Nhạc nềnIrregular

Bí Thuật Nén Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn của thị trấn biên thùy Hắc Thủy trút xuống khu ổ chuột một thứ nước xám xịt, nhớp nháp hôi thối. Bùn lầy dưới chân Dương Minh nhão ra, nuốt chửng nửa bàn chân phồng rộp vì bỏng lạnh và axit của cậu. Lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, từng tiếng thở khò khè trầm đục rít qua thanh quản đã bị hoại tử hoàn toàn. Cậu không thể hét lên, không thể rên rỉ, chỉ có thể nghe thấy tiếng động cơ cơ khí rệu rã của mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa trong tim mình đang gầm rú điên cuồng. Luồng oán khí tanh hôi của mười hai nạn nhân dịch bệnh Hóa Đen mà cậu vừa dùng miệng hút sạch đang cuộn xoắn, tàn phá kinh mạch bả vai phải, đẩy hắc ấn nguyền rủa nhích dần từng phân về phía màng tim.


Cậu ngã quỵ. Gương mặt lấm lem bùn đất và bụi than mỏ quặng đập xuống vũng nước bẩn. Máu đen kịt, lạnh ngắt từ hai mắt, tai và khóe miệng trào ra xối xả, nhuộm tối cả một khoảng bùn xám.


- Dương Minh! Anh bạn què! Tỉnh lại đi! - Tiếng Liễu Thanh hoảng hốt vang lên bên tai. Đôi bàn tay nhuộm vàng nhựa thảo dược của cô dược sư nghèo run rẩy đỡ lấy bả vai trái lành lặn của cậu, cố gắng kéo đầu cậu lên khỏi vũng nước bẩn. Nhưng sức lực của một nữ nhân lam lũ không thể chống đỡ nổi cơ thể săn chắc, nặng nề của một phu mỏ.


Xung quanh họ, hàng trăm người dân nghèo tị nạn vừa được Dương Minh cứu sống đang đứng vây quanh trong sự im lặng trang nghiêm và bi tráng. Những đứa trẻ đã sạch vết loét đen trên da, những người mẹ nghèo nước mắt giàn giụa, tất cả đồng loạt quỳ sụp xuống bùn. Họ không hiểu cậu là ai, họ sợ hãi cánh tay quỷ dị biến lộ ra dưới lớp băng vải rách nát của cậu, nhưng họ biết cậu vừa đánh đổi mạng sống để giành giật con cái họ từ tay tử thần.


- Tránh ra! Mau tránh ra cho xe đi! - Tiếng Trần Tử hét lớn từ đầu hẻm. Cậu thiếu niên mồ côi nhặt rác mỏ mồ hôi nhễ nhại, điên cuồng đẩy chiếc xe đẩy quặng hai đáy lách qua đám đông. Bên dưới ngăn ẩn ngầm của chiếc xe, Dương Chi vẫn đang nằm ngủ sâu bình yên dưới sự bảo vệ của chiếc Vòng bạc bảo mệnh.


Trần Tử lao đến, nhìn thấy bãi máu đen rỉ ra từ mặt Dương Minh, mặt cậu xám ngoét:


- Chị Liễu Thanh! L lính tuần tra của gia tộc Triệu Thị đang ráo riết lục soát đầu hẻm phía Tây! Thước đồng của tụi nó đang reo liên hồi vì dao động hắc khí! Chúng ta phải giấu anh ấy ngay!


Liễu Thanh nghiến răng, gạt nước mắt trên đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ:


- Đưa cậu ấy lên xe! Chúng ta đến ngõ rèn rỉ sét phía Đông khu ổ chuột. Chỉ có lão mù Lê Trọng mới cứu được cậu ấy lúc này!


