Tháp Canh Mắt Quỷ
Tiếng mưa phùn rả rích bên ngoài ngõ rèn rỉ sét không làm dịu đi cái nóng hầm hập tỏa ra từ chiếc lò đất nung của Lê Trọng. Trong căn nhà gỗ xập xệ, không khí đặc quánh mùi than đá cháy dở, mùi rỉ đồng và cả mùi máu tanh nhạt bốc lên từ lớp băng vải quấn quanh bả vai phải của Dương Minh.
Tách. Tách. Tách.
Tiếng bánh răng cơ khí siêu nhỏ gõ đều đặn bên trong lồng ngực phải của Dương Minh. Chiếc Van tim đồng nung đang vận hành, mỗi nhịp xoay của nó là một lần điều áp, chặn đứng dòng máu đen kịt chứa đầy oán khí không cho chảy ngược về tim. Nhưng cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc. Mỗi lần tiếng bánh răng vang lên, một cơn đau nhói như có hàng vạn mũi kim châm lại xoáy thẳng vào màng phổi của cậu. Bả vai phải của Dương Minh giờ đây xơ cứng, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác nhiệt độ bình thường.
Cậu ngồi lặng người trên phản gỗ, tay trái run rẩy lật từng trang của cuốn nhật ký y thuật rách nát. Cậu không thể nói. Thanh quản bị chướng khí ăn mòn hoại tử từ những ca hút độc cứu người trước đó chỉ cho phép cậu phát ra những tiếng thở khò khè trầm đục trong cổ họng.
- Đừng cố đọc bằng mắt, hãy dùng các đầu ngón tay cảm nhận những vết khắc châm cứu trên giấy.
Lê Trọng đứng bên lò rèn, đôi mắt mù mờ đục hướng về phía Dương Minh nhưng bàn tay lão vẫn chuẩn xác gắp một thanh sắt nung đỏ ném vào bể nước tôi. Tiếng xèo xèo vang lên cùng làn khói xám nhạt che mờ khuôn mặt thâm trầm của lão.
- Sư phụ... - Dương Minh khàn giọng, âm thanh phát ra méo mó, rách nát như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.
- Con đang lo lắng về tiếng động bên ngoài thị trấn đúng không? - Lê Trọng thở dài, lão lau bàn tay nhem nhuốc than vào vạt áo choàng sờn rách. - Triệu Sát, em trai của tên phù thủy quá cố Triệu Vô, đã dẫn theo ba trăm binh lính giáp sắt tiến vào trung tâm Hắc Thủy. Tên đồ tể hỏa diễm đó không đến đây để dạo chơi. Hắn đang cho dựng lên một thứ tà vật ngay giữa quảng trường thị trấn: Tháp quan sát nguyền rủa.
Cửa gỗ bỗng bị đẩy mạnh ra. Trần Tử lao vào, người đẫm nước mưa và bùn đất lầy lội. Cậu thiếu niên mồ côi nhặt rác thở hổn hển, gương mặt xám ngoét vì sợ hãi:
- Anh Minh! Sư phụ Lê! Kinh khủng quá... Cái tháp đó cao tới mười trượng, đỉnh tháp khảm một viên thạch ngọc khổng lồ đỏ rực như mắt quỷ. Triệu Sát đang ra lệnh cho lính tuần tra quét sóng ma pháp thử nghiệm. Thước đồng của bọn lính gác cứ đi qua ngõ rèn của chúng ta là lại rung lên bần bật!
Lê Trọng bước tới, nét mặt lão nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Lão đặt bàn tay gầy guốc lên vai Dương Minh:
- Đúng như ta dự đoán. Cái tháp đó là một ăng-ten khổng lồ dùng để dò quét mọi dao động hắc khí dị thường trong bán kính mười dặm. Nhưng mục đích thực sự của nó còn tàn bạo hơn thế: nó thu hoạch oán khí từ những người dân nghèo sắp chết vì dịch bệnh Hóa Đen ở khu ổ chuột, rồi truyền dẫn thẳng về thủ đô để sạc năng lượng cho các pháp cụ của hoàng tộc.
