Lê Trọng cấy ghép đang rít lên từng nhịp cơ khí khô khốc rợn người. Tiếng bánh răng cọ xát giòn giã như một lời cảnh báo lạnh lùng: cậu chỉ còn tối đa hai lần bộc phát lực lượng cực hạn trước khi trái tim này vỡ nát hoàn toàn. Dương Minh nhắm mắt, cố gắng vận hành Thiền định hạ nhịp tim mỏ quặng để xoa dịu cơn co thắt lồng ngực đang dâng lên kịch liệt.


- Xoẹt!


Một tia sáng lạnh lẽo, không một tiếng động xé toạc màn sương muối dày đặc.


Cơn lạnh buốt đột ngột ập đến từ phía sau. Theo bản năng sinh tồn hoang dã, Dương Minh cố nghiêng người né tránh, nhưng tốc độ của đòn đánh lén quá nhanh. Một lưỡi đoản đao mỏng dính chém sâu vào bắp đùi trái của cậu, cắt đứt vạt áo vải thô và rạch một đường dài năm phân rỉ máu đen kịt.


- Khặc...


Dương Minh khuỵu gối xuống nền đất bẩn, máu tươi đỏ rực trộn lẫn với máu đen nguyền rủa trào ra khóe môi. Cậu gầm lên một tiếng khàn đục trong cổ họng, tay trái chộp lấy mặt đất dồn lực bộc phát. Trong cơn phẫn nộ và hoảng loạn, cậu vung cánh tay phải dị biến giải phóng một luồng Hắc Bộc Phá cực mạnh, đấm bừa bãi vào khoảng không tối tăm phía trước.


Uỳnh! Uỳnh!


Nắm đấm bọc hắc khí cuồng bạo đập nát vụn ba tấm bia đá cổ xung quanh, hất tung đất cát và vôi bột kháng độc lên không trung, tạo thành một đám bụi mù mịt che mắt chính mình. Thế nhưng, đòn đánh sấm sét ấy hoàn toàn hụt vào hư không. Kẻ tấn công không hề để lại bất kỳ tiếng bước chân hay dao động gió nào. Hắn đã biến mất hoàn toàn vào bóng tối nghĩa địa bằng Ám Ảnh Bộ – kỹ thuật tàng hình tối thượng của sát thủ chuyên nghiệp.


- Kháo...


Dương Minh quỳ một gối dưới đất, bắp đùi trái bỏng rát do độc tính từ vết chém bắt đầu ăn mòn cơ bắp. Cậu nhận ra mình đã phạm sai lầm nghiêm trọng khi để sự giận dữ chi phối hành động. Việc đấm bừa bãi không những không trúng kẻ thù, mà phản lực của Hắc Bộc Phá còn khiến bả vai phải rách cơ rỉ máu đen nhiều hơn, đẩy chiếc Van tim đồng nung rít lên điên cuồng do áp suất máu tăng đột ngột.


"Bình tĩnh lại..."


Lời dạy thâm trầm của sư phụ Lê Trọng vang vọng trong tâm thức cậu: *'Khi mắt con không nhìn thấy kẻ thù, hãy dùng khứu giác để ngửi thấy oán lực của chúng. Phù thủy hắc ám hay sát thủ bóng tối có thể giấu đi thân hình, nhưng chúng không bao giờ giấu được mùi tanh hôi của lời nguyền ký sinh.'*


Dương Minh nhắm chặt hai mắt lại. Cậu vận dụng Kỹ thuật nín thở mỏ quặng, khép chặt thanh quản bỏng rát, ép phổi ngừng co bóp và chủ động hạ nhịp tim của mình xuống mức cực thấp – chỉ còn năm nhịp mỗi phút. Khi nhịp đập sinh mệnh của cậu lịm dần, thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên im lặng đến nghẹt thở. Tiếng gió hú qua khe đá vách núi, tiếng sương muối rơi rụng trên cỏ héo đều trở nên rõ mồn một.


Cậu kích hoạt bản năng Cảm nhận mùi oán khí.


Trong bóng tối hoàn toàn của đôi mắt nhắm nghiền, thế giới tâm thức của Dương Minh hóa thành một vùng xám đen lạnh lẽo. Và rồi, một mùi tanh hôi đặc trưng của năng lượng nguyền rủa – mùi của máu thối rữa kết hợp với lưu huỳnh – xuất hiện ở khoảng cách mười bước chân. Nó không di chuyển dưới đất, mà đang lơ lửng trên không trung, trượt đi nhẹ nhàng như một con rắn độc ngược hướng gió để tránh rò rỉ mùi hương.


