Bóng Vuốt Trên Không
Sương mù hoại tử cuộn xoáy dưới chân những thân cây cổ thụ hóa đá xám đen, dày đặc và tanh nồng mùi lưu huỳnh. Khu rừng Chết Chóc im lìm đến rợn người, nơi mà ngay cả một chiếc lá khô rụng xuống cũng có thể kích hoạt trận pháp lôi điện hay đánh thức những dị thú khát máu đang ngủ đông.
Dương Minh lết từng bước chân thọt nặng nề do vết rạn xương ống chân trái chưa lành từ cuộc trốn chạy trước. Cánh tay phải dị biến khổng lồ của cậu – thứ Hắc Trảo gân guốc đen kịt – lúc này đang được quấn tạm bợ dưới những lớp băng vải bẩn thỉu rỉ máu đen. Không còn Găng tay xích sắt rèn phong ấn, luồng hắc khí lạnh lẽo thỉnh thoảng lại rò rỉ ra ngoài qua các khe vảy quỷ mọc ngược, gặm nhấm da thịt cậu bằng những cơn co thắt bỏng rát kinh hoàng.
- Khò... khò...
Dương Minh cố hít một hơi sâu, nhưng thanh quản bị hủy hoại hoàn toàn do di chứng nuốt độc tố chỉ phát ra những tiếng thở khò khè trầm đục. Trong lồng ngực phải của cậu, chiếc Van tim đồng nung do sư phụ Lê Trọng cấy ghép đang kêu rít lên từng nhịp cơ khí khô khốc, giòn giã như một chiếc đồng hồ sắp hỏng. Mỗi tiếng 'tích tắc' của bánh răng đồng nung là một lời cảnh báo lạnh lùng: cậu chỉ còn tối đa hai lần bộc phát nguyền lực cực hạn trước khi trái tim này vỡ nát hoàn toàn.
- Đi chậm lại. Nếu cậu không muốn đàn dơi quỷ của Triệu Thú ngửi thấy mùi máu đen mà lao xuống rỉa thịt.
Một giọng nói lạnh lùng, dứt khoát vang lên từ phía trước. Lục Tiểu Phụng lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma hoang dã giữa các bụi gai đá. Cô mặc bộ áo da thú bó sát cơ thể săn chắc, mái tóc tết bím gọn gàng sau gáy, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét qua những tán lá khô héo phía trên. Trên vai cô, cây cung chế tác từ xương gân của dị thú nguyền rủa cấp cao tỏa ra một luồng linh lực hoang dã, lạnh lẽo.
Dương Minh dừng lại, tựa tấm lưng chằng chịt vết sẹo roi độc vào một thân cây hóa đá. Cậu khẽ gật đầu, đưa bàn tay trái run rẩy lên vuốt nhẹ lồng ngực để xoa dịu nhịp đập loạn xạ của van tim. Đầu óc cậu lúc này đang bị dằn vặt dữ dội bởi hình ảnh em gái Dương Chi co giật rỉ máu đen từ tai và mũi tại tăng phòng chùa cổ. Thời gian của cô bé chỉ còn chưa đầy ba ngày. Cậu bắt buộc phải tiêu diệt Triệu Thú ngay trong ngày hôm nay để làm mù hệ thống do thám bầu trời của Triệu gia, mở đường máu đột kích biệt phủ cướp thuốc giải.
- Sột soạt...
Đột nhiên, Lục Tiểu Phụng đứng khựng lại. Tai cô khẽ động đậy. Nhờ vận hành Linh Thú Thính Giác Quyết, cô có thể nghe thấy những tần số âm thanh siêu âm cực nhỏ đang truyền qua màn sương mù dày đặc từ khoảng cách nửa dặm. Sắc mặt cô lập tức trầm xuống, cô quay lại ra hiệu cho Dương Minh ẩn nấp:
- Đàn dơi quỷ định vị sóng âm của Triệu Thú đang áp sát. Có ít nhất hàng trăm con. Chúng ta đã lọt vào vùng săn mồi của chúng.
