Tiến Vào Hắc Thủy
Bình minh ở Hang đá Hắc Phong không mang theo ánh thái dương rực rỡ, chỉ có một dải sáng màu xám tro yếu ớt nỗ lực đâm xuyên qua màn sương độc dày đặc của rừng thẳm. Gió bão rít gào qua những rặng tre gai rậm rạp ngoài cửa hang, tạo nên những tiếng hú dài lạnh buốt xương tủy. Bên trong hang đá, không khí ấm áp hiếm hoi từ bếp lửa hồng đang lụi tàn dần không thể xua đi vẻ trầm trọng trên khuôn mặt của Trịnh Linh.
Nữ tu sĩ đào tẩu quỳ bên cạnh Dương Minh, đôi bàn tay thon dài của cô tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ nhưng run rẩy liên tục khi lướt qua bả vai phải của cậu. Cô khẽ kéo vạt áo vải thô rách nát của cậu sang một bên, để lộ ra cảnh tượng khiến cả Lục Tiểu Phụng đứng phía sau cũng phải nín thở.
Những vệt đen nguyền rủa Hóa Đen đậm đặc như mực tàu, nổi lên thành từng đường gân guốc phát ra ánh sáng xanh lục tăm tối, đã bò qua khớp vai phải, loang rộng dọc theo xương đòn và chỉ còn cách màng tim của Dương Minh chưa đầy một thốn. Cứ mỗi nhịp tim đập, những vệt đen ấy lại co thắt nhẹ, rò rỉ ra thứ hắc khí lạnh buốt gặm nhấm sinh mệnh lực của cậu.
- Vết đen này đã lan sát ngực trái của cậu rồi, Dương Minh. - Giọng Trịnh Linh run lên, đôi mắt trong vắt ngập tràn sự hoảng loạn. - Nếu nó chạm vào màng tim, cậu sẽ hóa quỷ hoàn toàn và chết ngay lập tức! Quang thuật của ta chỉ có thể tạm thời phong tỏa lớp ngoài, không thể ngăn dòng máu đen cuồng bạo này chảy ngược về tim được nữa. Cậu chỉ còn chưa đầy ba ngày.
Dương Minh không thể trả lời. Thanh quản của cậu đã bị chướng khí nguyền rủa ăn mòn hoại tử từ trận chiến trước, khiến cậu vĩnh viễn mất đi giọng nói bình thường, chỉ có thể phát ra những tiếng thở khò khè trầm đục trong cổ họng. Cậu nhìn xuống lồng ngực mình, nơi chiếc Van tim đồng nung do Lê Trọng chế tác đang rên rỉ những tiếng cơ khí nhỏ rít tai dưới áp lực máu quá tải. Cậu khẽ vuốt lồng ngực, vận hành kỹ thuật nín thở mỏ quặng để chủ động hạ nhịp tim xuống mức cực thấp, ép dòng máu đen tạm thời chảy chậm lại.
Cậu quay sang nhìn em gái Dương Chi đang ngủ sâu bình yên trên nệm rơm khô nhờ tác dụng của Bột rễ cây Tuyết Đỉnh. Cánh tay trái của cô bé đã bớt sưng tấy, nhưng những vệt đen nguyền rủa vẫn nằm im lìm như những rễ cây cổ thụ độc địa dưới làn da nhợt nhạt. Cậu biết, nếu cậu gục ngã ở đây, em gái cậu cũng sẽ không thể sống sót qua cơn bộc phát nguyền rủa tiếp theo. Cậu phải sống. Và cách duy nhất để sống là tìm được y sĩ mù Lê Trọng ở Thị trấn biên giới Hắc Thủy - người duy nhất am hiểu bí thuật nén oán khí hoàng gia.
- Ta sẽ đi cùng cậu. - Trịnh Linh đứng bật dậy, siết chặt cuốn thánh thư rách nát.