Trần Tử và Liễu Thanh dùng hết sức bình sinh, chật vật kéo Dương Minh nằm đè lên đống quặng phế liệu rỉ sét phía trên xe đẩy để ngụy trang. Trần Tử dùng một mảnh quặng phế liệu có bức xạ nguyền rủa cao bóp nát, rải dọc đường đi để làm nhiễu loạn thước đồng dò tìm của lính tuần. Họ đẩy chiếc xe chạy điên cuồng trong những con ngõ lắt léo, ẩm ướt của khu ổ chuột, bỏ lại phía sau những ánh mắt cầu nguyện thầm lặng của dân nghèo.


***


Ngõ rèn rỉ sét nằm ở góc khuất nhất của khu ổ chuột, nơi không khí nồng nặc mùi than đá cháy dở và mùi đồng nung rỉ sét. Chiếc xe đẩy dừng lại trước một căn nhà gỗ xập xệ, mái lợp bằng những tấm tôn rỉ sét kêu lên những tiếng kèn kẹt theo từng cơn gió lạnh.


Liễu Thanh không gõ cửa, cô dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa gỗ mục:


- Lão già mù! Cứu người! Mau cứu người!


Bên trong căn nhà tối tăm, một làn khói xám nhạt bốc lên từ chiếc lò rèn đất nung cũ kỹ. Ngồi bên chiếc bàn gỗ sờn rách là một lão già mảnh khảnh, râu tóc bạc phơ như tiên ông nhưng mặc bộ áo choàng y sĩ sờn rách, loang lổ vết than đen. Đôi mắt lão nhắm nghiền, mờ đục, nhưng mười đầu ngón tay thon dài, gầy guốc của lão lại đang gõ nhịp liên tục đều đặn lên mặt bàn theo một nhịp điệu kỳ lạ. Đó là Lê Trọng, cựu y sĩ hoàng gia mù mắt ẩn cư.


- Ồ, dược sư nhỏ Liễu Thanh đấy à? - Giọng Lê Trọng thâm trầm, khàn đặc nhưng mang một nội lực đáng sợ. - Lão đã nói rồi, thuốc mỡ của cô không cứu được bọn nhiễm dịch Hóa Đen đâu. Đừng mang xác chết đến đây làm bẩn lò rèn của lão.


- Không phải xác chết! Là người đã tịnh hóa dịch bệnh! Cậu ấy sắp nổ tung lồng ngực rồi! - Liễu Thanh hét lên, cùng Trần Tử khênh Dương Minh đặt nằm sấp lên chiếc phản gỗ dài bên cạnh lò rèn.


Đôi tai của Lê Trọng khẽ động. Lão đứng dậy, bước đi không cần gậy nhưng chuẩn xác đến đáng kinh ngạc. Lão lướt tới bên phản gỗ, đưa bàn tay thon dài áp sát vào lồng ngực Dương Minh. Ngay khi lòng bàn tay lão chạm vào lớp áo vải thô rách nát, một tiếng gầm rú cơ khí trầm đục từ mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa vang lên, truyền qua da thịt Dương Minh làm rung động cả bàn tay lão mù.


Lê Trọng biến sắc, đôi lông mày bạc nhíu chặt lại:


- Đây là... Lò nung nguyên tố cổ xưa? Tại sao một kẻ không có nửa điểm ma lực bẩm sinh như cậu ta lại có thể dung hợp được thứ tà vật này?


Lão nhanh chóng di chuyển ngón tay, gõ nhịp liên tục dọc theo bả vai phải dị biến của Dương Minh để xác định vị trí lò nung và hướng dòng chảy của máu đen. Mỗi cái gõ của lão nhẹ như bông nhưng khiến Dương Minh đang hôn mê phải co giật nhẹ, máu đen lại rỉ ra từ khóe môi.


- Điên rồ! Quá điên rồ! - Lê Trọng lẩm bẩm, giọng nói lập dị bỗng trở nên vô cùng nghiêm nghị. - Cậu ta đã dùng miệng hút trực tiếp oán khí của mười hai người! Luồng máu đen chứa độc tố nguyền rủa đang bạo loạn, chảy ngược về tim. Lò nung cổ xưa đang hoạt động quá tải như một động cơ đốt trong bị nghẹt van xả. Nếu độc tố này chạm vào màng tim, cậu ta sẽ hóa quỷ hoàn toàn và chết ngay lập tức!


