Đột Kích Tháp Canh
Tiếng sủa dữ dội của đàn chó săn dị biến từ phía đầu ngõ rèn dội vào vách đá hầm ngầm rầm rập, xé toạc bầu không khí vốn đã căng như dây đàn. Nước mưa hòa lẫn bùn đất từ trên khe cửa rỉ xuống, lạnh buốt. Dương Minh đứng bên bàn rèn cơ khí của Phan Hắc, năm ngón tay trái siết chặt bệ đá. Bả vai phải xơ cứng của cậu khẽ giật mạnh, chiếc găng tay nén lực mini bằng đồng nung vừa được khảm chặt vào tay phát ra những tiếng kêu rít cơ khí nhỏ tai.
- Anh Minh! Bọn chúng đông lắm, Tạ Phong đang dẫn đầu đội chấp pháp, chó săn của chúng đã ngửi thấy mùi máu đen rò rỉ rồi! - Trần Tử hớt hải lao vào, gương mặt cậu thiếu niên nhợt nhạt dưới ánh lửa rèn lập lòe, bùn đất bám đầy trên vạt áo rách.
Dương Minh không thể trả lời bằng lời nói. Thanh quản bị chướng khí nguyền rủa ăn mòn hoại tử từ những ca hút độc trước đó khiến cậu vĩnh viễn mất đi giọng nói bình thường. Cậu chỉ có thể phát ra những tiếng thở khò khè trầm đục trong cổ họng. Nhưng đôi mắt đen láy của cậu bừng lên ngọn lửa kiên định tuyệt đối. Cậu quay sang nhìn Lê Trọng. Lão thầy thuốc mù đứng trầm mặc bên bể nước tôi quặng, đôi mắt mờ đục hướng về phía lối ra hầm ngầm, tay vẫn siết chặt bộ kim châm cứu bằng đồng nung.
Lê Trọng khẽ gật đầu, giọng trầm xuống đầy áp lực:
- Đi đi, Dương Minh. Ta và Phan Hắc sẽ canh giữ chiếc xe đẩy hai đáy này. Dương Chi đang ngủ sâu, vết đen nguyền rủa của con bé tạm thời được tịnh hóa. Nhưng nếu con không phá hủy tháp canh kia trước khi mắt quỷ hoàn thành quét sóng toàn diện, tất cả chúng ta đều sẽ bị nghiền nát.
Phan Hắc đứng bên cạnh, hai tay dính đầy dầu đen, gạt gọng kính dày cộp, gằn giọng:
- Nhớ kỹ, chiếc găng tay nén lực mini này sử dụng tro than lò nung cổ đại trong máu của cậu làm chất xúc tác. Nó chỉ giúp cậu làm mù tháp canh trong vòng một trăm nhịp thở. Quá thời gian đó, hoặc nếu cậu bộc phát lực lượng Hắc Trảo quá giới hạn, chiếc Van tim đồng nung trong ngực cậu sẽ nổ tung!
Tạch. Tạch. Tạch.
Tiếng bánh răng cơ khí siêu nhỏ gõ đều đặn bên trong ngực phải của Dương Minh như một lời nhắc nhở lạnh lùng về giới hạn tử vong. Cậu không chần chừ thêm một giây. Dương Minh giật phắt chiếc áo choàng rách quấn quanh người, che kín bả vai phải xơ cứng, rồi lướt đi.
Cậu vận dụng Cước bộ sương mù, thân ảnh mờ ảo lướt đi trong sương độc và cơn mưa phùn lạnh giá của khu ổ chuột Hắc Thủy. Tiếng chó săn dị biến sủa vang dội phía sau lưng, nhưng Dương Minh đã chủ động nín thở, ép nhịp tim hạ xuống mức cực thấp bằng kỹ thuật nín thở mỏ quặng. Dòng máu đen tuần hoàn chậm lại giúp triệt tiêu hoàn toàn dao động hắc khí phát quang, biến cậu thành một bóng ma vô hình đi ngược hướng gió, kéo đàn chó săn ra xa khu vực ngõ rèn ẩn giấu Dương Chi.
