Nhạc nềnIrregular

Hương Trầm Chùa Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa phùn biên thùy lạnh buốt như những cây kim châm nhỏ rậm rạp dội xuống mái ngói xám xịt của Ngôi chùa đổ nát ngoại ô. Tiếng mưa rơi lộp bộp xen lẫn tiếng xào xạc của rặng tre gai rậm rạp bao quanh phế tích cổ kính này, tạo nên một bầu không khí u uất và cô tịch đến nghẹt thở.


Dương Minh nằm dài trên thềm đá lạnh ngắt của tăng phòng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mỗi hơi thở của cậu lúc này đều phát ra tiếng khò khè rách nát, trầm đục như tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục. Di chứng của trận chiến hủy diệt tại Tháp quan sát nguyền rủa đã tàn phá cơ thể cậu một cách tàn khốc: bả vai phải bỏng rát do lôi điện phản phệ, da thịt Thiết Thể nứt nẻ rỉ ra từng dòng máu đen kịt rò rỉ oán khí. Thanh quản bị chướng khí ăn mòn hoại tử khiến cậu vĩnh viễn mất đi giọng nói bình thường, chỉ còn lại những âm thanh khàn đặc, đứt quãng nơi cổ họng.


Bên cạnh cậu, Lâm Thiết đang ngồi bệt tựa lưng vào cột gỗ, khuôn mặt lấm lem bụi than và máu khô, đôi mắt đỏ ngầu mệt mỏi nhìn chằm chằm vào chiếc rương gỗ chứa mười liều Thuốc ức chế Hắc Ấn vừa cướp được. Ở góc phòng, Trịnh Linh đang nhẹ nhàng đắp một chiếc khăn ấm lên trán Dương Chi. Cô bé mười hai tuổi gầy gò nằm co rúm trên tấm nệm rơm, cánh tay trái nhiễm nguyền chú Hóa Đen cấp độ nặng vẫn thỉnh thoảng giật nảy lên trong cơn mê sảng. Chỉ có chiếc Vòng bạc bảo mệnh đeo trên cổ tay cô bé là thỉnh thoảng lại phát ra những luồng sáng bạc dịu nhẹ, yếu ớt xua tan làn sương đen mờ mịt đang gặm nhấm lý trí của đứa trẻ tội nghiệp.


Sư thầy Giác Hải bước vào tăng phòng, chiếc áo cà sa xám vá nhiều mảnh đẫm nước mưa lạnh. Khuôn mặt chữ điền phúc hậu của thầy lộ vẻ nghiêm nghị thâm trầm. Trên tay thầy, chiếc khánh đồng cổ vật tỏa ra một mùi hương trầm ấm áp, xoa dịu phần nào cơn sốt nguyền rủa đang hành hạ Dương Chi. Thầy nhìn Dương Minh, khẽ thở dài:


- Chướng khí từ cánh tay quỷ của con quá nồng. Dù tiếng khánh đồng của ta có thể tạm thời tịnh hóa, nhưng Chấp pháp quan Tạ Doanh là kẻ có khứu giác ma pháp cực kỳ nhạy bén. Ông ta đã tìm thấy mảnh xích sắt rỉ máu đen của con tại tháp canh. Binh lính chấp pháp đang thu hẹp phạm vi tìm kiếm ra rặng tre ngoại ô này rồi.


Dương Minh cố gượng dậy, nhưng cơn đau co thắt đột ngột từ chiếc Van tim đồng nung trong ngực phải khiến cậu khuỵu xuống. Tiếng bánh răng cơ khí rít lên một tiếng khô khốc dưới áp lực máu đen bạo loạn. Cậu chỉ có thể dùng tay trái bấu chặt lấy ngực áo, phát ra tiếng khò khè bất lực. Cậu biết, nếu để Tạ Doanh tìm thấy nơi này, không chỉ hai anh em cậu mà cả ngôi chùa cổ và sư thầy Giác Hải cũng sẽ bị thiêu rụi dưới danh nghĩa "thanh tẩy dị giáo".


Đột nhiên, cánh cửa gỗ của tăng phòng bị đẩy nhẹ ra. Một bóng người gầy gò như bóng ma bước vào. Đó là Lão Tiêu, người gác nghĩa trang người chết mỏ lập dị. Tay lão xách một chiếc xô gỗ đựng đầy vôi bột kháng độc, mùi hôi nồng của vôi tỏa ra khắp phòng. Lão Tiêu nhìn Dương Minh bằng đôi mắt đục ngầu, giọng khàn khàn:


- Thằng nhóc cánh tay quỷ kia, nếu muốn giữ mạng cho em gái con và ngôi chùa này, mau đi theo ta. Nghĩa trang phu mỏ phía sau chùa có những ngôi mộ trống đã được rải vôi bột kháng độc. Đó là nơi duy nhất có thể che giấu hoàn toàn mùi oán khí rỉ ra từ cơ thể con.