Dương Minh lập tức nín thở, vận dụng Kỹ thuật nín thở mỏ quặng để hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu, đồng thời kích hoạt Cước bộ sương mù lướt nhanh vào khe nứt đá hẹp phía sau một tảng quặng ma pháp rỉ sét lớn. Cậu khom lưng, giữ cho cánh tay quỷ hóa đen ép chặt vào sườn để ngăn không cho luồng hắc khí rò rỉ ra ngoài.
Phành phạch! Phành phạch!
Bầu trời xám xịt phía trên đột ngột bị che phủ bởi một đám mây đen kịt, di chuyển với tốc độ kinh hoàng. Tiếng đập cánh rầm rập của hàng vạn con dơi quỷ đột biến vang dội khắp không gian, tạo ra một luồng gió lạnh buốt mang theo mùi hôi thối hoại tử đặc trưng. Những luồng sóng âm màu tím nhạt phát ra từ miệng chúng quét liên tục qua các vách đá, dò tìm bất kỳ dao động nhiệt hay sinh mệnh lực nào.
- Kéééé!
Một con dơi quỷ tiên phong to bằng sải tay người lớn bất ngờ sà xuống thấp, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng rực của nó khóa chặt vào vũng máu đen rỉ ra từ vết thương bả vai của Dương Minh dưới đất. Nó rít lên một tiếng chói tai, phát tín hiệu cho cả đàn lao xuống.
- Bị phát hiện rồi! - Lục Tiểu Phụng hét lớn.
Cô nhanh như chớp rút từ ống tên sau lưng ra ba mũi tên xương dị thú, giương căng dây cung gân thú.
Phựt! Phựt! Phựt!
Ba mũi tên xé gió lao đi với tốc độ bách phát bách trúng, xuyên thủng sọ ba con dơi đi đầu, ghim chặt xác chúng vào những cành cây hóa đá khô héo. Máu đen kịt của dơi quỷ phun ra, ăn mòn lớp vỏ cây xèo xèo như axit.
Tuy nhiên, việc giết chết đồng bọn chỉ khiến đàn dơi quỷ thêm điên cuồng. Hàng trăm con dơi quỷ còn lại lập tức xếp thành đội hình xoáy trôn ốc, lao bổ nhào xuống khe đá nơi Dương Minh đang ẩn nấp. Móng vuốt nhọn hoắt tẩm độc hoại tử của chúng cào xé điên cuồng vào vách đá, tạo ra những tia lửa ma sát chói mắt.
Dương Minh gầm lên một tiếng khàn đục trong cổ họng. Cậu muốn vung Hắc Trảo bộc phát Hắc Bộc Phá để đập tan đàn thú bay này, nhưng lý trí và sự chỉ dẫn của Lê Trọng đã kịp thời ngăn cậu lại. Nếu cậu phóng thích nguyền lực bạo liệt lúc này, tiếng động cơ lò nung gầm rú và luồng hắc khí khổng lồ sẽ biến cậu thành một ngọn hải đăng sáng rực giữa rừng sâu, dẫn dụ trực tiếp đội tuần tra của Lý Cương đang ráo riết truy quét gần đó áp sát.
Cậu buộc phải chiến đấu bằng thể chất phàm nhân kết hợp với nguyền lực nén ẩn mật bên trong.
Dương Minh vận dụng Cước bộ sương mù lướt đi ảo ảnh giữa các khe đá dựng đứng để né tránh các cú lao bổ nhào hút máu. Một con dơi quỷ khổng lồ bất ngờ lướt qua từ góc khuất, móng vuốt sắc nhọn của nó sượt qua bả vai trái của cậu, cào rách vạt áo vải thô và để lại ba đường rạch rỉ máu đen kịt dọc theo lưng.
