Nhạc nềnIrregular

Săn Lùng Dị Nhân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào bên tai, kéo theo màn mưa phùn lạnh buốt của khu ổ chuột Hắc Thủy dội thẳng vào khuôn mặt đang cháy xém của Dương Minh. Cậu đang rơi. Rơi tự do từ độ cao mười trượng của đỉnh Tháp quan sát nguyền rủa vừa đổ nát.


Trong lồng ngực phải của cậu, chiếc Van tim đồng nung đang rên rỉ những tiếng cơ khí rít tai dồn dập, bánh răng rỉ sét quay cuồng dưới áp lực máu đen đang sôi sục. Cánh tay phải Thiết Thể hóa đen hoàn toàn của cậu bị luồng lôi điện phản phệ từ lõi thạch ngọc thiêu rụi, da thịt rách nát lộ ra những thớ cơ cháy đen, rò rỉ từng giọt máu màu đen kịt. Thanh quản bị hủy hoại hoàn toàn khiến cậu không thể hét lên, mọi nỗi đau đớn tột cùng chỉ có thể nén lại thành những tiếng khò khè đứt quãng, u uất nghẹn lại nơi cổ họng.


Bóng tối dưới chân tháp canh sâu hoắm như miệng của một con quái thú đang chờ nuốt chửng cậu. Dương Minh khép hờ đôi mắt đen láy, ý thức bắt đầu mơ màng. Cậu đã làm được. Lõi thạch ngọc đã vỡ vụn. Hệ thống do thám của gia tộc Triệu Thị đã bị mù. Em gái Dương Chi của cậu tạm thời được an toàn...


- Dương Minh!!!


Một tiếng gầm phẫn nộ và quen thuộc đột ngột xé toạc màn mưa đêm.


Từ trong bóng tối của những dãy lều bạt rách nát dưới chân tháp, một bóng người vạm vỡ như gấu rừng lao ra. Đó là Lâm Thiết. Gã bạn thân nối khố của cậu, người đáng lẽ phải đang dưỡng thương chân ở Hang đá Hắc Phong, giờ đây lại xuất hiện với đôi mắt đỏ ngầu hoang dại. Trên tay Lâm Thiết, chiếc búa tạ sắt đen bị chém gãy hoàn toàn cán gỗ chỉ còn lại đầu búa mẻ nặng trịch.


Nhìn thấy Dương Minh đang rơi xuống như một cánh chim gãy cánh, Lâm Thiết không chút chần chừ. Gã dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp phu mỏ vào đôi chân trần, nhảy vọt lên một bệ đá quặng bỏ hoang, vung đầu búa mẻ đập mạnh vào hàng rào gỗ thông dày bọc quanh khu chợ cũ ngay dưới quỹ đạo rơi của Dương Minh.


Rầm! Rầm! Răng rắc!


Những thanh gỗ thông lớn bị lực búa tàn bạo của Lâm Thiết đập gãy gập, tạo thành một chiếc đệm gỗ dã chiến đàn hồi. Ngay khoảnh khắc Dương Minh rơi sầm xuống, đống gỗ thông nát vụn dưới sức nặng của cậu, giảm đi phần lớn chấn động lực chết người. Nhưng phản lực vẫn khiến Dương Minh nôn ra một ngụm máu đen lạnh ngắt, cơ thể cậu nảy lên rồi rơi thẳng vào vòng tay vạm vỡ của Lâm Thiết.


- Khốn kiếp! Cậu còn sống không, Minh?! - Lâm Thiết khàn giọng hét lên, hai cánh tay gã run lên bần bật khi đỡ lấy cơ thể rách nát, bỏng rộp của bạn thân.


Dương Minh chỉ có thể khẽ giật giật ngón tay trái bọc xích sắt rách nát, phát ra tiếng khò khè yếu ớt trong cổ họng để ra hiệu. Van tim đồng nung trong ngực cậu rít lên một tiếng khô khốc rồi tạm thời chậm lại.


Chưa kịp để hai người thở dốc, một tiếng nổ vang dội khác lại bùng phát từ đỉnh tháp canh đổ nát. Luồng sáng bạc của lực lượng quang minh rực rỡ xé toạc màn đêm mưa phùn, chiếu sáng rực rỡ cả quảng trường trung tâm khu ổ chuột.


Chấp pháp quan Tạ Doanh xuất hiện.


Ông ta đứng lơ lửng trên không trung bằng một kết giới ánh sáng hình tròn, chiến giáp chấp pháp màu bạc viền vàng lộng lẫy không vương một hạt bụi mưa, chiếc áo choàng trắng tinh khôi tung bay phần phật trong gió bão. Khuôn mặt trung niên cương nghị của ông ta giờ đây vặn vẹo vì phẫn nộ tột cùng. Tháp quan sát nguyền rủa - biểu tượng trật tự ánh sáng của hoàng gia tại biên thùy - đã bị một kẻ vô ma lực đập nát ngay trước mắt ông ta.


