Nhạc nềnIrregular

Mật Thư Trong Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hố mộ sâu ngập tràn mùi vôi bột nồng hắc, lạnh buốt và ẩm ướt. Dương Minh nằm im lìm như một xác chết dưới đáy huyệt nghĩa trang phu mỏ. Toàn thân cậu phủ một lớp bột trắng xóa, thứ duy nhất giúp khống chế mùi máu đen và chướng khí nguyền rủa rò rỉ từ cánh tay quỷ. Nhưng lúc này, một cơn đau buốt giá chưa từng có đang từ từ bò dọc theo xương tủy bả vai phải của cậu.


Dưới lòng đất sâu, luồng quang năng lạnh lẽo tỏa ra từ thanh kiếm mạ bạc phạt tội của Chấp pháp quan Tạ Doanh – kẻ vừa cắm nó xuống lòng giếng nước ngọt của ngôi chùa cổ – đang truyền qua địa tầng như những luồng điện băng giá. Nó tìm đến kinh mạch vai phải của Dương Minh, điên cuồng đóng băng dòng chảy oán khí mà cậu đang nỗ lực nén lại bằng Bí thuật nén khí cơ bản.


Cạch. Cạch. Cạch.


Chiếc Van tim đồng nung cấy trong ngực phải Dương Minh rít lên những tiếng cơ khí khô khốc, giòn giã dưới áp lực máu giảm đột ngột. Nhịp tim của cậu, vốn đang được giữ ở mức cực hạn năm nhịp mỗi phút nhờ Thiền định hạ nhịp tim mỏ quặng, bỗng chốc rơi vào trạng thái loạn nhịp dữ dội. Máu đen trào lên vòm họng bỏng rát, rỉ ra khóe môi. Dương Minh nghiến chặt răng, cảm giác như lồng ngực mình sắp bị nghiền nát bởi một tảng đá ngàn cân. Cậu không thể nằm im chịu chết ở đây. Nếu kinh mạch vai phải bị quang năng đóng băng hoàn toàn, vết đen nguyền rủa sẽ mất kiểm soát, bùng phát vượt quá mười lăm phần trăm diện tích cơ thể và kéo thẳng về tim.


Dương Minh dùng bàn tay trái run rẩy bấu chặt vào vách đất ẩm ướt, ép nhịp tim bùng phát trở lại. Cậu lết cơ thể rách nát, phủ đầy vôi bột trắng xóa bò lên khỏi miệng hố mộ. Mưa phùn lạnh giá dội thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của cậu, gột rửa bớt lớp vôi bám trên da. Lão Tiêu gác mộ từ trong bóng tối của một bia mộ cổ bước ra, vội vã đỡ lấy bả vai trái lành lặn của cậu, khàn giọng nói:


- Thằng nhóc! Con không thể ở dưới đó được nữa. Thanh kiếm của tên chấp pháp quan kia đang tàn phá địa mạch nghĩa trang. Mau trở lại tăng phòng, em gái con... con bé sắp không xong rồi!


Nghe đến hai từ "em gái", một luồng sức mạnh hoang dã đột ngột bùng lên trong huyết quản Dương Minh. Cậu đẩy Lão Tiêu ra, bước chân thọt do rạn xương ống chân trái lết nhanh qua lối mòn đầy gai góc, hướng thẳng về phía Ngôi chùa đổ nát ngoại ô. Giọng nói của cậu đã vĩnh viễn bị hủy hoại do di chứng nuốt độc tố, chỉ có thể phát ra những tiếng thở khò khè trầm đục trong gió mưa lạnh buốt.


Khi Dương Minh đẩy cánh cửa gỗ mục nát của tăng phòng bước vào, mùi hương trầm ấm áp từ chiếc khánh đồng của sư thầy Giác Hải đã bị lấn át hoàn toàn bởi một mùi máu tanh nồng và khí lạnh hoại tử.


Trên tấm nệm rơm rách nát, Dương Chi đang co giật kịch liệt. Cô bé mười hai tuổi gầy gò, nhỏ nhắn vốn luôn ngoan ngoãn chịu đựng đau đớn, giờ đây đang rên rỉ những tiếng yếu ớt đến xé lòng. Cánh tay trái của cô bé lộ ra ngoài lớp chăn mỏng, những vệt đen nguyền rủa Hóa Đen đã lan rộng vượt quá khớp vai, bò sát đến mạn sườn trái như những rễ cây cổ thụ màu đen xám đang điên cuồng hút cạn sinh mệnh lực của đứa trẻ.