Dương Minh lắc đầu. Cậu dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất chỉ vào Lâm Thiết đang hôn mê sâu trên phiến đá phẳng với vết thương chân trái rỉ mủ đen hoại tử xám xịt, rồi chỉ vào Lục Tiểu Phụng. Cậu ra hiệu rằng Lâm Thiết cần cô ở lại đây để tiếp tục dùng quang thuật cầm cự độc tính, và hang đá này cần sự bảo vệ của nữ thợ săn hoang dã. Cậu sẽ tự mình cõng Dương Chi tiến vào Hắc Thủy.
Lục Tiểu Phụng bước tới, khoanh tay trước ngực, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn Dương Minh đầy nghiêm nghị:
- Ngươi định cõng con bé vượt qua trạm kiểm soát của lính tuần Triệu gia với cánh tay quỷ lộ rõ thế kia à? Bọn chúng có pháp cụ dò quét nguyền rủa cực kỳ nhạy bén. Ngươi chưa kịp bước tới cổng thành đã bị thương lôi điện của chúng xiên thành tổ ong rồi.
Dương Minh khẽ nghiến răng. Cậu hiểu rõ sự nguy hiểm. Cậu nhặt lấy những dải băng vải bẩn thỉu bám đầy bụi than dưới nền hang, bắt đầu quấn chặt quanh cánh tay phải dị biến. Cậu quấn từng vòng, từng vòng theo hình xoắn ốc ngược chiều máu chảy, nén chặt luồng hắc khí cuồng bạo vào sát hông, biến cánh tay quỷ khổng lồ gân guốc thành một bó bột thô kệch, ngụy trang như một cánh tay bị dập nát, gãy xương do tai nạn sập hầm mỏ. Cậu khoác lên mình chiếc áo phu mỏ rộng thùng thình rách nát để che đi bả vai phải nhô cao dị dạng. Cậu dùng một chiếc nón lá rách sụp xuống, che khuất nửa khuôn mặt nhợt nhạt đầy mồ hôi lạnh.
Trịnh Linh giúp cậu đặt Dương Chi vào một chiếc xe đẩy gỗ thô sơ dùng để chở quặng phế liệu mà Sầm Đầu Búa để lại. Cô phủ lên người cô bé một lớp bao tải gai rách nát để ngụy trang.
- Hãy cẩn thận, Dương Minh. - Trịnh Linh khẽ nói khi tiễn cậu ra cửa hang. - Sông Hắc Thủy sương độc dày đặc, nhưng lòng người ở thị trấn đó còn độc hơn cả sương độc.
Dương Minh gật đầu, tay trái nắm chặt tay cầm xe đẩy, lim dim đôi mắt kéo xe lảo đảo bước vào màn sương mù lạnh giá, hướng về phía thị trấn biên thùy.
Con đường độc đạo dẫn từ rừng sương mù xuống Thị trấn biên giới Hắc Thủy là một dải đá vôi lởm chởm vắt ngang qua những vách núi dựng đứng. Dương Minh bước đi từng bước đầy gian khổ. Chân trái bị rạn xương sau cuộc so tài với Lục Tiểu Phụng nhức nhối dữ dội sau mỗi lần chạm đất, hai bàn chân bị bỏng axit bùn lún phồng rộp rỉ máu tươi. Cánh tay phải dị biến buông thõng sát hông nặng nề như một khối sắt nguội, luôn ở trong trạng thái bỏng rát kinh hoàng do thiếu đi xích sắt phong ấn bảo hộ. Cứ đi được vài trăm trượng, cậu lại phải dừng lại, tựa người vào vách đá thở khò khè, ho ra những búng máu đen lạnh ngắt.
Khi ranh giới thị trấn Hắc Thủy hiện ra mờ ảo trong làn sương độc màu tím nhạt ven sông, Dương Minh chợt nghe thấy tiếng sột soạt từ trong những bụi tre gai ven đường.
Cậu lập tức cảnh giác, tay trái thủ thế, lồng ngực phập phồng chuẩn bị kích hoạt Thiết Thể phòng ngự.
- Này! Anh bạn phu mỏ què! Đừng căng thẳng, là người mình cả! - Một giọng nói lanh lẹ, nhỏ nhẹ vang lên từ trong bụi rậm.