- Lũ dị giáo dơ bẩn! - Giọng nói của Tạ Doanh mang theo quang minh lực thâm trầm, vang dội khắp thị trấn Hắc Thủy như tiếng sấm sét. - Truy quét toàn bộ thị trấn! Phong tỏa năm lối ra bằng kết giới quang minh! Tìm ra tên dị nhân mang cánh tay quỷ kia cho ta! Giết không tha!


Vút! Vút! Vút!


Hàng trăm thợ săn chính quy và lính chấp pháp mặc giáp nhẹ viền bạc lập tức rút kiếm mạ bạc, lao xuống các ngõ ngách của khu ổ chuột như một đàn kền kền ngửi thấy mùi xác chết. Tiếng chó săn dị biến sủa vang dội, móng vuốt của chúng cào rầm rập trên nền đá lầy lội.


- Đi mau! - Lâm Thiết cắn răng, xốc Dương Minh lên bả vai rộng của mình, bất chấp vết thương cũ ở ngực đang rỉ máu tươi. Gã lao nhanh vào bóng tối của những con hẻm hẹp hôi thối, né tránh những luồng ánh sáng dò quét rực rỡ của quân triều đình.


Cuộc vây quét của Chấp pháp quan Tạ Doanh bắt đầu bao trùm lấy thị trấn Hắc Thủy với một sự tàn bạo chưa từng có. Lính chấp pháp xông vào từng căn lều bạt rách nát, lôi những người dân nghèo tị nạn đang nhiễm dịch Hóa Đen ra ngoài màn mưa lạnh giá. Tiếng roi da ma pháp quất chan chát, tiếng khóc lóc thảm thiết của trẻ nhỏ và tiếng gào thét của những người mẹ nghèo xé toạc màn đêm.


- Nói! Tên dị nhân cánh tay quỷ đang trốn ở đâu?! - Một tên lính chấp pháp giẫm mạnh chân lên ngực một phu mỏ già yếu, vung roi điện hắc lôi quát lớn.


Lão phu mỏ bị giẫm đến vẹo sườn, máu tươi trào ra khóe miệng, nhưng lão chỉ nhìn tên lính bằng đôi mắt đục ngầu, khẽ nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu xuống đất, im lặng. Lão là một trong mười hai người vừa được Dương Minh dùng miệng hút độc thanh lọc cứu sống ban sáng. Lão biết, mạng sống này là do thiếu niên cánh tay quỷ kia đánh đổi bằng chính xương máu để giành lại.


Không chỉ có lão, hàng trăm dân nghèo khu ổ chuột Hắc Thủy đồng loạt giả câm giả điếc trước những đòn tra tấn dã man của lính triều đình. Một sự đoàn kết thầm lặng nhưng kiên định như đá tảng bao trùm lấy những con người khốn khổ nhất xã hội biên thùy.


Khi nhìn thấy những vệt máu đen rò rỉ từ cánh tay quỷ của Dương Minh trên mặt đất lầy lội, một người phụ nữ nghèo không ngần ngại dùng chiếc trâm đồng tự rạch sâu vào lòng bàn tay mình. Cô quỳ sụp xuống, để máu đỏ tươi của phàm nhân chảy tràn ra, bôi xóa và trộn lẫn vào vết máu đen của Dương Minh, làm tiêu biến hoàn toàn dấu vết hắc khí phát quang. Những người khác nhanh chóng bê những thúng vôi bột kháng độc đổ khắp các ngõ ngách, xóa sạch mùi khứu giác của đàn chó săn dị biến.


- Lũ rác rưởi cứng đầu! - Tên lính chấp pháp tức giận vung kiếm chém đứt cánh tay của một phu mỏ phản kháng, nhưng đáp lại gã vẫn chỉ là sự im lặng căm hờn của đám đông.


Trong lúc đó, ở một góc hẻm tối tăm ngập ngụa nước thải ven sông Hắc Thủy, Liễu Thanh - nữ dược sư nghèo - đang điên cuồng đẩy chiếc xe đẩy quặng hai đáy. Bên dưới ngăn ẩn ngầm của chiếc xe, Dương Chi đang ngủ sâu bình yên, chiếc Vòng bạc bảo mệnh trên cổ tay cô bé vẫn tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ xua tan chướng khí xung quanh. Lâm Thiết cũng đã lách người nằm bọc lót phía dưới ngăn ẩn để bảo vệ cô bé.