Dương Minh trong cơn mê sảng thấy mình đang đứng giữa một khoảng không tối tăm, lạnh buốt. Tàn hồn Triệu Vô ký sinh trong cánh tay quỷ hiện ra dưới hình dạng một cái bóng đen gầy gò có đôi mắt xanh lục rực lửa hận thù, liên tục cười khẩy ma quái và thì thầm vào tai cậu: *"Từ bỏ đi... Hãy để oán khí nuốt chửng linh hồn ngươi. Ngươi sẽ có sức mạnh vô hạn để giết sạch bọn phù thủy hoàng gia... Giải thoát cho em gái ngươi..."*


*"Không... ta phải sống... Dương Chi..."* Ý chí sinh tồn của Dương Minh gầm lên trong tâm thức. Cậu cố gắng vận dụng kỹ thuật nín thở mỏ quặng và thiền định hạ nhịp tim để áp chế luồng máu đen bạo loạn. Nhưng lò nung cổ xưa trong ngực phát nhiệt quá cao, nung nấu lồng ngực cậu nóng bỏng như sắt nung.


Phụt!


Dương Minh bất ngờ bật dậy, phun ra một ngụm máu đen kịt lên nền đất xưởng rèn, rồi lại đổ gục xuống phản gỗ, hơi thở thoi thóp.


- Đừng có ngu ngốc thiền định vô ích! - Lê Trọng quát lớn. - Thể chất của cậu là huyết mạch dung hòa kỳ lạ, nhưng không có bí thuật điều hướng, cậu chỉ đang tự thiêu rụi kinh mạch của mình thôi! Liễu Thanh, nhóm lửa lò rèn lên mức cao nhất! Trần Tử, canh giữ cửa ngõ rèn, bất kỳ kẻ nào bén mảng tới đều phải báo động ngay!


Lão mù quay người, thọc tay vào chiếc rương gỗ cũ kỹ dưới gầm bàn, rút ra một bộ kim châm cứu bằng đồng nung cổ vật rỉ sét nhưng tỏa ra một luồng linh khí thâm trầm. Lão ném mười hai cây kim vào trong lòng lò rèn đang rực lửa đỏ.


- Cậu nhóc, nếu cậu muốn sống để bảo vệ đứa em gái dưới ngăn xe kia, thì hãy giữ chặt lấy lý trí cho lão! - Lê Trọng nói, giọng lão vang lên bên tai Dương Minh như tiếng sấm nổ giữa đêm đông.


Lê Trọng dùng chiếc kẹp sắt gắp cây kim đồng nung đầu tiên đã nóng đỏ rực ra khỏi lò lửa. Không một chút do dự, lão cắm mạnh cây kim nóng bỏng vào tử huyệt ngay khớp vai phải của Dương Minh.


Xèo!


Tiếng da thịt bị nung cháy vang lên ghê rợn, khói trắng bốc lên mang theo mùi tanh hôi của oán khí bị đốt cháy. Dương Minh trợn trừng mắt, hai tay bấu chặt vào mép phản gỗ đến mức móng tay gãy nát, rỉ máu tươi. Cậu muốn hét nhưng thanh quản hoại tử chỉ phát ra tiếng khò khè đứt quãng đầy đau đớn.


Lê Trọng không dừng lại. Ngón tay lão di chuyển nhanh như chớp, liên tục gắp mười một cây kim đồng nung đỏ còn lại, cắm chuẩn xác vào mười một tử huyệt dọc theo cánh tay phải dị biến (Hắc Trảo).