- Dương Minh! Con đã về!


Lê Trọng đứng bên cạnh nệm rơm, đôi mắt mù mờ đục hướng về phía cửa. Lão y sĩ mù mảnh khảnh, râu tóc bạc phơ dính đầy nước mưa, chiếc áo choàng y sĩ sờn rách loang lổ vết than đen. Trên tay lão, bộ kim châm cứu bằng đồng nung cổ vật đang phát ra những tia sáng đỏ rực ấm áp. Lão vừa chuẩn xác cắm một cây kim dài vào huyệt đạo sát ngực Dương Chi, vừa trầm giọng cảnh báo:


- Đừng cử động mạnh! Ta đã phải dùng đến bí thuật châm cứu đồng nung để phong tỏa tạm thời kinh mạch bảo mạng cho con bé. Nhưng độc tố này... nó không phải là dịch bệnh tự nhiên nữa.


Dương Minh quỳ sụp xuống bên giường, bàn tay trái thô ráp run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của em gái. Cậu nhìn Lê Trọng, miệng há ra nhưng chỉ phát ra tiếng khè khè đầy dằn vặt lo sợ. Cậu muốn hỏi sư phụ chuyện gì đang xảy ra.


Lê Trọng thở dài, ngón tay thon dài gõ nhịp liên tục lên chuôi kim đồng nung, cảm nhận độ rung của mạch máu:


- Đây là Huyết Kế Nguyền Ấn của phù thủy Triệu Vô. Lão già tàn bạo đó tuy đã ẩn nấp sâu dưới Tế đàn hiến tế Triệu Gia, nhưng lão đã kích hoạt ấn ký này từ xa. Con nhìn xem, những vệt đen trên ngực Dương Chi đang đập theo một nhịp điệu kỳ quái. Đó chính là nhịp tim của Triệu Vô. Mỗi lần tim lão đập, nguyền ấn lại hút một ngụm huyết khí của con bé truyền về tế đàn ngầm để nuôi dưỡng tàn hồn Cựu Thần. Nếu nhịp đập này không bị chặt đứt, con bé sẽ bị hút cạn sinh mệnh lực và chết đi trong vòng ba ngày.


Sự căm hận tột cùng như một ngọn lửa rèn bùng phát trong lồng ngực Dương Minh. Tiếng động cơ cơ khí trầm đục của mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa trong ngực cậu gầm rú lên dữ dội. Cậu không thể giương mắt nhìn em gái mình bị gặm nhấm từng giây bởi lão phù thủy đê hèn kia.


Dương Minh dứt khoát đưa cánh tay phải dị biến – thứ Hắc Trảo khổng lồ hóa đen gân guốc – áp sát vào vết đen trên cánh tay Dương Chi. Cậu muốn vận dụng Bí thuật Nuốt Nguyền Chú, dùng chính cơ thể vật chứa phản ma pháp của mình để hút sạch luồng oán khí đang tàn phá em gái.


- Dừng tay! Con điên rồi sao? - Lê Trọng hét lên, vung tay gạt mạnh tay Dương Minh ra.


Nhưng Dương Minh đã quá điên cuồng vì đau đớn tinh thần. Cậu phớt lờ lời cảnh báo, tay phải bọc Thiết Thể khóa chặt lấy cánh tay Dương Chi, há miệng hút mạnh luồng hắc khí đen kịt đang sủi bọt trên da cô bé.


Uỳnh!


Một phản lực năng lượng bạo liệt đột ngột bùng phát từ ngực phải Dương Minh. Lò nung nguyên tố trong tim cậu đang bị quá tải nhiệt lượng do ảnh hưởng của thanh kiếm mạ bạc dưới giếng, lập tức phản phệ dữ dội. Luồng nhiệt năng bạo tàn từ lò nung truyền ngược qua cánh tay quỷ, dội thẳng vào cơ thể yếu ớt của Dương Chi.


Cô bé hét lên một tiếng đau đớn, toàn thân co giật mạnh mẽ. Ngay lập tức, từ tai và mũi của Dương Chi, những dòng máu đen kịt rỉ ra, thấm đẫm tấm nệm rơm rách nát. Nguyền ấn trên ngực cô bé phát sáng đỏ rực, phản kháng điên cuồng trước sự xâm nhập của hắc khí Dương Minh.