Một bóng người gầy nhom như khỉ lách ra khỏi rặng tre. Đó là một thiếu niên khoảng mười bốn tuổi, mái tóc bù xù bám đầy bụi than mỏ quặng, mặc bộ quần áo chắp vá nhiều màu sờn rách. Đôi mắt nó sáng quắc, đảo liên tục xung quanh đầy cảnh giác, trên hông đeo một chiếc kính một mắt tự chế từ mảnh pha lê vỡ. Đó là Trần Tử, thiếu niên mồ côi chuyên nhặt rác mỏ nổi tiếng lanh lợi của thị trấn Hắc Thủy.
Trần Tử nhìn lướt qua Dương Minh, ánh mắt dừng lại ở cánh tay phải quấn băng vải rỉ máu đen và chiếc xe đẩy gỗ che phủ bao tải gai. Nó khẽ nhíu mày, bước tới gần, khịt khịt mũi ngửi mùi oán khí nhàn nhạt rò rỉ trong không khí:
- Mùi máu đen... mùi quặng sắt ma pháp rỉ sét... Anh là phu mỏ trốn chạy từ làng Sương Mù đúng không? Lại còn mang theo người bệnh nữa à?
Dương Minh không thể nói, chỉ có thể đưa đôi mắt sắc lạnh dưới vành nón lá nhìn chằm chằm vào đứa trẻ trước mặt, tay trái siết chặt tay cầm xe đẩy đầy đề phòng.
Trần Tử xua xua tay, cười lém lỉnh:
- Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt muốn giết người đó chứ. Tôi là Trần Tử, chuyên nhặt rác mỏ ở đây. Tôi ghét bọn lính tuần Triệu gia hơn cả anh đấy. Anh định đẩy cái xe nát này qua trạm gác Hắc Thủy sao? Nhìn kìa, bọn chúng đang dùng pháp cụ dò quét nguyền rủa loại mới đúc từ đồng nung hoàng gia đấy. Cái xe của anh không che giấu được hắc khí của cô bé bên trong đâu.
Trần Tử chỉ tay về phía cổng đá khổng lồ của thị trấn cách đó không xa, nơi có hàng chục lính tuần giáp sắt đang túc trực nghiêm ngặt. Trên tay tên đội trưởng là một chiếc thước đồng dài phát ra ánh sáng xanh lục nhạt quét qua quét lại trên người những phu mỏ đang xếp hàng vào thành.
Dương Minh nhíu mày, lòng dâng lên một nỗi lo lắng tột độ. Cậu nhìn Dương Chi đang nằm dưới lớp bao tải gai, cô bé bắt đầu run nhẹ do hơi lạnh sông Hắc Thủy tràn về.
- Đi theo tôi. - Trần Tử vỗ vỗ vào chiếc xe đẩy hai đáy (xe đẩy quặng hai đáy) thô sơ của mình đang đậu trong bụi rậm. - Chiếc xe này của tôi có một ngăn ẩn tuyệt đối an toàn dưới đáy, thường dùng để tuồn quặng phế liệu chất lượng cao ra chợ đen. Phía trên tôi sẽ phủ đầy quặng sắt ma pháp rỉ sét chất lượng thấp. Bức xạ tự nhiên của đống quặng phế liệu rỉ sét đó sẽ hấp thụ và làm nhiễu loạn hoàn toàn luồng hắc khí yếu ớt rò rỉ từ người em gái anh. Bọn lính tuần sẽ chỉ nghĩ đó là một xe rác mỏ bình thường.
Dương Minh nhìn Trần Tử, rồi nhìn em gái. Cậu nhận ra sự thông minh và mưu trí trong kế hoạch của đứa trẻ này. Không còn lựa chọn nào khác, cậu khẽ gật đầu.
Dương Minh nhẹ nhàng bế Dương Chi đặt vào ngăn ẩn chật hẹp dưới đáy chiếc xe của Trần Tử. Ngăn ẩn vừa vặn một đứa trẻ nằm co, Trần Tử đóng nắp gỗ ngầm lại, gạt chốt cơ khí bên hông cực kỳ khéo léo, rồi xúc đầy một đống quặng sắt ma pháp rỉ sét đen xịt, bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc lên phía trên để che mắt.