Lão cúi người sát tai Dương Minh, giọng nói trầm xuống đầy áp lực:
- Con đang mang cánh tay quỷ dị biến Hắc Trảo và chiếc Van tim đồng nung. Chỉ cần tháp canh đó hoàn thành việc căn chỉnh và quét sóng toàn diện, dao động hắc khí từ vai phải của con và vết đen nguyền rủa trên người Dương Chi dưới hầm xe đẩy sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Lúc đó, cả khu ổ chuột này sẽ bị san phẳng. Con chỉ có chưa đầy một ngày trước khi tháp canh vận hành chính thức.
Dương Minh siết chặt nắm tay trái. Cậu nhìn xuống bả vai phải xơ cứng của mình. Giới hạn ba lần bộc phát lực lượng tối đa mà Lê Trọng cảnh báo vẫn đang treo lơ lửng như lưỡi gươm tử thần. Nếu cậu dùng Hắc Trảo để chiến đấu trực diện với Triệu Sát dưới chân tháp, tim cậu sẽ vỡ nát trước khi chạm được vào mục tiêu. Cậu cần một giải pháp khác. Một kế hoạch đột kích không tiếng động, phá hủy lõi ma pháp của tháp canh từ bên trong mà không cần bộc phát nguyền lực.
- Đi theo ta. - Trần Tử khẽ giật gấu áo Dương Minh. - Có một người có thể giúp chúng ta chế tạo thứ gì đó để làm mù tháp canh. Nhưng gã lập dị đó... hơi khó chịu.
***
Nằm sâu dưới tầng hầm của một xưởng đúc tiền cổ bỏ hoang bên rìa khu ổ chuột, không gian ngập tràn mùi dầu mỡ, thuốc súng phế liệu và bột than nguyền rủa. Giữa đống đổ nát của những bánh răng rỉ sét là một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi, dáng người nhỏ thó, cặp kính dày cộp bám đầy bụi bẩn trượt xuống tận cánh mũi. Tay chân gã dính đầy dầu đen, đang điên cuồng dùng chiếc búa mini bằng đồng nung gõ liên tục vào một khối thạch thạch ngọc nứt nẻ.
Đó là Phan Hắc, thiên tài chế tạo pháp cụ lập dị bị giới phù thủy thượng lưu ruồng bỏ vì chuyên nghiên cứu các thiết bị cơ khí kết hợp ma pháp nguyền rủa cấp thấp.
- Đừng có bước vào đó! Các người sẽ làm hỏng tần số cộng hưởng của ta! - Phan Hắc gầm lên mà không thèm ngẩng đầu, giọng nói lanh lảnh đầy cáu bẳn.
- Phan Hắc! Là tôi, Trần Tử đây! Tôi mang đến cho cậu một thứ cực kỳ thú vị. - Trần Tử bước lên, lách qua đống dây xích sắt ngổn ngang dưới đất.
Dương Minh bước theo sau. Ngay khi bước chân của cậu chạm vào thềm đá tầng hầm, Phan Hắc đột ngột dừng búa. Đôi mắt gã sau lớp kính dày sáng rực lên như dơi đêm. Gã lướt tới trước mặt Dương Minh với một tốc độ kinh ngạc, mũi gã hít hà liên tục xung quanh bả vai phải xơ cứng của cậu.
- Mùi oán khí cô đặc... Mùi đồng nung cổ vật... Và cả tiếng động cơ cơ khí trong ngực nữa! - Phan Hắc kêu lên đầy phấn khích, gã đưa tay định chạm vào vai Dương Minh nhưng bị cậu nhẹ nhàng né tránh. - Thật tuyệt vời! Một vật chứa nguyền chú hoàn hảo sống bằng cơ khí đồng nung! Cậu là ai? Tại sao cơ thể cậu lại không bị hoại tử hoàn toàn khi mang lượng hắc khí nồng đặc thế này?
Dương Minh không trả lời, cậu chỉ khẽ chỉ tay vào chiếc túi vải trên vai Trần Tử. Trần Tử nhanh chóng rút ra một mảnh lõi ma pháp của tháp canh bị hỏng mà cậu nhặt được từ đống phế liệu xây dựng của Triệu gia.