Dương Minh kinh hoàng buông tay ra, lùi lại vài bước rồi ngã quỵ xuống đất. Cậu nhìn bàn tay phải dị biến của mình, rồi nhìn dòng máu đen đang chảy ra từ mặt em gái, lòng dâng lên một nỗi tự trách và sợ hãi tột cùng. Cậu vừa làm tổn thương người duy nhất cậu muốn bảo vệ bằng chính sức mạnh quái dị của mình.


- Ngu ngốc! - Lê Trọng giận dữ quát, tay nhanh chóng châm thêm ba cây kim đồng nung vào đỉnh đầu Dương Chi để ổn định huyết khí. - Thể chất lò nung của con quá bạo liệt, chứa đầy sát ý của tàn hồn Triệu Vô ký sinh. Cơ thể Dương Chi yếu ớt như một cọng cỏ khô, con dùng nguyền lực thô bạo của mình áp chế chỉ khiến lò nung thiêu rụi kinh mạch con bé nhanh hơn thôi! Cách duy nhất để giải cứu con bé là phải đột kích biệt phủ Triệu gia, tiêu diệt tận gốc Triệu Vô và cướp lấy nguyền ấn cốt lõi trên tế đàn ngầm để giải ấn đúng cách. Nếu Triệu Vô chết mà không giải ấn, sợi dây liên kết linh hồn sẽ kéo theo mạng sống của Dương Chi xuống địa ngục!


Trịnh Linh từ góc phòng bước lên, khuôn mặt thanh tú nhợt nhạt vì kiệt sức. Cô đặt bàn tay tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ của quang thuật lên trán Dương Chi, vận hành Quang Minh Tịnh Tâm Thiền để xoa dịu những vệt máu đen đang chảy:


- Dương Minh... đừng tự trách mình. Để ta dùng quang thuật thanh tẩy nhẹ che chắn tạm thời cho Dương Chi. Ánh sáng của ta có thể làm nhiễu loạn kết nối tầm xa của Triệu Vô, giữ cho nhịp đập nguyền ấn chậm lại. Nhưng ta chỉ có thể duy trì được tối đa ba ngày. Sau thời gian đó, quang năng của ta sẽ cạn kiệt.


Dương Minh bấu chặt móng vuốt tay trái xuống nền đá tăng phòng đến mức bật móng, máu tươi đỏ rực chảy ra hòa cùng vôi bột trắng xóa. Cậu nhìn sư phụ Lê Trọng, rồi nhìn Trịnh Linh, khẽ gật đầu. Ánh mắt cậu bừng lên một quyết tâm sát phạt lạnh lùng. Cậu sẽ đột kích biệt phủ Triệu gia. Cậu sẽ giết Triệu Vô, dù có phải trả giá bằng việc van tim đồng nung nổ tung.


Đột nhiên, một tiếng sột soạt nhỏ vang lên từ phía cửa sổ tăng phòng mục nát.


Giữa màn mưa phùn lạnh giá, một con quạ đen có đôi mắt đục ngầu do bị ám thuật ngự trị từ từ đáp xuống bậu cửa. Nó ngậm trong mỏ một ống tre nhỏ bọc da thú chống nước. Con quạ khẽ rũ cánh, thả ống tre xuống sàn nhà rồi đổ gục xuống, cơ thể nhanh chóng hóa thành một vũng nước đen hôi thối do bị ăn mòn bởi độc tố truyền tin.


Lão Tiêu nhanh nhẹn nhặt ống tre lên, lau sạch lớp nước đen bên ngoài rồi trao cho Lê Trọng. Lê Trọng dùng những ngón tay thon dài miết nhẹ lên lớp da thú bọc ngoài, rồi đưa cho Dương Minh:


- Đây là mật thư của Giang Khói gửi đến. Tên buôn lậu ranh ma đó cuối cùng cũng chịu giao ra sơ đồ phòng ngự của biệt phủ Triệu gia.


Dương Minh vội vã dùng tay trái rút mảnh da thú ra trải phẳng dưới ánh sáng lờ mờ của cây đèn dầu hỏa cũ kỹ. Trên tấm da thú cũ nát, Giang Khói đã dùng mực làm từ nhựa độc dạ thảo vẽ chi tiết sơ đồ kiến trúc của biệt phủ Triệu gia, nằm kiên cố trên một vách đá dựng đứng phía Bắc thị trấn biên giới.