Dương Minh nhìn em gái Dương Chi đang ngủ say, rồi nhìn sang Sư thầy Giác Hải. Sư thầy khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu:


- Con đi đi. Dương Chi cứ để Trịnh Linh và ta chăm sóc. Ta sẽ đứng ở cổng chùa chặn bước Tạ Doanh. Con phải giữ vững lý trí, tuyệt đối không được bộc phát nguyền lực lúc này.


Dương Minh cúi đầu lạy sư thầy, rồi lết cơ thể rách nát theo chân Lão Tiêu băng qua lối mòn đầy gai góc dẫn ra nghĩa trang phía sau chùa.


Chưa đầy một nén nhang sau khi Dương Minh ẩn nấp, một luồng ánh sáng bạc rực rỡ của lực lượng quang minh đột ngột xé toạc màn mưa phùn ngoại ô, chiếu sáng rực rỡ cả rặng tre gai bao quanh ngôi chùa cổ. Tiếng vó ngựa sắt dậm xuống nền đất lầy lội rầm rập, xen lẫn tiếng sủa dữ dội của đàn chó săn dị biến.


Chấp pháp quan Tạ Doanh dẫn đầu quân đoàn chấp pháp và thợ sắn chính quy bao vây hoàn toàn Ngôi chùa đổ nát ngoại ô. Ông ta bước xuống từ lưng con chiến mã bọc thép khổng lồ, chiến giáp chấp pháp màu bạc viền vàng lộng lẫy không vương một hạt bụi mưa, chiếc áo choàng trắng tinh khôi tung bay phần phật trong gió bão. Đi bên cạnh ông ta là Tạ Phong - tên thợ săn trẻ tàn nhẫn, tay cầm chiếc la bàn ma pháp đang xoay tròn liên tục, kim đồng chỉ thẳng vào cổng chùa.


- Chấp pháp quan đại nhân, la bàn ma pháp phát hiện dao động hắc khí nguyền rủa cực lớn từng xuất hiện ở khu vực này, nhưng khi đến gần rặng tre thì tín hiệu lại bị nhiễu loạn. - Tạ Phong gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh như kiếm quang.


Tạ Doanh siết chặt mảnh xích sắt rỉ máu đen trong lòng bàn tay bọc giáp bạc, đôi mắt rực lên sát khí cuồng tín tột độ:


- Lũ dị giáo dơ bẩn chỉ có thể lẩn trốn trong bóng tối phế tích. Khám xét toàn bộ tăng phòng cho ta! Kẻ nào cản đường, giết không tha!


- A Di Đà Phật.


Một tiếng niệm Phật trầm ấm vang lên từ phía cổng chùa. Sư thầy Giác Hải đứng chặn trước cổng gỗ mục nát, chiếc áo cà sa xám vá nhiều mảnh bay nhẹ trong gió mưa. Thầy đứng thẳng như một ngọn núi đá, ánh mắt tĩnh lặng nhìn thẳng vào đội quân chấp pháp đằng đằng sát khí:


- Nơi đây là chốn thanh tịnh tu hành của nhà Phật, không có dị giáo hay ác quỷ nào ẩn náu. Xin Chấp pháp quan đại nhân hãy thu hồi binh khí, tránh làm ô uế cửa Phật.


Tạ Doanh bước lên một bước, quang minh lực thâm trầm tỏa ra từ cơ thể ông ta khiến nước mưa xung quanh bị bốc hơi thành những làn khói trắng nhạt. Ông ta cười lạnh:


- Nhà sư kia, ngươi dám bao che cho tên dị nhân cánh tay quỷ đã đập nát Tháp quan sát nguyền rủa của triều đình sao? Mảnh xích sắt rỉ máu đen này dẫn thẳng đến đây. Tránh đường, nếu không ta sẽ coi ngươi là đồng phạm của dị giáo!


Sư thầy Giác Hải không hề lùi bước. Thầy từ từ đưa chiếc khánh đồng cổ vật lên trước ngực, tay phải gõ nhẹ một tiếng giòn giã.


Boong... Boong...


Âm thanh thanh tịnh, trầm ấm phát ra từ chiếc khánh đồng lan tỏa vào không trung, tạo ra một luồng sóng âm tịnh hóa mạnh mẽ quét qua toàn bộ quảng trường trước chùa. Ngay lập tức, chiếc la bàn ma pháp trên tay Tạ Phong phát ra tiếng kêu rắc rắc, kim đồng quay cuồng điên loạn rồi đứng yên hoàn toàn, không thể định vị được bất kỳ luồng hắc khí nào nữa. Đàn chó săn dị biến cũng hoảng sợ lùi lại, tiếng sủa chuyển thành những tiếng rên rỉ u uất.