Trước mắt cậu, Tháp quan sát nguyền rủa hiện ra như một con quái thú khổng lồ bằng đá tảng cao mười trượng đứng sừng sững giữa quảng trường thị trấn. Trên đỉnh tháp, viên thạch ngọc khổng lồ rực đỏ như mắt quỷ đang xoay tròn chậm rãi, phát ra những luồng sóng ánh sáng xanh lục quét liên tục qua các mái nhà rách nát của dân nghèo.
Dương Minh lách qua các chốt chặn tuần tra giáp sắt của gia tộc Triệu Thị, tiếp cận vách đá dựng đứng cheo leo phía sau đỉnh tháp. Đây là điểm mù duy nhất của tháp canh. Gió từ vực sâu thổi lên rít gào, quật những hạt mưa lạnh buốt vào khuôn mặt nửa xám đen của cậu.
Dương Minh vươn cánh tay phải dị biến bọc Thiết Thể xám thép, năm ngón tay cứng như móc sắt cắm phập vào kẽ đá trơn trượt. Cậu bắt đầu leo. Cơn đau từ bả vai phải xơ cứng nhói lên từng đợt, lồng ngực nóng ran như chứa một lò than cháy bỏng. Van tim đồng nung co thắt dữ dội, rên rỉ những tiếng cơ khí rít tai dưới áp lực máu tăng vọt. Cậu nghiến chặt răng đến mức máu tươi trào ra khóe môi, không để phát ra một tiếng rên rỉ nào.
Khi chỉ còn cách đỉnh tháp ba trượng, Dương Minh giơ tay phải, kích hoạt chiếc găng tay nén lực mini bằng đồng nung của Phan Hắc.
Uỳnh!
Một luồng sương oán khí nghịch chuyển màu đen xám phun mạnh ra từ các van xả của găng tay, bao phủ lấy đỉnh tháp. Viên thạch ngọc đỏ rực lập tức chập chờn, luồng sóng ánh sáng xanh lục quét sóng bị nhiễu loạn hoàn toàn.
Một trăm nhịp thở bắt đầu đếm ngược.
Dương Minh dùng hết sức tàn, húc người nhảy vọt lên sàn đá đỉnh tháp canh. Nhưng ngay khi chân cậu vừa chạm đất, một luồng kiếm khí gió sắc bén xé toạc màn sương đen lao thẳng vào ngực cậu.
Dương Minh nghiêng người né tránh theo bản năng thực chiến.
Phập!
Nhát chém sượt qua làm rách nát lớp giáp da vai trái của cậu, máu tươi đỏ rực rỉ ra thấm đẫm vạt áo.
- Ta đã đợi ngươi rất lâu rồi, tên quỷ dị vô ma lực kia. - Một giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn vang lên từ phía sau cột đá.
Tạ Phong bước ra từ bóng tối. Gã thiếu niên mười tám tuổi, dáng người mảnh khảnh trong bộ đồng phục thợ săn màu đen viền vàng quý phái. Trên tay gã, thanh kiếm mỏng m mạ bạc phát ra những luồng quang ảnh kiếm khí gió rít rầm rập, xua tan làn sương oán khí xung quanh.
- Sư phụ Tạ Doanh luôn dạy ta phải thanh tẩy tận gốc mọi biến dị dơ bẩn của vùng biên thùy này. Ngươi nghĩ thiết bị phế liệu của tên Phan Hắc có thể che mắt được ta sao? - Tạ Phong cười lạnh, đôi mắt gã rực lên vẻ cuồng tín tột độ.
Tạ Phong lướt tới như một bóng ma. Tốc kiếm ma pháp của gã quá nhanh. Thanh kiếm mỏng mạ bạc chém ra ba nhát liên hoàn nhanh như chớp, tạo ra những vệt sáng trắng xé toạc không khí.