Mật thư ghi rõ:

"Biệt phủ Triệu gia được bảo vệ bởi ba chốt chặn tuần tra nghiêm ngặt nhất của lính giáp sắt Triệu gia. Lối vào duy nhất dẫn xuống Tế đàn hiến tế Triệu Gia nằm sau bức tường mật đạo của thư phòng Triệu Vô. Tuy nhiên, toàn bộ khu vực biệt phủ và bầu trời ngoại ô thị trấn đang bị phong tỏa hoàn toàn bởi mạng lưới do thám của Triệu Thú. Đàn dơi quỷ đột biến của hắn di chuyển liên tục 24/7, phát ra sóng âm định vị cực kỳ nhạy bén. Bất kỳ sinh vật nào có dao động hắc khí hay chuyển động lớn xuất hiện trong bán kính hai dặm quanh biệt phủ đều sẽ bị đàn dơi phát hiện và dẫn dụ đội tuần tra của Lý Cương đến bao vây tiêu diệt."


Dương Minh nhìn chằm chằm vào sơ đồ ba chốt chặn tuần tra. Sức mạnh cận chiến Thiết Thể của cậu lúc này đang bị tổn thương nặng sau vụ nổ tháp canh, vai phải xơ cứng hoàn toàn và mất đi cảm giác nhiệt độ do quang năng của thanh kiếm mạ bạc dưới giếng truyền qua địa tầng. Cậu không thể tấn công trực diện khi kẻ thù nắm giữ bầu trời và có hệ thống cảnh báo từ trên không.


Lê Trọng trầm ngâm, ngón tay gõ nhịp liên tục lên bàn gỗ:


- Kết giới hắc hỏa bao quanh biệt phủ Triệu gia rất mạnh. Nếu con xông thẳng vào đó lúc này, tiếng động cơ lò nung trong ngực con sẽ kích hoạt toàn bộ bẫy rập lôi điện. Chúng ta phải làm mù hệ thống do thám của chúng trước.


Dương Minh đưa ngón tay trái chỉ thẳng vào cái tên "Triệu Thú" được Giang Khói khoanh đỏ trên bản đồ. Đôi mắt cậu sắc lạnh như dao.


- Con muốn tiêu diệt Triệu Thú trước? - Lê Trọng hỏi, dù mắt mù nhưng lão vẫn thấu suốt ý định của đệ tử. - Ý kiến hay. Triệu Thú là kẻ điều khiển đàn dơi quỷ đột biến. Nếu hắn chết, đàn dơi sẽ mất đi ý thức chỉ huy, hệ thống do thám bầu trời của Triệu gia sẽ hoàn toàn bị mù. Lúc đó, con mới có cơ hội đột kích biệt phủ mà không bị phát hiện.


Dương Minh khẽ gật đầu. Cậu đứng thẳng dậy, chỉnh lại chiếc nón lá rách che nửa khuôn mặt nhợt nhạt và nửa bên phải đang bị hoại tử nhẹ. Cậu siết chặt nắm tay trái lành lặn, chuẩn bị xuất phát tiến vào Khu rừng Chết Chóc – nơi Triệu Thú thường xuyên ẩn nấp để ngự thú.


Nhưng ngay khi Dương Minh vừa bước một bước về phía cửa tăng phòng, một tiếng rít nhọn hoắt, chói tai đột ngột xé toạc màn mưa đêm tĩnh mịch của ngôi chùa cổ.


Một cái bóng đen khổng lồ với đôi cánh da rách nát rầm rập đáp xuống mái ngói mục nát ngay phía trên tăng phòng nơi Dương Chi đang nằm.


Đó là một con dơi quỷ đột biến của Triệu Thú. Đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng của nó phát ra những luồng sóng âm màu tím nhạt, xuyên qua lớp ngói vỡ, định vị trực tiếp luồng sinh mệnh lực yếu ớt của Dương Chi và chướng khí nguyền rủa đang rò rỉ dưới nền đất tăng phòng.


Tiếng đập cánh rầm rập của đàn dơi quỷ từ phía xa bắt đầu vọng lại trong gió, báo hiệu cái bẫy chết người của kẻ thù đã chính thức ập xuống ngôi chùa cổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!