Cơn đau rát bỏng bùng lên, nhưng Dương Minh không hề nao núng. Cậu dùng bàn tay trái lành lặn chộp lấy những mảnh đá quặng ma pháp rỉ sét sắc nhọn nằm rải rác dưới đất. Cậu tập trung tinh thần khứu giác, kích hoạt Cảm nhận mùi oán khí.
Trong thế giới xám đen của khứu giác Dương Minh, vạn vật mờ nhạt đi, chỉ còn nổi lên những nguồn năng lượng oán lực phát sáng đỏ rực. Trên đỉnh ngọn cây cổ thụ cao nhất, một luồng oán khí màu tím đậm đang dao động mạnh mẽ – đó chính là con dơi vương khổng lồ, vật chủ trung tâm đang phát sóng âm điều khiển toàn bộ đàn dơi quỷ đột biến theo mệnh lệnh của Triệu Thú.
- Tiểu Phụng! Bắn hạ con dơi vương trên ngọn cây phía Tây! - Dương Minh khàn giọng khè khè, tay trái chỉ thẳng về hướng luồng oán khí đỏ rực.
Lục Tiểu Phụng lập tức hiểu ý. Cô xoay người nhảy vọt lên một bệ đá cao, giương cung bắn liên tiếp năm mũi tên xương để dọn dẹp các mục tiêu bay tầm gần đang lao vào Dương Minh. Tuy nhiên, con dơi vương cực kỳ khôn ngoan. Nhận thấy nguy hiểm, nó lập tức vỗ đôi cánh da rách nát bay vút lên cao, ẩn nấp sâu vào tầng sương mù dày đặc, vượt ngoài tầm bắn hiệu quả của cung xương dị thú.
- Đàn dơi vây quá dày! Ta không thể khóa mục tiêu được nó! - Lục Tiểu Phụng hét lên, trán lấm tấm mồ hôi lạnh khi ống tên ma pháp của cô đang vơi đi nhanh chóng.
Dương Minh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Cậu biết nếu cứ kéo dài cuộc chiến tiêu hao này, cả hai sẽ bị đàn dơi rỉa sạch thịt trước khi gặp được Triệu Thú. Cậu phải ra tay quyết định.
Dương Minh cúi người, chộp lấy một viên quặng sắt ma pháp nặng hơn mười cân. Cậu vận hành Bí thuật nén oán khí cơ bản, dồn toàn bộ hắc khí lạnh lẽo từ bả vai phải dị biến vào các bó cơ của cánh tay trái lành lặn. Da tay trái cậu chuyển sang màu xám thép cứng cáp, mật độ xương cơ bắp tăng vọt lên gấp ba lần nhưng hoàn toàn không để lộ một tia hắc khí nào ra bên ngoài lồng ngực.
Cậu nhắm mắt lại, chỉ sử dụng khứu giác để định vị nhịp đập oán lực của con dơi vương đang lơ lửng trên tầng sương mù cao mười trượng.
Ba nhịp thở...
Hai nhịp thở...
Một nhịp thở...
Khi con dơi vương khổng lồ vừa sà xuống thấp để phát ra một luồng sóng âm định vị mới, Dương Minh đột ngột mở mắt. Cậu xoay người, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể phàm nhân vào chân phải làm điểm tựa, tung một cú ném đá cực hạn bằng cánh tay trái bọc Thiết Thể nén lực.
Uỳnh!
Viên quặng sắt ma pháp xé toạc không khí lao đi với gia tốc kinh hoàng, tạo ra một tiếng rít gió chói tai rợn người. Viên đá bọc nguyền lực nén ẩn mật như một mũi tên thần không thể cản phá, đâm xuyên qua màn sương mù dày đặc, găm thẳng vào giữa sọ của con dơi vương khổng lồ.
Một tiếng rít thảm thiết xé rách màng nhĩ vang lên trên không trung.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!