Dương Minh lết cơ thể rách nát đi bên cạnh xe, bả vai phải xơ cứng của cậu liên tục co thắt đau nhói. Cậu chọn cách di chuyển qua đường cống ngầm rác thải ven sông. Mùi hôi thối nồng nặc của chất thải hoại tử và axit ma pháp từ thành phố thượng lưu xả xuống dâng lên ngùn ngụt, nhưng đối với Dương Minh, đây lại là lá chắn hoàn hảo nhất. Mùi hôi thối này che giấu hoàn toàn mùi oán khí phát ra từ bả vai bị bỏng lôi điện của cậu, vô hiệu hóa la bàn dò quét của Chấp pháp quan Tạ Doanh.


- Minh... cố lên em. Sắp đến lối ra ngoại ô rồi. - Liễu Thanh thì thầm, mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt mệt mỏi của cô.


Phía sau họ, tiếng đổ vỡ và tiếng gào thét từ khu ổ chuột vẫn vang vọng. Lê Trọng - lão thầy thuốc mù - đã chủ động ở lại chặn hậu. Xưởng rèn cổ vật của ông, nơi ẩn náu ấm áp duy nhất của nhóm Dương Minh trong những ngày qua, giờ đây đã bị lính chấp pháp niêm phong hoàn toàn bằng bùa chú quang minh rực sáng. Lê Trọng đứng lặng người trong màn mưa, đôi mắt mù hướng về phía quảng trường tháp canh, khóe môi khẽ nở một nụ cười thâm trầm đầy ẩn ý.


Vượt qua đường cống ngầm ngập búa xua chất thải, nhóm Dương Minh cuối cùng cũng thoát ra được ngoại ô thị trấn Hắc Thủy. Trước mắt họ, giữa những rặng tre gai rậm rạp được bao bọc bởi trận pháp sương mù ngụy trang nhẹ, Ngôi chùa đổ nát ngoại ô hiện ra u tịch dưới màn mưa đêm.


Cánh cổng gỗ mục nát của chùa từ từ mở ra. Sư thầy Giác Hải bước ra đón họ, thầy mặc chiếc áo cà sa xám vá nhiều mảnh, khuôn mặt phúc hậu trầm tĩnh không chút gợn sóng trước hiểm nguy cận kề.


- A Di Đà Phật. Thiện tai, thiện tai. Các con mau vào trong lánh nạn. - Sư thầy Giác Hải khẽ cúi đầu.


Thầy cầm chiếc khánh đồng cổ vật trên tay, gõ nhẹ một tiếng giòn giã.


Boong... Boong...


Âm thanh thanh tịnh, trầm ấm phát ra từ chiếc khánh đồng lan tỏa vào không trung, tạo ra một luồng sóng âm tịnh hóa dịu nhẹ quét qua cơ thể Dương Minh. Ngay lập tức, luồng hắc khí cuồng bạo đang sôi sục trên vai phải cậu bị áp chế, nhịp tim của cậu chậm lại, làm dịu đi cơn co thắt kinh hoàng của chiếc Van tim đồng nung trong ngực. Dương Minh khuỵu gối xuống thềm đá chùa cổ, thở phào một tiếng khò khè nhẹ nhõm.


Cùng lúc đó, quay trở lại quảng trường trung tâm thị trấn Hắc Thủy hoang tàn.


Chấp pháp quan Tạ Doanh đáp xuống đống đổ nát của Tháp quan sát nguyền rủa. Những mảnh vỡ thạch ngọc đỏ rực vẫn còn vương vãi dưới đất, bốc khói đen nghi ngút.


Tạ Doanh bước đi trên đống đá tảng đổ nát, ánh mắt sắc bén như kiếm quang quét qua hiện trường. Đột nhiên, ánh mắt ông ta dừng lại ở một khe đá hẹp dưới chân cột tháp bị gãy.


Ông ta cúi xuống, vươn bàn tay bọc giáp bạc nhặt lên một vật.


Đó là một mảnh xích sắt phong ấn rỉ sét rách nát - một mắt xích từ chiếc găng tay nén lực của Dương Minh bị vụ nổ lôi điện đánh văng ra. Trên mảnh xích sắt rỉ sét ấy, vẫn còn dính một vệt máu màu đen kịt, lạnh lẽo, tỏa ra một luồng oán khí tăm tối nhàn nhạt.


Tạ Doanh siết chặt mảnh xích sắt trong lòng bàn tay, lực siết mạnh đến mức ngọc thạch quang minh trên giáp tay ông ta phát ra tiếng rạn nứt giòn giã. Đôi mắt ông ta rực lên một luồng sát khí lạnh lùng, cuồng tín tột độ, hướng nhìn về phía màn sương mù dày đặc ngoài ngoại ô thị trấn:


- Tìm ra nó, giết không tha!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!