- Được rồi, giờ anh bạn què hãy đóng vai một phu mỏ què đẩy xe phế liệu cùng tôi. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được phát ra tiếng động, đi khòm lưng xuống và thọt chân phải thật sâu vào! - Trần Tử dặn dò.
Dương Minh gật đầu. Cậu giả vờ đi khòm lưng rạp sát đất, thọt sâu chân phải, tay trái đẩy một bên càng xe, bả vai phải nhô cao dị dạng quấn đầy băng vải bẩn thỉu rỉ máu đen giả vờ như một cánh tay bị dập nát hoàn toàn trong vụ sập hầm.
Họ lầm lũi bước vào dòng người phu mỏ nghèo khổ đang xếp hàng chờ kiểm tra trước cổng đá Hắc Thủy. Không khí ở cổng thành vô cùng ngột ngạt, tiếng quát tháo của lính tuần Triệu gia xen lẫn tiếng khóc lóc của những kẻ bị phát hiện nhiễm dịch bệnh Hóa Đen và bị xua đuổi tàn nhẫn ra bìa rừng chờ chết.
- Đứng lại! Tất cả cởi trần ra để kiểm tra! - Tiếng gầm rú của tên đội trưởng lính tuần vang lên tàn nhẫn.
Dương Minh giật mình. Cậu định dùng vạt áo choàng rách nát che kín bả vai phải dị dạng, nhưng tên lính tuần đã tiến sát tới, vung roi da quất mạnh xuống đất ngay trước mũi chân cậu:
- Thằng què kia! Cởi áo ra! Đừng có lề mề hòng giấu giếm hắc ấn!
Dương Minh nén cơn phẫn nộ đang bùng cháy trong lồng ngực. Cậu dùng tay trái run rẩy cởi bỏ chiếc áo vải thô rách nát, để lộ ra tấm thân gầy gò nhưng săn chắc chằng chịt những vết sẹo roi độc rỉ máu đen trên lưng. Cánh tay phải dị dạng khổng lồ của cậu được quấn chặt bằng hàng chục lớp băng vải dính đầy bụi than đen kịt, trông giống hệt một khối thịt dập nát, thối rữa do tai nạn mỏ quặng.
Tên lính tuần nhíu mày khinh bỉ nhìn cánh tay dập nát rỉ máu đen của cậu, rồi vung chiếc thước đồng pháp cụ dò quét nguyền rủa rà sát qua lồng ngực Dương Minh.
Khi chiếc thước đồng lướt qua bả vai phải, tiến sát đến ngực trái của cậu, các tinh thể khảm trên thước đột ngột rực sáng lên sắc xanh lục tăm tối.
Tít... tít... tít...
Tiếng chuông báo động ma pháp vang lên dồn dập, lạnh lẽo xé toạc bầu không khí căng thẳng của cổng thành.
- Có hắc khí nguyền rủa nồng độ cao! Thằng què này có vấn đề! - Tên lính tuần hét lớn, tay trái lập tức đặt lên chuôi thương dẫn lôi bên hông, đôi mắt gã rực lên sát khí lạnh lùng.
Toàn bộ lính tuần xung quanh lập tức chĩa mũi thương sắt nhọn hoắt về phía Dương Minh. Lâm Thiết không có ở đây để chắn phía sau, Dương Minh hoàn toàn đơn độc trước họng súng kẻ thù. Cánh tay phải dị biến của cậu bắt đầu co giật dữ dội dưới lớp băng vải, lò nung trong tim phát nhiệt nóng bỏng rát, tàn hồn Triệu Vô bắt đầu thì thầm kích động sát ý điên cuồng trong tâm trí cậu: "Giết! Giết sạch bọn chúng! Giải phóng sức mạnh ác quỷ đi!"
Dương Minh nghiến chặt răng đến mức máu tươi trào ra khóe môi đen kịt. Cậu không được bộc phát nguyền lực ở đây, nếu không cả cậu, Dương Chi và Trần Tử sẽ bị nghiền nát ngay lập tức.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Tử đứng bên cạnh chiếc xe đẩy quặng đột ngột hành động.