Dòng hắc khí cuồng bạo bên trong cánh tay quỷ cảm nhận được sự xâm nhập của nhiệt lượng cổ vật, bắt đầu chống cự dữ dội. Mười hai cây kim châm cứu cắm trên tay Dương Minh rung lắc bần bật, phát ra những tiếng rít gió u uất như tiếng gào thét của vạn vong hồn oan khuất. Những đường gân xanh lục tăm tối trên Hắc Trảo phình to lên, vảy quỷ mọc ngược đâm rách da thịt rỉ máu đen kịt dọc theo các lớp băng vải.


- Oán khí mạnh thật! Nhưng dòng máu dung hòa của dòng họ Dương các ngươi không dễ bị đánh bại như thế! - Lê Trọng gầm lên. Lão mù đột ngột áp lòng bàn tay trái vào ngực phải Dương Minh, nơi lò nung đang gầm rú.


Tay phải lão rút ra một thiết bị cơ khí nhỏ bằng đồng nung tinh luyện, có hình dạng như một chiếc van tim hai lá với các bánh răng cơ khí siêu nhỏ đang tự động xoay tròn - Van tim đồng nung. Đây là di vật cơ khí cổ xưa mà lão đã giấu kín suốt mười năm qua kể từ khi bị trục xuất khỏi hoàng cung.


Lê Trọng dùng một con dao mổ mỏng rạch một đường dài ba phân ngay lồng ngực phải của Dương Minh. Đau đớn chồng chất đau đớn khiến Dương Minh hoàn toàn tê liệt tinh thần, ý thức cậu chao đảo giữa ranh giới sinh tử. Lê Trọng dùng ngón tay thon dài luồn vào vết mổ, cấy trực tiếp chiếc Van tim đồng nung vào mạch máu chính dẫn về tim của Dương Minh.


Tách!


Một tiếng động cơ cơ khí giòn giã, sắc lạnh vang lên từ bên trong lồng ngực phải của Dương Minh. Chiếc van đồng nung bắt đầu vận hành, các bánh răng nhỏ xoay tròn đều đặn, tạo ra một bộ lọc tự động, chặn đứng hoàn toàn dòng máu đen chứa độc tố nguyền rủa không cho chảy ngược về tim.


- Bây giờ là lúc con phải tự mình nén luồng khí này! - Lê Trọng hét lớn, lần đầu tiên lão thay đổi cách xưng hô. - Nghe theo lời ta! Vận hành dòng máu chảy ngược chiều máu bình thường, dồn toàn bộ oán khí bạo loạn dọc bả vai vào ba huyệt đạo chính trên vai phải! Không được để nó tản mác ra ngoài!


Dương Minh trong cơn đau đớn tột cùng bỗng cảm nhận được một luồng thông tin ấm áp truyền từ bàn tay của Lê Trọng vào tâm trí cậu. Đó là những hình vẽ huyệt đạo và khẩu quyết của Bí thuật nén oán khí cơ bản từ cuốn nhật ký y thuật rách nát của lão.


Cậu cắn chặt răng đến mức máu tươi trào ra đầy miệng, tập trung toàn bộ ý chí sắt đá còn sót lại. Cậu điều hướng lò nung trong tim hoạt động chậm lại, phối hợp với nhịp xoay của chiếc Van tim đồng nung mới cấy. Cậu vận hành Bí thuật nén oán khí cơ bản, ép luồng máu đen cuồng bạo đang tàn phá bả vai phải co cụm lại.


Dưới lớp da của Dương Minh, luồng hắc khí đen kịt rít lên những tiếng gào thét bất lực, bắt đầu bị dồn ép ngược trở lại cánh tay phải. Da tay phải của cậu từ màu đen gân guốc dần chuyển sang một màu xám thép cứng cáp, lạnh buốt như sắt nguội. Các đường gân xanh lục phát sáng xanh tối thu nhỏ lại, chìm sâu vào bên dưới lớp da Thiết Thể dày dặn. Cánh tay quỷ Hắc Trảo co nhỏ lại về kích thước bình thường nhưng mật độ cơ bắp và xương cốt bên trong tăng lên gấp ba lần, tỏa ra một luồng sát khí đen cô đặc.