Nhưng sát thủ Ám Ảnh không thể ngờ rằng khứu giác của một kẻ không ma lực như Dương Minh lại nhạy bén đến mức cực hạn sau những năm tháng đi săn hoang dã.


Mùi oán khí đỏ rực di chuyển nhanh dần, lướt vòng qua phía sau vai phải xơ cứng của Dương Minh. Sát thủ giương cao đoản đao tẩm độc, nhắm thẳng vào tử huyệt sau gáy cậu để tung nhát đâm chí mạng dứt điểm.


Năm bước...

Ba bước...

Một bước...


Ngay khi mùi tanh hôi của hắc khí ập sát vào bả vai phải, Dương Minh đột ngột hành động. Cậu không né tránh, mà vận hành Bí thuật nén oán khí cơ bản, dồn toàn bộ luồng hắc khí cuồng bạo từ vai phải vào cánh tay phải dị biến. Da tay phải cậu chuyển sang màu xám thép bóng loáng, kích hoạt trạng thái phòng ngự Thiết Thể cứng cáp.


Cậu vung Hắc Trảo ngược ra sau bọc lót gáy.


Keng!


Tiếng kim loại va chạm với da xám thép vang lên chói tai, bắn ra những tia lửa đỏ rực trong đêm tối. Lưỡi đoản đao mỏng dính của sát thủ chém thẳng vào lòng bàn tay phải Thiết Thể của Dương Minh, nhưng không thể xuyên thủng lớp phòng ngự cứng như thép rèn.


Sát thủ Ám Ảnh hoảng hốt lộ diện từ hư không. Khuôn mặt hắn che kín bằng mặt nạ da thú, chỉ để lộ đôi mắt ti hí lạnh lùng giờ đây đang trợn trừng kinh ngạc trước thể chất quái dị của đối thủ. Hắn muốn rút đao tháo chạy trở lại bóng tối, nhưng Hắc Trảo của Dương Minh đã khóa chặt lấy lưỡi đao như một chiếc gọng kìm bằng sắt nguội.


Dương Minh mở mắt, đôi mắt đen láy rực lên sát ý lạnh lùng của dã thú hoang dã. Không để đối thủ kịp phản ứng, cậu dùng tay trái lành lặn tung đòn Trảo Kích cực mạnh nhắm thẳng vào vai trái của sát thủ.


Phập!


Năm móng vuốt quỷ màu đen nhọn hoắt mọc ra từ đầu ngón tay phải xé rách nát hoàn toàn lớp giáp vai bọc sắt nhẹ của sát thủ, găm sâu vào da thịt hắn và để lại năm vệt thương hoại tử đen rỉ máu đen kịt. Sát thủ Ám Ảnh thét lên một tiếng đau đớn khàn đặc, cơ thể hắn bị lực lượng bạo tàn của Dương Minh quật ngã sụp xuống nền đất nghĩa địa.


Hắn biết mình đã thất bại hoàn toàn trước một kẻ vô ma lực quái dị. Sát thủ nhìn Dương Minh đầy căm hận, rồi dứt khoát cắn nát viên độc dược giấu trong răng hàm để tự sát diệt khẩu, bảo toàn bí mật biệt phủ Triệu gia. Cơ thể hắn nhanh chóng co giật kịch liệt, rồi tan chảy thành một vũng hắc dịch màu đen bốc mùi hôi thối hoại tử bên cạnh những bia mộ cổ.


Dương Minh thở dốc, buông lưỡi đoản đao của sát thủ xuống đất. Lồng ngực cậu phập phồng đau đớn, chiếc Van tim đồng nung dần ổn định nhịp xoay sau khi hắc khí được nén trở lại kinh mạch bả vai.


Thế nhưng, khi cậu vừa định quay lưng bước về phía ngôi mộ giấu Dương Chi, một cơn đau rát bỏng dữ dội đột ngột bùng lên từ lòng bàn tay phải dị biến.


Dương Minh cúi đầu nhìn xuống. Lòng bàn tay phải bọc Thiết Thể của cậu – nơi vừa đỡ trực tiếp nhát chém đoản đao của sát thủ – đang sủi bọt khí màu tím nhạt xèo xèo. Kịch độc hoại tử cực mạnh rỉ ra từ lưỡi dao của Ám Ảnh đã bỏ qua lớp giáp Thiết Thể vật lý, bắt đầu ăn mòn sâu vào da thịt tay phải của cậu, nung nấu kinh mạch Hắc Trảo bằng một nỗi đau đớn xé rách xương tủy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!