Nó nhanh trí dùng chân đá mạnh vào gầm xe, làm rơi một mảnh quặng sắt ma pháp phế liệu chất lượng cao có tính bức xạ cực mạnh lăn thẳng vào đống sắt vụn rỉ sét đang chất đống bên cạnh trạm gác.
Binh!
Mảnh quặng va chạm mạnh với đống sắt phế liệu, giải phóng ra một luồng năng lượng nguyền rủa hỗn loạn đột ngột bùng phát.
Vút!
Chiếc thước đồng trên tay tên lính tuần bị dòng năng lượng hỗn loạn từ đống sắt vụn thu hút, kim chỉ hướng bên trong xoay tròn điên cuồng rồi chỉ thẳng về phía đống phế liệu bên cạnh, phát ra tiếng rít ma pháp chói tai như tiếng lợn bị chọc tiết.
Cùng lúc đó, Dương Minh lập tức vận hành kỹ thuật nín thở mỏ quặng (Quy Tức Pháp). Cậu khép chặt vòm họng bỏng rát, ép phổi ngừng co bóp hoàn toàn, chủ động ép nhịp tim của mình hạ xuống mức cực hạn - chỉ còn chưa đầy năm nhịp mỗi phút. Dòng máu đen nóng bỏng đang sôi sục trong huyết quản bỗng chốc đông cứng, dòng chảy hắc khí rò rỉ từ bả vai phải hoàn toàn bị triệt tiêu về mức không.
Tên lính tuần nhìn chiếc thước đồng đang kêu rít hướng về phía đống sắt vụn, rồi nhìn Dương Minh lúc này đang đứng im lìm như một xác chết không còn hơi thở, mặt mũi nhợt nhạt rệu rã.
- Mẹ kiếp! Cái đồ sắt vụn của triều đình lại hỏng hóc rồi! - Tên lính tuần tức giận đập mạnh vào chiếc thước đồng, lẩm bẩm chửi rủa. - Suốt ngày báo động giả vì đống phế liệu rác thải ma pháp của bọn quý tộc xả ra.
Dương Minh giả vờ ho khục khặc, lảo đảo khuỵu gối xuống đất như thể sắp chết vì kiệt sức. Cậu dùng bàn tay trái run rẩy luồn vào túi quần rách, rút ra hai đồng đen biên giới (đồng đen biên giới) cuối cùng - thứ tiền tệ thô sơ đúc từ phế liệu quặng của dân nghèo - âm thầm nhét vào bàn tay béo múp của tên lính tuần, kèm theo một cú cúi đầu cầu xin khúm núm đầy nhẫn nhục.
Tên lính tuần cảm nhận được độ lạnh của đồng đen trong lòng bàn tay, sắc mặt gã lập tức dịu lại. Gã khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất ngay trước mặt Dương Minh, rồi vung roi da quất mạnh vào lưng cậu một nhát đau đớn:
- Thằng câm què rác rưởi! Cầm đống phế liệu của mày cút xéo vào trong đi! Đừng có đứng đây làm bẩn mắt tao!
Dương Minh nén chịu cái đau rát bỏng của roi da trên lưng, lảo đảo đứng dậy đẩy xe phế liệu cùng Trần Tử bước qua cánh cổng đá khổng lồ, chính thức thâm nhập vào Thị trấn biên giới Hắc Thủy.
Bước qua cổng thành, một thế giới hoàn toàn khác hiện ra trước mắt Dương Minh. Thị trấn Hắc Thủy là một sự hỗn loạn đến cực đoan. Phía trên đồi cao là những biệt thự đá lộng lẫy của giới phù thủy quý tộc và các thợ săn cao cấp, rực sáng bởi những tháp ma pháp phát ra hào quang vàng kim xa hoa. Nhưng ngay dưới chân đồi, ngăn cách bởi những bức tường gạch mục nát, là một vực thẳm của sự thối nát và nghèo khổ.
Trần Tử nhanh chóng dẫn Dương Minh rẽ vào những con hẻm nhỏ hẹp, lầy lội đầy rác thải và sương độc màu tím đen bốc lên từ sông Hắc Thủy. Càng đi sâu, mùi lưu huỳnh nồng nặc ban đầu dần bị thay thế bởi một mùi hôi thối kinh hoàng - mùi của da thịt đang phân hủy hoại tử diện rộng.
