Góc Tối Khu Ổ Chuột
Bóng tối ở Khu ổ chuột Hắc Thủy không đơn thuần là sự vắng bóng của ánh sáng, mà là một thứ chướng khí đặc quánh, nhớp nháp và nồng nặc mùi hoại tử. Nằm ven rìa phía Nam thị trấn biên giới, nơi đây hứng chịu toàn bộ dòng nước thải ma pháp đen ngòm và độc hại từ khu quý tộc phù thủy trên đồi cao đổ xuống. Làn sương độc màu tím nhạt lững lờ trôi trên những vũng bùn lầy lội, bám vào những tấm lều bạt rách nát, chắp vá xơ xác. Dưới những mái hiên dột nát, hàng trăm con người nghèo khổ nằm co quắp, rên rỉ trong những cơn đau đớn thấu xương tủy. Dịch bệnh Hóa Đen đang gặm nhấm họ từng giờ, biến da thịt lành lặn thành những mảng đá xám đen nứt nẻ, rỉ mủ lạnh ngắt.
Dương Minh lảo đảo bước đi, tay trái vẫn nắm chặt tay cầm chiếc xe đẩy quặng hai đáy của Trần Tử. Chân trái bị rạn xương sau cuộc so tài với Lục Tiểu Phụng nhói lên từng cơn buốt nhói sau mỗi bước chạm đất. Dưới vành nón lá rách sụp xuống, khuôn mặt cậu nhợt nhạt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng bụi than mỏ quặng bám đầy trên da. Thanh quản bị hủy hoại hoàn toàn khiến cậu không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng khò khè đứt quãng, trầm đục trong cổ họng. Cậu khẽ liếc nhìn xuống ngăn ẩn dưới đáy xe, nơi em gái Dương Chi đang ngủ sâu bình yên nhờ tác dụng của Bột rễ cây Tuyết Đỉnh. Cô bé tạm thời an toàn, nhưng những người dân nghèo xung quanh thì không.
- Tránh ra! Đừng có cản đường thuốc của ta! - Một giọng nói nữ tử vừa mệt mỏi vừa gắt gỏng vang lên từ phía cuối con hẻm.
Dương Minh ngước mắt nhìn lên. Giữa đám đông tị nạn đang nằm la liệt, một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi đang tất tả cúi xuống bên một đứa trẻ đang co giật. Cô mặc bộ áo bà ba sẫm màu sờn rách, mái tóc búi vội sau gáy để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vết hằn của sự kiệt quệ. Mười đầu ngón tay cô nhuộm một màu vàng úa do nhựa thảo dược bám lâu ngày. Đó là Liễu Thanh, nữ dược sư nghèo của khu ổ chuột. Trước mặt cô là chiếc cối giã thuốc bằng đá cổ rỉ sét, bên trong chỉ còn lại vài mảnh vụn thảo dược dại khô khốc.
Liễu Thanh vội vã dùng ngón tay lấy một ít thuốc mỡ màu xanh xám, đắp lên vết loét đen kịt đang lan rộng trên bắp tay của đứa trẻ mười tuổi. Thế nhưng, ngay khi thuốc mỡ vừa chạm vào da, độc tố nguyền rủa từ vết đen lập tức bùng lên. Chất dịch màu đen xộc ra, nung chảy hoàn toàn lớp thảo dược, biến nó thành một thứ mủ đen ngòm, hôi thối chảy ròng ròng xuống bùn đất. Đứa trẻ thét lên một tiếng đau đớn rồi lịm đi, toàn thân co rút lại.
- Không... không thể như thế được! - Liễu Thanh bất lực thốt lên, nước mắt chực trào ra trên đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. - Thuốc mỡ thảo dược của ta... tại sao lại không có tác dụng? Độc tố này đã ăn sâu vào xương tủy rồi. Không có thuốc ức chế chính quy của hoàng gia, bọn trẻ sẽ chết sạch mất thôi!
Cô ôm lấy đầu, gục xuống bên chiếc cối đá cổ. Xung quanh cô, tiếng khóc nghẹn ngào của những người mẹ nghèo khổ vang lên, oán khí lạnh lẽo thấu xương từ những vết đen nguyền rủa bốc lên, bao phủ cả con hẻm nhỏ.
Dương Minh đứng lặng người nhìn cảnh tượng trước mắt. Lồng ngực cậu đột ngột phập phồng dữ dội. Mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa dung hợp sâu trong tim cậu dường như cảm nhận được luồng oán khí khổng lồ từ dịch bệnh, bắt đầu phát ra những tiếng động cơ gầm rú trầm đục bên dưới xương sườn. Cơn co thắt cơ tim dữ dội ập đến khiến Dương Minh phải bấu chặt tay trái vào ngực áo, cố gắng vận hành kỹ thuật nín thở mỏ quặng để hạ nhịp tim xuống mức cực thấp, ngăn không cho hắc ấn trên vai phải tràn vào màng tim. Hắc ấn của cậu chỉ còn cách tim chưa đầy một thốn. Nếu cậu vận dụng sức mạnh lúc này, cái giá phải trả có thể là chính sinh mạng của cậu.