- Chúng tôi cần phá hủy Tháp quan sát nguyền rủa của Triệu Sát trước khi nó quét qua khu ổ chuột. - Trần Tử nói.
Gương mặt Phan Hắc lập tức đanh lại khi nhìn thấy mảnh lõi ma pháp thêu hoa văn đầu lâu phát sáng xanh lục. Gã giật lấy mảnh lõi, dùng chiếc kẹp đồng tháo dỡ các lớp vảy thạch ngọc bên ngoài để phân tích cấu trúc bên trong.
- Lũ phù thủy ngu ngốc của gia tộc Triệu Thị! - Phan Hắc vừa thao tác vừa lẩm bẩm chửi rủa. - Bọn chúng dùng trận pháp hỏa diễm hắc ám để ép dòng oán khí di chuyển qua lõi thạch ngọc, tạo ra sóng quét ma pháp tầm xa. Tần số quét của nó cực kỳ nhạy bén với bất kỳ nguồn hắc khí nào phát quang. Cậu nhóc què kia, chỉ cần cậu vận một tia lực lượng từ cánh tay phải, cái mắt quỷ trên đỉnh tháp sẽ khóa chặt tọa độ của cậu trong vòng ba giây.
Phan Hắc đặt mảnh lõi lên bàn rèn cơ khí, đẩy gọng kính dày:
- Muốn phá hủy nó, chúng ta không thể dùng thuốc nổ thường. Khói lửa thông thường sẽ kích hoạt kết giới lôi điện bảo vệ của tháp ngay lập tức. Chúng ta cần một thiết bị gây nhiễu quặng phế liệu để làm mù sóng quét của tháp ở cự ly gần, tạo khoảng trống cho cậu đột nhập lên đỉnh tháp phá hủy lõi ma pháp vật lý.
Phan Hắc nhìn chằm chằm vào cánh tay phải xám thép của Dương Minh, ánh mắt gã lóe lên một tia điên cuồng của kẻ cuồng khoa học chế tạo:
- Ta có thể chế tạo thiết bị này từ đống quặng sắt ma pháp rỉ sét dưới hầm. Nhưng thiết bị gây nhiễu cần một chất xúc tác có năng lượng nguyền rủa nguyên thủy cực mạnh để kích hoạt phản ứng nghịch chuyển ma lực. Cậu què... ta cần một ít hắc khí từ cánh tay của cậu, và cả một giọt máu chứa năng lượng lò nung của cậu nữa.
Dương Minh trầm mặc nhìn Phan Hắc. Cậu hiểu cái giá phải trả. Mỗi lần trích xuất hắc khí hay máu chứa năng lượng lò nung đều gây ra phản phệ đau đớn dữ dội lên chiếc Van tim đồng nung đang rạn nứt nhẹ. Nhưng nhìn ra ngoài cửa sổ tầng hầm, hướng về phía ngôi chùa đổ nát nơi Dương Chi đang nằm thoi thóp, cậu biết mình không có sự lựa chọn nào khác.
Dương Minh gật đầu. Cậu chủ động nới lỏng lớp băng vải bẩn thỉu quanh bả vai phải. Ngay khi lớp vải rơi xuống, cánh tay phải dị biến Thiết Thể màu xám thép lộ ra, các đường gân phát sáng xanh lục tăm tối chìm sâu dưới da khẽ co giật. Dương Minh nghiến chặt răng, vận hành Bí thuật nén oán khí cơ bản để ép một luồng hắc khí nhỏ thoát ra từ đầu ngón tay, dẫn thẳng vào chiếc bình thủy tinh mà Phan Hắc đang giơ sẵn.
Xèo xèo!
Luồng hắc khí đen kịt chạm vào thành bình thủy tinh phát ra tiếng rít chói tai. Cùng lúc đó, Dương Minh dùng móng tay trái tự rạch một đường nhỏ trên lòng bàn tay phải xơ cứng, nhỏ một giọt máu đen lạnh ngắt rỉ hắc khí vào hỗn hợp quặng phế liệu của Phan Hắc.