Đây chính là Khu ổ chuột Hắc Thủy, bãi rác thải sinh mệnh của toàn bộ vùng biên thùy.
Trần Tử dừng chiếc xe đẩy hai đáy lại trước một con hẻm lầy lội, tối tăm bốc mùi hôi thối nồng nặc. Nó khẽ gạt chốt gỗ ngầm, mở nắp ngăn ẩn dưới đáy xe đẩy để Dương Chi có thể hít thở không khí.
- Đến nơi an toàn rồi, anh bạn què. - Trần Tử thở phào, lau mồ hôi trên trán. - Nhưng nhìn kìa... khu ổ chuột hôm nay còn tệ hơn cả hôm qua.
Dương Minh ngước nhìn lên dưới vành nón lá rách. Đập vào mắt cậu là một cảnh tượng apocalyptic rùng rợn khiến trái tim sắt đá của gã thợ mỏ cũng phải thắt chặt lại.
Khắp hai bên con hẻm lầy lội, trên những tấm lều bạt rách nát và những đống rơm mục ẩm ướt, hàng trăm người dân nghèo tị nạn đang nằm la liệt. Cơ thể họ gầy gò trơ xương, da dẻ nhợt nhạt xám xịt. Đáng sợ nhất là chân tay của họ - nhiều người đã bị hóa đen hoàn toàn, cứng ngắc như đá vôi và đang rỉ ra thứ mủ đen hôi thối ăn mòn da thịt xung quanh. Đó là những nạn nhân của dịch bệnh Hóa Đen hoại tử đang ở giai đoạn cuối, bị vương quốc ruồng bỏ và đẩy xuống đây chờ chết.
Tiếng rên rỉ u uất, đau đớn của người già, tiếng khóc yếu ớt của những đứa trẻ mồ côi có cánh tay nhiễm vết đen nguyền rủa đang co thắt dữ dội vang vọng khắp không gian u ám, lạnh lẽo của khu ổ chuột.
Dương Minh nhìn một đứa trẻ nhỏ tuổi nằm co quắp trên đống bùn loãng ngay bên cạnh bánh xe đẩy của mình. Cánh tay nhỏ bé của nó nổi đầy những vệt đen nguyền rủa đang bò dần lên vai, gieo rắc nỗi đau đớn tột cùng khiến nó khóc không ra tiếng, đôi mắt đờ đẫn đầy tuyệt vọng giống hệt hình ảnh của em gái Dương Chi những ngày đầu phát bệnh.
Lồng ngực Dương Minh phập phồng dữ dội. Lò nung trong tim cậu bỗng chốc gầm rú lên những tiếng trầm đục phẫn nộ trước sự bất công tàn bạo của giới phù thủy hoàng gia - những kẻ đã cố tình gieo rắc dịch bệnh hoại tử này lên đầu dân nghèo để thu hoạch oán khí. Cánh tay phải dị biến của cậu co thắt liên tục dưới lớp băng vải, khát khao bùng phát sức mạnh cận chiến để đập tan trật tự thối nát này.
- Đây là khu ổ chuột Hắc Thủy. - Trần Tử trầm giọng, vẻ lém lỉnh thường ngày biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự u uất sâu sắc. - Mỗi ngày đều có hàng chục người chết đi như thế này. Không có thuốc ức chế, không có y sĩ cứu chữa. Bọn họ chỉ biết nằm đây chờ hắc ấn ăn sâu vào tim rồi hóa đá chết đi.
Dương Minh đứng lặng người giữa con hẻm đầy bùn và máu đen. Cậu nhìn Dương Chi đang yếu ớt thở dưới đáy xe, rồi nhìn hàng trăm sinh mạng đang thoi thóp xung quanh. Một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội bùng phát trong tâm trí cậu: Cậu chỉ là một kẻ vô ma lực mang hình hài ác quỷ đang cận kề cái chết, liệu cậu có nên mạo hiểm tính mạng của mình để cứu giúp những con người khốn khổ này bằng năng lực Hút Độc Thanh Tẩy đầy đau đớn vật lý?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!