Cậu nhìn đứa trẻ đang thoi thóp dưới đất. Gương mặt nhỏ nhắn, gầy gò của nó đang tím tái đi vì đau đớn, y hệt hình ảnh của Dương Chi trong đêm làng mỏ Sương Mù bị phóng hỏa. Lòng trắc ẩn và sự căm hận tột cùng giới phù thủy hoàng gia - những kẻ đã cố tình thả dịch bệnh này ra để thu hoạch oán khí - thổi bùng lên ngọn lửa quyết liệt trong mắt Dương Minh. Cậu không thể đứng nhìn những đứa trẻ này chết đi.
Dương Minh buông tay cầm xe đẩy, lảo đảo bước tới trước mặt Liễu Thanh. Cậu quỳ sụp xuống bên cạnh đứa trẻ đang co giật.
- Này! Anh bạn què, anh định làm gì thế? Đừng có chạm vào nó, dịch bệnh này lây lan qua vết thương đấy! - Liễu Thanh hốt hoảng hét lên khi thấy một phu mỏ rách nát, quấn băng vải bẩn thỉu ở tay phải đột ngột chen vào.
Dương Minh không trả lời, cậu cũng không thể nói. Cậu dùng bàn tay trái lành lặn nhẹ nhàng giữ chặt lấy cánh tay đang run rẩy của đứa bé. Vết đen nguyền rủa trên da nó đang phát ra luồng hắc khí tanh hôi, lạnh buốt.
Không một chút do dự, Dương Minh cúi đầu xuống, áp sát miệng mình vào vết loét đen kịt trên bắp tay đứa trẻ. Cậu kích hoạt năng lực đặc thù: Hút Độc Thanh Tẩy.
- Anh điên rồi sao?! - Liễu Thanh hét lên kinh hoàng, định lao vào kéo cậu ra.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cô hoàn toàn chết lặng.
Một luồng chướng khí đen kịt, đậm đặc như mực tàu bắt đầu rò rỉ ra từ vết loét của đứa trẻ, chảy ngược trực tiếp vào miệng Dương Minh qua lực hút cực mạnh của cậu. Đau đớn tột cùng bùng nổ trong vòm họng Dương Minh. Độc tố nguyền rủa lạnh buốt và tanh hôi như sắt rỉ xé rách lớp niêm mạc miệng đã bị hoại tử nhẹ từ trước của cậu. Cậu cảm thấy như mình đang nuốt vào một ngụm than nung đỏ trộn lẫn với băng tuyết cực hạn.
Ngay khi luồng hắc khí tràn xuống lồng ngực, lò nung cổ xưa trong tim Dương Minh bùng cháy rực đỏ. Lồng ngực cậu phát sáng đỏ rực qua lớp áo phu mỏ rách nát, phát ra tiếng gầm rú cơ khí dữ dội. Ngọn lửa rèn cổ đại của lò nung bắt đầu thiêu rụi độc tố, chuyển hóa oán lực thành động năng thể chất nóng bỏng.
Liễu Thanh kinh ngạc đến mức không thở nổi khi chứng kiến những vệt đen nguyền rủa trên bắp tay đứa trẻ nhạt dần, nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn. Làn da tím tái của nó dần hồng hào trở lại, hơi thở dồn dập bắt đầu bình ổn. Nó khẽ mở mắt, nhìn Dương Minh với ánh mắt ngơ ngác.
Tuy nhiên, cái giá mà Dương Minh phải trả là vô cùng tàn khốc. Lượng hắc khí quá tải sau khi được lọc không thể tiêu biến hết ngay lập tức, chúng bắt đầu tích tụ và tràn vào kinh mạch bả vai phải của cậu. Cánh tay phải dị biến quấn băng vải bẩn thỉu đột ngột sưng tấy lên gấp đôi. Tiếng xương khớp kêu rắc rắc khô khốc vang lên đầy đáng sợ. Những lớp vảy quỷ màu đen sắc nhọn của Hắc Trảo bên dưới lớp băng vải mọc ngược, đâm rách da thịt cậu từ bên trong, khiến máu đen rỉ ra, thấm đẫm những dải băng trắng thành một màu đen kịt.