- To gan! Ngươi dám dùng tà thuật làm nhiễu la bàn chấp pháp! - Tạ Phong phẫn nộ quát lớn, tay rút thanh kiếm mỏng mạ bạc định xông lên chém sư thầy.


- Thối lui! - Tạ Doanh giơ tay chặn Tạ Phong lại.


Đôi mắt trung niên cương nghị của Chấp pháp quan nhìn chằm chằm vào chiếc khánh đồng cổ vật trên tay Giác Hải, nhận ra đây là một bảo vật tịnh hóa cổ xưa không thuộc hệ thống ma pháp hoàng gia. Ông ta vận hành Thánh Quang Phạt Tội Quyết, một luồng ánh sáng bạc rực rỡ bùng phát từ lòng bàn tay phải, hóa thành một kết giới quang minh lực khổng lồ ép thẳng về phía Sư thầy Giác Hải.


- Để ta xem tiếng chuông của ngươi trụ được bao lâu trước ánh sáng phạt tội! - Tạ Doanh gầm lên.


Uỳnh!


Luồng quang minh lực tàn bạo va đập mạnh mẽ vào kết giới tịnh hóa của tiếng khánh đồng, tạo ra một chấn động lực khủng khiếp xé toạc màn mưa phùn, làm rạn nứt hoàn toàn trận pháp sương mù ngụy trang của rặng tre gai xung quanh. Sư thầy Giác Hải gồng mình chống đỡ, đôi chân trần lún sâu xuống nền đất bùn lầy lội. Kinh mạch toàn thân thầy bị luồng quang năng nóng bỏng của Tạ Doanh gặm nhấm dữ dội, máu tươi trào ra từ khóe môi nhuộm đỏ vạt áo cà sa xám vá mảnh. Nhưng thầy vẫn đứng vững, tay trái siết chặt chiếc khánh đồng không hề lung lay.


Trong lúc cuộc đối chất căng thẳng đang diễn ra ở cổng chùa, phía sau nghĩa trang hoang tàn, Lão Tiêu đã dẫn Dương Minh đến trước một ngôi mộ trống sâu hoắm dưới lòng đất.


- Nhảy xuống đi, thằng nhóc! - Lão Tiêu thì thầm, tay xúc từng xẻng vôi bột kháng độc đổ xuống hố mộ. - Vôi bột này sẽ trung hòa hoàn toàn mùi máu đen và chướng khí nguyền rủa rỉ ra từ vết thương của con. Nhưng con phải tuyệt đối giữ im lặng, không được để lộ nhịp tim.


Dương Minh khẽ gật đầu dưới chiếc nón lá rách. Cậu nhảy xuống hố mộ lạnh ngắt ẩm ướt, cơ thể rách nát va chạm với vách đất đá gây ra một cơn đau xé rách cơ bắp bả vai phải. Cậu cố gắng dùng chiếc áo choàng rách quấn chặt lấy cánh tay phải dị biến hòng che giấu luồng hắc khí đen kịt đang phát quang xanh lục tăm tối.


Tuy nhiên, ngay khi hắc khí chạm vào lớp vải áo choàng, phản lực năng lượng cuồng bạo từ vết thương bỏng lôi điện bùng phát dữ dội, xé toạc lớp vải ngụy trang thành từng mảnh vụn rách nát. Luồng hắc khí nồng nặc rò rỉ ra ngoài, đe dọa bốc lên khỏi miệng hố mộ.


"Khốn kiếp... áo choàng không thể chặn nổi hắc khí của Hắc Trảo lúc này!" - Dương Minh dằn vặt lo sợ tột cùng. Cậu nhận ra nếu để luồng oán khí này rò rỉ lên trên, Tạ Doanh với khứu giác ma pháp cực hạn sẽ phát hiện ra cậu ngay lập tức.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Dương Minh nhớ lại chỉ dẫn sinh tồn của Lão Tần và bí thuật nén oán khí của Lê Trọng. Cậu nhắm mắt lại, ngồi tĩnh lặng hoàn toàn dưới đáy hố mộ phủ đầy vôi bột lạnh buốt xương tủy. Cậu bắt đầu vận hành Thiền định hạ nhịp tim mỏ quặng.


Cậu khép chặt vòm họng bỏng rát, chủ động điều hòa nhịp thở, hít sâu một hơi rồi đóng chặt các lỗ chân lông cơ thể. Cậu tập trung tinh thần tuyệt đối vào tiếng đập của lò nung trong tim và chiếc Van tim đồng nung trong ngực phải.


"Chậm lại... Chậm lại nữa..."