Tiếng bánh răng Van tim đồng nung trong ngực Dương Minh đột ngột rít lên những tiếng cơ khí chói tai do áp lực máu thay đổi đột ngột. Cậu khuỵu gối xuống nền đá lạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội, máu đen nhạt trào ra khóe môi. Cậu phải lập tức vận hành thiền định hạ nhịp tim, ép nhịp thở ngừng co bóp để ổn định lại chiếc van điều áp trong ngực.
- Tuyệt vời! Quá tuyệt vời! - Phan Hắc điên cuồng hét lên, gã không quan tâm đến sự đau đớn của Dương Minh, nhanh chóng đổ hỗn hợp máu đen và hắc khí vào chiếc lò nung mini bằng đồng nung. Gã dùng búa gõ liên tục, khảm nạm các tinh thể năng lượng phế liệu xung quanh lõi đồng.
Sau hai canh giờ rèn đúc liên tục giữa những tia lửa đỏ rực mang theo tàn dư năng lượng nguyên tố, Phan Hắc giơ cao một thiết bị cơ khí thô kệch bằng đồng nung khảm tinh thể, có hình dạng như một chiếc găng tay nén lực mini bọc ngoài bao tay xích sắt của Dương Minh.
- Xong rồi! - Phan Hắc thở dốc, lau mồ hôi trên trán. - Đây là thiết bị gây nhiễu quặng phế liệu. Khi cậu áp sát tháp canh trong vòng mười trượng, hãy kích hoạt nó. Nó sẽ phun ra một làn sương oán khí nghịch chuyển để làm mù hoàn toàn sóng quét của mắt quỷ trong vòng một trăm nhịp thở. Nhưng hãy nhớ kỹ, thiết bị này sử dụng tro than lò nung cổ đại trong máu của cậu làm chất xúc tác, nó sẽ hút cạn thể lực vật lý của cậu sau khi hết tác dụng.
Trần Tử lúc này trải phẳng tấm sơ đồ bố phòng tự vẽ lên bàn rèn:
- Tôi đã dò la kỹ rồi. Tháp quan sát nguyền rủa có một điểm mù duy nhất nằm ở vách đá dựng đứng cheo leo phía sau đỉnh tháp. Triệu Sát cho rằng không ai có thể leo lên từ vách đá đứng đó nên chỉ bố trí lính canh nghiêm ngặt ở cửa chính pháo đài dưới chân tháp. Anh Minh, anh phải leo tường đứng từ phía sau để đột nhập lên đỉnh tháp.
Lê Trọng từ bóng tối bước tới, lão mù cầm bộ kim châm cứu bằng đồng nung, nhanh chóng cắm ba cây kim nóng đỏ vào các huyệt đạo bả vai trái của Dương Minh để điều hòa dòng chảy máu nóng trước giờ xuất kích:
- Con đã chuẩn bị xong trang bị và lộ trình. Nhưng hãy nhớ kỹ lời ta: Tạ Phong, học trò xuất sắc của Chấp pháp quan Tạ Doanh, đang dẫn đầu đội tuần tra thợ săn chấp pháp thiết lập hàng rào bảo vệ nghiêm ngặt xung quanh chân tháp canh. Bọn chúng mang theo chó săn dị biến có khứu giác cực nhạy với mùi oán khí.
Dương Minh đứng thẳng dậy. Cậu đeo chiếc găng tay nén lực mini bằng đồng nung của Phan Hắc bọc ngoài bả vai phải xơ cứng. Ánh mắt cậu kiên định, lạnh lùng hướng về phía đỉnh tháp canh đỏ rực như mắt quỷ đang quét những luồng sáng xanh lục chết chóc qua màn mưa phùn ngoài cửa sổ.
Cạch.
Cánh cửa gỗ tầng hầm bỗng bị tông vỡ nát. Trần Tử hớt hải chạy từ phía lối vào hầm ngầm lao xuống, gương mặt cậu cắt không còn giọt máu, giọng nói run rẩy kinh hoàng:
- Anh Minh! Sư phụ Lê! Hỏng rồi... Đội tuần tra chấp pháp của Tạ Phong... tụi nó mang theo chó săn dị biến đang áp sát khu vực tháp canh! Tụi nó đang đi thẳng về phía ngõ rèn của chúng ta!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!