Dương Minh đạt được Trạng thái 'Nén oán khí cấp 1'. Hắc ấn lây lan trên vai phải của cậu đã được khống chế hoàn toàn dưới mức 15% diện tích cơ thể, nằm im lìm bên dưới ba huyệt đạo vai phải đã được phong tỏa bởi mười hai cây kim đồng.


Lồng ngực Dương Minh bình ổn trở lại. Nhịp tim của cậu bị ép giảm xuống mức cực thấp - chỉ còn mười lăm nhịp mỗi phút để ngăn chặn mọi sự kích ứng của độc tố. Cậu đổ gục xuống phản gỗ, thở dốc, mồ hôi lạnh đẫm đìa khắp người.


Liễu Thanh nhìn thấy hắc khí trên người Dương Minh hoàn toàn biến mất, da mặt cậu bớt xanh xao, cô khuỵu gối xuống nền đất, thở phào nhẹ nhõm như vừa bước ra từ cõi chết.


Lê Trọng rút mười hai cây kim đồng ra khỏi tay Dương Minh, ném chúng vào chiếc khay đồng phát ra tiếng leng keng. Lão mù trầm ngâm nhìn thiếu niên phu mỏ đang nằm kiệt sức, bàn tay lão khẽ vuốt chòm râu bạc cháy xém:


- Huyết mạch dung hòa tuyệt vời... Ý chí sắt đá vượt qua cả sự gặm nhấm của quỷ dữ. Mười năm qua, lão đã đi khắp vương quốc này để tìm kiếm một truyền nhân có thể chịu đựng được phản lực của oán khí để kế thừa y thuật thanh tỳ của lão. Không ngờ hôm nay lại gặp được con ở xưởng rèn rách nát này.


Lão mù quay người bước đến chiếc bàn gỗ, cầm lấy một cuốn sổ tay cũ nát, rách góc - Cuốn nhật ký y thuật rách nát chứa đựng toàn bộ công thức thuốc ức chế hắc ấn và bí thuật nén oán khí hoàng gia của lão. Lão đặt cuốn sổ lên ngực Dương Minh.


- Từ hôm nay, con là đồ đệ của Lê Trọng ta. Cuốn sổ này chứa đựng chân tướng về sự thối nát của hoàng triều phù thủy và cách con kiểm soát cánh tay ác quỷ kia.


Dương Minh khẽ mở đôi mắt đen láy, nhìn lão già mù lập dị trước mặt. Cậu muốn quỳ xuống lạy tạ sư phụ, nhưng cơ thể rã rời không thể cử động nổi một ngón tay.


Lê Trọng khẽ lắc đầu, nụ cười trên gương mặt lão bỗng vụt tắt, thay vào đó là một vẻ thâm trầm, lạnh lẽo đến đáng sợ. Lão cúi người xuống sát tai Dương Minh, thì thầm bằng giọng nói nghiêm trọng:


- Nhưng con phải nhớ kỹ lời lão. Van tim đồng nung và bí thuật nén khí này chỉ là một phong ấn tạm thời để giữ mạng cho con. Bả vai phải của con vĩnh viễn bị xơ cứng nhẹ và mất đi cảm giác nhiệt độ bình thường như một cái giá vật lý phải trả.


Lão dừng lại một nhịp, luồng chướng khí lạnh buốt từ ngón tay lão khẽ chạm vào vết sẹo rách nát trên lưng Dương Minh:


- Nếu con chủ động phá vỡ phong ấn, bộc phát toàn bộ lực lượng của Hắc Trảo quá ba lần trước khi tìm được thuốc ức chế mạnh hơn ở thủ đô... chiếc van đồng nung trong ngực con sẽ nổ tung, và tim con sẽ vỡ nát ngay lập tức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!