Tiếng đập thoi thóp trong lồng ngực Dương Minh bắt đầu chậm dần, chậm dần. Nhịp tim từ tám mươi nhịp hạ xuống năm mươi, rồi ba mươi, và cuối cùng dừng lại ở mức cực hạn – chỉ còn năm nhịp mỗi phút. Dòng máu đen chứa độc tố nguyền rủa tuần hoàn chậm lại, tạm thời bị đông cứng kinh mạch bả vai phải, ngăn chặn hoàn toàn việc rò rỉ hắc khí ra ngoài da thịt.


Nhưng cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc. Chiếc Van tim đồng nung trong ngực cậu phát ra tiếng rít cơ khí rợn người dưới áp lực máu giảm đột ngột, gặm nhấm kinh mạch ngực phải gây ra một cơn đau co thắt lồng ngực kinh hoàng tưởng chừng như muốn nổ tung tim cậu. Dương Minh cắn chặt môi đến mức rỉ máu tươi, hai bàn tay trái bấu chặt vào đất đá lạnh buốt để giữ vững lý trí không bị chìm vào bóng tối vô thức. Cậu biến cơ thể mình thành một tảng đá chết, hoàn toàn biến mất khỏi mọi la bàn dò quét ma pháp của thợ săn.


Trên cổng chùa, cuộc đối đầu giữa Tạ Doanh và Sư thầy Giác Hải đã đạt đến đỉnh điểm căng thẳng. Sư thầy Giác Hải ho ra một ngụm máu tươi, kết giới tịnh hóa của chiếc khánh đồng bị quang minh lực của Tạ Doanh đè bẹp hoàn toàn. Thầy khuỵu một gối xuống đất, nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn Chấp pháp quan:


- Chấp pháp quan đại nhân... Phật môn từ bi... không chứa chấp ác quỷ... Xin đại nhân hãy dừng tay.


Tạ Doanh thu hồi quang minh lực, thanh thánh kiếm phạt tội đeo sau lưng ông ta rung lên bần bật tỏa ra sát ý lạnh lùng. Ông ta liếc nhìn vết máu tươi của Giác Hải trên thềm đá, rồi nhìn vào la bàn ma pháp của Tạ Phong lúc này đã hoàn toàn im bặt, không còn chỉ hướng nữa.


- Sư thầy, ngươi đã bị thương tổn kinh mạch nghiêm trọng do chống đỡ quang minh lực của ta. - Tạ Doanh khàn giọng nói, giọng nói mang theo một áp lực tinh thần cực đoan. - Ta tạm thời không tìm thấy dấu vết hắc khí của tên dị nhân kia ở đây. Nhưng đừng tưởng tiếng khánh đồng của ngươi có thể che giấu được bóng tối mãi mãi.


Tạ Doanh quay sang nhìn Tạ Phong, ra lệnh bằng giọng lạnh lùng:


- Rút quân tạm thời khỏi chùa cổ. Thiết lập vòng vây phong tỏa ngoại ô nghiêm ngặt trong bán kính mười dặm. Không cho bất kỳ ai ra vào rặng tre này.


- Nhưng đại nhân... tên dị nhân mang cánh tay quỷ chắc chắn đang trốn gần đây! - Tạ Phong bướng bỉnh phản đối.


- Ta tự có tính toán. Đi! - Tạ Doanh quát lớn, vung chiếc áo choàng trắng tinh khôi xoay người bước lên chiến mã.


Tạ Phong căm hận nhìn Sư thầy Giác Hải, rồi nhìn thanh kiếm mỏng mạ bạc của mình. Hắn biết sư phụ mình ngoài mặt rút quân nhưng thực chất là đang dàn dựng một cái bẫy ngầm tàn độc. Trước khi bước ra khỏi cổng chùa, Tạ Doanh âm thầm vung tay phóng ra một luồng sáng bạc rực rỡ, cắm sầm thanh kiếm mạ bạc phạt tội xuống giếng nước ngọt duy nhất ở sân chùa cổ. Thanh kiếm găm sâu vào lòng đất giếng, tỏa ra luồng quang minh lực cực hạn làm đông cứng nhẹ nguồn nước thanh tịnh của chùa, khóa chặt mọi dòng chảy oán khí xung quanh phế tích.


Dưới đáy hố mộ trống phủ đầy vôi bột kháng độc, Dương Minh vẫn nằm im lìm như một xác chết lạnh ngắt. Cơn co thắt từ chiếc van tim đồng nung đang rạn nứt rít lên từng hồi đau nhói, trong khi thanh kiếm mạ bạc dưới giếng nước bắt đầu tỏa ra luồng sóng quang năng buốt giá truyền qua địa tầng, làm nhiễu loạn dòng chảy oán khí trong kinh mạch vai phải của cậu, báo hiệu một cuộc khủng hoảng sinh tử mới sắp đổ xuống ngôi chùa cổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!