Dương Minh nén cơn đau bỏng rát đang thiêu rụi bả vai, cậu gầm thét không ra tiếng trong cổ họng, chỉ có dòng máu đen lạnh ngắt trào ra khóe môi. Cậu gạt dòng máu trên môi, dùng tay trái bấu chặt vào nền đất lầy lội để gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía những đứa trẻ nghèo khổ khác đang nằm la liệt xung quanh.
- Anh... anh có thể thanh lọc được dịch bệnh này sao? - Giọng Liễu Thanh run rẩy, đôi bàn tay nhuộm vàng thảo dược của cô che chặt lấy miệng, ánh mắt nhìn Dương Minh như nhìn một vị thần cứu thế bước ra từ bóng tối.
Dương Minh khẽ gật đầu. Cậu lê cái chân thọt nhức nhối, tiến đến bên một người phụ nữ già nua đang thoi thóp ở góc lều. Cậu tiếp tục quỳ xuống, áp miệng vào vết đen trên cổ bà lão.
Luồng hắc khí thứ hai tràn vào. Lồng ngực cậu lại đỏ rực, tiếng gầm rú của lò nung càng lúc càng lớn, đập liên hồi vào xương sườn cậu như muốn vỡ ra. Cơn đau co thắt cơ tim ập đến dữ dội hơn, khiến Dương Minh suýt chút nữa đã ngất lịm. Nhưng cậu nghiến chặt răng đến mức men răng rạn nứt, máu tươi trào ra khóe môi hòa cùng máu đen nguyền rủa.
Người thứ hai được cứu.
Người thứ ba... người thứ tư... rồi người thứ mười.
Cả con hẻm nghèo khổ của khu ổ chuột Hắc Thủy chìm vào một sự im lặng trang nghiêm và bi tráng. Hàng trăm người dân nghèo tị nạn gượng dậy từ đống bùn lầy, nước mắt giàn giụa nhìn thiếu niên phu mỏ què rách nát đang dùng chính mạng sống của mình để giành giật lại sự sống cho họ từ tay tử thần. Mỗi lần cậu cúi xuống hút độc là một lần lồng ngực cậu rực sáng đỏ và tiếng gầm rú cơ khí lại vang lên, nhưng đi kèm với đó là những vết nứt rách rỉ máu đen dày đặc hơn trên cánh tay phải của cậu. Vảy quỷ đã đâm xuyên qua lớp băng vải bẩn thỉu, lộ ra những gai xương sắc nhọn phát sáng xanh lục tăm tối.
- Đủ rồi... anh bạn... xin anh hãy dừng lại đi! Cơ thể anh sẽ nát ra mất! - Liễu Thanh khóc nấc lên, cô lao tới giữ chặt lấy bả vai trái của Dương Minh khi thấy cậu chuẩn bị cúi xuống trước người thứ mười hai - một đứa trẻ mồ côi nhỏ tuổi đang thoi thóp.
Dương Minh khẽ gạt tay cô ra. Gương mặt cậu lúc này đã biến dạng đáng sợ, nửa khuôn mặt bên phải bắt đầu xuất hiện những đường gân đen nổi lên cuồn cuộn. Cậu dùng đôi mắt kiên định, ngập tràn tình người nhìn Liễu Thanh, rồi chỉ vào đứa trẻ. Cậu không thể nói, nhưng ánh mắt cậu đã nói lên tất cả: "Nếu ta dừng lại, đứa trẻ này sẽ chết."
Cậu cúi xuống, áp miệng vào vết thương nguyền rủa của đứa bé thứ mười hai.
Luồng hắc khí đậm đặc và lạnh buốt nhất từ trước đến nay tràn ngập vào khoang miệng Dương Minh. Độc tố dịch bệnh hoại tử tàn phá cơ thể phàm nhân của đứa trẻ quá mạnh, đe dọa làm nứt vỡ hoàn toàn lò nung trong tim cậu.
Uỳnh!
Một tiếng nổ năng lượng trầm đục vang lên bên trong cơ thể Dương Minh. Lồng ngực cậu phát ra tiếng gầm rú dữ dội, cuồng bạo chưa từng có của lò nung cổ xưa. Sức nóng cực hạn bùng lên thiêu rụi toàn bộ kinh mạch bả vai phải, khiến Van tim đồng nung trong ngực cậu rên rỉ những tiếng cơ khí rít tai do quá tải áp lực máu đen.
Dương Minh cố gắng ngẩng đầu lên sau khi vết đen của đứa trẻ hoàn toàn biến mất. Nhưng tầm nhìn của cậu bỗng chốc tối sầm lại, thế giới xung quanh đảo lộn điên cuồng.
Cậu ngã quỵ xuống đất bùn lầy lội, hai tay buông thõng đầy bất lực. Máu đen kịt, lạnh ngắt đột ngột trào ra xối xả từ hai mắt, mũi và tai của cậu, thấm đẫm cả nền đất đen của khu ổ chuột.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!