Dương Minh không thể dùng Trảo Kích cào xé tầm xa do bị kiếm khí gió đẩy lùi liên tục. Cậu chỉ có thể dùng bộ pháp thực chiến Ngô Đại lách người né tránh, nhưng tốc độ của Tạ Phong hoàn toàn áp đảo. Từng nhát chém sượt qua để lại những vết thương sâu hoắm trên bắp tay và sườn trái của Dương Minh, máu đỏ và máu đen lẫn lộn tuôn rơi.
- Ngươi chỉ là một kẻ vô ma lực rác rưởi! Chết đi! - Tạ Phong hét lớn, gã nhìn thấy tiếng bánh răng kêu rít trong ngực Dương Minh, lập tức đâm thẳng mũi kiếm mạ bạc nhắm thẳng vào ngực phải của cậu hòng triệt tiêu chiếc van tim bảo mệnh.
Mũi kiếm mang theo luồng gió xoáy rít lạnh buốt lao đến với tốc độ không thể né tránh.
Dương Minh không né. Cậu biết đây là cơ hội duy nhất. Cậu chủ động tiến lên một bước, dồn toàn bộ hắc khí cuồng bạo từ bả vai phải vào năm ngón tay, kích hoạt Bí thuật nén oán khí cơ bản.
Da tay phải của Dương Minh lập tức chuyển sang màu xám thép bóng loáng của Thiết Thể, các đường gân phát sáng xanh lục chìm sâu dưới da.
Két... Két... Két!
Tiếng kim loại cọ xát ghê rợn vang lên xé tai. Dương Minh dùng bàn tay phải Thiết Thể chộp chặt lấy lưỡi kiếm mạ bạc sắc bén của Tạ Phong. Lực đâm cực mạnh của kiếm ma pháp cắt sâu vào lòng bàn tay cậu, ánh sáng bạc thiêu rụi lớp da xám thép rỉ ra dòng máu đen kịt nóng bỏng. Nhưng cánh tay quỷ của cậu vững như một gọng kìm bằng sắt nguội, khóa chặt lưỡi kiếm không cho nhích thêm một phân.
Tạ Phong trợn tròn mắt kinh hoàng, gã điên cuồng muốn rút kiếm nhưng thanh kiếm như bị đóng đinh vào khối thép đặc.
- Ngươi... ngươi điên rồi! - Tạ Phong hét lên.
Dương Minh nhìn thẳng vào mắt đối thủ qua chiếc mặt nạ sắt thô, khóe môi cậu rỉ máu đen nhưng ánh mắt tĩnh lặng đến đáng sợ. Cậu không dùng tay phải để tấn công Tạ Phong. Cậu vung cánh tay trái bọc đầy xích sắt rỉ sét, bỏ qua Tạ Phong, đấm thẳng một cú nặng nề vào viên thạch ngọc khổng lồ của tháp canh ngay sau lưng gã.
Răng rắc! Bùm!
Lõi ma pháp thạch ngọc vỡ nát hoàn toàn thành hàng vạn mảnh vụn phát sáng đỏ rực. Việc lõi ma pháp bị phá hủy vật lý đột ngột đã kích hoạt hệ thống bảo vệ tự hủy của tháp canh.
Một luồng sét phản phệ khổng lồ màu tím đen bùng nổ dữ dội từ đỉnh tháp, quét sạch màn sương độc và hất tung cả hai người ra khỏi sàn đá. Sức nóng của luồng sét giật cháy xém toàn bộ da thịt bả vai phải của Dương Minh, phá hủy hoàn toàn chiếc găng tay nén lực mini.
Thân ảnh của Dương Minh và Tạ Phong bị luồng lôi điện hất văng khỏi đỉnh tháp cao mười trượng, rơi tự do xuống khoảng không tăm tối của khu ổ chuột phía dưới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!